Một ngày sau buổi họp báo, đám ma Masato được tổ chức tại nhà tang lễ gần tư gia.
Trong khi cộng sự Watase ở lại trụ sở, đầu tắt mặt tối chỉ huy điều tra viên và đối phó với truyền thông, Kotegawa mặc đồ tang, quanh quẩn một mình gần khu vực tiếp đón người thăm viếng.
Cậu thở ra một hơi trắng xóa, theo bản năng xoa hai bàn tay trần vào nhau.
Bất giác lại nhìn lên bầu trời.
Trận tuyết đã ngớt từ hôm qua cơ mà chưa dừng hẳn. Bông trắng li ti, tuy không đủ lớn để tích tụ trên mặt đường nhưng thực sự làm tiết trời rét hơn đáng kể. Sáng nay, thời sự ghi nhận nhiệt độ âm lần đầu trong năm. Tuyết nhẹ nhàng sà xuống, nổi bần bật trên những tấm màn đen trắng treo trước khu phúng viếng. Trước linh cữu bé con đoản mệnh, người tiễn đưa không ngăn nổi tiếng thổn thức của chính mình.
Cõi lòng Kotegawa còn tan nát hơn thế.
Lạnh lẽo từ thân thể đến tâm can, cậu vẫn không dám than khóc nửa lời. Phần vì nghĩ tới Sayuri bên trong kia đang phải vừa làm chủ tang, vừa phải cắn răng chịu đựng nỗi đau vô cùng vô tận. Phần vì nhiệm vụ của cậu ở đây không phải đưa linh hồn Masato lên thiên đường mà là theo dõi những nhân vật khả nghi có thể ghé qua.
Giống như kẻ phóng hỏa quay lại tàn tích vụ cháy, tên sát nhân chắc chắn sẽ đến quan sát đám ma người đã chết dưới tay mình. Với chuỗi án mạng rúng động xã hội và thủ phạm có dấu hiệu thích thể hiện đến mức để lại thư nhận trách nhiệm như lần này, lý thuyết trên lại càng đúng. Trụ sở điều tra chụp ảnh tất cả người tới viếng Arao Reiko ở Nagano. Trường hợp của Ibusuki Senkichi sau đó cũng vậy. Mục đích là để tìm ra một kẻ trà trộn dẫu chẳng liên hệ gì với người đã khuất, hoặc một ai đó lạ mặt mang đặc điểm khác biệt so với đoàn người đưa tang. Hơn năm trăm bức ảnh trong hai vụ trước sẽ được đem đối chiếu với những tấm hình lần này, nếu phát hiện một người cùng tới tham dự cả ba thì sẽ là thu hoạch rất lớn. Ngay lúc này, hẳn một số điều tra viên cũng đã lẻn vào hội trường, chụp ảnh từng người bằng máy ảnh kỹ thuật số giấu kín.
Có trong tay hơn năm trăm gương mặt trước đó, Kotegawa không chỉ chú ý đến khách vào nơi tiếp đón mà còn để mắt tới cả người đi lại quanh khu vực ngoài hội trường. Hung thủ từng sát hại, mổ xẻ thân xác Masato làm trò tiêu khiển ngay lúc này đang cười nhạo trên nỗi tiếc thương của những người còn lại. Nghĩ đến đây, ánh mắt cậu thanh tra trẻ bỗng dưng trở nên hung dữ.
Lễ truy điệu kết thúc lúc 3 giờ chiều.
Thời gian bỏ ra thì nhiều, kết quả thu được lại chẳng bao nhiêu. Cộng thêm ý nghĩ về một kẻ vác vẻ chia buồn giả tạo vào giữa nơi tiễn đưa đứa nhỏ làm cho Kotegawa quay về đồn trong tâm trạng tồi tệ cực độ. Và rồi, thay đổi nhỏ ở trụ sở làm cậu bất ngờ.
Bản đồ thành phố Hannou cỡ lớn được dán lên toàn bộ bức tường phía trước. Trên đó, ba địa điểm phát hiện ra thi thể gồm Takimi, Kamaya và Sagou được khoanh bằng mực đỏ. Thị trấn Ogata, bên trong Kamaya và Sagou còn có các vòng tròn đỏ nhỏ hơn, có lẽ là đánh dấu nơi các nạn nhân sinh sống. Watase cùng vài thành viên khác ngán ngẩm tập trung trước tấm bản đồ.
“Ồ, về rồi đấy à? Vất vả quá.”
“Sếp, mọi người đang tính toán phạm vi hoạt động của thủ phạm sao?”
“À, này là lập hồ sơ khu vực. Nếu thật sự nhắm mục tiêu theo tên, thì thay vì ngẫu nhiên, tôi nghĩ hung thủ sẽ dùng một cách khác. Cậu biết phương thức giết người hàng loạt thường được chia ra thành ba kiểu chính đúng không?”
Watase đã từng giải thích về chuyện phân loại này khi đang điều tra một vụ án ở thành phố.
“Vâng. Một là tấn công ngay khi chạm trán. Hai là bám đuôi rồi ra tay. Cuối cùng là giết sau khi đã làm thân, tiếp cận. Đúng không ạ?”
“Người Ếch lựa chọn đối tượng dựa trên một danh sách nào đó. Thế nên có thể suy đoán trường hợp này rơi vào phương thức số hai, tức là theo dõi nạn nhân rồi giết họ. Tiếp theo sẽ phải xét đến mẫu hành vi phạm tội. Cái này cũng chủ yếu gồm ba kiểu. Thứ nhất, sử dụng chính nơi sinh sống làm cứ điểm và đi săn. Thứ hai, đặt căn cứ ở nơi khác không phải nhà riêng rồi ra ngoài lùng sục. Thứ ba, làm gì đó hoặc tạo tình huống này kia để con mồi tự sa lưới. Cả ba vụ án đều nhắm vào nhóm người cụ thể, nên khả năng giăng lưới chờ mồi là rất thấp. Vậy là chỉ còn thứ nhất và thứ hai. Nếu thế thì...” Watase hất cằm về phía bản đồ, “lập bản đồ ba hiện trường vụ án, ba khu nhà riêng nơi có thể là vị trí theo dõi nạn nhân đầu tiên của tên tội phạm và cả những nơi phát hiện dấu vết sau này, chúng ta sẽ từ từ định vị được căn cứ hoạt động của hắn. Khoanh vùng bán kính mười ki lô mét rồi truy quét từng ngõ ngách là sẽ có hy vọng thôi.”
“Nói mới nhớ, báo cáo của phòng phân tích vẫn chưa xong nhỉ? Ngoài mấy mảnh giấy viết tay, có tìm được gì từ hiện trường ba vụ án không? Máu hay tóc chẳng hạn.”
“Không,” Watase lắc đầu trả lời, “Thu được mẫu tóc của tất cả 369 người. Đã gửi toàn bộ đi xét nghiệm ADN, nhưng đến nay chưa thấy mẫu nào xuất hiện ở cả ba địa điểm. Chưa hết, số ADN trùng khớp với cơ sở dữ liệu của Tổng cục Cảnh sát Quốc gia cũng bằng không. Phạm vi phải kiểm tra vẫn còn quá lớn. Hiện trường chỉ có vết máu của người bị hại. Đã xác định được chủng giày từ dấu chân để lại trên hố cát, nhưng lại là đồ sản xuất hàng loạt, chỉ riêng trong tỉnh đã có tới hàng nghìn đôi. Cứ nghiên cứu vậy thôi chứ hướng đi này ít triển vọng. Đành trông cậy vào mỗi việc thu thập thông tin nhân chứng. Có điều tên này thật sự giống loài động vật sống về đêm, chuyên lợi dụng địa điểm và thời gian vắng vẻ để gây án. Chẳng biết nhờ tốt số hay vì quá thông thuộc địa lý vùng này mà không một ai từng nhìn thấy đối tượng khả nghi. Quá khủng khiếp! Mà, bên cậu sao rồi?”
Kotegawa báo cáo không phát hiện người tham dự nào có biểu hiện đáng ngờ trong tang lễ, Watase bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.
“Không có tiến triển gì đáng kể. Đúng là trong cái rủi có cái xui.”
“Xui rủi... gì vậy ạ?”
“À, cậu cứ rúc mặt ở đám ma thì biết làm sao được? Lại có án mạng vào khoảng 9 giờ sáng nay ở thành phố Machida. Nạn nhân tên Enokida Kensaku, 55 tuổi, chủ một doanh nghiệp bất động sản tư nhân. Hiện trường là phòng khách nhà riêng, cạnh thi thể còn để lại một mảnh giấy của Người Ếch.”
“Ơ, Enokida!” Kotegawa bất giác tiến lại gần Watase.
“Đừng hoảng. Chữ trên giấy là đánh máy, phương thức gây án là dùng dao đâm vào tim. Bắt chước rõ ràng. Mà không, trường hợp này phải gọi là cơ hội mới đúng. Đội phụ trách đã mời em trai bị hại lên thẩm vấn, hình như anh ta vừa khai nhận rồi. Tên này thèm muốn tài sản của nạn nhân đó giờ. Trùng hợp thay, tên người bị hại lại bắt đầu bằng chữ ‘E’ nên hắn hạ quyết tâm ra tay rồi vờ như đó là tác phẩm của Người Ếch. Đáng tiếc là nét chữ và phương thức gây án của Người Ếch thì đâu có được công khai. Điểm quan trọng nhất thì lại không học theo được. Cơ mà hình như phía Cục Cảnh sát Tokyo đang nhặng xị hết cả lên đấy.”
“Tại sao thế ạ?”
“Thủ phạm chưa nhắm đến mục tiêu ở ngoài Hannou là điều may mắn. Nếu hắn mở rộng phạm vi săn mồi sang cả thành phố khác, nỗi sợ hãi và bất an sẽ lan rộng khắp mọi nơi. Thế nhưng, dù thủ đoạn ngụy trang quá lộ liễu thì việc để xuất hiện tội phạm bắt chước cũng là chuyện chẳng lành. Với tình hình tiến độ điều tra giậm chân tại chỗ, không xác định được nghi phạm như hiện nay, e là sẽ tiếp tục có tội phạm bắt chước thứ hai, thứ ba.”
Nói cách khác, phía Tokyo đã gây áp lực khá lớn lên trụ sở điều tra. Tổng cục cũng đang lấp ló trực chờ sẵn rồi. Tước quyền điều tra chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Lại còn cái gì nữa?” Kotegawa vừa mở miệng như ăn phải thứ đó kinh tởm, điện thoại trước mặt bỗng đổ chuông.
Watase liếc sang nói: “Bắt máy đi, nghe xong cậu sẽ hiểu.”
Kotegawa mơ hồ nhấc điện thoại lên.
“Alo...”
Đầu dây bên kia phát ra giọng nói nghèn nghẹn của một người đàn ông.
“Vâng, trụ sở điều tra xin nghe.”
“Xin các cậu đấy, công khai ra đi.”
“Dạ?”
“Dạ vâng cái gì? Đừng giả vờ giả vịt nữa, tiết lộ thông tin đi. Bảo vệ tính mạng và tài sản nhân dân không phải trách nhiệm của cảnh sát hay sao?”
“Anh cần thông tin gì cơ ạ?”
“Biết rồi còn hỏi à? Thông tin về Người Ếch. Các cậu có danh sách nghi phạm rồi đúng không? Hãy cho tôi biết tên và địa chỉ của chúng.”
“Hả? Rốt cuộc anh dựa mà đâu mà nói như thế? Mà anh là ai mới được đã?”
“Tôi là một công dân có tên bắt đầu bằng chữ E.”
Nghe thanh âm u uất của đối phương, Kotegawa dần hiểu được tình hình. Đây là tiếng kêu sợ sệt của cừu non trước một con sói.
“... Ra là vậy. Tôi hiểu mối lo ngại của anh, nhưng cảnh sát không thể xem nhẹ tính bí mật của quá trình điều tra...”
“Tôi nghe cán bộ tiếp dân lúc nãy giải thích mấy cái đó đến phát chán rồi. Cái gì mà phải cân nhắc tới nhân quyền của nghi phạm đúng không? Cảnh sát các cậu lúc nào cũng vậy. Đề cao nhân quyền của thủ phạm hơn cả của nạn nhân. À, người chết rồi sẽ không phản đối được nữa chứ gì? Nhưng mục tiêu tương lai của hung thủ giờ vẫn còn sờ sờ ra đấy nhé. Chúng tôi phải sống trong sợ hãi mỗi ngày. Cuối cùng thì quyền con người nào quan trọng hơn? Của tám vạn công dân lương thiện hay của một kẻ giết người?”
“Bị tình nghi không có nghĩa họ thực sự là hung thủ.”
“Vậy thì sao? Nghi phạm chắc là mấy đứa từng bị kết án hoặc đầu óc có vấn đề nhỉ? Cung cấp thông tin của tất cả bọn đó đi. Có danh sách rồi, tôi trông chừng hết thảy là xong, không gây hại gì đâu. Hay là cảnh sát cách ly chúng vào chỗ nào đấy hộ với.”
Thứ lý luận ích kỷ gì đây? Đụng đến lợi ích cá nhân là con người ngang nhiên nói năng như đám Đức Quốc Xã.
Cách đây vài tháng, nhóm cảnh sát tỉnh Saga truy vết hành tung của một diện tình nghi là người thiểu năng trí tuệ. Động thái này khiến cho anh ta bị tra tấn hội đồng tới chết. Lúc ấy, dư luận khắp nơi gay gắt lên án cơ quan điều tra hành động hấp tấp, chuyên quyền. Thế mà khi tình thế thay đổi theo hướng có khả năng gây hại cho chính họ, họ lại lập tức quay xe. Không tin nổi đó lại là phát ngôn từ những người vẫn được gọi là “công dân tốt”.
“Anh nghĩ chúng tôi sẽ chấp nhận một yêu cầu quá đáng như vậy sao?”
“Hừm. Này thanh tra, nghe giọng thì chắc cậu còn ít tuổi. Vẫn độc thân hả?”
“Chuyện đó đâu liên quan gì?”
“Nạn nhân lần này là một bé trai mới lên bảy. Con gái tôi cũng tầm tuổi đó.” Giọng điệu bên kia đột nhiên chùng xuống. “Liên quan đấy thôi. Đàn ông đã có gia đình đâu chỉ lo cho mỗi bản thân? Còn phải căng não nghĩ cách bảo vệ người nhà nữa. Tưởng tượng vợ con mình bị giết như thế mà xem. Ban đêm còn được ở cùng họ. Chứ ban ngày phải đi làm thì nóng ruột đến mức không thể tập trung vào công việc. Cứ xem tin tức là muốn phát điên. Sao? Cậu có hiểu được cảm giác của tôi không?”
Kotegawa phút chốc trầm tư. Cậu ta hiểu nỗi đau mất đi hơi ấm bàn tay và nét cười trên gương mặt thân thương hơn bất kỳ ai. Cảm giác trống rỗng, thiếu thốn khó nói thành lời vẫn còn nguyên ở đó, chân thực đến sống động vô cùng.
“Cậu thanh tra làm ơn giúp cho.” Người đàn ông kia van xin. “Tôi cũng phải che chở cho những người quan trọng hơn cả chính bản thân mình. Đó là trách nhiệm của một người cha. Giờ tôi sẽ cung cấp địa chỉ nhà cho cậu. Nếu quanh đó có kẻ từng phạm tội hoặc thần kinh không bình thường thì nói với tôi nhé. Trong vòng bán kính mười cây số thôi cũng được.”
“Không, cái đó...”
Kotegawa còn đang ngập ngừng, cánh tay bên cạnh đã vươn tới, giật lấy điện thoại.
“Này, ý tưởng của anh hơi bị hay đấy,” Watase nói bằng chất giọng âm ti địa ngục, “Nếu tha thiết muốn cách ly, tôi sẽ tống anh vào nhà lao vì tội cản trở người thi hành công vụ. Vừa bảo sẽ cung cấp địa chỉ nhà ấy hả? Tốt quá, càng đỡ mất công tìm kiếm. Đọc đi, chúng tôi ghi âm lại luôn nè. Cơ mà nói trước là chỗ tạm giam trong đồn cảnh sát chỉ một người ở được thôi, không có kiểu dành cho cả gia đình đâu nhé.”
Sau một hồi im lặng, đầu dây bên kia tắt máy.
“Cứ liên tục thế này từ sáng đến giờ rồi đấy. Tiếp dân tầng một không tài nào làm việc bình thường vì phải nghe nhiều quá. Hết chịu nổi nên họ nối máy qua đây luôn. Vụ này khó xử lý hơn ba cái gọi điện chỉ trích, khiếu nại với làm phiền thông thường.”
Lý do làm Watase trông chán chường đây ư?
“À, nhắc mới nhớ, có một cú điện thoại rất ư là tử tế, đàng hoàng.”
“Của ai thế ạ?”
“Giáo sư Omaezaki gọi đến từ chối khéo. Ông ấy bảo rất thấu hiểu cho khó khăn của cảnh sát, nhưng không thể cung cấp danh sách bệnh nhân vì đạo đức nghề nghiệp. Xong kêu là đã thử hỏi cả ý kiến của bác sĩ tâm thần ở thủ đô cho chắc và họ cũng lắc đầu. Cuối cùng còn vô cùng xin lỗi này kia. Trọng lễ nghĩa thật đấy.”
Phải rồi, cụm từ “trọng lễ nghĩa” quá chính xác để hình dung về vị giáo sư lớn tuổi kia. Đây có lẽ được xem là một đức tính đối với thế hệ của Watase.
“Có điều ba người vô tội đã thiệt mạng rồi. Đến nước này mà vẫn đặt đạo đức bác sĩ lên hàng đầu thì hay chúng ta mách với lũ báo giấy đỏ luôn đi? Nói là một nhân vật có sức ảnh hưởng trong giới tâm thần học chẳng hạn.”
“Bọn lá cải ấy biết tỏng từ lâu rồi. Thực tế là cũng có mấy tòa soạn yêu cầu phỏng vấn giáo sư. Bọn chúng chỉ đang chờ đợi cơ hội thôi.”
“Cơ hội?”
“Giai đoạn này dân chúng vẫn chỉ chửi mỗi cảnh sát. Nhưng cứ thử xảy ra án mạng thứ tư, thứ năm mà xem. Mũi rìu dư luận sớm muộn gì cũng sẽ chĩa cả sang các bác sĩ tâm thần. Đến lúc ấy, báo chí tha hồ ra vẻ đường hoàng moi móc thông tin. Bác sĩ hay luật sư đa phần đều quá đỗi khù khờ trước làn sóng công kích từ bên ngoài. Thế nên ai biết được họ có thể cố thủ với đống nguyên tắc kiểu đạo đức nghề nghiệp trong bao lâu? Suy xét một cách kỹ càng thì phản hồi của Omaezaki cũng là câu trả lời phù hợp ở thời điểm hiện tại. Bác sĩ chắc cũng nghĩ giống tôi. Nói cách khác, ông ấy đang nhân lúc này đánh tiếng với đám học trò và nhóm đồng nghiệp thân thiết để làm bước đệm giúp việc kêu gọi ủng hộ khi cần thiết dễ dàng hơn. Chí ít giáo sư đã có tính toán gì đó trong đầu. Nói gì thì nói, người đó cũng sống từ những năm đầu thời đại Showa. Kinh nghiệm đầy mình.”
Kotegawa vội rút lại nhận xét hồi nãy. Đức tính cái nỗi gì? Chẳng qua là màn thăm dò lẫn nhau của mấy người lắm mưu nhiều kế thôi.
“Về chuyện này thì quan ngại của tổng cục cũng có lý. Lỡ sự đa nghi và trạng thái khủng hoảng của Hannou lan sang các tỉnh thành khác, thậm chí tệ hơn là cả nước, toàn quân sẽ vừa phải chống tội phạm, vừa đề phòng hành động quá khích của nhân dân. Lúc ấy đừng hòng được làm nhiệm vụ như bình thường. Đâu phải doanh nghiệp tư nhân mà đòi thuê lao động thời vụ với tuyển bán thời gian? Cảnh sát sẽ lao lực tới mức chẳng còn sức đi tóm đám bạo lực và lũ ăn cắp vặt, chứ nói gì đến Người Ếch? Hành trình bắt giữ tên đó nhất định sẽ còn gian nan hơn cả bây giờ.”
Nhìn sắc mặt các điều tra viên còn lại là hiểu, những điều Watase vừa nói không đơn thuần là âu lo hay phàn nàn. Mọi người hẳn vừa phải tiếp cả đống cuộc gọi tương tự. Ai cũng trông như mất hết sức sống, cũng không ai nói nổi một lời nào. Mới một ngày mà đã như thế, nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài, chức năng của cảnh sát chắc chắn sẽ tê liệt. Ai có thể ngờ rằng, ba án mạng lại có sức công phá khủng khiếp đến nhường này?
Tuy nhiên, nếu tất cả những chuyện này đều nằm trong dự tính của Người Ếch, hắn không những bất thường mà còn là tên tội phạm thông minh và xảo quyệt.
E rằng cơ quan điều tra đang phải đối đầu với thứ ác ma hàng thật giá thật chứ không chỉ là con quái vật hung tàn.
Sống lưng Kotegawa ớn lạnh, gáy nổi da gà chẳng biết từ lúc nào.