Buổi sáng, mặt trời vẫn khuất sau dãy núi phía đông. Trong màn sương mù giăng kín, hạn chế tầm nhìn chỉ còn vài mét, sĩ quan Kuraishi một mình đạp xe tới công viên Sagou.
Mặc dù thiếu ngủ nhưng khí lạnh sớm tinh mơ kích thích lên da thịt giúp ông giữ chút tỉnh táo. Hơn 11 giờ đêm qua, Kuraishi nhận được trình báo về trường hợp trẻ nhỏ đi ra cửa hàng tiện lợi mua đồ nhưng không quay về nhà. Ông cùng người mẹ tìm kiếm khu vực xung quanh nhà tới 3 giờ sáng, cho đến 4 giờ thì báo cáo chi tiết vụ việc về đồn cảnh sát địa phương. Cuối cùng cũng được chui lên giường nhưng lại bị đánh thức sau hai tiếng bởi tin phát hiện thi thể trong công viên lúc 6 giờ. Sĩ quan Kuraishi vẫn xác nhận nội dung trình báo rồi phi ra khỏi cơ quan. Lăn lộn trong lực lượng cảnh sát đã hơn ba mươi năm, chân tay cũng không còn nhanh nhẹn nhưng trực giác sau từng ấy thời gian làm nghề buộc ông phải tức tốc đến hiện trường. Nhiều trình báo trong một đêm thế này là điều hiếm thấy, khiến Kuraishi có dự cảm chẳng lành, thân thể già nua đành gồng lên. Dự cảm chẳng lành thường chính xác, đặc biệt là trong giai đoạn bất ổn trước sự hoành hành của tên sát nhân lai lịch bất minh được mệnh danh là Người Ếch.
Vừa tới, Kuraishi đã thấy một thanh niên mặc áo nỉ, mặt mày lo lắng đứng gần cổng công viên.
“Cậu là người báo tin à?”
Chàng trai lắc đầu nguầy nguậy, lặng lẽ chỉ vào trong nhưng vẫn nhất quyết không chịu nhìn về đằng ấy. Quan sát kỹ sẽ thấy sắc mặt cậu ta trắng bệch như muốn lập tức chạy trốn khỏi nơi này.
“Chú đến xem đi ạ.” Cậu thanh niên khẩn khoản.
“Cháu sợ lắm, không muốn thấy thứ đó thêm chút nào nữa đâu. Cái thứ đó... Nó...”
Thằng nhóc này cũng chẳng được tích sự gì. Kuraishi nghĩ vậy rồi bỏ lại cậu trai trẻ, tiến vào bên trong.
Linh cảm của ông đã đúng. Lại còn đúng theo chiều hướng tồi tệ nhất có thể xảy ra trong tưởng tượng. Có lẽ là xác của một cậu bé. Đầu và tứ chi bị chặt lìa, đặt tỏa tròn xung quanh cơ thể.
Một mẫu vật lỗi trưng bày trên hố cát, một sơ đồ giải phẫu gớm ghiếc coi cơ thể con người không khác gì đồ vật.
Nhiệt độ thấp như vậy mà mồ hôi dưới cánh tay Kuraishi vẫn chảy không ngừng. Cổ họng ông khô khốc, không tài nào phát ra âm thanh. Hai chân bất động, cứng đờ như cây gậy.
Mùi lạ vấn vương trong không khí buốt giá không đến từ sự thối rữa, mà là từ máu tươi và thức ăn trong dạ dày. Mùi của con người chỉ còn cách kết cục bị biến đổi thành đồ vật một bước chân. Ý thức nghề nghiệp khiến vị cảnh sát lớn tuổi phải lấy hết sức bình sinh kìm nén cơn buồn nôn đột ngột cuộn lên trong bụng. Nói là cảm giác nôn nao sinh lý thì không đúng, đây gần như là phản ứng chối bỏ về mặt tinh thần.
Chưa kiểm tra cũng có thể suy đoán nạn nhân tội nghiệp này là đứa trẻ mất tích đêm qua. Trực giác của một sĩ quan mách bảo ông như vậy, dẫu chẳng có cơ sở nào.
Y phục của nạn nhân bị ném bừa ra góc hố cát. À không, nên gọi là được trưng bày ở đó mới phải. Giữa đống quần áo còn nhét một tờ ghi chú. Kuraishi nhìn ra nét chữ trẻ con quen thuộc. Hôm nay mình đọc sách tranh trên trường...
Kuraishi vốn không định động vào hiện trường trước khi phong tỏa nhưng lại nhìn thấy có gì đó viết trên mép quần trong. Ông thử tiến lại gần, phát hiện ra đó là một cái tên. Này cũng không có gì lạ. Bố mẹ thường viết tên con lên mặt trong đồ lót và giày dép để tránh nhầm lẫn với đồ của các bạn khác trong trường. Quả nhiên là cái tên được yêu cầu tìm kiếm từ đêm qua: Udou Masato.
Thông tin được gửi trực tiếp đến trụ sở điều tra. Kotegawa nghe thấy tên người bị hại thứ ba, lập tức lái xe như điên đến hiện trường, trên đường còn suýt va chạm với nhiều ô tô khác. Cậu cầu xin ông trời hãy cho đó chỉ là nhầm lẫn hoặc một giấc mơ tồi tệ mà thôi.
Thế nhưng khoảnh khắc đứng trước hố cát kia, Kotegawa nhận ra đây chính là hiện thực.
Mới nhìn vào cái đầu vô hồn như sáp kia, cậu còn tưởng là đồ giả. Nhưng mà, gương mặt đó đúng thật là Masato rồi. Đến đôi tay đẹp đẽ cũng thân thuộc vô cùng.
Kotegawa chôn chân ở đó, đứng chết lặng như một bóng ma.
Dẫu biết là sự thật nhưng cậu vẫn cảm giác như đang trải qua cơn ác mộng. Đứa trẻ mới cười nói, nắm lấy tay cậu hôm qua giờ như đồ vật vùi trong đất cát, lạnh ngắt.
Chẳng thấy rét, hàm trên hàm dưới vẫn tự dưng lập cập run lên. Không muốn nôn, lòng vẫn nặng như đeo chì.
Nhân viên pháp y lăn lê bò toài khắp hiện trường. Họ thu thập cát thấm dịch cơ thể, dấu chân, tìm kiếm tang vật và chụp hình các vết cắt. Ánh flash của máy ảnh kỹ thuật số không chút tiếc thương, nhắm thẳng vào thi thể.
Dừng lại đi! Cõi lòng Kotegawa hét lên. Thằng bé nhát lắm, xin đừng chụp ảnh như vậy! Làm ơn đừng đối xử với đứa trẻ đó như đồ vật, có được không?
Con đê lý trí không trụ được bao lâu, vỡ tan trước nỗi kích động như cơn lũ xô lên ầm ập.
“Uaaaaaaaa!” Kotegawa gào lên, hoàn toàn mất tự chủ. Cậu vô cớ sấn lại, toan vô lấy nhân viên pháp y nhưng lại bị ai đó kẹp cổ cứng ngắc từ phía sau. Não bộ Kotegawa sắp nổ tung, còn người đó thì dùng lực mạnh đến mức cậu không thể nhúc nhích.
“Bình tĩnh đi, cậu người mới…” Giọng nói mà cậu chẳng muốn nghe của Watase cất lên.
“Người cậu nên đánh, không phải đằng đó đâu.” Ngay tức khắc, toàn thân Kotegawa ngừng run rẩy.
“Theo lời người mẹ là cô Udou Sayuri, nạn nhân ra khỏi nhà lúc hơn 9 giờ tối để đi mua đồ dùng học tập. Một tiếng đồng hồ sau không thấy con về, cô Sayuri đã thử tìm kiếm khắp quãng đường từ nhà đến cửa hàng tiện lợi nhưng vẫn không thấy đâu nên đã báo cảnh sát. Sĩ quan trong ca trực hỗ trợ lùng sục khu vực lân cận mà không có nhân chứng. 4 giờ sáng mới báo về đồn địa phương. Sau đó, có người báo tin phát hiện ra thi thể khi đang chạy bộ gần hiện trường.”
Kotegawa chia tay Masato vào khoảng 2 giờ chiều qua. Thế có nghĩa là chỉ cỡ bảy tiếng sau, hung thủ đã bắt cóc đứa bé. Nếu cậu cứ yên vị ở nhà Sayuri, số phận Masato có lẽ đã khác. Nghĩ đến đây, Kotegawa thấy mình sắp phát điên rồi.
“Kiểm tra bước đầu cho thấy thủ đoạn của tên giết người lần này đồng nhất với hai vụ kia. Đánh thẳng vào phía sau đầu bằng vật tù, sau đó siết cổ. Hắn cũng để lại mẩu giấy quen thuộc như mọi lần. Phương thức gây án trước đó chưa được công khai nên không thể bắt chước. Tám, chín phần là cùng một thủ phạm.”
“Đã thông báo với mẹ nạn nhân chưa ạ... ?”
“Chị ấy đang trên đường tới đây rồi.”
“Bắt chị ấy nhận dạng ở đây luôn sao? Quá tàn nhẫn!”
“Biết thế... nhưng làm mẹ mà, kiểu gì cũng đòi xác minh tận mắt cho xem. Hẳn cũng đang nuôi chút hy vọng tất cả chỉ là nhầm lẫn. Nên là có đến đây cũng đừng để chị ấy nhìn thấy hiện trường. Xác nhận qua quần áo là đủ. Đưa chị ấy đi ra chỗ khác, khám nghiệm tư pháp xong hẵng cho vào nhận dạng. Việc của cậu đấy, cậu quen biết người phụ nữ đó mà. Có làm nổi không?”
Không đợi câu trả lời, Watase túm lấy ngực áo Kotegawa.
“Tỉnh táo lại coi! Không cần biết nạn nhân là ai hay thủ phạm là ai, một khi đã đặt chân vào hiện trường thì cậu là thanh tra cảnh sát! Đừng để cảm xúc chi phối bản thân! Mở năm giác quan ra và nhấc chân lên làm việc ngay! Thấy thương tiếc người bị hại à? Vậy còng tay hung thủ về đây đi!”
Lời giận dữ của Watase làm cho Kotegawa bình tĩnh trở lại. Cảm giác nặng trĩu lan ra khắp cơ thể, da thịt cậu thẩm từng đợt không khí buốt giá của tiết trời. Cậu bắt bản thân che giấu cơn kích động. Nhường ấy có là gì với nỗi bi phẫn và trái ngang mà người mẹ sắp đến đây phải gồng gánh đâu! Để chị ấy chứng kiến cái chết thảm khốc của con trai thì khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Vừa lúc ấy, một khối lạnh lẽo rơi trúng gáy Kotegawa.
Cậu hoảng hốt nhìn lên, bầu trời xám xịt đang trút bông trắng xóa. Rét suốt mấy ngày nay mà mãi đến giờ mới thấy tuyết rơi, xem ra mấy đám mây lì lợm cũng không chịu nổi nữa rồi. Từng tinh thể hoa tuyết mong manh nương theo hướng gió sà xuống không gian, âm thầm phủ lên hố cát, lên tử thi, lên cả đôi vai của những người đang làm công tác điều tra ở nơi ấy.
Sự việc diễn ra tiếp theo khiến Kotegawa chẳng muốn nhớ lại. Sayuri lao đến nơi trên chiếc xe ô tô đỏ nhỏ, được cậu thanh tra trẻ trấn an rồi bị đẩy vào xe cảnh sát và cho xem một bộ quần áo. Đúng là trang phục Masato đã mặc ra ngoài tối qua. Sayuri vô tư lự biến mất khỏi thế gian, chỉ để lại nơi đó một người mẹ đáng thương la hét trong điên cuồng, hoang mang đến hoảng loạn trước nỗi đau đường đột. Biết là ích kỷ nhưng Kotegawa không muốn nhìn thấy Sayuri như thế này.
“... Thằng bé đi hơn tiếng không về, tôi tìm đến tận cửa hàng tiện lợi mà không thấy... Nhân viên bảo không có đứa trẻ nào như thế vào mua đồ... Touma cũng đến giúp nhưng vẫn chẳng tìm ra...”
Thật không may cho cả hai, hiện trường vụ án lại nằm ngoài trục đường chính. Theo Luật Tiêu chuẩn Xây dựng của Nhật Bản, trên một diện tích đất thổ cư bắt buộc phải có công viên. Người ta xây công viên Sagou cũng vốn chỉ để đối phó quy định đó. Trang thiết bị không được bảo trì, không gian bên trong cũng hoang phế nên hầu như chẳng có ai sử dụng.
“Giá tôi đi xa hơn một chút và tìm đến đây, Masato sẽ không ra nông nỗi này...”
Kotegawa cho đó là suy nghĩ ngu ngốc. Không thể bình tĩnh chấp nhận con trai thật sự đã ra đi, người phụ nữ này đang đổ lỗi cho chính mình.
“Chị Udou đừng như vậy... Gọi là công viên thôi, chứ chỗ này có phải nơi trẻ em thường ghé đến đâu? Nó còn ở ngoại ô nữa. Trong thời gian ngắn, cảnh sát cũng không có khả năng vào tận đây khám xét. Xem xét các tình tiết vụ án, hung thủ thường ra tay ngay khi gặp nạn nhân. E là Masato đã bị hắn bắt cóc trên đường đi tới cửa hàng. Vậy nên, lúc chị đi tìm thì cháu nó đã...”
“Đáng lẽ tôi không nên để thằng bé ra đường tầm đó!”
Đến nước này thì chỉ còn cách đổi địa điểm nói chuyện thôi. Yêu cầu một dân thường ổn định tinh thần khi vẫn phải ngồi trong xe cảnh sát đỗ gần nơi xảy ra án mạng là điều bất khả thi. Kotegawa vô tư suy đoán: “Nếu đặt tay lên phím đàn quen thuộc, biết đâu chị ấy sẽ trấn tĩnh được thì sao?”
Cậu mở cửa xe, không cho Sayuri thời gian tiếp tục than khóc. Người mẹ lập tức bị vô số micro chĩa thẳng vào mặt.
“Chị là mẹ nạn nhân sao? Xin hãy cho biết cảm giác của chị lúc này.”
“Bạn có biết lý do con mình trở thành mục tiêu của hung thủ không?”
“Là một người quản chế, cô nghĩ gì về tội ác của những kẻ có tâm lý bất thường?”
Giống như đám chim săn đang tấn công con mồi. Đôi mắt con nào con nấy ngập tràn sát khí, đe dọa sẽ gây hại nếu đối phương không chịu trả lời.
Đúng là một lũ kền kền, Kotegawa nghĩ. Bọn chúng đánh hơi được mùi chết chóc rồi bu lại rỉa xác. Mấy con kền kền này sẽ biến cái chết của Masato thành sản phẩm thương mại, trưng trên đủ các mặt báo và kênh truyền hình dưới danh nghĩa kêu gọi toàn dân cảnh giác. Nghĩ đến mà tức cái lồng ngực. Kotegawa vô thức nảy ra ý định rút súng, dí ngay vào mặt những kẻ đang cầm micro hoặc máy ảnh kia. Trước giờ vẫn khinh thường bọn phóng viên nhưng chưa bao giờ cậu muốn xử tử chúng như lúc này.
Kotegawa nén phẫn nộ vì Sayuri vẫn đang ở trong vòng tay. Cậu phải bảo vệ người phụ nữ này trước màn công kích của giới truyền thông lẫn con mắt phán xét, hiếu kỳ của người đời. Trọng trách ấy vừa hay lại chính là trách nhiệm nghề nghiệp của cậu. Giờ Kotegawa mới nhận ra đây là điều Watase đã dự liệu từ trước.
Sayuri được hộ tống băng qua rừng micro và ống kính máy ảnh về đến tận nhà nhưng chẳng thấy bớt kích động hơn. Kế hoạch đưa chị ấy đến bên cây dương cầm để cải thiện tình hình chỉ là hy vọng hão huyền. Kotegawa muốn ở luôn đó, cơ mà còn nhiều việc phải làm. Cậu nhờ cô hàng xóm trông nom Sayuri rồi quay về trụ sở, trong lòng vẫn canh cánh không thôi.
Thông tin! Làm gì bây giờ cũng cần lấy thông tin đã. Lời khai tại hiện trường, kết quả giám định, hồ sơ khám nghiệm tử thi, cái nào cũng được. Kotegawa vừa nắm chặt vô lăng, vừa thiết tha mong cầu tìm ra tất cả manh mối để đến gần hơn với kẻ đã tước đi mạng sống của Masato. Để bắt được gã đó, cậu chẳng ngại đi bộ hàng chục nghìn bước mỗi ngày, chấp nhận điều tra bất hợp pháp, thậm chí phải bán mình cho quỷ dữ cũng sẵn sàng. Dù sao linh hồn cậu vốn có cao quý gì đâu.
Giải quyết được vụ án giết người hàng loạt kinh hoàng thu hút dư luận thì giấc mơ được cục trưởng khen thưởng chắc chắn sẽ thành hiện thực. Tuy nhiên, Kotegawa không còn quan tâm đến điều đó nữa. Tất cả những gì cậu khát khao hiện tại chỉ là lôi tên tội phạm ra ánh sáng và bắt hắn phải đền tội mà thôi. Trừ chính bản thân, cậu chưa từng căm ghét và nguyền rủa ai nhiều như vậy trong đời. Một khối nóng hổi không biết là uất hận hay đau thương sục sôi từ đáy lòng dâng đè lên cổ họng nghẹn cứng.
Ai bước vào nghề này cũng đau đáu lý tưởng chính nghĩa của riêng mình. Đó có thể là trả thù cho người bị hại, giữ vững tính nghiêm minh của luật pháp hoặc bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân. Dẫu vậy, khi phải đương đầu với thực tiễn điều tra và tồn tại trong một tổ chức cảnh sát, chính nghĩa cá nhân dần không theo kịp nhu cầu của tập thể hay xã hội. Ý nghĩa về công bằng mà bản thân hằng quan niệm không phải lúc nào cũng đúng đắn. Mải mê bấu víu lấy chính nghĩa mãi, chẳng biết thân xác đã rệu rã từ lúc nào. Để rồi vẫn đi đến kết cục buông tay, mặc nó tự phân hủy như cái cách dịch tiêu hóa hòa tan nội tạng bên trong một cỗ thi hài.
Kotegawa đã vứt bỏ cái cậu từng coi là chính nghĩa kể từ khi giác ngộ những điều này. Cảnh sát có năng lực là người tóm được nhiều tội phạm nhất có thể, chứ không phải kẻ cứ bảo thủ với đức tin. Phấn đấu vì công danh rõ ràng sẽ tốt cho bản thân và người xung quanh hơn là ôm lấy thứ đạo lý lập lờ. Chí ít thì tham vọng nghề nghiệp chẳng cần lo trước lo sau, tránh được bao phiền hà không đáng có.
Vậy nhưng, vì đâu mà ngày ấy cậu lại quyết tâm trở thành cảnh sát? Kotegawa chợt nhớ về hồi được mệnh danh là thợ săn lũ bất lương, cái thôi thúc cậu vốn chẳng xuất phát từ động cơ anh hùng. Đó đơn giản là vì nhất thời muốn hủy hoại bản thân, cần chạy trốn khỏi cảm giác tội lỗi khi để một người bạn phải từ giã cõi đời. Suy cho cùng cũng chỉ là hành vi trả thù và biện minh cho chính mình, không hơn không kém. Cậu tự coi mấy cái vặt vãnh ấy là chính nghĩa, là điều kiện bào chữa cho việc để bản thân tiếp tục sống sót ở trên đời.
Quá khứ ấy giờ đang chất vấn ngược lại Kotegawa.
Rằng, báo thù và tự bao biện có gì là sai?
Rằng, lấy đó làm cớ cho hành động của mình có gì là không đúng?
Cậu nhấn mạnh chân ga, vội vã trở lại trụ sở điều tra cùng đống câu hỏi bỏ ngỏ.
Về đến nơi, giữa cả loạt xe của cơ quan truyền thông, Kotegawa thấy một chiếc màu đen lạ hoắc đỗ trước đồn. Kiểm tra biển số thì phát hiện là ô tô cảnh sát.
“A... Xe của Tổng cục Cảnh sát Quốc gia.” Watase thản nhiên cho biết.
“Tổng cục? Sao họ lại đến đúng lúc này?”
“Đúng lúc này mới phải đến. Không chỉ Hannou mà cả nước đều đang run rẩy trước tên giết người hàng loạt quái đản kia. Tiến độ điều tra lại quá chậm, chưa xác định nổi đối tượng tình nghi. Án mạng thứ ba rồi nên bên trên cũng không thể tiếp tục ngồi yên. Hiện đang xuống trao đổi trực tiếp với lãnh đạo sở.”
“Trao đổi trực tiếp á? Rồi vụ án sẽ đi về đâu?”
“Quá rõ ràng rồi đấy thôi? Họ sẽ nắm quyền chỉ đạo điều tra.”
“Sao thế được...”
“Sao trăng gì chứ, cái thằng này! Người ta nhiệt tình thế còn sao nữa? Muốn bị mặc xác như mọi khi à?”
Watase khịt mũi liếc nhìn gương mặt có vẻ bất mãn của Kotegawa.
“Thôi đừng có lo! Không chuyển giao ngay đâu. Cũng là cảnh sát nhưng mấy người đó thuộc hàng ngũ tinh nhuệ đấy. Cao giá lắm, đời nào lại tự đi mua dây buộc mình? Có mua cũng phải đợi tới khi dây tròng đúng đối tượng mới mua. Tầm này thì chưa đến lúc.”
“... Ý sếp là sao?”
“Đầu tiên là phụ nữ, rồi đến người già, lần này lại là một học sinh tiểu học. Nạn nhân liên tục thuộc nhóm người yếu thế. Dân chúng đương nhiên là thấy phẫn nộ với cảnh sát rồi. Càng chậm trễ, trách nhiệm càng nặng nề. Ai sẽ đứng mũi chịu sào vào thời điểm này đây? Tổng cục Cảnh sát Quốc gia còn đang nghe ngóng tình hình. Khi nào cấp sở hứng hết búa rìu dư luận đến sức cùng lực kiệt, buông vũ khí đầu hàng thì sẽ đến phiên họ trình diễn. Chà, chúng ta là đoàn quân mở đường hùng mạnh mà nhỉ? Không gục ngã sớm thế được đâu!” Watase cười ngạo nghễ.
“Ghi chép trong hồ sơ khám nghiệm tử thi không khác nhiều so với kiểm tra sơ bộ tại hiện trường. Cú đánh vào sau đầu chỉ làm nạn nhân bất tỉnh, nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết là bị thắt cổ. Phương tiện gây án tương tự hai vụ trước. Thời gian tử vong có thể ước tính khá chi tiết nhờ vật chất còn lại trong dạ dày, cụ thể là từ 9 đến 10 giờ tối. Hung khí phân xác khá sắc bén nhưng không phải dạng dụng cụ phẫu thuật như dao mổ. Vết cắt trông rất nghiệp dư nên khả năng thủ phạm kiếm sống bằng nghề mổ xẻ rất thấp. Ngoài ra, do chỉ có một ít máu sót lại hiện trường và trên các mặt cắt không còn xuất hiện phản ứng sống[*] nên pháp y suy đoán hắn đã sát hại và chặt xác đứa bé ở địa điểm khác rồi mới đưa đến công viên. Với cả, chữ viết tay trong mảnh giấy cũng trùng khớp với nét bút để lại bên cạnh Arao Reiko và Ibusuki Senkichi.”
Bị chặt thành từng mảnh đem đi ư? Tưởng tượng ra thôi cũng đủ làm trái tim Kotegawa đau nhói.
“Người mẹ đi con xe màu đỏ đúng không? Có người nhìn thấy cô ấy cùng Touma Katsuo lái xe lòng vòng quanh nhà. Còn thông tin về đối tượng khả nghi khác thì hoàn toàn không có. Công viên Sagou vốn là nơi hoang vắng, hiếm người qua lại, cư dân khu lân cận cũng tránh lui tới vào ban đêm nên gần như chẳng có nhân chứng nào cả.”
“Lại trắng tay sao?”
“Không. Phòng phân tích gửi về một manh mối rất quan trọng. Trên hố cát có lưu lại dấu chân nghi là của thủ phạm. Chiều cao ước tính từ cỡ giày xấp xỉ một mét năm đến một mét sáu, trọng lượng cơ thể xác định theo độ sâu của vết giẫm rơi vào khoảng bảy đến tám mươi kí lô. Tạng người thấp và mập mạp. À mà, không có bất kỳ điểm chung nào giữa Udou Masato và Arao Reiko hay Ibusuki Senkichi. Tôi còn kiểm tra đến cả quan hệ huyết thống lẫn cơ sở mẫu giáo và trường tiểu học của đứa trẻ. Vẫn chẳng lần ra chút dính dáng nào giữa ba người.”
Cũng phải thôi. Nạn nhân khác biệt từ nghề nghiệp, tuổi tác đến nơi ăn chốn ở. Người thuộc nhiều thế hệ hoàn toàn có thể xuất hiện trong cùng một tổ chức hay đoàn thể nào đó. Thế nhưng, chênh lệch lớn đến nhường này thì giả thuyết đó coi như bỏ đi. Họ chỉ đều là công dân Hannou. Mẫu số chung nhỏ nhất này không hề giúp ích cho việc sàng lọc tội phạm.
Thông thường, bằng chứng trong một vụ việc có tính chất liên hoàn sẽ được tích lũy khi số lượng người bị hại tăng lên, qua đó giúp cơ quan điều tra dễ dàng xác định các cá nhân liên quan và thu hẹp phạm vi người có khả năng gây án. Tuy nhiên, trường hợp này lại không như thế. Án mạng tiếp tục xảy ra, diện tình nghi tiếp tục mở rộng, tình hình trở nên hỗn loạn đến mất kiểm soát.
“Lẽ nào gã đó thù hận dân Hannou? Kiểu cứ tìm bừa một người ở đây mà giết ấy?”
“Tôi có một suy đoán hay ho về vụ điểm chung đấy.”
“Ơ? Sếp nghĩ ra gì rồi ạ?”
“Gọi là điểm chung cũng không đúng, nó giống một quy luật liên kết giữa họ thôi. Nhưng mà thật ra cái đó không…”
Gì đây? Thẳng thắn như Watase có mấy khi vòng vo thế này?
“Không hay ho lắm ạ?”
“Thế mới ghét chứ! Làm ơn trật lất giùm đi! Đoán đúng là to chuyện đấy...”
Watase uể oải gãi đầu. Cử chỉ bất thường ấy làm Kotegawa càng thêm sốt sắng.
“Sếp nói đi ạ. Quy luật gì liên kết ba người họ lại cơ?” Kotegawa vòng lên, đứng trước mặt Watase. “Đội trưởng, đừng giấu nữa! Tôi cần tất cả manh mối. Tôi muốn biết... Hớ!?”
Phát hiện mình vừa vô thức đặt tay lên cổ áo cấp trên, cậu vội vã buông ra. Watase liếc nhìn bàn tay rồi ôm lấy đầu người đối diện, ghé vào tai thì thầm.
Chàng thanh tra trẻ nghe xong, sốc không thốt nên lời.
Quy luật đơn giản đến mức nếu viết thành câu hỏi thì trẻ con cũng nghĩ ra đáp án. Còn người trưởng thành lại quen thói phức tạp hóa vấn đề, cho nên mới bị che mắt, không thể luận ra. Kotegawa đã hiểu vì sao Watase trông do dự đến thế. Nếu suy đoán của ông chính xác, cục diện vụ án chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn.
“Cũng còn phải xem hung thủ cố tình hay vô ý đã. Cơ mà sợ rằng, dù chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thì diễn biến này vẫn sẽ kinh động đến tất cả mọi người. Cho nên có ngạc nhiên vẫn cần tém lại. Chớ để bọn nhà báo nhìn thấy bộ mặt như thế.”
“Nhà báo?”
“Lãnh đạo cấp cao, trưởng phòng và tôi, người phụ trách, sắp sửa một hàng ngang tập hợp gặp gỡ truyền thông đây. Ai chịu trách nhiệm thì người ấy phải thò mặt ra thôi. Hay cậu đi thay tôi nhé?”
“Mở họp báo bất thường ư? Sao đột nhiên lại thế ạ?”
“Nạn nhân thứ ba xuất hiện đẩy nỗi bất an của quần chúng lên đỉnh điểm. Báo chí yêu cầu công khai kết quả điều tra tính đến hiện nay. Chán chẳng muốn nhắc tới cái tiến độ, nhưng lãnh đạo cũng không dám từ chối thẳng thừng. Vì quả thật lòng dân đang ngày càng chồng chất hoang mang. Thời điểm tuyệt vời ông mặt giời luôn! Viết sẵn kịch bản tổng cục giương mắt nhìn người đứng đầu tuyến dưới mồ hôi đầm đìa xong cười khinh bỉ rồi này. Cảnh sát tỉnh chúng ta trông thảm hại bao nhiêu, màn trình diễn sau đó của họ sẽ được tôn vinh bấy nhiêu!” Watase cay cú xổ ra một tràng.
Trụ sở điều tra mở họp báo vào giai đoạn này giống huấn luyện viên trả lời phỏng vấn khi đội tuyển vừa thất bại toàn tập. Không đủ khéo léo là dễ phô bày hết sự kém cỏi của bản thân. Trước làn sóng dư luận nhạy cảm thì lại càng nguy hiểm. Nếu bắt gặp vài đốm lửa âu lo nhen nhóm trong cộng đồng, các phương tiện truyền thông mang trên vai trọng trách điều hướng xã hội, sẽ thổi bùng tất cả thành đám cháy khổng lồ. Có cảm giác giới đưa tin đã quen thói nhấp nhổm, bực dọc và trơ tráo áp đặt việc truy cứu trách nhiệm là kỳ vọng của nhân dân.
Nhưng điểm khác biệt với trước đây là chính đám phóng viên lần này cũng vô cùng sợ sệt. Thay vì kích động người đọc, nội dung các bài báo tập trung vào việc bày tỏ nỗi niềm của bản thân người viết nhiều hơn. Đến nước này mà suy đoán của Watase còn là sự thật thì... Kotegawa không tưởng tượng nổi điều gì sẽ đến tiếp theo.
Ngồi chính giữa là Sở trưởng Sở cảnh sát tỉnh, Satonaka, bên phải có Trưởng phòng Kurisu, bên trái có Watase. Ba người bắt đầu họp báo trong vòng vây của loạt ký giả. Kotegawa đứng ngoài, tựa vào cửa theo dõi.
Trước tiên, họ tóm tắt tình tiết, cung cấp danh tính nạn nhân Udou Masato trong vụ việc gần nhất, thông báo dựa trên phương thức gây án có thể kết luận ba người đã tử vong cùng bị sát hại bởi một thủ phạm, sau đó công khai việc đã thu thập dấu chân đầu tiên nghi là của hung thủ để lại trên hố cát ở hiện trường.
Xung quanh bỗng xôn xao.
“Xin hỏi đó là loại giày dép gì?”
“Căn cứ hoa văn dưới đế, chúng tôi xác định là giày thể thao. Hiện vẫn đang trong quá trình làm rõ thông tin nhà sản xuất.”
“Có thể phỏng đoán ngoại hình của thủ phạm qua dấu vết đó không?”
“Phòng phân tích đã đo lường được chiều cao và cân nặng gần đúng. Tuy nhiên, cho phép chúng tôi không tiết lộ chi tiết tại đây.”
Đám phóng viên nhao nhao lên sau khi nghe thấy tuyên bố này.
“Tại sao vậy? Đã có hình dung về kẻ giết người thì nên công khai để kêu gọi quần chúng hợp tác mới phải chứ.”
“Nếu đặc điểm nhận dạng của đối tượng được ghi lại cụ thể qua ảnh chụp hoặc đoạn phim thì khả năng sẽ hữu hiệu. Còn chỉ với vài số đo theo ước tính, việc công bố sẽ gây ra những nghi kị không đáng có trong cộng đồng.”
“Nói cách khác, thủ phạm có hình thể không phổ biến”, một giọng nói hơi giễu cợt vang lên, “Đúng không?”
Kotegawa lập tức nhận ra người đặt câu hỏi, Onoue Zenji.
Sở trưởng Satonaka hẳn đang nhìn chằm chằm cậu ta.
“Tôi chỉ nói sẽ không tiết lộ chi tiết thôi. Những công dân vô tội có ngoại hình tương tự sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề vì tuyên bố của cảnh sát.”
“Ngài Satonaka...”, chủ nhân chất giọng vừa trầm vừa vang lần này là một phóng viên kỳ cựu đang nắm giữ vị trí chủ nhiệm câu lạc bộ ký giả cảnh sát tỉnh. “Chúng tôi không có ý định đưa ra các thông cáo mang tính khủng bố tinh thần nhân dân nhưng họ thật sự đang vô cùng hoảng sợ. Mục tiêu chủ yếu là phụ nữ, người già, trẻ em cũng như nhóm yếu thế trong xã hội, không tìm ra mối liên hệ giữa các nạn nhân và tên hung thủ kỳ quái còn coi xác chết như món đồ chơi để vui đùa. Mất đến ba mạng người rồi, ai cũng thần hồn nát thần tính hết cả. Dân tình đang mong mỏi từng chút thông tin. Dẫu không phải tình tiết cụ thể, thì chí ít cũng phải có bài báo nhắc đến việc cảnh sát đang lấy lời khai tự nguyện của một số diện tình nghi, mọi người may ra mới có thể kê cao gối ngủ.”
“Đúng là chúng tôi đang nghi ngờ một vài đối tượng trong quá trình điều tra.”
“Các anh vẫn đang khoanh vùng à?”
“Tôi không thể cung cấp nội dung chi tiết về vấn đề này.”
Làm quái gì có chi tiết nào ở đây, Kotegawa tự huỵch toẹt. Vẫn còn hơn trăm đối tượng tình nghi. Hơn nữa, những người có tiền án hoặc bị láng giềng tố giác với cơ quan điều tra còn không thực sự được xếp vào diện nghi ngờ.
“Dữ liệu về tội phạm thì sao?”
“Cần khoảng thời gian và không gian nhất định để xử lý thi thể nên kẻ gây án sẽ phải sở hữu nơi ở riêng và đang sống một mình. Hắn cũng rất am hiểu địa chính khu vực này khi biết rõ các địa điểm gây án đều thưa thớt dân cư. Đồng thời, hung thủ khả năng cao là một người đàn ông khỏe mạnh thì mới di chuyển được xác chết từ địa điểm này sang…”
“Mấy chuyện đó thì ai cũng tự suy luận ra rồi.” Nhà báo lão làng hơi cao giọng. “Đâu phải mới đưa tin về cảnh sát ngày một ngày hai. Tôi thừa biết hung thủ đang sinh sống gần hiện trường cả ba vụ án. Người chọn được chỗ vắng vẻ để thực hiện tội ác không thể nào vừa nhập cư, rõ ràng là dân bản địa. Kẻ đó còn nhấc nguyên cái xác treo lên mái hiên khu chung cư, đem cả một thi thể đàn ông lớn tuổi ra bãi xe phế liệu. Sao mà là hành vi của một phụ nữ được chứ? Điều chúng tôi muốn hỏi là thủ phạm đang nghĩ gì và nhắm tới điều gì.”
Có bị ngu không? Cảnh sát cũng muốn biết lắm chứ.
“Ngoài đường đang đồn đoán hắn là kẻ có sở thích giết người. Chẳng phải vụ phân xác mới đây là minh chứng rõ nét cho điều đó hay sao? Lẽ nào chặt thi thể ra làm nhiều mảnh dù việc đó không hề có tác dụng che giấu danh tính nạn nhân, vẫn không phải dấu hiệu của tâm thần?”
“Giai đoạn này vẫn chưa có gì chắc chắn về vấn đề đó.”
“Vậy thì làm ơn cho biết cơ quan điều tra đã tìm được chút manh mối gì đó giúp giảm bớt căng thẳng cho xã hội hay chưa? Trước đó, tôi đã nói bản thân không phát hiện ra bất cứ quan hệ nào giữa ba người bị hại. Chẳng lẽ phía lẽ cảnh sát cũng vậy luôn? Hay là các anh nắm được mối liên kết đó rồi, nhưng cố tình giữ im lặng để nhử hung thủ tiếp cận mục tiêu kế tiếp?”
Kotegawa cảm thấy đây mới là kẻ đang thần hồn nát thần tính, không tin cảnh sát bị một tên tội phạm xoay mòng mòng và thậm chí còn chưa đụng được vào một sợi lông của hắn. Tự đánh giá quá cao năng lực của đội điều tra cuối cùng lại hóa thành căn nguyên đánh mất đi sự tin tưởng. Nếu vị sở trưởng tội nghiệp kia trả lời “đúng vậy”, họ sẽ nói đây là phương pháp điều tra coi thường tính mạng con người. Nếu ông ấy phủ nhận, họ sẽ cho đó là lời thú tội của đám cảnh sát tỉnh vô năng.
Người tương đối nhạy bén, chẳng hạn như vị trưởng phòng bên phải, chắc sẽ chọn cách bốc phét rằng trụ sở đã có kế hoạch kiểm soát tình tình. Sau đó làm gì có ai rảnh rỗi kiểm chứng một tuyên bố dối trá? Cứ coi đó là lời ngon tiếng ngọt để trấn an công chúng thì có gì mà phải tội lỗi đâu?
Người sắc sảo vượt trội, chẳng hạn như Watase bên trái, có lẽ sẽ tung hỏa mù bằng việc thao thao bất tuyệt về mọi khả năng bản thân nghĩ được ra, từ suy đoán thực tế đến lý thuyết suông trong sách vở.
Thật không may, Satonaka lại là người cứng nhắc một cách cổ hủ, bịa chuyện vô cùng tệ và chẳng thể che nổi mắt ai.
Ông ấy quả nhiên chỉ cau mày giữ im lặng. Khi người thành thật rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cả họ và đối phương chỉ còn lựa chọn duy nhất là không nói gì cả.
Thấy sở trưởng và báo chí bắt đầu trừng mắt nhìn nhau, Kurisu đành vội vã xen vào:
“Cảnh sát chưa bao giờ có dự tính đem công dân lương thiện ra làm mồi nhử. Câu hỏi vừa rồi cực kỳ thiếu tôn trọng. Chúng tôi không cần thiết phải công bố những thông tin chưa có kết luận chính xác trong giai đoạn điều tra.”
Watase đang he hé mắt quan sát tình hình bỗng nhướng một bên lông mày. Thường xuyên được thấy cử chỉ đó ở cự ly gần, Kotegawa hiểu ý nghĩa của nó như lòng bàn tay. Ông ấy đang muốn nói: “Phát ngôn thừa thãi vậy hả, đồ đần ơi?”
“Ý là dù đang xác thực nhưng đúng là các anh đã phát hiện ra gì đó về quan hệ giữa ba người đúng không?”
Kurisu toan cảnh cáo trò bới lông tìm vết của phóng viên thì đột nhiên cứng họng, đơ ra như pho tượng. Chắc vừa nhớ ra phạm vi quyền hạn và trách nhiệm của bản thân.
Satonaka vẫn giữ vẻ cau có, quay sang nhìn Watase phát tín hiệu cầu cứu. Watase gật đầu đáp trả, khẽ thở dài rồi hắng giọng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào ông.
Nào, sếp tính nói gì đây nào? Kotegawa cũng thấy hứng thú và dành sự chú ý cho cấp trên.
“A--------”
Bỗng có ai đó kêu lên chen ngang. Lại là Onoue.
Xung quanh cùng ném cho cậu ta cái nhìn trách cứ vì tội bất lịch sự nhưng Onoue chẳng bận tâm, có vẻ đang cực kỳ bàng hoàng. Cậu ta bất động, ngón trỏ giơ lên như thể vừa nhận ra điều gì đó ngoài sức tưởng tượng.
Kotegawa ngay tức khắc sửng sốt. Nét mặt này y hệt biểu cảm của cậu lúc Watase thì thầm vào tai.
Onoue phát hiện ra quy luật đó rồi!
Kotegawa vội vã nhìn Watase, thấy ông ấy bật dậy và suýt làm đổ ghế. Chắc là cũng đã đoán được tình hình.
“Tôi biết ba nạn nhân có liên quan gì rồi!”
Dừng lại đi.
Đừng nói nữa.
“A trong Arao Reiko, I trong Ibusuki Senkichi, U trong Udou Masato. A, I, U, E, O[*]. Kẻ đó giết người theo thứ tự bảng chữ cái!”
Giờ thì toàn bộ nhà báo có mặt ở đây đều kinh hãi đến đứng hình.
Một trò chơi chữ đơn giản của trẻ con.
Sự quái đản của tử thi đã làm cho tất cả chúng ta mờ mắt.
Mà chẳng phải ai đó từng nói cách hung thủ chơi đùa, trưng bày xác chết cũng như những mẩu giấy nhận trách nhiệm để lại hiện trường đều là biểu hiện của tính trẻ con sao?
Căn phòng lặng ngắt như tờ, rồi dần trở nên náo loạn.
Phóng viên chẳng ai bảo ai bắt đầu đồng loạt đưa tay lên kiểm tra đồng hồ.
Vẫn kịp cho ấn bản buổi tối.
Thế rồi, cả đám nhanh chóng bay tứ tán như lũ nhện con, chuồn khỏi căn phòng cùng tiếng đá ghế và gào thét toán loạn. Cuối cùng chỉ còn lại ba ông cảnh sát và một mình Onoue.
Watase khó chịu lườm người đang chắp hai tay cầu nguyện đằng kia.
“... Ê, tên báo giấy đỏ. Không đi à?”
“Tôi đi đây. Đang mải nghĩ lời dẫn[*].”
“Nhanh cái chân lên! Đếm đến ba mà vẫn chưa cút khỏi đây là tôi đổ thuốc chuột vào mồm cậu đấy!”
“Ngài thanh tra tức giận phết nhỉ?”
“Đương nhiên rồi! Cậu vừa bới phân ra ngửi đấy thôi! Thời gian tới chỗ này cấm cửa Saitama Nippo. Về báo cho phụ trách tòa soạn thế nhé!”
“Tệ thật đấy... Lần sau, tôi sẽ để người khác đi thay. Xin hãy chiếu cố người tiếp theo ạ.”
“Tự thấy tội lỗi rồi đấy ư?”
“Vâng. Nói xong tôi thấy hối hận lắm. Giá mà lúc đấy cứ lẳng lặng chạy về tòa soạn thì Giết người theo thứ tự bảng chữ cái đã là tin độc quyền của chúng tôi rồi.”
“Cái loại cậu đến bao giờ mới...”
“Tôi cũng thấy sợ rồi ạ.” Onoue nói phụt ra.
Watase nhíu mày đầy hoài nghi.
“Cậu sao?”
“Mới nghĩ ra thì mừng phát điên nhưng ngay sau đó toàn thân ớn lạnh. Kiểu hãi hùng mà dựng cả tóc gáy ấy. Làm nghề bao lâu mà đây là lần đầu tiên bị như vậy. Cảm giác không còn đứng ngoài cuộc xem xét vấn đề nữa thật khủng khiếp quá đi.”
“Vậy lý do gì làm cậu sợ thế?”
“Ngài thanh tra không hiểu à? Tôi tên Onoue Zenji, bắt đầu bằng ‘O’. Qua một vụ nữa thôi là gia nhập hội mục tiêu bị giết rồi. Tôi cũng là người Hannou mà.”
Đúng như Onoue dự đoán, tất cả các tờ báo buổi tối đó đều đưa tin liên quan đến kẻ giết người theo bảng chữ cái. Phần nữa vì nạn nhân thứ ba là một đứa trẻ, nên tên hung thủ quái đản với niềm đam mê hủy xác vừa có thêm được một danh xưng phù hợp, vừa khiến xã hội phải khắc cốt ghi tâm. Nói một cách ẩn dụ thì là ném đá xuống mặt hồ lăn tăn để tạo ra những vòng sóng lớn.
Cái tên đơn thuần dùng để ký hiệu. Tầm thường ra sao, hào nhoáng thế nào thì suy cho cùng vẫn chỉ là một dãy chữ cái. Vậy nên, Ayanokoji hay Tanaka đều có giá trị như nhau. Nhất là đối với Người Ếch.
Người Ếch nhận thấy giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp không quan trọng. Thu nhập hàng năm, nhóm máu, thị hiếu và sở thích cũng chẳng đáng quan tâm. Điều duy nhất có ý nghĩa là “cái tên” giúp ký hiệu một người. Hắn chỉ chú ý được từng ấy. Đứng trước Người Ếch, mọi người bị tước đi tính cá biệt, hóa thành những ký hiệu đơn thuần. Để rồi chỉ còn có thể xếp hàng theo thứ tự, đợi chờ răng nanh của kẻ săn mồi.
Thông thường, mọi người hiếu kỳ theo dõi tin tức về án mạng nếu tấn bi kịch ấy chỉ diễn ra ở nơi rất xa. Thủ phạm có lý do để ra tay, nạn nhân có lý do mới bị giết. Chừng nào tất cả đều chẳng liên quan đến bản thân, chừng ấy vẫn có thể an tâm làm người ngoài cuộc. Bức tường ngăn cách vững chắc luôn tồn tại giữa ta và người bị hại trong một vụ án tận đẩu tận đâu.
Thế nhưng, con người hóa thành ký hiệu cũng là lúc bức tường ngăn cách ấy sụp đổ hoàn toàn. Ta nhận ra bản thân cũng giống như bao người khác, đều mắc kẹt trong “chiếc lồng Hannou”, chờ đến lượt mình. Ta không còn vô can mà chính là một trong những con mồi. Ngày bị hắn đến siết cổ, chơi đùa trên thi thể giống ba người kia cũng chẳng còn xa. Hiểu ra sự thật ấy, cảm giác rùng rợn, ghê tởm mơ hồ bỗng biến thành nỗi khiếp đảm rõ ràng.
Điều cần quan ngại lúc này là phạm vi nguy hiểm sẽ thay đổi theo thời gian. Những cái tên bắt đầu bằng “A”, “I”, “U” được xóa khỏi danh sách. Nhóm sống trong sợ hãi hiện tại là “E” và tiếp đó là “O”, “Ka”.
Trọng điểm là vấn đề xác suất. Mẫu số không còn là đám đông lớn mà bị thu hẹp thành từng tập hợp nhỏ có đặc điểm riêng. Nguy cơ quá cao sẽ khuếch đại cơn khủng hoảng đến mức ngấm cả vào da thịt con người.
Mọi người bị nỗi sợ chi phối, nên đã mau chóng hành động. Công ty viễn thông NTT East là nơi đầu tiên hứng chịu những phản ứng này. Chỉ trong một ngày, NTT nhánh 104 đã tiếp nhận 225 yêu cầu hủy đăng ký. Khi nhân viên tổng đài giải thích rằng sẽ mất chút thời gian để hoàn tất quy trình do quá tải, rất nhiều thuê bao đã nổi điên lên. Họ cho rằng Người Ếch lựa chọn con mồi dựa trên danh bạ điện thoại.
Cũng từ thời điểm đó, công dân có tên bắt đầu bằng chữ “E” lần lượt rời đi. Trong đó có nhiều học sinh bị trùng lịch thi cuối kỳ nên được phụ huynh thi nhau gửi cho họ hàng thân thích ở thành phố lân cận, thậm chí là sang hẳn tỉnh khác. Không thể đổi tên thì đổi chỗ ở, đi khỏi Hannou là có thể xem như thoát khỏi bàn tay của Người Ếch rồi. Cha mẹ bị dồn đến chân tường, đành phải dùng cách ấy để bảo vệ con trước tên sát nhân giấu mặt. Ấy thế mà, một số kẻ ngồi lê đôi mách lại đi chế nhạo tình cảnh ấy là sơ tán học sinh thời Heisei[*].
Còn những người không thể chuyển đi nơi khác đã làm cách nào để bảo toàn tính mạng bản thân? Họ hạn chế tối đa việc ra ngoài sau khi mặt trời lặn. Kết quả là nhạc chào đón Giáng sinh đã tràn ngập khắp nơi nhưng không khí phố buôn vẫn lạnh lẽo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng khi mất đi lượng lớn khách hàng lui tới sau 6 giờ. Các cửa hàng liên tục phải đóng cửa từ rất sớm. Cơ mà đằng đó vẫn còn đông chán so với bên khu dân cư và vùng lân cận. Nhìn cảnh đường sá vắng tanh sau hoàng hôn, ai dám nghĩ đây là giai đoạn năm sắp hết, tết sắp về? Nếu di dân bị coi là sơ tán học sinh thời Heisei thì tình trạng này ắt phải gọi là lệnh giới nghiêm sau cảnh báo không kích.
Bên cạnh sợ hãi, mấy kiểu đùa cợt khiến người hiểu chuyện nhăn mặt ngày càng tăng lên. Graffiti vẽ ếch cầm dây đầy u ám, méo mó, chẳng hài hước chút nào lan tràn khắp phố. Đâu dừng lại ở đó, mấy trò rùng rợn như treo ếch thật lên cành cây bên vỉa hè, mổ bụng ếch dán lên tường cũng bắt đầu xuất hiện.
Tất nhiên, ngọn lửa hoang mang và khiếp đảm ấy không chỉ bập bùng trong thành phố Hannou mà còn lan ra khắp cả nước. Chẳng cần nói cũng hiểu, mạng xã hội chính là tác nhân dẫn tới phản ứng dây chuyền này. Giết người theo bảng chữ cái luôn chễm chệ trên đầu các bản tin. Các nhà xã hội học, tội phạm học danh tiếng cùng nhiều gương mặt xuất chúng khác như các cựu thanh tra bị kéo vào cuộc đua suy luận về thủ phạm mỗi ngày. Chương trình thời sự nào cũng có tỉ suất người xem cao, đám chức trách nhà đài cười không ngậm được mồm, nhưng vẫn không tránh được hệ lụy gây ra cho một số người. Cụ thể như hoạt hình và quảng cáo có nhân vật ếch đồng loạt vấp phải làn sóng phản đối từ người xem, lao đao vì bị cấm chiếu.
Thêm vào đó, xã hội trực tuyến là nơi phản ánh nhanh chóng mọi bất an của thế giới thực. Khi tất cả đều được ẩn danh, cõi mạng sẽ sản sinh ra sự tưởng tượng và tin đồn kinh hoàng hơn cả thực tế. Nhiều trường hợp đăng tải địa chỉ, tên tuổi cụ thể của người khác lên để dự đoán nạn nhân tiếp theo hoặc xác định danh tính hung thủ, sau đó bị chính chủ nổi cơn tam bành nhảy vào phản bác. Các trang mạng trở thành bãi chiến trường hỗn loạn. Một số kẻ ác ý thậm chí còn lập danh sách người nổi tiếng có xuất thân Hannou, cẩn thận xếp sẵn tên họ theo bảng chữ cái để hiến tế cho Người Ếch.
Giấu đi thân phận giúp mọi người dễ dàng thẳng thắn phơi bày nỗi âu lo và kinh hãi. Lượt truy cập liên quan đến Người Ếch cũng như kẻ giết người theo bảng chữ cái lớn đến mức làm nghẽn mạng tạm thời. Hầu hết ý kiến bình luận đều nặng cảm xúc và thiếu mạch lạc, chủ yếu kêu gọi ban bố chính thức lệnh giới nghiêm hoặc bắt giữ và cách ly toàn bộ nghi phạm. Những câu từ lủng củng ấy dần chân thực như thể thật sự phát ra tiếng kêu gào cuồng loạn của đám đông, làm người ta không khỏi hình dung ra quang cảnh săn phù thủy thời Trung cổ. Dẫu điều bạn quan ngại có phi lý đến đâu, người ta vẫn sẽ lập tức đổ xô tới, dùng bừa vài luận điểm bâng quơ để ủng hộ bạn.
Xã hội ảo cướp đi năng lực tư duy của con người. Ý chí soi xét vấn đề bị thui chột bởi thói ỷ y, cứ lên mạng là tỏ tường suy nghĩ của cả thế giới. Dần già, không gian mạng bùng nổ, được coi là nơi thống nhất ý kiến của cả cộng đồng. Thậm chí, nội dung trên đó còn ảnh hưởng ngược lại thế giới thực, khiến quần chúng nhân dân càng thêm bất an.
Chắc chắn không thể thiếu những ý kiến đi ngược lại xu thế đám đông. Trên sóng tin tức buổi tối, một luật sư quen thuộc với khán giả truyền hình nhận xét người Hannou đang phản ứng thái quá trước sự việc lần này, khiến một nhà báo chuyên mục trước nay thái độ ôn hòa cũng phải tức tối phản bác ngay sau đó.
“Anh luật sư đây tên Wakabayashi và sống ở Tokyo đúng không nhỉ? Thuộc nhóm siêu an toàn nên mới có thể nói chuyện lạc quan đến thế. Anh biết đấy, dù không được công khai trên báo chí hay truyền hình, nhưng mấy tấm hình rò rỉ trên mạng đủ để dân tình hiểu rõ ba nạn nhân đã phải trải qua những gì. Xem xong nghĩ đến bản thân và gia đình cũng gặp cảnh tương tự, có ai không run rẩy? Hơn nữa, tên sát nhân kia có khả năng đang ẩn náu trong chính hàng xóm láng giềng. Nguy nan như thể bị nhốt chung chuồng với một con sư tử tàng hình. Nghe được tiếng gầm gừ hung tợn, ngửi thấy mùi máu tanh ngòm mà lại chẳng biết nó đang rình rập ở đâu, tít mép chuồng hay ngay bên cạnh? Cần chuẩn bị tinh thần răng nanh và móng vuốt của con thú ấy tấn công từ trong bóng tối bất cứ lúc nào. Tình hình giờ là như thế đấy. Người cho rằng chúng tôi phản ứng thái quá hẳn phải xếp vào diện trí tưởng tượng nghèo nàn.”
Sau câu chốt hạ cáu kỉnh của nhà báo người Hannou tên Ezaki kia, không một ai dám phát biểu thêm gì nữa.
Người Ếch không mất nhiều công sức để đàn áp dân chúng Hannou. Chỉ với ba xác chết cùng ba mảnh giấy để lại hiện trường, hắn đã được tôn vinh làm vua của nỗi sợ hãi.
Cách tốt nhất để xoa dịu cơn khiếp đảm là hướng sự tức giận vào một điều gì đó. Và dĩ nhiên, tất cả chỉ trích từ xã hội, nhất là người sống ở Hannou, cũng như mọi phê phán của cộng đồng mạng đều nhắm thẳng vào trụ sở điều tra. Kinh hãi và lo lắng bao nhiêu, họ sẽ buông lời trách móc gay gắt, thậm tệ bấy nhiêu. Cái thế ấy chỉ có thể mô tả bằng hai chữ “khủng hoảng”. Sở Cảnh sát tỉnh Saitama và Đồn Cảnh sát Hannou đổ chuông điện thoại liên hồi, mục gửi ý kiến trên trang chủ đầy kín. Có người đào bới các vụ bê bối đã bị phanh phui của cảnh sát trong năm nay, nhận định đó là lý do tại sao tỉ lệ bắt giữ giảm sút. Có người yêu cầu thay hết thành viên đội điều tra bất tài vô dụng hiện giờ đi, không thì giao quyền chỉ đạo điều tra cho bên Tokyo cũng được. Có người bảo thuế má đắt đỏ không phải trả cho lúc này hay sao, giờ toàn bộ cảnh sát tỉnh phải làm việc 24/24 để bảo vệ an toàn cho nhân dân chứ? Không cần biết thuộc lực lượng giao thông hay lính trực đồn, cứ bước chân ra ngoài là chết chìm trong biển ánh mắt hình viên đạn của quần chúng. Cảnh sát mà không thể che chở công dân thì cũng chỉ hơn đám công chức khác một khẩu súng dắt bên người. Một nữ sĩ quan còn bị chửi mắng thẳng mặt như thế.
Ngay lúc này không ai lường được sự tín nhiệm và quyền uy của cảnh sát có thể tụt dốc không phanh đến mức đó. Bởi nguồn cơn sự việc vài ngày nữa mới nổ ra.