Buổi sáng, Kotegawa đang bước vào đồn cảnh sát như thường lệ thì chiếc tai nghe đang đeo đột nhiên bị giật lại phía sau.
Kotegawa quay phắt lại theo phản xạ, thấy Watase đang đứng đó.
Ông ấy nhét chiếc tai nghe vừa giật được vào tai.
“Ồ, Bi hùng của Beethoven cơ đấy. Đổi gu rồi à?”
Kotegawa không còn ngạc nhiên khi thấy cấp trên đoán được tên bài hát sau một lần nghe nữa.
“Tôi vẫn thường đeo tai nghe... mà sao sếp biết tôi nghe gì vậy?”
“Nay không thấy lọt tiếng rình rình ra ngoài như mọi lần chứ sao. Đúng là độc lạ Nhật Bản!”
Watase trả lại tai nghe. Kotegawa trầm trồ trước năng lực quan sát của người đàn ông này. Tối qua, cậu đã lưu tất cả các bản nhạc trong CD mới mua vào iPod.
“Tôi nghe nhạc cổ điển thì lạ lắm ạ?”
“Thói bảo thủ của con người, đặc biệt là đàn ông, khủng khiếp ngoài sức tưởng tượng. Thời gian làm việc kéo dài thì thời gian để làm điều mình thích sẽ ngắn đi, thị hiếu và sở thích cá nhân dần cố định hơn. Cơ mà cũng có trường hợp, mọi thứ đột ngột thay đổi sau một ngày đấy. Thị hiếu và sở thích cá nhân là một phần tính cách của con người. Thế nên, có thể khiến chúng thay đổi hoàn toàn thì ắt phải là sự kiện trọng đại. Ừm, thường thì là khi tìm được người mình thích chẳng hạn.”
Nói xong, Watase nhanh chóng đi về phía cầu thang. Kotegawa cứng đơ vì sững sờ, rồi vội vã đuổi theo.
“Không phải... Tại người quản chế tôi gặp hôm qua dùng âm nhạc để điều trị bệnh tự kỷ.”
“Ồ, thế xong cậu được giác ngộ về giá trị của nhạc cổ điển à? Vẫn nhiệt huyết với công việc vậy là mừng rồi. Thế, đối tượng thì sao? Có bằng chứng ngoại phạm không?”
“Touma Katsuo có công việc chính tại một cơ sở nha khoa, nhưng hết giờ làm việc thì chỉ giam mình trong phòng riêng nên không có bằng chứng ngoại phạm?”
“Cậu ta ở trong ký túc xá à?”
“Vâng. Nhưng chỗ đó không có người quản lý.”
“Chắc cũng ít bạn bè thân thiết đúng không? Chẳng bao giờ đi chén chú chén anh ở quán nhậu sau giờ làm nữa nhỉ?”
“Katsuo vẫn chưa thành niên.”
“Hẳn cậu ta cũng không ra đường hẹn hò vào ban đêm đâu ha... Trước có tổng cộng bảy đối tượng đúng không? Bốn người trong số đó có bằng chứng ngoại phạm và được loại khỏi danh sách từ hôm qua.”
“Touma Katsuo nhìn cũng không đáng nghi.”
“Thế nhìn sao mới đáng nghi? Bình thường kẻ giết người trông sẽ giống kẻ giết người à? Đừng có thở ra mấy câu ngu ngốc như thế nữa đi! Chỉ từ vẻ bề ngoài mà phán ra tính cách con người thì mấy thầy xem tướng số thành cảnh sát hết rồi. Hiểu chưa? Có nhìn thì nhìn hành động với tác phong ấy, trong mặt bắt hình dong làm gì?”
“Tác phong ấy ạ?”
“Giống ở mấy đoàn kịch và trường sân khấu thôi. Khi đào tạo diễn xuất cho người mới, họ sẽ bắt đầu từ cách đi đứng, chỉ trỏ rồi sau đó mới đến biểu cảm gương mặt. Biết tại sao không? Nét mặt thì dễ thay đổi, còn động tác bộc lộ tâm lý, thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu thì khó mà kiềm chế. Nên là học các thói quen sẽ giúp họ hóa thân thành nhân vật khác. Nói đi cũng phải nói lại, thói quen, cử chỉ luôn có những điểm không thể che giấu, rồi cũng lộ ra. Nhiệm vụ của thanh tra là phát hiện ra chúng.”
Kotegawa bất giác nắm lấy lòng bàn tay phải, cảm thấy hơi mất hứng. Cần gì bắt chước Sherlock Holmes trong thời đại kỹ thuật xét nghiệm ADN đã phát triển này chứ?
“Nhìn cái mặt cậu thế kia thì chắc là đang nghĩ ‘Sao tôi phải bắt chước Sherlock Holmes?’ đúng không? Này nhé, khoa học pháp y rất hữu hiệu trong việc củng cố bằng chứng, nhưng nó vẫn chưa xác minh được tính trung thực của lời khai, cũng không thể cho cậu biết đối tượng là người như thế nào. Mấy việc đấy phụ thuộc vào óc quan sát của thanh tra. Mà cậu thì lại thiếu năng lực đó. Tôi chẳng muốn nói đâu nhưng đối tượng không thuộc tuýp có thể đánh lừa người khác bằng nét mặt. Cơ hội tốt đấy. Hãy theo dõi chặt chẽ Katsuo cho đến khi rũ bỏ hết mọi nghi ngờ.”
Nhờ lệnh tiếp tục điều tra của cấp trên mà cậu lại được công khai mò đến nhà Sayuri. Có điều, vụ vẫn phải nghi ngờ Touma Katsuo làm Kotegawa lăn tăn quá.
Nghe nói ấn tượng đối với những người gặp được lần đầu tiên sẽ chi phối cảm nhận của con người về địa điểm vừa đặt chân tới. Đây là lý do Kotegawa thấy thích thị trấn Sagou này. Cậu có cảm tình với Udou Sayuri, Masato và cả Touma Katsuo. Không phải kiểu tình cảm nam nữ Watase đã ám chỉ, mà là điều gì đó rất khác biệt. Một cảm giác dễ chịu không thể phân định được. Ngôn ngữ hạn hẹp của Kotegawa không sao diễn tả nó chỉ bằng một từ. Thế nhưng, khi nghe tiếng dương cầm phát qua tai nghe, cậu cảm thấy bản thân có thể hiểu bằng các giác quan, dù không thể hiện thành lời.
EDM, beat, noise, scratch, rap... âm nhạc hiện đại mang lại cảm giác sống động bằng cách gây căng thẳng và kích thích lên hệ thần kinh nhưng lại đánh mất một thứ gọi là giai điệu. Âm nhạc Kotegawa đang nghe thì ngập tràn điều đó. Dạt dào, trang nghiêm, hoa lệ, đầy ắp vui sướng và đam mê cháy bỏng. Có thứ này rồi, cậu không phải tìm đến rượu. Mà nếu có là một kẻ nghiện ngập, chắc cũng chẳng cần dùng đến ma túy luôn.
“Không biết nay có may mắn được nghe Sayuri chơi đàn lần nữa không?” Kotegawa vừa nghĩ vừa đi đến thì bắt gặp Masato cùng một người đàn ông cao lớn đang đứng trước nhà. Cạnh ba lô không hiểu sao còn cắm một chiếc chong chóng đỏ rực. Thấy Masato bị chặn đường, Kotegawa vội vã chạy tới.
“Có chuyện gì thế, Masato?”
Masato và người kia cùng lúc quay ra. Giờ mới thấy còn có cậu bé khác đang bấu víu dưới chân ông anh lực lưỡng, là một trong ba đứa bị cậu túm lên ngày hôm qua.
Có vẻ như thằng nhóc đó dám mách bố mẹ thật.
“Cậu là Kotegawa phải không?”
Nhìn từ xa thì thấy cường tráng, nhìn gần thì phát hiện không đơn giản là thể chất tốt mà mọi ngóc ngách trên cơ thể anh ta đều đã được rèn luyện bài bản. Bắp thịt vạm vỡ gồ lên dưới lớp áo khoác dày, hệt như một võ sĩ. Tuổi tác chắc cỡ ngoài 30.
“Đúng vậy. Anh là... ?”
“Tôi là Ichinose. Bố của thằng nhóc này.” Anh ta trả lời, mắt nhìn xuống đứa trẻ dưới chân.
“Hình như hôm qua cậu đã ‘chăm sóc’ lũ trẻ này nhỉ? Lúc về nhà, tôi thấy thằng nhóc quấn chăn, run lên như cầy sấy nên mới tra hỏi. Cậu dọa tống nó vào trại giáo dưỡng phải không?”
“Con trai anh khai nhận đến đâu rồi vậy? Bắt nạt là tội tày đình đấy! Đe dọa để ngăn chặn là chức trách của cảnh sát, mà không, là việc mà người lớn cần làm. Hay là cu cậu nói với anh là không bắt nạt? Nếu được thì tôi cho anh xem bằng chứng trên bụng bạn nhỏ Masato này nhé?”
“Tôi hỏi cả chuyện đó rồi. Nó nói mình có bắt nạt bạn nhưng không hề dùng bạo lực.”
“Lời khai của hai bên không thống nhất rồi. Vậy anh đến đây để phản đối à?”
“Không phải phản đối, mà là hành động trực tiếp.” Ichinose cởi áo khoác ngoài. “Tôi không thể mặc kệ cho người khác đe nẹt con trai mình.”
Âm thanh báo động bắt đầu vang lên bên trong đầu Kotegawa.
“Lần đầu thấy một công dân dùng sức mạnh để thị uy với cảnh sát.”
“Không phải với cảnh sát, mà là với cá nhân cậu thôi.”
“Anh đang bao che cho con mình đấy.”
“Tôi không định bao che. Đồng ý với cậu bắt nạt là có tội. Tuy nhiên, đây là vấn đề mà con trẻ tự giải quyết với nhau, người lớn không được can thiệp.”
“Thế sao anh lại đến đây?”
“Con trai bị dọa dẫm đến mức sợ không ngủ được. Xử lý giúp nó là nhiệm vụ của một người bố. Nhưng nếu cậu quỳ gối xin lỗi ngay tại đây thì chuyện này coi như kết thúc.”
“… Làm thế này, không phải rất ấu trĩ sao?”
“Tôi dạy con rằng một khi tranh luận không giải quyết được vấn đề, thì còn cách cuối cùng là dùng đến nắm đấm. Ấy thế mà đến nước này vẫn không làm gì thì tôi sẽ thành người bố dối trá mất thôi.”
“Anh Ichinose làm nghề gì vậy?”
“Công chức giống cậu. Tôi ở trong lực lượng phòng vệ. Cậu có nghĩ tốt nhất chúng ta nên cùng bỏ chức danh công việc xuống cho rạch rồi không?”
Nghe đến đây, Kotegawa đã hiểu vì sao anh ta lại có thân hình săn chắc đến thế. Còi báo động trong tâm trí càng kêu inh ỏi hơn. Sĩ quan cảnh sát cũng phải tập luyện hằng ngày, nhưng so với cường độ huấn luyện của phía lực lượng phòng vệ thì chẳng là gì cả. Nói nhiệm vụ mỗi ngày của họ là rèn thể chất cũng chẳng có gì sai.
Cậu đang do dự, đã thấy Masato kéo gấu quần.
“Đủ rồi, chú Kotegawa...”
Thằng bé mỉm cười yếu ớt nhưng ánh mắt lại như tha thiết cầu xin.
Kotegawa bỗng giật mình.
Masato bây giờ bằng tuổi Junichirou hồi đó. Nét cười yếu đuối cũng giống hệt Junichirou.
Lý do lý trấu gì được nữa? Chính mình lên mặt rao giảng cái gì mà “càng chạy trốn thì lũ chó hoang càng đuổi theo” với cả “dù biết là sẽ bị thương thì cũng phải vùng lên đối mặt” mà? Nếu chỉ xin lỗi vì cư xử vượt quá chuẩn mực hành vi của cảnh sát xong rời đi thì quá đơn giản. Nhưng làm thế rồi, mặt mũi nào đối diện với Masato nữa đây? Giờ Junichirou còn như đang mượn đôi mắt của Masato cầu xin giúp đỡ.
Trái tim chính nghĩa thời trẻ trâu đang ngủ yên bỗng thức tỉnh.
Tiếng báo động trong tưởng tượng cũng đột nhiên im bặt.
Trước khi chính chủ kịp hạ quyết tâm, cánh tay đã nhanh nhảu đưa lên cởi áo khoác. Gió rét tấn công tầng da thịt dưới lớp áo sơ mi. Nhưng lạ thay, Kotegawa không cảm thấy lạnh.
Đứng đối diện thế này, nhìn thoáng qua cũng thấy sự khác biệt về thể chất là quá lớn. Nhưng một tia hy vọng chợt vụt lên trong suy nghĩ của Kotegawa, rằng nếu xét về độ nhanh nhẹn, biết đâu cậu vẫn có thể thắng? Một Kotegawa xông lên đương đầu, không cần nghĩ trước sau cũng chẳng quan tâm đối thủ là kẻ mạnh nào giống thời xa xưa đã sống lại. Ai mà ngờ lại phải triệu hồi thợ săn lũ bất lương trong tình huống này cơ chứ. Kotegawa vô thức cười khổ.
“Có gì buồn cười?”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ từng này tuổi vẫn rơi vào một trận chiến một đấu một như hiện tại.”
Cậu nhìn Ichinose rồi lập tức lao về phía trước.
*
Kotegawa tỉnh lại, thấy mình đang nằm trên ghế sô pha trong nhà Sayuri. Mạng sườn, mặt mũi, xương khớp, chỗ nào cũng đau điếng. Masato đang lo lắng nhìn xuống.
“Chú... Chú ổn không ạ? Cháu xin lỗi...”
Thằng bé lí nhí trong cổ họng. Kotegawa vội vàng chen ngang.
“Cháu không cần xin lỗi. Chú tự làm mà. Với cả chú cũng đâu có thua?”
“Dạ?”
“Bên kia cũng bị ăn vài phát đấy. Nên là chú không thắng mà cũng không thua.”
“Gì vậy? Nít ranh cố tỏ ra là mình ổn đấy à?” Lần này là Sayuri cúi xuống nhìn vào mặt cậu. “Thật sự đấy, đàn ông dù có bao nhiêu tuổi thì vẫn là một đứa trẻ con.”
“Xin lỗi đã gây rắc rối cho chị... Thật ngại quá.”
“Nhưng mà, cậu làm thế vì Masato mà? Cảm ơn cậu nhiều nhé!”
Kotegawa nhìn Sayuri, đang định cố gắng ngồi dậy thì cơn đau nhói bất chợt chạy khắp bả vai.
“A ui, đau...”
“Đừng quá sức. Nhiều chỗ trên người cậu vẫn đang sưng tấy. Cứ nằm đó cho đến khi nào đỡ đau đi. Mặt thì chắc không thể hết phù nề trong hôm nay rồi.”
“Trông kinh lắm ạ?”
Cậu rón rén đưa tay lên sờ thử. Đúng là thấy lồi lõm thật, thôi đừng soi gương thì hay hơn. Cơ mà Masato vẫn ôm vẻ mặt tội lỗi nhìn cậu, miệng khẽ mỉm cười. Kotegawa chợt thấy cũng chẳng sao. Đối phương là sĩ quan lực lượng phòng vệ nhưng cũng là công dân bình thường. Nếu chuyện cậu đánh nhau với anh ta lộ ra, nhẹ cảnh cáo, nặng thì kỷ luật trừ lương, nhưng đổi lại được nụ cười này thì cũng coi như xứng đáng.
“Ừm, tôi có điều muốn thỉnh cầu ...”
“Gì vậy?”
“Thuốc giảm đau ấy ạ... Đúng rồi, chị chơi lại bản Bi hùng có được không?”
“... Có ổn không vậy?”
“Nếu không thì việc hồi phục sẽ không hiệu quả đâu ạ.”
“Được rồi. Nếu nó giúp được cậu, tôi sẽ đàn cho cậu nghe sau. Giờ thì ăn trưa đã. Cậu Kotegawa vẫn chưa ăn mà?”
“À không, cái đó thì thôi. Tôi đang đi làm nhiệm vụ nên là...”
“Nói cái gì vậy? Đang làm nhiệm vụ thì cậu vẫn nghe đàn được cơ mà? Thôi thôi, cứ ăn cơm đi. Dù gì tôi cũng đã nấu nhiều lắm rồi. Nhé? Làm ơn.”
Sayuri nói “làm ơn” với giọng điệu hệt như ra lệnh. Bề ngoài có vẻ nhẹ nhàng, nhưng chỉ vài tiếng gặp mặt hôm qua là đủ cho cậu biết người phụ nữ này thực sự rất cương quyết. Nếu không vào ăn một chút, e là chị ấy sẽ không cho cậu ra về. Kotegawa nghĩ đến biểu cảm nhăn nhó đau khổ của Watase, nhưng lại bị át đi bởi khuôn mặt đầy ắp chờ mong phía trước.
Chà, có được không nhỉ?
Cậu vừa từ bỏ vừa ôm hy vọng bước đến bên bàn, nhìn thấy món kem hầm[*]. Thực đơn phải xoay quanh Masato, thế có nghĩa là cậu cũng bị đối xử như một đứa trẻ à?
Kotegawa hơi chán nản húp một thìa. Và thật ngạc nhiên, nguyên liệu và nêm nếm bình thường nhưng hương vị lại rất dễ ăn. Giống như tiếng đàn dương cầm ấy. Sự ấm áp từ lưỡi truyền đến cổ họng, rơi xuống dạ dày rồi lan tỏa ra khắp cơ thể. Cậu có cảm giác mấy vết thương đang dần lành lại từ bên trong. Lần đầu tiên mà sao hoài niệm quá, những món ăn bình thường nhưng sao lại có hương vị đặc biệt thế này.
“... Ngon ạ.”
“Ồ, hợp khẩu vị à? Thế tốt rồi.”
Sayuri đáp bằng giọng điệu nhẹ nhàng. Nếu chị ấy nghĩ Kotegawa đang khen xã giao thì hơi đáng tiếc đấy. Cậu xúc động đến nhường này cơ mà. Chỉ là không biết cách diễn tả sự phấn khích thành lời thôi. Vậy thì cách tốt nhất để thể hiện lòng chân thành là ăn sạch bách chỗ này.
Sayuri và Masato cười khúc khích nhìn Kotegawa mải mê vét lấy vét để thức ăn trong đĩa súp.
Chả sao, thế nào cũng được. Ai bảo nó ngon đến mức cậu còn chẳng quan tâm đến việc bị cười chứ?
Toàn thân nóng lên, trán ướt đẫm mồ hôi. Tầm nhìn dần mờ đi, chắc là do mồ hôi rơi vào mắt. Kotegawa dần nhớ ra, cậu đã không ngồi quây quần bên bàn ăn với bất kỳ ai suốt mấy năm, à không, suốt mười mấy năm rồi.
Bố cậu là người đàn ông vô tích sự, mẹ cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Ngay sau cuộc khủng hoảng kinh tế, hàng loạt doanh nghiệp lớn và vừa trở thành mục tiêu của quá trình tái cơ cấu. Ông ấy cũng là nạn nhân của nỗi bất hạnh thời kỳ đó. Vừa bước sang tuổi 40, vẫn còn cơ hội tìm công việc mới, nhưng bố cậu thường xuyên chê bôi thu nhập không tương xứng với với năng lực, cằn nhằn bị phân biệt đối xử vì tuổi cao, để rồi ngày qua ngày chìm đắm trong rượu chè, lôi cái sĩ diện thấp kém ấy ra nhấm nháp.
Mẹ thì phải làm nhiều hơn để kiếm thêm thu nhập, đến bố cũng kiếm cớ ra ngoài tìm việc để vào chỗ nhậu nhẹt, thế nên ban ngày Kotegawa luôn ở một mình. Mãi đến khuya, hai người họ mới quay về. Căn nhà chỉ là nơi có giường ngủ cho ba người, hoàn toàn không có cảm giác sum họp gia đình.
Ít lâu sau, mẹ trở nên thân thiết với cấp trên ở nơi làm việc, nhưng bố cũng chẳng bận tâm. Vì thời điểm đó, ông ấy gần như chẳng bao giờ về nhà. Kotegawa bé nhỏ khi ấy cứ luôn thắc mắc, làm thế nào mà ông ấy có thể chè chén suốt ngày trong khi không có công ăn việc làm nhỉ? Nhưng rồi một ngày nọ, khi mở hòm thư, mọi nghi ngờ của cậu đã sáng tỏ: Bên trong chất đống đủ loại giấy nhắc nợ từ các công ty tài chính.
Diễn biến sau đó không khác gì một bộ phim rẻ tiền. Bất hòa, ngoại tình và nợ nần chồng chất, ba lý do ly tán một gia đình cùng có mặt, còn cách nào khác ngoài đặt dấu chấm hết đâu?
Kotegawa không còn những ký ức ấm áp bên bàn ăn là vì thế. Chỉ còn lại khung cảnh lạnh lẽo cùng ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt soi rọi từng bữa cơm cô độc.
Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao lần đầu tiên mà lại thấy hoài niệm, tại sao món ăn bình thường nhưng hương vị đặc biệt đến thế.
Tầm nhìn cứ mờ dần đi, cho đến khi Kotegawa không mở nổi mắt ra nữa.
Masato kế bên nhìn cậu khó hiểu. Kotegawa bảo nó rằng vết thương trong miệng rất đau, trước khi thằng bé kịp hỏi. Sayuri thì chỉ lặng im.
Sau khi dọn dẹp ổn thỏa, Sayuri biểu diễn Bi hùng như đã hứa.
Từ hôm qua đến giờ, Kotegawa đã nghe đĩa CD nhiều tới mức tưởng tượng được ra từng ngón đàn của Vladimir Ashkenazy, nhưng đúng là không gì có thể sánh bằng việc được xem trình diễn trực tiếp. Giai điệu ghé qua từng ngóc ngách trong tâm hồn như nước thấm đầy trong miếng bọt biển, kết hợp với món kem hầm còn lại trong bụng. Từng chương nhạc đi qua đến đâu, những vết thương do Ichinose gây ra được xoa dịu đến đấy.
Sau hai mươi phút ngập tràn hạnh phúc, Kotegawa mới để ý cây vĩ cầm lớn trong góc phòng hôm qua đã biến mất, chỉ để lại chiếc xe đẩy đã được gấp gọn gàng. Hỏi ra mới biết, sinh viên ngành nhạc và các nhạc công thường xuyên lui tới căn phòng này để luyện tập, thỉnh thoảng còn ngẫu hứng tổ chức vài buổi hòa nhạc nhỏ.
Không thể cứ ngồi lì một chỗ như này được. Việc chính là sang xin Sayuri cho qua Nha khoa Sawai gặp Touma Katsuo kia mà. Kotegawa rời đi, lòng vẫn còn lưu luyến cây dương cầm. Masato tiễn cậu ra tận cửa nhà, bàn tay nhỏ xíu cầm theo chiếc chong chóng đỏ.
“Hoài niệm ghê ta! Các bạn nhỏ bây giờ cũng chơi chong chóng sao?”
“Cháu làm cái này trong giờ tự học đấy.”
“Giờ tự học? À, vậy là cháu cũng tìm hiểu về cái này rồi ha?”
Soi kỹ thì đây đúng thực là thứ đồ chơi được sản xuất chỉ trong vòng một tiết học. Sản phẩm có bốn cánh bằng nhựa nhưng cái to, cái nhỏ, không thể khen là đẹp. Thế nhưng, nhìn mấy chỗ uốn cong sai kỹ thuật với đường cắt nham nhở kia cũng đủ cho thấy “nghệ nhân nhỏ tuổi” đã nỗ lực đến thế nào. Đầu que cầm còn vương một vệt máu mờ mờ, chắc là do con dao không thuận tay cho lắm. Thành quả trông thì đơn giản, nhưng với một học sinh tiểu học sống trong thời đại chỉ biết giải trí bằng trò chơi điện tử này, tự làm đồ thủ công hẳn cũng là một quá trình lao tâm khổ tứ.
“Tặng chú cái chong chóng này.”
“Ơ... Cho chú á?”
“Nãy chú bảo vệ cháu mà.”
Cậu không biết phải đáp lại thế nào.
“Chú... làm bạn với cháu được không?”
Thấy Kotegawa lập tức gật đầu, Masato thở phào nhẹ nhõm.
“Đây là lần đầu cháu kết bạn với người lớn. Nên là, tặng chú đó.”
Đứa bé bẽn lẽn giơ chiếc chóng chóng ra, đôi mắt trong veo thoáng vẻ lo lắng như đang sợ Kotegawa không chịu nhận.
Sao mà bàn tay lại nhỏ nhắn và mịn màng thế chứ? Khác hẳn với mẹ, năm ngón của Masato mảnh khảnh, không có nếp nhăn, trông hệt như đôi tay của búp bê sứ.
“Chú cảm ơn nhiều nhé!”
Cậu bé cười rạng rỡ, khuôn miệng hé ra để lộ chiếc răng trám bạc sáng lóe. So với nét cười của Sayuri thì phải gọi là y sì đúc.
Masato đứng đó vẫy tay nhìn Kotegawa xoay người rời đi. Một luồng gió thổi qua đúng lúc cậu bước ra khỏi cửa nhà, toan đóng vạt áo khoác theo phản xạ nhưng cơ thể đã ấm lên tự lúc nào. Gió rét chẳng xi nhê gì lắm, thậm chí còn mang lại cảm giác dễ chịu cho khuôn mặt dính đầy bông băng.
Chong chóng cắm trên ngực bắt đầu chuyển động trong không khí. Bốn cánh không đều nhưng lại hoạt động êm ru, phát ra âm thanh nhè nhẹ hòa với gió trời rồi quay tít thành bông hoa to đỏ sẫm.
Đây là tấm huy chương vì đã không phụ lòng mong mỏi của người bạn nhỏ mới quen.
... Khá ngầu đấy chứ?
À mà, nói gì để lấp liếm mấy vết thương này đây nhỉ?
Kotegawa vừa ngâm nga một đoạn Bi hùng, vừa tung tẩy bước chân về phía Nha khoa Sawai.
*
Đêm ấy, hắn lắng tai nghe từng tiếng gió đập vào ô cửa sổ. Khung cửa lỏng lẻo run lên lạch cạch như đang hoảng loạn trước biến động của gió trời. Còn hắn thì chẳng hề sợ hãi. Âm thanh của gió có hung ác và dữ dội đến đâu thì vẫn tốt hơn nhiều so với việc phải chịu đựng giọng nói của người khác.Thanh âm của loài người giống như nước thải sinh hoạt, bẩn thỉu và tởm lợm vô cùng. Đứng gần ai đó đang nói chuyện thôi cũng khiến hắn bức bối như đang ngâm trong sình lầy. Cảm giác đám người xung quanh và cả cái lũ đang nói cười trên tivi đều chế giễu vẻ ngoài của hắn. Ghét bị bắt chuyện nên nếu không phải tình huống bắt buộc như chào hỏi, hắn cũng sẽ chẳng bao giờ mở miệng đâu.
Chỉ có giọng của người đó là ngoại lệ.
Không phải của người đó thì đều là tiếng ồn, hắn sẽ lờ đi bằng hết. Nhưng mà trong đống tiếng ồn hôm nay, có một từ khiến hắn phải chú ý.
Người Ếch.
Bọn họ xì xầm, thậm thụt truyền tai nhau cái tên đó như thể đang bàn tán về một điều xui xẻo. Đàn ông, đàn bà và thậm chí cả truyền hình đều kinh hồn bạt vía. Điều đó làm hắn cực kỳ hài lòng.
Vì hắn chính là Người Ếch.
Hắn thích được gọi như vậy, dù nghe như tên một con quái vật trong phim siêu anh hùng. Nỗi sợ người ngoài có vẻ đã chấm dứt sau ngày hôm qua. Giờ đây ai cũng phải dè chừng hắn. Tình thế đã đảo ngược hoàn toàn chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Khuôn mặt méo mó vì vui sướng nhìn vào chiếc đèn bàn, nguồn sáng duy nhất trong căn phòng.
Dưới ánh sáng đó, một trang mới trong nhật ký mở ra.
Hôm nay mình đọc sách tranh trên trường.
Sách in hình giải phẫu một con ếch.
Trong bụng nó là cả đống nội tạng đỏ, trắng, đen, nhìn đẹp lắm luôn.
Mình cũng phải thử mổ ếch mới được.