Người Ếch - Kẻ Giết Người Hàng Loạt

Lượt đọc: 9492 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 3 -
ngày 9 tháng 12

Đúng như lo ngại, phần lớn chỗ thông tin tố giác tội phạm chỉ có thể giải quyết bằng cách thẩm vấn các đối tượng bị cho là tình nghi. Rất nhiều người có bằng chứng ngoại phạm. Đặc biệt là các hikikomori được gia đình chứng minh là không hề ra khỏi phòng. Với cả, họ phải nhốt mình trong nhà quanh năm suốt tháng, chứ nếu thỉnh thoảng lại ra ngoài để gây án thì còn gọi gì là hikikomori nữa?

Dẫu vậy, khi số lượng tố giác vượt quá 2.000 thì mỗi điều tra viên sẽ phải nhận tới 150 vụ. Mỗi ngày lại chỉ có thể xử lý 8 vụ là tối đa, thế nên tiến độ không khác gì rùa bò.

Đúng lúc ấy, giọng Watase vang lên.

“Làm theo thứ tự ưu tiên nhé. Tập trung vào trường hợp bị tố giác thuộc danh sách có nguy cơ phạm tội trong cơ sở dữ liệu của chúng ta trước.”

Cách này có vẻ khả thi hơn thật.

“Khoanh vùng bằng hai điều kiện. Một là từng phạm tội tình dục, giết người, cố ý gây thương tích nhưng đã được trả tự do sau khi mãn hạn tù hoặc ân xá. Hai là cư trú tại Hannou. Cả hai vụ án đều cho thấy hung thủ là kẻ rất thông thạo địa chính ở đây. Có bảy trường hợp đáp ứng cả hai điều kiện khoanh vùng. Mỗi người sẽ xử lý một trường hợp. Cậu, làm cái này.”

Tờ giấy A4 đội trưởng vừa phát có ghi thông tin lý lịch, tiền án, hồ sơ bệnh tật và bản tóm tắt quản chế của đối tượng cần điều tra.

Touma Katsuo, 18 tuổi, bốn năm trước từng giam cầm, tra tấn rồi siết cổ một cô gái nhỏ gần nhà. Ngay sau đó, cảnh sát ập vào hiện trường, bắt quả tang tên tội phạm và kết thúc cuộc điều tra. Tuy nhiên, giám định tiền khởi tố kết luận kẻ gây án mắc hội chứng Kanner, nên cậu ta được đưa thẳng vào bệnh viện mà không hề bị buộc tội. Ba năm sau, bác sĩ phụ trách xác định cậu ta có khả năng tái phạm tội nên tòa án gia đình ra quyết định đưa vào diện quản chế.

“Hội chứng Kanner?”

“Là một trong số nhiều dạng bệnh tự kỷ. Thiểu năng trí tuệ, tức là có chỉ số IQ từ 70 trở xuống thì gọi là hội chứng Kanner. Cậu ta còn bị rối loạn ngôn ngữ nhẹ nên tôi nghĩ nên coi là tự kỷ điển hình. Nó có một tên khác là tự kỷ chức năng thấp. Điều thú vị là nếu bị bệnh này thì tỉ lệ mắc tâm thần phân liệt thấp hơn rất nhiều so với người khỏe mạnh bình thường.”

“Dù vậy thì vào thời điểm gây án, cậu ta đã 14 tuổi. Được thả chỉ sau ba năm thôi à? Nếu là người khỏe mạnh thì thời gian phải ở trại giáo dưỡng còn lâu hơn một chút đấy. Bác sĩ Omaezaki bảo hồi phục rồi cũng có thể tái phát cơ mà? Nếu vậy thì khác gì thả một quả bom hẹn giờ ra xã hội?”

“Cái này liên quan đến luật vị thành niên. Trước khi sửa đổi, người từ 14 đến 16 tuổi dù có chịu trách nhiệm hình sự cũng sẽ được miễn chấp hành hình phạt. Với cả, cậu có biết luật giám sát y tế đối với bệnh nhân tâm thần mới ban hành không?”

Đó là một chủ đề được quan tâm gần đây, Kotegawa có biết. Luật này được áp dụng nhằm mục đích tạo cơ sở pháp lý đối với việc điều trị cho người được miễn trách nhiệm hình sự do mắc bệnh tâm thần trong một cơ sở biệt lập, sau đó ngăn khả năng tái phạm và thúc đẩy quá trình tái hòa nhập xã hội của họ.

“Ý tưởng là để giúp người mắc bệnh tâm thần tái hòa nhập cộng đồng, nhưng thực tế có thể đi theo hướng hoàn toàn ngược lại. Về lý thuyết, bệnh nhân tâm thần không bị khởi tố hoặc được tuyên vô tội sẽ buộc phải vào các cơ sở y tế nội trú theo chỉ định và có thể được trả tự do nếu người có thẩm quyền xác định là không còn nguy cơ tái phạm. Nhưng như cậu đã nói đấy, việc thi hành vô cùng khó khăn. Hơn nữa, trường hợp người từng mắc bệnh tâm thần được phép quay trở lại xã hội mà sau đó phạm tội nghiêm trọng, thẩm phán và bác sĩ tâm thần có liên quan chắc chắn sẽ bị dư luận chỉ trích. Có ý kiến cho rằng, để tránh tình huống đó xảy ra thì nên cách ly người bệnh khỏi đời sống nhân dân càng lâu càng tốt, trong khi các cơ sở y tế thường hướng tới việc cho ra viện sau ba năm. Lúc Touma Katsuo được ra ngoài thì luật này chưa có hiệu lực, nên cũng chẳng có mấy ai phản đối. Nghe ngược đời nhỉ? Luật sinh ra để bảo vệ bệnh nhân tâm thần nhưng lại đang cản trở họ quay lại cuộc sống bình thường.”

Kotegawa tiếp tục đọc dữ liệu, trong lòng vẫn còn nhiều nỗi băn khoăn.

Người quản chế là Udou Sayuri, 35 tuổi.

“Tìm gặp người quản chế trước đi nhé. Cô ta thường xuyên tiếp xúc với Touma Katsuo nên sẽ nắm rõ tình hình thực tế. Nhanh và đáng tin cậy hơn nhiều so với việc hỏi trực tiếp đối tượng.”

“Đã rõ.”

Kotegawa học thuộc địa chỉ của Udou Sayuri rồi trả lại tệp dữ liệu cho Watase.

Ánh nhìn sắc bén của ông rơi vào lòng bàn tay phải của cậu.

“Hai cái sẹo đó là sao vậy?”

“À... vết thương cũ thôi.”

“Rạch một nhát thì chỗ rách sẽ nhanh chóng liền lại. Còn nếu làm hai phát cùng lúc, máu có thể ngừng chảy, nhưng lớp da sẽ không bao giờ trở về như cũ nữa. Đây là thủ đoạn của mấy nhóm yankee[*] thời xưa, chuyên dùng để gây sẹo vĩnh viễn trên mặt người khác. Cậu từng gây lộn với đám đó luôn hả?”

“Không gay cấn đến thế đâu ạ.”

Kotegawa cười khổ, nhưng đúng là chuyện không đặc sắc đến mức đó thật.

Địa chỉ Udou Sayuri ở thị trấn Sagou, ngay cạnh Kamaya, nơi Ibusuki Senkichi từng sinh sống. Nhiều khu dân cư mới tập trung ở chỗ này. Nhà cửa san sát nhau, diện tích mỗi cái chỉ chừng trăm bảy, trăm tám mét vuông nhưng sạch sẽ, ngăn nắp. Vườn tược nhà nào cũng um tùm, bầu không khí tươi vui, sáng sủa. Phố buôn bán vẫn nhộn nhịp vì cách xa các cửa hàng lớn ở ngoại ô. Người xe qua lại tấp nập giữa tiếng nói cười rộn rã của tốp học sinh tiểu học vừa mới tan trường. Người đã phải chứng kiến một loạt xóm phố chết chóc suốt mấy ngày qua như Kotegawa chợt thở phào nhẹ nhõm.

Điều gây tò mò đầu tiên trong hồ sơ của Udou Sayuri là độ tuổi 35.

Trong quan niệm của Kotegawa, quản chế là công việc của người cao tuổi đã rút lui khỏi thị trường lao động. Thế nên, 35 tuổi có thể nói là còn quá trẻ.

Người già mới làm quản chế không hoàn toàn chỉ là định kiến của Kotegawa. Độ tuổi trung bình trên thực tế của người làm công việc này là 63 nên cũng không sai khi nói họ là một tập thể già. Tuy nhiên, nghề này không có giới hạn độ tuổi, chỉ có số lượng tối đa cùng với yêu cầu phải được cộng đồng tín nhiệm và linh hoạt về mặt giờ giấc. Nhóm thường được tiến cử nhờ đáp ứng các điều kiện này chủ yếu là các vị bô lão, như cựu nghị sĩ ở địa phương, công viên chức lâu năm hoặc các nhà hoạt động tôn giáo. Già hóa lao động trong ngành quản chế là điều tất yếu mà thôi.

Do đó, Bộ Tư pháp Nhật Bản quyết định không tiếp tục giao trọng trách này cho người trên 76 tuổi kể từ năm 2004. Kết quả là cơ SỐ người lớn tuổi bị thay thế bằng lớp quản chế trẻ hơn một chút như Udou Sayuri. Kể cả thế thì người phụ nữ này cũng phải có được tín nhiệm của cộng đồng dù mới 35 tuổi. Rốt cuộc vì đâu mà lại được tin tưởng đến thế?

Kotegawa thấy bảng tên trước cửa nhà Udou Sayuri thật thú vị.

Lớp dương cầm Udou Sayuri.

Trí tưởng tượng nghèo nàn không cho phép cậu dễ dàng hình dung ra sự kết hợp của giáo viên dương cầm và người quản chế. Dẫu sao thì cứ hỏi thăm trước đã. Gặp được người rồi thì tự khắc hết thấy thắc mắc thôi.

Chất giọng sôi nổi vang lên sau ba hồi chuông cửa.

“Ra ngay đây ạ.”

Chẳng bao lâu, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ nhỏ nhắn xuất hiện.

“Tôi là Kotegawa, cảnh sát tỉnh Saitama, người đã liên hệ với chị qua điện thoại.”

“Ồ, chào cậu. Tôi là Udou Sayuri.”

Người phụ nữ vừa nói, vừa mỉm cười rạng rỡ. Chị ấy có khuôn mặt hơi tròn cùng ngũ quan sắc nét, không quá xinh đẹp nhưng trông lại cực kỳ dễ thương.

Tại sao người này cười trong hạnh phúc thế nhỉ? Kotegawa như bị gương mặt ấy mê hoặc trong giây lát. Đến khi tỉnh táo lại thì phát hiện Sayuri cũng đang tò mò nhìn mình.

“... Sao vậy ạ?”

“À... Xin lỗi nhé! Tôi không ngờ lại là một cảnh sát trẻ. Giọng cậu qua điện thoại nghe lớn tuổi hơn một chút.”

“Ơ, ngại quá, đột nhiên làm phiền chị thế này! Như đã trao đổi qua, tôi đến đây về việc liên quan tới cậu Touma Katsuo đang được chị chăm sóc.”

“Đúng lúc quá. Katsuo cũng vừa mới tới.”

“Da?”

“Gặp trực tiếp là tốt nhất đúng không? Cậu vào đây đi!”

“Không, không... Tôi định nói chuyện với cậu ấy sau.”

“Cậu không biết câu ‘việc hôm nay chớ để ngày mai’ sao? Katsuo cũng còn phải đi làm, nên lúc nào gặp được thì gặp luôn đi.”

Sayuri kéo Kotegawa đang do dự trước cửa vào trong nhà. Không gian được bài trí đâu ra đấy, tạo ra bầu không khí rất yên bình. Trần không cao nhưng ngôi nhà vẫn tràn ngập ánh sáng mặt trời, cảm giác rất phóng khoáng. Mấy bức tranh màu pastel trên tường cũng ăn khớp đồ nội thất bên trong. Mùi hương thoang thoảng vấn vương xung quanh Kotegawa này có lẽ là mùi thảo dược.

“À, nói trước là tôi hơi gắt gỏng và không quen dùng kính ngữ với người ít tuổi hơn. Nói chuyện mà có hơi khó nghe thì cậu thông cảm nhé!”

“Không sao, tôi có ông sếp cộc cằn gấp trăm nghìn lần cơ! Chị là giáo viên dạy đàn piano phải không ạ?”

“Đúng vậy! Cô giáo piano mà lại làm quản chế lạ lắm đúng không?”

“Chẳng lẽ chị đang dạy cho cậu ấy luôn à?”

“Không, đang điều trị. Bệnh nhân của tôi là Katsuo.”

“Đang điều trị?”

“Chữa bệnh bằng đàn dương cầm. Cậu biết thằng bé bị tự kỷ mà. Xuất viện rồi nhưng vẫn chưa khỏi hoàn toàn nên cần tiếp tục điều trị. Một trong những lý do khiến tôi được chọn làm người quản chế của thằng bé là vì cách chữa trị này.”

Hai người dọc theo hành lang, đi thẳng đến căn phòng ở trong góc.

Tay nắm cửa rất lớn và chắc chắn, không ăn khớp với các thiết kế khác trong nhà.

“Đây là phòng học, cửa bằng chất liệu cách âm rất dày nên là tay nắm cũng phải làm to.”

Sayuri mạnh tay đẩy tay cầm xuống, cửa mở ra cùng tiếng động cục mịch, ì ạch như chiếc két sắt chống cháy. Và thật ngạc nhiên, đằng sau đó lại là một cánh cửa khác.

“Hai lần cửa cơ ạ...”

“Tiếng piano vang lắm. Không làm vậy thì hàng xóm sẽ phàn nàn.”

Người phụ nữ lại dùng sức mở tiếp lớp cửa thứ hai.

Kotegawa câm nín trước không gian hiện ra trước mắt. Bên trong lẫn bên ngoài của ngôi nhà này đều rộng không tưởng tượng nổi.

Căn phòng vuông vức với diện tích cỡ năm mươi mét vuông được lát sàn gỗ nâu, dán tường màu be và đặt hai chiếc dương cầm ở chính giữa. Kỳ lạ thay, chẳng có một ô cửa sổ nào. Trần phòng trông phải cao cỡ hai tầng, khác biệt với dãy hành lang vừa nãy một cách khó hiểu. Kotegawa lập tức thử mường tượng sơ đồ kết cấu của toàn bộ nơi này. Nhưng kiểu gì cũng không hình dung ra vì sao ngôi nhà lại có thể chứa một căn phòng như thế. Những chỗ khác trên tầng hai và cả không gian sinh hoạt dưới tầng một sẽ móp méo trầm trọng nếu cố nhét nơi dạy học này vào.

Không có đèn chùm hay đèn treo để tạo cảm giác thấp hơn, chỉ đếm sơ được mười hai bóng đèn âm trần và đèn rọi gắn trên tường. Tất cả nguồn sáng đều tập trung cho hai chiếc dương cầm, hệt như sân khấu trình diễn nhỏ. Mười chiếc ghế xếp trang trọng xung quanh, mép tường là chiếc vĩ cầm to lớn đặt trên xe đẩy chuyên dụng. Kotegawa có một người bạn chơi trong ban nhạc thời còn đi học nên cậu nhận ra loại xe đẩy này. Nó có hình dạng giống như một chiếc xe chữ L ngoài cửa hàng kim khí, thường được sử dụng để chở guitar bass và một số loại nhạc cụ lớn trong các dàn nhạc.

Một chàng trai trẻ đang ngồi bên cạnh chiếc dương cầm.

“Giới thiệu với cậu, đây là Touma Katsuo, học trò của tôi. Touma này, đây là bạn mới của cô, anh Kotegawa.”

“Bạn... ?”

Touma Katsuo từ từ quay đầu nhìn Kotegawa. Cậu ta tương đối mập mạp, khuôn mặt phì phị cùng ánh mắt ngước lên đẩy lo lắng, khá giống biểu hiện của bệnh nhân tự kỷ. Hoặc do Kotegawa đã biết từ trước nên mới có cảm giác như vậy. Nó có thể đơn giản chỉ là cử chỉ của một thanh niên nhút nhát mà thôi.

Kotegawa chợt ngoảnh lại, phát hiện ra chiếc hộp vuông treo ngay trên cánh cửa.

“Cái hộp đó là gì vậy ạ?”

“À, cái tủ điện ấy mà.”

“Thế thì đáng lẽ nên lắp ở chỗ nào kín hơn chứ ạ. Phòng thay đồ chẳng hạn.”

“Ở đây á, cứ bật điều hòa là sập cầu dao ngay. Tại riêng căn phòng này thôi đã cực tốn điện rồi. Thực ra làm điều chỉnh cường độ từ đầu sẽ ổn hơn, nhưng lúc đó không nghĩ tới cách ấy nên mới ra nông nỗi này. Hết cách mới phải lắp tủ điện ở đây để nếu có bị sập thì còn sửa được luôn.”

Nói cách khác, phòng học đàn được ưu tiên hơn tất cả các khu vực khác trong ngôi nhà. Nó đặc biệt về mọi mặt.

“Anh Kotegawa nói là muốn xem em tập luyện. Em thấy sao? Cũng được mà đúng không?”

Người quản chế cúi xuống nhìn vào mắt Katsuo, cố gắng thuyết phục cậu ta đồng ý. Katsuo hoảng sợ gật đầu. Khí thế của Sayuri gần như áp đảo không chừa một ai.

Sayuri ngồi xuống bên chiếc piano đối diện, đưa mắt ra hiệu với Katsuo, rồi đặt tay lên phím đàn. Kotegawa lấy làm lạ, ngón tay người phụ nữ này chắc nịch, đầu ngón bè ra cùng khớp xương nhô rõ, trông chẳng liên quan gì đến thân hình mỏng manh. Chuyện người chơi dương cầm có đôi tay mảnh dẻ và dẻo dai chỉ là quan niệm sai lầm thôi à? Cậu ít quan tâm đến nhạc cổ điển nhưng từng đọc được trên tạp chí âm nhạc nào đó rằng có những bản nhạc được biểu diễn trên hai chiếc đàn. Có lẽ hai cô trò họ sẽ chơi một bài như thế.

Sayuri bắt đầu trước, ngón đàn mạnh mẽ và nhịp nhàng. Nhờ cấu tạo căn phòng mà từng nốt nhạc vang lên rõ mồn một. Nhưng rồi Kotegawa lập tức thấy kỳ dị. Âm thanh rõ ràng và giai điệu du dương, có chút đơn điệu như thể bài tập dành cho người mới bắt đầu, nhưng câu nhạc[*] thế này thì lần đầu tiên cậu nghe thấy.

Katsuo mất một lúc mới dè dặt bắt đầu. Cứ tưởng cậu ta sẽ đệm hòa âm khớp với tiếng đàn của Sayuri, thế mà âm thanh phát ra lại cực kỳ lạc điệu. Mà không, nó còn chẳng được gọi là giai điệu. Dù là ngẫu hứng thì cũng quá sức lộn xộn. Thay vì những nốt mạnh mẽ của nhạc jazz tự do thì âm thanh lại yếu ớt và vô định không khác gì một mớ tiếng ồn. Tiếng đàn bên Sayuri đột nhiên nhỏ lại. Chị ấy chỉnh thấp và làm giai điệu nhẹ nhàng hơn cho phù hợp với âm thanh phía Katsuo. Dù vậy, nhịp điệu vẫn không thay đổi, bản nhạc vẫn nguyên hình, nguyên dạng.

Một lúc sau, tiếng piano của Katsuo bỗng dồn dập đầy hoang dã như vừa bùng nổ cảm xúc. Phím đàn dưới tay Sayuri cũng nương theo ngay tức khắc. Hai âm thanh tưởng chừng như chạm tới nhau nhưng lại kiên quyết không hòa thành một. Thế nhưng, cả hai đều tuân theo âm giai ngũ cung. Tổ hợp nghịch âm này khi rời rạc, có lúc lại gần gũi. Màn tập giữa hai người có trình độ cách biệt, không thể trở thành một bản hòa tấu. Đó không phải là màn trình diễn phục vụ thính giả mà là cuộc trò chuyện bằng nốt nhạc thay cho lời nói giữa hai người.

Nét mặt Katsuo thay đổi. Vẻ rụt rè và bất an ban đầu đã biến mất, đôi má đỏ bừng sau khi tập trung vào từng phím nhạc, giống như một vận động viên chạy nước rút sắp chạm tới vạch đích.

Lực tay Katsuo lên những phím đàn chợt nhẹ lại rồi đột ngột ngưng hẳn giống như cuộn băng đã chạy đến hồi kết. Người quản chế thấy vậy, ngón tay cũng rời khỏi phím đàn.

Kotegawa toan hoan hô nhưng Sayuri lắc đầu và ngăn lại.

“Đây là chữa bệnh, không phải hòa nhạc nên không cần phải vỗ tay.”

Hai vai Katsuo nhấp nhô vì thở dốc sau điều trị. Cậu ta không cười nhưng đôi mắt ánh lên vẻ mãn nguyện như một người vừa chạm tới ước mơ. Ra vậy, gọi màn vừa rồi là chữa bệnh cũng chẳng sai. So với trước khi chơi đàn, trạng thái của chàng thanh niên lúc này chuyển biến tích cực rõ ràng.

“Nay đến đây thôi nhé! Hôm nào em được nghỉ tiếp?”

“T-thứ Ba.”

Katsuo giờ mới cất cao giọng, chắc là do phấn khích.

“Vậy à? Thứ Ba tuần sau nha? Thế vẫn giờ này nhé?”

Katsuo đứng dậy, ngượng ngùng cúi đầu rồi rời đi. Thân hình vốn không cao lại còn vừa đi vừa còng lưng làm cho cậu ta trông càng thấp bé.

“Cậu Katsuo đang làm công việc gì vậy ạ?”

“Thằng bé đang làm phụ việc tại Nha khoa Sawai ở thị trấn Kamaya bên cạnh.”

“Phụ việc à?... Kiểu làm hành chính ở mấy phòng khám ấy ạ?”

“Đời nào! Vận chuyển dụng cụ với xử lý chất thải y tế này khác thôi. À mà, không có nghĩa là nó chỉ làm được mấy việc ấy. Tài năng của Katsuo rất đáng kinh ngạc đấy! Thằng bé có năng lực ghi nhớ siêu phàm.”

“Năng lực ghi nhớ?”

“Nó nhớ được những thứ mà người bình thường không thể, ví dụ như tên của hơn trăm người hoặc là những số có mười chữ số. Có vẻ một số người tự kỷ sẽ có khả năng này.”

Lúc đó, Kotegawa phát hiện ra giọng nói của hai người bị vọng lại. Không phải loại âm thanh đặc trưng phản xạ ngắn giữa các vách tường đối diện nhau, mà là dạng tiếng vang kéo dài, giống như đang trò chuyện trong hội trường rộng lớn. Vậy nên âm hình mờ nhạt, không thể xác định rõ vị trí phát ra tiếng động.

“Chị Udou ơi, căn phòng này.”

“Phòng sao? À, tiếng vọng hả? Đây, đây.”

Sayuri gõ cộc cộc vào bức tường phía sau.

“Trong bốn bức tường, trần nhà và cả mặt sàn đều đặt tấm kim loại cách âm và cấu âm. Gọi là ‘rash’ thì phải. Tấm cấu âm có thiết kế đặc biệt giúp sinh ra tiếng vọng giống như một hội trường nhỏ. Dương cầm là loại nhạc cụ tạo dư âm bằng cách điều chỉnh độ dài của tiếng vang. Tiếng vang ấy cũng là một phần âm thanh của chiếc đàn. Vì vậy, địa điểm biểu diễn cực kỳ quan trọng. Cách chơi cũng sẽ phải thay đổi tùy theo nơi đó là nhà thờ, hội trường hay không gian gác xép. Đó là lý do những nghệ sĩ dương cầm có tên tuổi thường biểu diễn ở nơi có môi trường thích hợp. Mấy đứa nhóc đến đây học rồi cũng sẽ phải chơi đàn trong một hội trường nào đó, thế nên cần mô phỏng không gian thực tế để chúng không bỡ ngỡ khi biểu diễn thật.”

“Âm thanh tương đối lớn đó ạ. Lại còn chơi tận hai chiếc cùng lúc. Vậy mà không lọt tiếng ra ngoài sao?”

“À, hoàn toàn không có vấn đề gì cả. Cậu thấy đó, không có cửa sổ, hai lần cửa ra vào, tường, trần, sàn đều bọc vật liệu cách âm. Đến lỗ thông hơi cũng làm tới hai lớp. Phía thi công nói chỉ số cách âm lên đến -65 dB nên có dắt voi vào trong này rống lên đi nữa thì bên ngoài cũng chẳng nghe thấy gì đâu.”

“Đỉnh thật đấy! Anh nhà cũng đồng ý cải tạo như vậy luôn hả chị?”

“Ôi, đừng lo! Chồng tôi bỏ nhà theo người phụ nữ khác từ hai năm trước rồi.”

“Ơ, T-tôi vô ý quá.”

“Không sao đâu! Nhờ thế tôi mới có cơ hội dựng lên một nơi như thế này. Nhưng mà nó vốn là căn phòng thông thường theo phong cách phương Tây, nên chi phí sửa sang rất lớn. Số tiền đã chi trả có thể mua được cả ngôi nhà mới luôn rồi!”

“M-một ngôi nhà ấy ạ!?”

“Ba mươi triệu yên[*]. Tôi vẫn còn nợ nguyên đấy. Thế mà không thu hút thêm học viên thì phải làm sao đây ha?”

Sayuri vừa nói và cười vô tư. Kotegawa cũng bất giác cười theo.

“Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến màn trình diễn, à không... cách chữa trị như vừa rồi. Đó là phương pháp chữa bệnh của riêng chị Udou sao?”

“Làm gì có chuyện đó! Không phải vậy đâu... Nó là một liệu pháp âm nhạc được phổ biến bởi nhạc sĩ Paul Nordoff.”

Sayuri giải thích tiếp một tràng nhưng Kotegawa không hiểu hết vì có nhiều thuật ngữ âm nhạc mà cậu chưa từng nghe qua. Nôm na thì là thế này: Có một lĩnh vực nghiên cứu gọi là “Sinh học từ quan điểm âm nhạc” bắt nguồn từ Thụy Điển. Theo khái niệm cơ bản, lý giải âm nhạc chính là hành vi nghe hiểu các thành tố ký hiệu trong thông tin được truyền tải dưới dạng âm thanh. Người làm được điều này phải sở hữu đôi tai có khả năng phân biệt những thanh âm phức tạp và bộ não xử lý được các thông tin từ đó.

Liệu pháp âm nhạc ra đời từ niềm trăn trở liệu có thể ứng dụng nguyên lý này vào việc điều trị bệnh tự kỷ hay không? Chung tay xây dựng và mang lại một thế giới có thể dẫn lối cho con trẻ bộc bạch kín đáo, gửi thông điệp chúng muốn nói vào âm thanh thông qua những giai điệu ngẫu hứng tạo từ vài nốt trong một quãng năm chẵn. Âm nhạc chịu ảnh hưởng lớn của văn hóa và một số loại nhạc chỉ có tác dụng với vài trạng thái nhất định của những người nhất định. Thế nên, liệu pháp âm nhạc gần như chỉ dùng những khúc ngẫu hứng.

“Âm giai nguyên bảy nốt và hợp âm ba, hay đô rê mi và đô mi son, là những phát minh quan trọng của âm nhạc phương Tây, phù hợp để biểu đạt tinh tế nhiều dạng cảm xúc. 90% các khúc nhạc ngày nay được viết từ hệ thống nốt như vậy. Trong khi đó, âm giai ngũ cung lại khá đơn giản và tạo cảm giác an toàn. Cơ mà vì đơn giản như thế nên sẽ cần định hướng cảm xúc bằng kỹ thuật. Giống như hồi nãy đó, phải nắm bắt rồi đệm đàn sao cho dễ dàng khơi dậy biểu hiện cảm xúc của bệnh nhân. Nhìn vậy thôi chứ chơi đàn kiểu tùy cơ ứng biến cũng khó lắm!”

Sayuri bắt tréo chân giảng giải, phong thái giống một nữ bác sĩ hơn là giáo viên dạy đàn.

“Có nghĩa là phá vỡ bức tường giam cầm trái tim bằng sức mạnh đến từ âm nhạc?”

“Đúng vậy, đúng vậy! Dùng từ khéo quá. Cách diễn giải của cậu rất hay.”

“Không, nhưng thật sự tôi thấy ấn tượng lắm. Hiệu quả trông thấy ngay tức khắc, nét mặt của cậu ấy thay đổi rõ rệt. Ngoài sức tưởng tượng luôn ạ. Mới hôm nọ, một bác sĩ chuyên môn cực cao nói với tôi rằng bệnh tâm thần chỉ hồi phục chứ không thể khỏi hẳn. Nên trải nghiệm hôm nay quả thực là một góc nhìn mới mẻ.”

“Ồ, hồi phục nhưng không khỏi hẳn ư? Nghe bi quan thế nhỉ? Chà, tôi cũng tự hỏi cách điều trị mình đang sử dụng liệu có phải chỉ là một phương án làm giảm triệu chứng tạm thời hay không? Thế vị bác sĩ cậu vừa nhắc tới là ai?”

“Giáo sư Omaezaki của Đại học Johoku.”

“À, thầy Omaezaki! Vậy thì tôi hiểu vấn đề rồi. Này nhé, đó không hẳn là lời thật tâm của bác sĩ đâu, cậu Kotegawa ạ. Các nhà khoa học ấy mà, đều là những người hiểu biết. Mà càng hiểu biết thì càng ít khi kết luận chắc chắn bất cứ điều gì. Thấy không? Đâu phải trường hợp nào cũng như thầy nói. Con người thường trở nên khiêm nhường khi nhận ra rằng dù bản thân biết nhiều đến đâu thì phía trước cũng vẫn còn vô vàn kiến thức chưa thể chạm đến. Thầy Omaezaki thì đặc biệt hay có suy nghĩ như vậy.”

“... Chị biết giáo sư ạ?”

“Ừ, thầy Omaezaki từng điều trị chính cho Katsuo.”

“Bác sĩ điều trị chính?”

“Không sai. Ông ấy vừa là trưởng nhóm cải huấn, vừa thay thế vị trí người cha của Katsuo hồi nó còn bị giam trong viện. Bản thân tôi cũng coi thầy là ân nhân. Không kể ra thì cũng chẳng giấu được cậu, trước đây tôi thuộc dạng bất hảo, từng bị đưa vào cơ sở Fuchu. Giữa lúc mất hết động lực làm lại cuộc đời thì gặp được thầy. Một cuộc gặp gỡ định mệnh đấy! Ngoài tư vấn, thầy còn dạy tôi chơi đàn. Chẳng biết phải diễn tả niềm cảm kích lúc đó như thế nào nữa. Giống như một tia sáng chợt lóe lên trong bóng tối? Kiểu như vậy. Từ ấy, tôi một lòng hướng về dương cầm, chơi đàn ngày này qua ngày khác. Ra ngoài rồi vẫn không từ bỏ. Và rồi, tôi học đại học chuyên ngành âm nhạc, giành giải trong thi đấu, thậm chí còn được nhớ tên. Tuy không thể trở thành nghệ sĩ dương cầm hòa tấu, nhưng có thể dùng âm nhạc để kiếm cơm. Tất cả đều nhờ ơn thầy Omaezaki. Giờ tôi vẫn đến xin người đó lời khuyên suốt thôi. Tôi coi ông ấy như bố mình. Mà, chính thầy giới thiệu tôi vào cơ quan quản chế. Người bổ nhiệm tôi phụ trách Katsuo cũng là thầy luôn. Ở một góc độ nào đó, Katsuo và tôi giống như hai chị em vậy.”

Đúng là nếu có sự giới thiệu của một chuyên gia kỳ cựu trong lĩnh vực tâm thần học, ban tuyển chọn sẽ không thể từ chối. Họ bổ nhiệm Udou Sayuri làm quản chế không phải vì tín nhiệm người phụ nữ này, mà là dựa vào lòng tin đối với giáo sư Omaezaki. Thắc mắc ban đầu của Kotegawa giờ đã có lời giải đáp. Nhưng, vẫn còn một điểm nghi vấn nữa.

“À, cậu Katsuo có sống cùng gia đình không?”

“Không. Mấy người thân thích ruột thịt mất tăm mất tích từ sau khi vụ án của thằng bé được đưa tin. Lúc còn ở viện hình như họ cũng chẳng ngó ngàng đến. Hiện nó đang sống một mình ở ký túc xá thôi.”

“Chị Udou này. Gần đây, một vụ giết người hàng loạt ở Hannou đang xôn xao trên khắp các mặt báo.”

Vừa nghe đến đó, gương mặt Sayuri biến sắc.

“Đợi đã! Không lẽ cậu định nói Katsuo là Người Ếch?”

Kotegawa kinh ngạc khi thấy Sayuri nhắc tới hai chữ ấy. Danh từ riêng này đã phổ biến đến mức mấy người nội trợ trong thành phố cũng sử dụng.

Sayuri cau mày, tưởng như mèo mẹ đang bảo vệ mèo con, khiến người chẳng khi nào chịu nhìn nhận lại lỗi lầm của bản thân như Kotegawa cũng phải hối hận vì phát ngôn vụng về lúc nãy. Watase có lẽ sẽ vào đề khôn khéo hơn một chút.

“K-không, vẫn chưa có kết luận chính thức. Đây chỉ là thủ tục thôi.”

“Thủ tục thì thủ tục chứ chuyện này cũng quá là kỳ cục đi. Katsuo liên quan gì đến hai người bị giết thế? Nữ nhân viên văn phòng tuổi đôi mươi và ông lão 70 tuổi. Họ dính líu tới cái đứa chỉ suốt ngày quanh quẩn ở phòng khám rồi về nhà, xong còn sợ tiếp xúc với người khác nhất trên đời kiểu gì?”

“Thế nên tôi đâu có nói Katsuo là nghi phạm... Ờm, cậu ấy còn chưa bị đưa vào nhóm người có liên quan chứ nói gì đến diện tình nghi... Là thế này, từ khi xảy ra vụ án, trụ sở điều tra đã tiếp nhận hơn hai nghìn thông tin tố giác. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải giải quyết tất tần tật, kể cả những nguồn tin có độ tin cậy thấp.”

“Tức là có người nói với các cậu rằng Katsuo có khả năng làm ra những chuyện đó à?”

Kotegawa quả thực không thể trả lời câu hỏi đó.

“Chuyện đó... khó tránh mà chị... Tôi nghĩ người báo tin không có ác ý gì đâu. Nếu là bệnh nhân tâm thần và từng liên quan đến một vụ án nào đó thì dĩ nhiên cũng sẽ có vài người đánh giá cậu ấy bằng một con mắt khác.”

Đôi lông mày quạu thành hình chữ V trên khuôn mặt Sayuri chợt giãn ra.

“Chắc mấy người tố giác tin rằng bản thân là công dân tốt nhỉ? Điều đó quá phiền phức luôn đấy! Vì không có gì khó đối phó hơn hành động mà một người tự cho là có ý tốt. Rắc rối nhất trên thế giới này không phải mâu thuẫn nảy sinh từ tâm địa xấu xa, mà là xung đột giữa thiện ý và sự hiểu sai về cái gọi là thiện ý. Cậu có nghĩ vậy không?”

Kotegawa có cảm giác đã nghe mấy lời này ở đâu đó rồi.

“Cấp trên tôi cũng từng nói mấy câu tương tự.”

“Ồ, vị sếp này suy nghĩ sâu sắc lắm đây.”

Ông ấy quỷ quyệt thì đúng hơn. Kotegawa nghĩ thầm.

“Vậy chị thông cảm nhé?”

“Đành vậy chứ biết sao giờ.”

“Katsuo có thể chứng minh cậu ấy đã ở ký túc xá vào một thời điểm xác định trong ngày 27 tháng 11 và ngày 04 tháng 12 không?”

“Tính cách nó như vậy nên sau giờ làm cũng chẳng hẹn hò hay gặp gỡ với ai đâu, chỉ nhốt mình trong phòng thôi. Với lại chỗ đó tuy được gọi là ký túc xá nhưng hình như chẳng có quản lý kiểm tra người ra vào...”

Kotegawa đã lường trước được kết quả này. Ban đêm mà sống một mình thì mấy ai có bằng chứng ngoại phạm đâu. Tuy nhiên, cậu không thất vọng lắm. Dù chưa thể khoanh vùng danh tính hung thủ nhưng lại làm quen được với người phụ nữ tên Udou Sayuri kia.

Cậu thanh tra trẻ cảm ơn người quản chế, vừa định rời đi thì bỗng nghe được tiếng hét thất thanh: “Dừng lại đi!” Kotegawa quay ra, thấy bốn thiếu niên đang đánh nhau ở chỗ cách mái hiên vài mét.

Mà không, nhìn kỹ thì không phải đánh nhau. Ba cậu con trai vây quanh và tấn công người còn lại. Đứa trẻ bị bao vây co rúm, lấy hai tay che đầu còn đám bắt nạt thì vừa cười vừa tung cước.

Đến lúc anh cảnh sát đáng sợ phải ra tay rồi đây.

“Này! Thôi ngay, mấy tên trẻ trâu kia!”

Nghe thấy tiếng quát dữ dằn, ba đứa nhóc nhún vai không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chúng từ từ ngoảnh lại, bắt gặp gương mặt đáng sợ của Kotegawa.

“Tôi không biết giữa các cậu có vấn đề gì, nhưng một đấu hai trở lên sẽ bị coi là ẩu đả.”

Cậu đưa cả hai tay phá vỡ vòng vây. Đứa trẻ kia vẫn đang cúi gằm xuống, hai tay ôm đầu, hình như đã bị đánh vào chỗ hiểm. Kotegawa lo lắng đỡ nó dậy, thẳng tay lật vạt áo sơ mi lên, mặc cho đứa trẻ yếu ớt kháng cự.

Đứa bé xấu hổ quay mặt đi.

Vùng thâm tím từ mạng sườn lan ra xung quanh, trông không hề giống vết thương mới. Thương tích thế này tức là nó đã bị đánh nhiều lần trong mấy tháng trời. Hơn nữa, kẻ tấn công còn khéo léo nhắm vào một vị trí duy nhất bị quần áo che đi.

Kotegawa không giữ nổi bình tĩnh, cậu ta hét lên, hai cánh tay tóm gáy ba tên nhóc kia.

“Mấy cái thằng này! Các cậu làm đúng không? Ỷ đông rồi chặn đường, trấn lột và tấn công người không thể phản kháng. Ê, trả lời tôi đi, các cậu làm đấy à?”

Cậu dí sát mặt lại gần chóp mũi lũ trẻ, gân cổ lên chất vấn như muốn chọc thủng màng nhĩ của chúng. Ba đứa chỉ lắc đầu, sắc mặt tái nhợt.

“Khai tên ra đây cho tôi, cả tên của cha mẹ nữa! Theo phép lịch sự, tôi sẽ giới thiệu trước. Kotegawa, cảnh sát tỉnh Saitama. Tất nhiên, tôi sẽ báo chuyện này cho ban giám hiệu và gọi phụ huynh các cậu đến. Không phải đến trường đâu! Đám oắt con bây giờ chắc chẳng sợ gì nhà trường, nên tôi sẽ cho các cậu vào thẳng phòng an toàn công cộng của sở cảnh sát tỉnh. Bụng của bạn nhỏ này là bằng chứng. Cả ba sẽ bị tống vào trại giáo dưỡng bằng một bản án giản lược[*]. Biết trại giáo dưỡng là chỗ nào không? Trong đấy không có đứa nào phúng phính, hai má múp míp như các cậu đâu. Toàn bọn trấn lột, gây thương tích, giết người do dùng chất kích thích, tội phạm có tổ chức chưa đủ 20 tuổi sống chung với nhau thôi. Thấy sao? Háo hức không?”

Mặt mũi ba đứa kia tái mét. Chúng bắt đầu khóc xiêu vẹo.

“Sao lại đe dọa trẻ con trước cửa nhà người khác thế hả?”

Kotegawa sửng sốt quay sang, thấy Sayuri đứng chống nạnh trước thềm nhà. Cậu bừng tỉnh rồi buông tay. Ba nhóc con bị túm lơ lửng trên không trung cứ thế ngã xuống đất, nước mắt, nước mũi chảy giàn giụa, lồm cồm bỏ chạy.

Lại thế nữa rồi, Kotegawa nhìn chòng chọc vào tay mình. Bàn tay có hai vết sẹo cũ kia giờ như đi mượn, cảm giác không thể kiểm soát.

“Xốc nổi thế? Cậu còn dám huyên thuyên về phòng an toàn công cộng với cả trại giáo dưỡng trước mặt đám nhóc tiểu học. Bị phụ huynh chúng kiện cáo thì tính thanh minh kiểu gì đây?”

“Đe dọa triệt để đến mức ấy, chúng sẽ không nói với ai đâu. Nạt nộ nửa vời mới sợ bị mách bố mẹ. Cần cho ba cái đứa oắt con đó ôm gối ngủ trong run sợ một chút. Này nhóc, ổn không?”

Cậu bé lại quay ra nhìn. Gương mặt toát lên vẻ bơ vơ, không nơi nương tựa, làm người khác cảm thấy cần phải bảo bọc, chở che.

Nó không khóc, nhưng môi mím chặt như thể đang sống chết kìm nén một điều gì đó. Đôi mắt và hàng mi dài cũng vậy, phải gồng lên che giấu cảm xúc trào dâng trong tâm trí.

“Ngày nào cháu cũng bị bắt nạt sao?” Cậu bé không trả lời.

“Chú dạy cháu cách chống lại lũ đó nhé. Một phát, chỉ cần một phát là đủ. Lấy hết sức bình sinh nhắm thẳng vào đầu mũi chúng nó cho chú. Làm vậy là không đứa nào dám bén mảng đến gần cháu nữa đâu. Đám bắt nạt giống như lũ chó hoang. Cháu càng bỏ chạy, bọn nó càng truy đuổi. Vùng dậy đương đầu một lần đi. Có thể chính cháu cũng sẽ bị thương một chút nhưng rồi mấy đứa tấn công sẽ chỉ còn biết chửi bới và bỏ trốn thôi.”

“Làm thế là chảy máu mũi luôn đấy?”

“Thì cũng có sao đâu? Chảy máu mũi do mao mạch yếu và vỡ ra ngay khi bị tác động nên dù trông có vẻ xuất huyết nặng nhưng thực ra lại không phải là vết thương nghiêm trọng gì cho cam. Cơ mà vẫn có thể khiến người chảy máu tái mặt và quýnh quáng.”

“Này cậu thanh tra bạo lực kia! Bàn tay của đứa trẻ này là để đánh đàn chứ không phải để đánh vào sống mũi bạn nó. Đừng xúi bậy con tôi nữa được không?”

“C-Con chị?”

“Nào, mới gặp lần đầu thì phải làm thế nào nhỉ?”

“Cháu là... Udou Masato ạ.”

Masato cúi đầu chào, lách qua Sayuri rồi đi vào nhà.

Nhìn thấy con trai vừa mới bị bắt nạt nhưng Sayuri không hề chạy vào cùng, chỉ dõi theo bóng lưng đứa trẻ.

“Chị để như vậy cũng được sao?”

“Gì cơ?”

“Chắc chắn là Masato đang bị bắt nạt. Mạng sườn bầm tím hết cả. Chị có biết không?”

“Tôi biết. Thằng bé trở thành mục tiêu bắt nạt từ sau khi chia tay mấy người bạn thân để chuyển lớp. Bố mẹ bình thường chắc chắn sẽ ba máu sáu cơn, quát tháo phụ huynh bên kia hoặc giáo viên chủ nhiệm. Nhưng một người quản chế chỉ cần nổi cơn tam bành vì vấn đề của con cái cũng đủ để bị coi là hành vi uy hiếp người khác rồi bị chỉ trích là cậy quyền, cậy thế. Đến lúc ấy, phản ứng ngược sẽ nhắm vào Masato chứ không phải tôi. Với cả...”

“Với cả?”

“Đúng như cách cậu so sánh chuyện này với việc đối phó với đám chó hoang khi nãy. Nếu không tự đứng dậy đối mặt thì sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi lũ bắt nạt kia. Đi đến đâu cũng sẽ bị đám chó ở đó đuổi cắn thôi.”

“... Chị định mặc kệ sao?”

“Sẽ trông chừng, nhưng không ra mặt. Tôi đang nói với tư cách một người quản chế, chứ không phải một bà mẹ.”

“Tôi thấy…”

Đường đến địa ngục lát bằng thiện tâm. Cậu biết câu nói đó không? Nếu thực lòng muốn tốt cho ai đó, hãy cho họ lời khuyên chứ đừng tìm cách can thiệp. Tôi nghĩ đó là quan điểm chung của người làm quản chế và một bà mẹ.”

“Làm quản chế với làm mẹ có chỗ nào giống nhau sao?”

“Khá nhiều mặt tương đồng là đằng khác. Đều phải uốn nắn tính nết, để ý tới công ăn việc làm, thấp thỏm chuyện giao du bạn bè... Không đối xử với người khác như con ruột, tôi sẽ không làm nổi cái công việc này đâu. Chính người bị quản chế cũng cần coi tôi như gia đình thì mới có bước đệm để quay lại với đời sống cộng đồng.”

Kotegawa thấy cũng đúng. Thời gian như ngừng trôi trong bốn bức tường giam giữ. Bốn mùa vẫn đi qua, nhưng lại bị cô lập với dòng chảy của thế giới thực. Sau khi xuất viện hoặc được trả tự do, họ sẽ có cảm giác giống như Urashima Tarou[*]. Dù được trả về với xã hội thì người thân thích cũng chẳng còn ở đó để dang tay chào đón nữa. Đấy là lý do tại sao họ cần một gia đình thay thế.

“Cơ mà nhé... Đứng trên góc nhìn của một người quản chế, người cần được giúp đỡ không phải là Masato, mà là cậu đấy, cậu thanh tra ạ.”

“Dạ?”

“Tôi đã quan sát và thấy phản ứng của cậu với bọn trẻ vừa nãy rất thái quá. Cảnh tượng khá kỳ quặc và không giống cách một người lớn răn dạy mấy đứa nhóc con. Nếu tôi không lên tiếng, cậu sẽ ra tay với chúng thật à?”

Kotegawa không thể phản bác. Cậu xấu hổ như đứa con nít vừa bị hỏi tội nghịch ngợm. Người trưởng thành chân chính đã hơn hai mươi tuổi như cậu lại bị bà nội trợ hơn chục tuổi coi như một thằng nhóc. Watase mà nhìn thấy sẽ than thở đến mức nào đây?

Cậu luôn nhắc nhở bản thân rằng tình cảm cá nhân là điều tối kỵ trong điều tra tội phạm, rằng không bao giờ được phép để lộ cảm xúc kể cả trước những điều vô cùng xấu xa. Nhưng cái gì mà không có ngoại lệ? Bắt nạt chính là ngoại lệ đó! Đặc biệt là khi phải tận mắt chứng kiến, Kotegawa sẽ mất đi khả năng kiềm chế chính mình.

“Có vẻ cậu cần một liều an thần đấy. Vào nhà lại đi, tôi sẽ kê cho cậu đơn thuốc hữu hiệu.”

“Không... Tôi không cần thuốc an thần đâu.”

“Nãy cậu không để ý à? Đơn của tôi kê trên khuông nhạc. Không phải thuốc uống mà là thuốc nghe.”

Nói rồi, Sayuri một lần nữa túm tay Kotegawa và kéo vào nhà.

*

 

Ký ức càng không muốn nhớ thì sẽ càng khó quên.

Anh thanh tra sẵn sàng đương đầu với mọi tình huống khi đó mới 10 tuổi, nhạy bén hơn người. Mấy siêu anh hùng trên các chương trình Tokusatsu kiểu cũ đóng vai trò quan trọng trong việc khơi dậy ý thức non nớt về chính nghĩa của trẻ em. Họ liên tục chiến đấu chống lại cái ác và bảo vệ hòa bình nhân loại trong trí tưởng tượng của con trẻ.

Còn thực tế thì sao?

Kotegawa có một người bạn tên Junichirou. Tính tình hiền lành và nhút nhát, học cùng với Kotegawa từ năm lớp Một. Nhà gần nhau nên hai đứa lúc nào cũng cùng đi tới trường rồi lại dắt díu nhau về nhà.

Junichirou luôn nói: “Kazu là bạn thân của mình đấy”.

Cậu bé trở thành mục tiêu bắt nạt từ năm lên lớp Ba. Chẳng có lý do nào rõ ràng. Mà nếu có, phải chăng là vì lũ bắt nạt biết cậu ấy nhát cáy, sẽ không chống trả khi bị tấn công.

Junichirou bị sai mua đồ, bị giấu dụng cụ học tập, bị trấn lột, đấm, đá, nhổ nước bọt và thậm chí còn bị ép ăn trộm tiền của bố mẹ. Trong lúc đó, Kotegawa đang làm gì?

Chẳng làm gì cả.

Với một đứa trẻ, bắt nạt khủng khiếp đến mức nào cũng chỉ như trò chơi vui vẻ, nếu nó không phải nạn nhân. Hơn nữa, nếu đứng ra bênh vực, chính mình cũng sẽ trở thành mục tiêu. Trò chơi này nguy hiểm và dễ hiểu vậy thôi. Kotegawa không bước tới cũng chẳng rời đi, giữ khoảng cách nhất định với Junichirou. Junichirou ngày qua ngày bị khinh miệt, tổn thương nhưng vẫn nở nụ cười yếu ớt. Có đôi khi, Junichirou gửi gắm cho bạn mình ánh mắt cầu cứu nhưng cậu lại vờ như không hề nhận ra. Kotegawa trở thành đối tượng bị bắt nạt, nhưng cắt đứt quan hệ với Junichirou thì lại chẳng cam lòng.

Bây giờ nghĩ lại, Kotegawa thấy ghê tởm sự giả dối của chính mình. Cậu chỉ đơn giản là không chịu thừa nhận rằng bản thân đã trở thành người hoàn toàn trái ngược với mấy siêu anh hùng mình hằng ngưỡng mộ mà thôi. Người đứng nhìn có khi còn đáng khinh hơn cả thủ phạm. Một tên hèn nhát, bẩn thỉu, nuông chiều mặt ác độc và nhu nhược của bản thân rồi trở thành kẻ tồi tệ. Đó chính là Kotegawa của những năm niên thiếu.

Hai người vẫn học cùng nhau đến lớp bốn.

Junichirou ngày càng bị bắt nạt tàn nhẫn hơn. Khi cậu ấy thay đồ thể dục, Kotegawa liếc thấy những vết bầm tím và trầy xước tràn lan trên da thịt của bạn. Số tiền bị ép phải ăn trộm của bố mẹ cũng đã lên tới sáu chữ số.

Kotegawa hóng hớt được, hôm ấy Junichirou bị đòi tới hai trăm nghìn yên[*]. Bọn chúng còn đe dọa sẽ giết cậu ấy nếu mai không đem tiền tới. Junichirou mất hẳn nụ cười thường ngày, trông cậu ấy tái nhợt từ sáng sớm.

Đến giờ nghỉ trưa, Kotegawa tình cờ bắt gặp Junichirou đang gục đầu trên bàn, suất cơm vẫn còn nguyên. Thế rồi, cậu ấy đứng phắt dậy như vừa quyết định xong điều gì đó.

Một tay vẫn đút trong túi.

Lần đầu tiên Kotegawa thấy người kia trông thê lương đến thế. Vậy nên, trách nhiệm của người bạn thân trỗi dậy, cậu bất giác hỏi han.

“Jun ơi, cậu ổn chứ?”

Junichirou sửng sốt quay sang, chắc giờ mới nhận ra “người bạn thân” đã đứng đó từ lúc nào. Kotegawa mở lời, giọng điệu ra vẻ đây là lời khuyên quý giá.

“Hai năm nữa là tốt nghiệp rồi! Cậu nên chọn một trường cấp hai khác với bọn nó đi...”

Kotegawa tự hỏi rốt cuộc lúc nói điều đó, nét mặt của bản thân thể nào mà để ánh mắt Junichirou khi ấy không giấu nổi sự khó tin.

Mình chưa bao giờ ổn và cũng có khi nào chịu đựng nổi đâu? Mình đi đến giới hạn rồi... Vậy mà người mình cứ nghĩ là bạn thân lại chỉ đứng từ xa nhìn, xa đến mức chẳng hề hay biết mình đã thế nào. Junichirou hẳn đã nghĩ như vậy.

Cậu ấy rút bàn tay phải trong túi ra, vung đến bên mặt Kotegawa.

Sắp bị tát sao? Kotegawa lập tức lấy tay phải ra đỡ. Tuy nhiên, lòng bàn tay của người kia chỉ sượt qua da.

“Jun?”

Kotegawa toan thắc mắc thì chợt thấy đau nhói ở lòng bàn tay. Một bạn nữ ngồi cạnh hét ầm lên ngay sau đó. Tự nhiên có gì đó âm ấm ở chỗ bị đau. Cậu mở bàn tay ra, thấy máu ồng ộc trào ra từ hai vết thương thẳng tắp. Cậu dùng một tay che vết thương theo bản năng nhưng máu vẫn không cầm nổi, chảy xuống ngón tay và rơi xuống sàn.

Junichirou đứng bất động như pho tượng trước mặt Kotegawa. Tay phải của cậu buông thõng, hai lưỡi dao lam vẫn kẹp giữa ba ngón tay.

“Tệ lắm…”

Junichirou không còn chút sinh khí nào cả. Cậu ấy bị tất cả quay lưng, đến tia hy vọng mỏng manh giờ cũng vụt mất.

“Kazu à, cậu là tệ nhất.”

Junichirou lách người qua Kotegawa và rời khỏi lớp học.

Chuyện sau đó Kotegawa không nhớ lắm. Cậu ngất đi và tỉnh dậy trong phòng y tế.

Mãi đến khi quay lại lớp học, Kotegawa mới hay tin Junichirou đã leo sân thượng khu phòng học, lao từ độ cao bốn tầng nhà xuống mặt đất. Cả người va đập mạnh với đường nhựa, tử vong tại chỗ do chấn thương sọ não và dập nát nội tạng, còn chẳng kịp đưa đi cấp cứu.

Đến tận cùng cũng chẳng biết mục tiêu của hai lưỡi dao trong tay cậu ấy là gì. Không có lấy một lá thư tuyệt mệnh, có lẽ Junichirou vốn chẳng định tự sát vào ngày hôm ấy.

Mà thật ra, cậu ấy đã viết bức di thư rõ nét lên bàn tay Kotegawa rồi.

Kotegawa dành ba ngày nghỉ học để đau đớn run rẩy trên giường. Mọi người đều đồng cảm vì cho rằng cậu khóc lóc, hoảng loạn là vì quá bàng hoàng trước cái chết của người bạn thân. Thực tế thì không phải, Kotegawa không quan tâm Junichirou đã chuẩn bị vũ khí nhắm tới kẻ nào. Cậu chỉ biết những xúc cảm cuối đời của người đó là do chính mình gây ra. Kotegawa không thương tiếc người bạn thân đã ra đi mà chỉ thấy bị bóp nghẹt trong cảm giác tội lỗi và sợ sệt. Máu đã ngừng chảy nhưng hai vết rạch ngang vẫn chưa khép miệng. Cứ nhìn thấy chúng là hình ảnh cuối cùng của cậu ấy lại ùa về. Junichirou dùng cách tốt nhất để trả đũa người bạn đã lừa dối mình.

Hai tháng đã trôi qua kể từ hôm xảy ra sự việc, nhịp sống của cả lớp đã ổn định trở lại. Ngoại trừ Kotegawa. Cảm giác tội lỗi bên trong ngày một lớn, trái tim chính nghĩa giống các siêu anh hùng trên ti vi không ngừng lên án cậu. Loại người đạo đức giả, tên phản bội, kẻ hèn nhát đều là những danh xưng cậu đặt cho chính mình.

Phải làm sao mới lấy chiếc dằm trong tim ra được đây? Nghĩ tới nghĩ lui, Kotegawa quyết định báo thù bằng cách gọi từng kẻ đã bắt nạt Junichirou trong lớp ra sau trường và cho chúng một bài học. Dù kết quả là bị một vài đứa trong đó đánh trả thì Kotegawa vẫn phải làm chuyện này. Cậu ta sợ phải nghĩ về Junichirou hơn cả sợ bị đấm. Thế rồi, sau khi “đối xử đặc biệt” với mười hai tên cùng lớp, tâm trạng của Kotegawa vẫn không tốt lên. Khuôn mặt và giọng nói của Junichirou vẫn đeo đẳng trong tâm trí cậu.

Tuy nhiên, việc trả thù bọn bắt nạt kia lại có tác dụng không ngờ tới. Mọi người cho rằng cách Kotegawa mặc cho vết thương lòng vẫn đang rỉ máu, xông lên thách thức không màng đối thủ là hành động hào hiệp để đòi lại công bằng cho người bạn đã khuất. Rất nhanh sau đó, nắm đấm của Kotegawa chuyển hướng sang cả đám bắt nạt khác lớp, khác khối. Lý do là vì nếu không liên tục kiếm ai đó để gây hấn, cậu sợ sẽ làm tổn thương chính mình. Thế nhưng chẳng biết từ khi nào, học sinh trong trường truyền tai nhau, đặt cho Kotegawa một biệt danh.

Kazuya - thợ săn lũ bất lương.

Chính chủ cũng hoang mang khi thấy bản thân từng phản bội giờ lại được coi là sống chân thành, thấy chính mình đạo đức giả nay lại hóa thành phe chính nghĩa. Cơ mà, biệt danh ấy đem đến cho Kotegawa sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu mở rộng phạm vi đối thủ ra cả học sinh gây ác cảm cho xung quanh. Thể lực là trời ban, còn kỹ năng chiến đấu thì lại được rèn giũa sau bao trận ẩu đả. Những kẻ chọn người yếu thế để bắt nạt thì thường sức mạnh cơ bắp cũng chẳng có gì khó nhằn, thế nên cái tên “thợ săn lũ bất lương” dần nổi tiếng sang tận các trường kế bên.

Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến khi học cấp ba, Kotegawa cứ vô thức mơ tưởng đến hình ảnh bản thân đội chiếc mũ đồng phục của các sĩ quan cảnh sát. Cũng không hẳn là ước ao, đó phải gọi là thuận theo ý trời.

*

 

Sayuri nói sẽ kê đơn thuốc an thần, nhưng tất nhiên, Kotegawa không trông đợi gì cho lắm. Vừa mới được kiểm nghiệm về hiệu quả của liệu pháp âm nhạc, nhưng cậu vốn có mắc bệnh gì đâu? Và cũng còn rất nhiều câu hỏi đặt ra về khả năng chữa lành của phương pháp này mà. Nghe nhạc cho vơi đi nỗi lòng thì chắc chỉ áp dụng được với những mệt mỏi đơn giản thôi, sao có thể xoa dịu nỗi thống khổ cùng cực cơ chứ.

Sayuri ngồi trước cây dương cầm kia giờ vừa là người biểu diễn vừa là người chữa bệnh. Mặc dù khán giả bên cạnh chỉ có Kotegawa và Masato nhưng chị ấy vẫn có chút căng thẳng.

“Cậu có yêu cầu gì không?”

“Ờm... Không ạ. Tôi không biết nhiều lắm về thể loại nhạc này.”

“Vậy thì tốt, không bị dị ứng hay kháng thuốc là có hy vọng đấy?”

“Lại chơi ngẫu hứng như vừa nãy hả chị?”

“Cậu không mắc chứng tự kỷ nên chắc mấy bài có sẵn sẽ phù hợp hơn... Phải rồi, trông cậu dễ xúc động thể thì nên dùng giai điệu dạt dào của phái lãng mạn như Beethoven hay Wagner hơn là loại nhạc đầy tính hoang dã của Stravinsky. Vậy thì, bản Sonata cho dương cầm số 8 nhé.”

Xung quanh im lặng một chút, bỗng một âm thanh mạnh mẽ xen ngang, vang vọng khắp không gian. Chưa bao giờ Kotegawa được nghe tiếng dương cầm ở cự li gần như hôm nay, cũng là lần đầu tiên từng nốt nhạc chạm sâu vào trái tim cậu đến vậy.

Âm trầm đan xen âm bổng, khoảng trống xuất hiện sau nốt nhạc trước lập tức bị âm vang kéo dài lấp chỗ, đợi chờ nốt nhạc tiếp theo cùng vang lên. Cảm giác cô độc ập đến trong lồng ngực cậu. Rồi đột nhiên, giai điệu bắt đầu nhanh hơn. Loạt âm thứ lao vun vút như đang đuổi theo thứ gì đó. Hoặc đơn giản là nhiệt huyết, không cứ phải vì điều gì cả. Kinh ngạc và bi ai, mãnh liệt và bình tĩnh, xót xa và ghê tởm, yêu thương và hận thù. Những xúc cảm mạnh mẽ cùng nỗi đau dâng lên cuồn cuộn, lay động tâm hồn.

Kotegawa vừa lắng nghe, vừa thấy nét mặt cuối cùng của Junichirou và đôi bàn tay đầy máu của chính mình tràn về, quẩn quanh trong trí óc. Sợ hãi nuốt chửng bị thương, man trá hủy diệt sự thật. Thế nhưng chẳng được bao lâu, một tiếng đàn uy nghiêm xuyên thẳng qua trái tim mong manh, cậu rơi xuống vực sâu, lặng lẽ nằm đó với âm hưởng cuối cùng.

Thanh tra trẻ chưa hết đứng hình vì quá bàng hoàng thì chương nhạc thứ hai đã bắt đầu. Giai điệu này nghe quen lắm... Âm nhạc thân thuộc và dễ chịu dần làm Kotegawa bớt căng thẳng. Thanh âm vang lên không ngắt quãng giúp tinh thần co cứng của cậu dần được thư giãn. Tiếng đàn nhẹ nhàng và mềm mại vậy mà lại vững chãi chẳng kém gì phần trước đó, cứ quấn chặt lấy Kotegawa, nhất quyết không buông. Có điều, đó không phải sự kìm kẹp khó chịu mà là lời khuyên răn dịu dàng như người mẹ ôm con, là lòng nhân từ âu yếm những cơn khủng hoảng, bao dung cho hết thảy sai lầm dù chúng không mong cầu được tha thứ, là năng lực xoa dịu có thể trấn áp phẫn nộ và nỗi ghê tởm bản thân.

Chương nhạc thứ ba xoay chuyển hoàn toàn, bắt đầu bằng một luân khúc[*] với các bước nhịp nhàng, gấp gáp. Nốt nhạc nhảy nhót tưng bừng, lan tỏa niềm hân hoan. Tiếng đàn như vũ công lao xuống sườn dốc đứng, khiêu vũ trên con đường nghiêng thoai thoải, diễn đi diễn lại những biến điệu dồn dập.

Thế rồi bản nhạc kết thúc đột ngột, vũ công cũng lập tức đứng im.

Mãi đến khi chẳng còn dư âm nào, Kotegawa vẫn bất động trong chốc lát. Bao trì trệ trong người dường như tan biến, cảm giác thả lỏng đầy sảng khoái, như thể vừa trút đi tất cả gánh nặng trong đời.

Không còn nghi ngờ gì nữa, âm nhạc thật sự có khả năng chữa lành.

“... Lúc nãy, chị bảo tên bản nhạc là gì cơ ạ?”

“Sonata cho dương cầm số 8 cung Đô thứ của Beethoven, Bi hùng.”

“Nghe thì cũng không bị hùng lắm chị nhỉ?”

“Tên tác giả đặt trong tiếng Pháp là Grande Sonate Pathétique, mọi người hay gọi là Bi hùng. Tuy nhiên, từ ‘pathétique’ trong tiếng Pháp có nghĩa là điều gì đó khơi dậy những xúc cảm mạnh mẽ của con người. Thế nên, bi hùng trong ngôn ngữ của chúng ta cũng cần phải hiểu linh hoạt một chút.”

Kotegawa ngạc nhiên khi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tường. Hai mươi phút đã trôi qua. Quá chìm sâu vào tiếng dương cầm, quên mất cảm giác về thời gian nên cậu không ngờ lại lâu đến thế. Đó là phép thuật đến từ âm nhạc. Và người phụ nữ tên Sayuri này không chỉ là người biểu diễn hay chữa bệnh mà còn có “phép thuật” nữa.

Kotegawa ngượng ngùng quay sang cảm thán: “Mẹ cháu đỉnh thật đấy!” với Masato, nhưng thằng bé lại chỉ bình thản đáp với gương mặt hờ hững, hai chân vung vẩy.

“Vâng... Nhưng cái này thì ngày nào cháu cũng nghe rồi.”

“Cậu thấy sao?” Sayuri hỏi.

“Tôi... đã từng đánh giá thấp nhạc cổ điển.”

“Chà, cậu từng nghĩ nó là loại nhạc thế nào?”

“Là nhạc nền dùng cho mấy quảng cáo xe ô tô... Xin lỗi chị, nay tôi mở mang tầm mắt rồi, thay đổi quan điểm luôn rồi. Tôi sẽ mua CD bản nhạc này ngay.”

“Mong là cậu thấy hài lòng.”

“Về màn biểu diễn hay hiệu quả của thuốc ạ?”

“Này cậu bệnh nhân, tôi đã nói là tôi kê đơn mà.”

“Cái đó thì, chắc tôi phải ghé qua bệnh viện một chút thôi ạ.”

“Ồ... Thế là không hiệu quả sao?”

“Không, không phải vậy. Cực kỳ hiệu quả! Nhưng thay vào đó, hình như tôi mắc phải căn bệnh khác rồi.”

“Phiền phức quá thể nhỉ?” Sayuri vừa nói, vừa cười tinh nghịch.

Sau khi rời khỏi nhà Sayuri, Kotegawa tức tốc phi đến cửa hàng băng đĩa lớn trong thành phố. Cậu vào tìm góc nhạc cổ điển mà bình thường không bao giờ để ý tới. Mục tiêu tất nhiên là Beethoven. Nhưng rồi Kotegawa rơi vào hoang mang ngay khi nhìn lên kệ đĩa.

Nhãn tên của các tác giả được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Thế thì tên nhà soạn nhạc vĩ đại kia bắt đầu bằng gì vậy? Mà, tên đầy đủ của ông ấy là gì thế? Ấn tượng duy nhất của Kotegawa là bức chân dung với mái tóc bù xù trong phòng âm nhạc của trường cấp hai.

Đống băng đĩa chẳng chạy đi đâu nhưng cậu vẫn hớt hải gọi nhân viên bán hàng. Người phụ trách khu vực nhạc cổ điển là cô gái trẻ đeo loại kính gọng lớn hiếm gặp vào thời buổi này.

“Tôi tìm Bi hùng của Beethoven.”

Nghe vậy, nữ nhân viên tức khắc chỉ vào tầng đầu tiên đặt ngay phía trước Kotegawa, trên môi nở một nụ cười công nghiệp. Kotegawa càng hoang mang hơn nữa. Không chỉ một mà tất cả những chiếc CD ở chỗ đó đều đề tên Bi hùng.

Cũng đúng thôi, một tác phẩm kinh điển như vậy thì việc có nhiều người biểu diễn, tạo ra nhiều đĩa nhạc là chuyện bình thường. Nhưng với chàng thanh tra trẻ, người trước đó cứ nghĩ bài hát nào cũng chỉ có một nghệ sĩ trình diễn như rock hoặc pop, thì đây là phát hiện đầy bất ngờ.

Cậu đề nghị nghe thử năm bản Bi hùng để so sánh. Mỗi bản một vẻ, khác nhau ngoài sức tưởng tượng của Kotegawa. Trong số đó, gần giống Udou Sayuri nhất là bản của nghệ sĩ dương cầm Vladimir Ashkenazy. Nói chung cách chơi cũng từa tựa ở chỗ vừa mạnh vừa nhanh nhưng yếu tố quyết định chính là tấm ảnh ngoài bìa: Bàn tay to tướng không cân đối với thân hình thấp bé của ông ấy làm Kotegawa liên tưởng đến Sayuri.

Cậu nhặt một chiếc đĩa có chứa bản Bi hùng như mong muốn và mang đến quầy thanh toán, có chút khó tin khi biết chỉ phải trả 1.500 yên. Chẳng phải nó rẻ hơn nhiều so với album của một số ca sĩ thần tượng bất tài hay sao? Một nửa vui vì bản thân được hời, nửa còn lại thấy tức giận vì bảo bối lớn như vậy bị bán với giá trẻ, Kotegawa đến tận lúc này vẫn chưa hết hoang mang.

« Lùi
Tiến »