Tiếng chuông báo hiệu hết tiết sáu vang lên, Natsuo bỗng thấy thật ảm đạm. Thời gian ở trường kết thúc cũng là lúc những giờ phút tôi tệ nhất bắt đầu.
Nếu bây giờ là mùa hạ, trời sẽ vẫn còn sáng, Natsuo có thể câu thêm chút thời gian để không phải về nhà. Nhưng tầm này thì không được. Mặt trời lặn từ 4 giờ chiều, bên ngoài sắp tối đến nơi rồi. Học sinh ở lại đến khuya mà xảy ra chuyện gì thì nhà trường sẽ phải chịu trách nhiệm. Thế nên giáo viên cố gắng đưa những đứa trẻ không còn nhiệm vụ gì ra khỏi trường càng sớm càng tốt.
Ra khỏi cổng trường rồi mà đứng đó, người trong phố và hàng xóm sẽ hỏi tại sao giờ này còn chưa về nhà, rồi không cho vật vờ ở đấy nữa luôn. Natsuo chẳng hiểu họ can thiệp vào để làm gì, nhưng cũng không dám cãi lời. Em cảm thấy ngủ luôn ở công viên còn tốt hơn phải về nhà.
Natsuo biết người lớn ghét chịu trách nhiệm. Giáo viên lẫn cô dì chú bác hàng xóm sẽ gặp nhiều phiền toái nếu chứng kiến trẻ con gặp chuyện không hay. Vậy nên, họ cố gắng giữ khoảng cách với đám nhóc. Không ai muốn nhận lấy trách nhiệm về mình. Em xin phép được tự do làm theo ý mình nhưng chẳng có lấy một người lắng nghe.
Khu học chính xung quanh đây rất hẹp nên trường tiểu học và nhà Natsuo cách nhau không xa. Có lề rề đến mấy thì cũng chỉ đi mất hai mươi phút là về đến nhà. Căn nhà nằm ở tầng hai của khu chung cư được chiếu sáng bởi ánh đèn đường mờ ảo. Ô cửa sổ sáng đèn chứng tỏ bố đang ở nhà. Natsuo run lên sợ hãi, lê lết đôi chân nặng trĩu lên từng bậc cầu thang. Tấm sắt vang lên âm thanh cô quạnh.
“Con về rồi ạ...”
Một khung cảnh quen thuộc. Bố em, Sagashima Tatsuya, đang mặc áo thể thao, ngồi quay lưng về phía cửa xem tivi. Cổ hắn ta đỏ bừng, chắc là đã uống kha khá rồi.
“Đồ ăn đó, làm nhanh đi,” Tatsuya nói, hất cằm về phía hai ly mì trên bàn.
Khi đi ngang qua bàn, Natsuo ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá tỏa ra nồng nặc. Tatsuya không hút thuốc nên rõ ràng là đã ở tiệm pachinko[*] từ sáng. Chắc chắn là hắn đã thua. Bởi vì nếu thắng, trên bàn sẽ có nhiều thức ăn ngon hơn.
Tatsuya thậm chí còn chẳng chịu tự làm mì cho mình. Nấu ăn và giặt giũ là việc của phụ nữ và trẻ em. Đó là lý do tại sao hắn cứ vứt thức ăn ở đó, đợi đến khi Natsuo đi học về.
Trên lối đi vào bếp, Natsuo ngửi thấy nhiều thứ mùi khác nhau. Mùi cơ thể và hơi thở hôi hám của Tatsuya, mùi mồ hôi bốc ra từ bộ quần áo vừa cởi văng ra của hắn, mùi thức ăn thừa đã quắt queo và cả mùi như thứ gì đó thối rữa.
Ba ngày trước, Natsuo hiếm hoi được đến chơi nhà bạn cùng lớp. Em trực ban, nên phải mang cuốn số bỏ quên đến trả cho bạn mình. Nhà bạn ấy tràn ngập hương thơm ngọt ngào. Mùi hương sạch sẽ của chiếc áo sơ mi mới giặt, hương nước hoa của mẹ, mùi thơm của sữa và cà ri trong bữa tối. Natsuo bị sốc trước sự khác biệt với mùi trong nhà mình. Đây là hương thơm của một ngôi nhà bình thường sao? Vậy thì chuyện gì đang xảy ra ở nhà mình thế? Nơi đó có khác gì chuồng chó đâu?
Em ngồi trước mặt bố, hắn đang lặng lẽ nhấm nháp cốc mì. Dù tuổi tác mới chỉ đầu hai, nhưng Tatsuya không có nét trẻ trung của người đồng trang lứa. Mái tóc nhuộm vàng đã mọc chân đen, khiến hắn trông thật tàn tạ. Một người đàn ông với mái tóc bù xù lặng lẽ húp mì làm Natsuo liên tưởng đến một con chó. Thảo nào ngôi nhà này cứ bốc mùi chuồng chó mãi thôi.
“Này!” Tatsuya trừng mắt với em.
“Mày nhìn chằm chằm tao cái gì từ nãy đến giờ thế?”
“Không ạ...”
Đột nhiên, một cái tát giáng thẳng vào mặt Natsuo. Em ngã khỏi ghế, tay vẫn còn cầm cốc mì.
Kẻ kia tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra. Trước đây, sau khi đấm đá con mình, hắn sẽ nói lý do. Nhưng khi Natsuo biết tại sao mình bị đánh thì lần sau em sẽ cảnh giác, cho nên giờ hắn im lặng để tiếp tục có cớ bạo hành.
Tatsuya gọi đó là dạy dỗ, Nhưng thân thể Natsuo chẳng đẹp lên, chỉ ngày càng nhiều sẹo và vết bầm tím. Nói gì cũng bị đánh. Không nói gì cũng sẽ bị tìm lý do để “ăn đòn”. Quá căng thẳng và sợ hãi, Natsuo chẳng nuốt trôi được gì nữa. Em vừa nhai nốt cốc mì như nhai rơm đã thấy Tatsuya lẩm bẩm.
“Tắm đi. Đừng có lề mề.”
Nghe vậy, Natsuo muốn hóa đá nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài tuân theo. Trong cái nhà này, em không có quyền cự cãi bất cứ điều gì. Em là nô lệ, mà có khi còn chẳng bằng như thế.
Natsuo chậm rãi cởi quần áo rồi bước vào nhà tắm. Tatsuya đã đợi sẵn ở trong bồn. Đó là loại bồn tắm dành cho căn hộ nhỏ vốn chỉ có thể chứa được một người lớn. Đằng này Natsuo cũng bước vào nên mới xả một lượng nước nóng nhỏ là đã đầy rồi. Tatsuya bảo làm vậy để tiết kiệm nước và ga, nhưng mục đích thật sự của hắn ta thì lại khác. Hắn đưa Natsuo ra khỏi bồn tắm, kỳ cọ cơ thể cho em. Dù là tay của bố ruột nhưng em luôn ớn lạnh mỗi khi bị chạm vào.
“Mày bắt đầu trông rất giống cô ta rồi đấy. Từ khuôn mặt đến làn da trắng.”
“Cô ta” ở đây chính là mẹ Natsuo, người đã bỏ đi từ năm ngoái. Em cũng chẳng biết lý do gì mà mẹ lại rời đi.
Sau khi rửa sạch bọt, Tatsuya ngồi dang rộng hai chân trên thành bồn tắm...
Sau một khoảng thời gian kinh hoàng, Natsuo cũng thoát khỏi bàn tay Tatsuya và cuộc tra tấn trong phòng tắm. Dù em có súc miệng bao nhiêu thì cũng không thể loại bỏ hoàn toàn “cái thứ ghê tởm” còn sót lại trên vòm miệng và sau hàm răng. Em phải thọc ngón tay vào để lấy hết ra nhưng cảm giác nhức nhối vẫn còn đến tận sáng.
Natsuo cảm thấy trống rỗng, em mặc quần áo và bắt tay vào làm bài tập về nhà.
Tatsuya cũng không thể làm phiền vào thời gian này nên đây là lúc Natsuo được nghỉ ngơi một chút. Tuy nhiên, em phải làm xong bài tập về nhà trong một tiếng và đi ngủ khi đồng hồ điểm 10 giờ.
“Này, đi ngủ thôi.”
Giọng Tatsuya vang lên sau lưng, không có cách phản kháng. Natsuo rời bàn học và một lần nữa nhắm mắt lại. Ở phòng bên cạnh, Ở Tatsuya đang đợi trên giường.
Ngày hôm nay sẽ phải kết thúc bằng một nghi lễ ma quỷ.
“Này, cởi đồ ra đi.”
Cảm xúc Natsuo đang kìm nén chợt vỡ vụn ngay khi nghe thấy câu nói đó.
“… Tôi không muốn.”
“Gì cơ?”
“Tôi không muốn chuyện này nữa! Chuyện này...”
Natsuo nín thở trước khi kịp nói xong. Ngón tay Tatsuya bấu lấy đùi trong của em.
“Chuyện này làm sao? Hả? Mày định làm gì cơ? Mày định kể chuyện này với giáo viên chủ nhiệm của mày ấy hả?”
Natsuo không kể được. Em vốn đã không giỏi trò chuyện rồi. Mà hơn cả là còn vì quá nhục nhã, thất vọng và sợ hãi.
“Mày chỉ cần hé răng một câu, tao sẽ giết mày ngay lập tức!”
Tatsuya vừa nói vừa cười nhưng Natsuo biết rằng hắn thực chất không hề nói đùa. Em vùng vẫy muốn né tránh nhưng bị lôi lại. Hắn ghì đầu xuống, bắt em phải chống hai tay và đầu gối xuống giường.
“Đừng hít vào. Thở ra đi.”
Lần đầu tiên bị cưỡng hiếp, đầu óc Natsuo trống rỗng vì đau đớn, bất ngờ và xấu hổ. Lúc đó, em chỉ mới 10 tuổi, không có lấy một chút kiến thức về tình dục chứ đừng nói đến những thứ dị dạng đến thế này. Thế nhưng, em biết mình không nên kể cho bất kỳ ai và quyết chôn vùi bí mật này cùng Tatsuya...
Natsuo cố nhớ đến những câu chuyện ở trường, sự kiện vui vẻ gần đây nhưng cơn đau quá khủng khiếp em không thể nhớ ra nổi.
Kẻ kia thở hắt ra rồi kết thúc. Natsuo biết hắn đã phóng thích tất cả vào người em. Mọi thứ diễn ra trong cỡ năm phút thôi mà tưởng như đã kéo dài đến vài tiếng đồng hồ. Natsuo quá mệt mỏi nên khi Tatsuya buông tay, hông em rơi xuống tấm nệm.
Hành sự xong, Tatsuya chui vào tấm nệm bên cạnh, như thể hắn đã mất hết hứng thú. Một ngày của Natsuo cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Từ khi mẹ bỏ đi, ngày nào cũng như ngày nào. Chỉ khi Tatsuya uống quá say và ngủ trước, Natsuo mới không bị tra tấn như thế này. Có điều gần đây hắn uống ít hơn nên em không còn gặp may nữa.
Căn nhà này là một nhà tù có bàn ăn.
Là nơi đằng đẵng căng thẳng, kinh hãi và ê chề.
Không thể trốn thoát, cũng chẳng biết phải nói ra với ai.
Thế nhưng, đứa trẻ 11 tuổi cũng có bản năng sinh tồn. Nó mách bảo em rằng có thể đau đớn, có thể tủi nhục, nhưng nỗi sợ hãi thì nhất định phải vượt qua. Trải qua nhiều đêm nằm quay lưng lại với Tatsuya, cuộn tròn như muốn bảo vệ chính mình, bản năng đã dần cho em câu trả lời.
Để vượt qua nỗi sợ hãi, biến chính mình thành nỗi sợ hãi là xong.