Người Ếch - Kẻ Giết Người Hàng Loạt

Lượt đọc: 9484 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần thứ hai: ÉP -1 -
ngày 5 tháng 12

Hôm ấy, Lý Minh Thuận chồng thêm một lớp áo choàng bên ngoài bộ đồ bảo hộ rồi nhìn lên bầu trời.

8 giờ sáng, mặt trời đã lên cao nhưng bị dải mây âm u, đặc kịt che khuất đi luồng sáng. Mây vừa dày, vừa lửng lơ ở tầng thấp, tới mức tưởng như đưa tay lên là có thể chạm vào. Dù sắc xám trên đỉnh đầu đậm nhạt mỗi lúc một khác nhau thì không trung vẫn rất là u ám. Quê Minh Thuận mùa này cũng vậy, chỉ là nền trời cao lắm, chẳng thấp đến thế kia. Chắc vì thế mà mỗi khi ngước lên, anh đều thấy ngột ngạt như sắp bị đè nghiến.

Cổng bãi xe phế liệu vẫn mở. Mà vốn cũng không đóng bao giờ. Gọi là xe phế liệu vì người ta cần vứt nó đi. Ở đất nước này, có ai lại tìm cách ăn trộm thứ bỏ đi chứ? Thế mà gần đây, tình hình đã thay đổi một chút. Thiên hạ kháo nhau, bãi xe khác gần đấy bị thất thoát một lượng lớn kim loại phế liệu. Giữa bối cảnh suy thoái, việc xây dựng vẫn không ngừng bùng nổ. Nhu cầu đồng và sắt tăng cao ắt hẳn cũng là dấu hiệu chứng minh điều đó.

Khu vực trong bãi là một núi ô tô phế liệu. Đống xe xếp chồng lên nhau cao đến tầng hai của mấy tòa nhà, tràn ngập khắp mọi nơi. Có vài chiếc trong đó nhìn y hệt như xe mới.

Mùi dầu máy và rỉ sét ập vào khứu giác, thế mà anh không thấy khó chịu chút nào. Nhiều chiếc xe hết sứ mệnh phục vụ và trở thành một cục sắt ở Nhật Bản sẽ được chuyển tới quê hương của anh. Tại đó, chúng được chia ra theo các chủng kim loại, tái chế và lần nữa quay lại Nhật Bản để sử dụng làm phụ tùng ô tô.

Lý Minh Thuận đeo găng tay dày, đi về phía máy ép phế liệu ba chiều. Máy cao hơn tầm mắt anh một chút, bên trong đặt sẵn một chiếc xe từ đêm hôm qua. Nguyên cái ô tô sẽ biến thành một khối hộp chữ nhật sau khi chịu lực nén từ ba hướng trong khoảng bốn phút đồng hồ.

Bật công tắc nguồn, máy ép lập tức “thức tỉnh”, trầm thấp kêu lên ù ù.

Sau ba phút chờ đợi, đèn trên bảng điều khiển nhảy sang màu xanh lục.

Anh nhấn nút khởi động, xi lanh bắt đầu dịch duyển, trong máy phát ra tiếng liểng xiểng ầm ĩ như thường lệ. Chiếc xe gào thét những thanh âm cuối đời. Khung sắt gãy răng rắc, khớp nối nghiến cọt kẹt, lớp da bọc rách toàng toạc.

Thế nhưng ngay sau đó, giữa loạt tiếng động chói tai và khô khốc quen thuộc kia, anh phát hiện ra một âm thanh ướt át xa lạ không phải của ghế ngồi bị quên tháo dỡ, cũng không phải bảng nhựa điều khiển hay ống cao su. Nghe giống thứ mềm ẩm nào đó đang dập nát. Thỉnh thoảng lại xen thêm mấy tiếng vật cứng gãy vụn, nhưng có vẻ vật này so với kim loại thì không nặng bằng.

Minh Thuận nhận thấy bất thường bèn vội vàng tắt máy.

Máy ép dừng lại, âm sắc hệt như tiếng thở dài. Không gian tức khắc tĩnh lặng. Thính giác anh trở nên nhạy bén hơn, bắt đầu nghe được một tiếng động khác.

Tách.

Tách.

Là tiếng nước nhỏ giọt. Anh nhìn xuống dưới máy nghiền, nơi phát ra âm thanh kia.

Từng giọt đỏ son rò ra từ khe hở xi lanh, rơi xuống phiến sắt, loang rộng ra xung quanh.

Mùi hương thoang thoảng trong gió không phải từ sắt thép hay dầu máy, nhưng lại quá dễ nhận biết với anh, người đã từng sống ở nông thôn, gần gũi cùng chim muông.

Thuận nhanh chóng nhả xi lanh về vị trí ban đầu. Buồng ép mở ra, bên trong là phần còn lại của chiếc ô tô bị nén một nửa.

Thứ mùi kia ngày càng nồng hơn. Chất lỏng màu đỏ từ cốp chảy ra lênh láng. Anh lấy xà beng trong hộp dụng cụ bên cạnh, nhét vào kẽ hở trên cấp và bẩy lên một phát. Vì bị nén gần hết, lớp vỏ xe võng xuống phát ra mấy tiếng động rồi dễ dàng bật ra.

Lúc mới nhìn vào, anh chẳng biết đó là thứ gì.

Cốp xe bị ép còn bằng đúng một cái nôi, bên trong có dúm vải nhuộm đen đen, đỏ đỏ. Không, nhìn kỹ thì là quần áo. Không gian chật hẹp thít chặt làm đống đỏ đen căng đến sắp bung ra, trông như thể buộc một miếng thịt nguội rút xương vậy.

Lý Minh Thuận hét lên trong lòng, ngã vật xuống.

Thứ nhô ra anh vừa thấy là cục thịt và một cái đầu lâu.

*

 

Xem xét tử thi là một phần công việc của những người thuộc Phòng Điều tra số Một và Đội Phòng chống Tội phạm bạo lực. Cũng chính bởi thế, họ có cơ hội nhìn thấy nhiều thể loại xác chết khác nhau. Thi thể không còn nguyên vẹn hay trông cực kì thê thảm nhiều không đếm xuể, nhưng vẫn sẽ mất khá nhiều thời gian để làm quen. Hành nghề cỡ ba năm là có được khả năng chịu đựng trước hầu hết mọi tình huống.

Nhưng mà, cái xác họ phải kiểm tra tại bãi ô tô phế liệu lại hoàn toàn khác. Vừa nhìn thấy thi thể bị nhét trong cốp xe, ba thanh tra chạy khỏi hiện trường, hai nhân viên pháp y nôn mửa ngay tại chỗ.

“Sang chấn tâm lý” cũng không đủ để diễn tả những gì họ đã thực sự trải qua. Chết vì bị đè bẹp dưới các công trình xây dựng hay bị nghiền nát trong một vụ tai nạn xe hơi không hiếm, nhưng một tử thi bị ép đều từ mọi phía như đang làm thí nghiệm như thế này thì mới gặp lần đầu.

Cơ thể con người chứa đến 70% là nước, sẽ thành ra thế nào nếu thể tích bị nén lại chỉ còn một phần ba? Thứ trong cốp xe kia chính là đáp án trực quan nhất.

Đầu tiên, vật chất dạng lỏng của thân thể không chịu được áp suất từ bên trong, phun ra từ miệng, mũi, tai và hậu môn. Nhãn cầu văng khỏi hốc mắt. Tiếp đó, cơ và mỡ xuyên rách tầng biểu bì mỏng manh, lòi ra bên ngoài. Lớp da hở lỗ chỗ, nhìn vào còn thấy cả xương. Vị trí các khớp co gập lại, dồn về trung tâm như chiếc ô cụp rồi theo đó phá tan các khối cơ, nhanh chóng hủy hoại xác thịt. Xương sườn gãy gây sức ép lên các cơ quan nội tạng, quấy nát chúng không khác gì nghiền giấy vụn.

Cơ với mỡ không thể xuyên qua cốp xe, bị nghiến thành đống thịt xay rồi chui qua các kẽ hở tràn vào khu vực động cơ và ghế hậu.

Watase khó ở hơn cả bình thường. Ông cầm mảnh giấy được tìm thấy trong túi của nạn nhân, thỉnh thoảng lại nhìn vào mấy dòng chữ trong đó. Kinh tởm chẳng kém gì xác chết trước mặt.

“Tìm thấy giấy tờ xác minh rồi!”

Nhân viên pháp y mang đến một tấm bằng lái xe cong cớn, nhàu nát. Nhưng làm gì có cách nào so sánh khuôn mặt trong ảnh với khuôn mặt của tử thi? Watase chẳng nói chẳng rằng, đưa nó cho Kotegawa.

“72 tuổi?... Tên Yu-bi-shu-ku-sen-ki-chi?”

“Đọc là Ibusuki. Cậu không biết thành phố Ibusuki ở Kagoshima sao? Điều tra luôn đi.”

“Nơi ở hiện tại là thị trấn Kamaya... Thế cũng gần đây. Nhưng dù liên lạc với gia đình thì cùng lắm họ cũng chỉ xác nhận được quần áo thôi.”

“Cậu định để họ nhìn thấy tình trạng này chắc? Họ sẽ ngất xỉu luôn.”

“Vận chuyển thi thể thế nào bây giờ ạ? Đưa được ra khỏi xe là cả vấn đề rồi.”

Thấy Kotegawa tỏ ý không muốn bóc tách tử thi ngay tại hiện trường, Watase nhàn nhạt đáp: “Bốc cả cái ô tô đi cũng được, đằng nào Mitsuzaki chả không vừa ý”.

Kotegawa biết lý do của câu trả lời hời hợt đó. Watase đang bận phẫn nộ trước tình trạng cái xác, chẳng hơi đâu để ý mấy thủ tục điều tra. Nhiều điều tra viên phải quay mặt đi, chỉ có ông ấy nhìn chòng chọc vào thi thể nát bươm, như muốn thiêu rụi tất cả.

Tử thi lần này còn thê thảm hơn Arao Reiko, cơ mà điều đáng chú ý ở đây là hung thủ không hề tôn trọng con người. Mục đích tiêu hủy xác thường khá dễ hiểu, chẳng hạn như muốn che giấu danh tính, cho dễ vận chuyển hoặc thể hiện lòng hận thù. Tuy nhiên không ai có thể lý giải nổi tại sao tên sát nhân lại ra tay đến mức này. Nạn nhân bị đối xử còn hơn cả cách Arao Reiko bị treo lên. Theo mấy dòng chữ thủ phạm viết trong tờ giấy để lại hiện trường, hắn coi cái xác là món đồ chơi không hơn không kém.

“Theo lời anh công nhân, chiếc xe đã được đặt vào máy ép từ tối qua. Cổng bãi phế liệu lúc nào cũng mở. Hung thủ chỉ cần đột nhập giữa đêm, nhét nạn nhân vào cốp là xong việc. Cách thức nhàm chán nhưng hiệu quả thu được vô cùng ngoạn mục. Kẻ nghĩ ra trò này rất thông minh, nhưng lại không tỉnh táo. Hắn là loại tồi tệ nhất trong đám tội phạm.”

Tổ điều tra không phải nhóm người duy nhất cảm thấy kinh sợ. Đám phóng viên đứng quan sát tít ngoài dải phân cách giăng quanh bãi cũng phản ứng rất kì lạ. Đèn máy ảnh nháy liên hồi nhưng bầu không khí lại có phần dè dặt. Không thấy họ lớn tiếng la hét, trầm trổ hay thắc mắc như thường lệ, chỉ có yên lặng bao trùm khắp không gian.

Mấy vị ký giả từng kinh qua vô số cảnh tượng rùng rợn ở hiện trường cũng hoảng hồn như thể bị điều tra viên lây cho nỗi khiếp đảm. Không, chưa biết chừng chính nhờ kinh nghiệm đưa tin về các án mạng tàn bạo trong nhiều năm, nên họ tự cảm nhận được lần này không giống với những vụ án giết người hàng loạt quái đản trước đó.

Kotegawa nhận ra một khuôn mặt đáng ghét trong số đó.

Onoue Zenji, phóng viên chuyên mục xã hội của Saitama Nippo. Cậu ta thấp bé, chỉ cao đến vai Kotegawa nên dễ dàng len lỏi qua mọi khoảng trống, hay lăng xăng, mồm mép tép nhảy, đào tẩu cũng vô cùng gọn lẹ. Gương mặt luôn trưng trổ nét cười châm chọc, giỏi đánh hơi và đưa tin sốt dẻo nhanh hơn bất cứ ai. Ở câu lạc bộ dành cho các ký giả, cậu ta được gọi là bằng biệt danh rất phù hợp với vẻ bề ngoài - Chuột.

Trong khi ai cũng đang nín thở, nhìn chăm chú vào hiện trường thì mình tên này cười toe toét hơn cả mọi khi.

Onoue nói gì đó với người quay phim chụp ảnh bên cạnh. Người đó trông đầy hoang mang rồi di chuyển và nhìn vào ống ngắm. Khi ấy chẳng ai ngờ rằng, thứ cậu ta chụp được sẽ tạo ra một cơn bão tố trong tương lai.

Thi thể nạn nhân cùng chiếc ô tô phế liệu sau đó được đưa đi bằng xe móc kéo. Sao xấu chiếu mệnh hay sao mà người đang chờ sẵn trong khoa pháp y lại là giáo sư Mitsuzaki, thế nên Watase buộc phải đi cùng xác chết để có lời giải thích với ông ấy. Việc xác nhận với gia quyến người bị hại nghiễm nhiên giao lại cho Kotegawa.

Vận chuyển xác chết thì cũng kinh khủng đấy, nhưng báo tin với gia đình nạn nhân cũng có tốt hơn chỗ nào đâu? Kotegawa thấy mình bỗng biến thành sứ giả thần chết. Cậu lần theo địa chỉ trên bằng lái xe, đến được nhà của người tên Ibusuki. Đó là một ngôi nhà gỗ hai tầng lợp mái tôn nằm trong khu phố cổ kính. Trông nó cũ kĩ, cảm giác đã vượt quá tuổi thọ tối đa của các công trình bằng gỗ rồi.

Cậu bấm chuông.

“Tôi ra đây ạ!”, giọng nói cực kỳ hoạt bát và tươi sáng vang lên. Làm ơn đi, giờ vui vẻ bao nhiêu, lát nữa nhận tin sẽ bàng hoàng và đau đớn gấp bội.

Cô gái cỡ đôi mươi xuất hiện trước cửa nhà khiến cậu ấn tượng với ngoại hình tươi tắn, mái tóc ngắn phù hợp và đôi mắt to tròn. Cô ấy hơi nghi hoặc ngó Kotegawa nhưng dường như hiểu ngay ra vấn đề sau khi cậu xuất trình thẻ cảnh sát.

“À... Anh đã đến rồi sao? Nhanh thế ạ? Mẹ em vừa sang bên đó mà.”

“Mẹ em?”

“Vâng, tối qua ông đi đâu đó xong không thấy về. Dạo này ông hơi lẩn thẩn. Mọi lần có em đi cùng, chỉ là tối qua em có hội thảo nên ông ra ngoài một mình. Giờ vẫn chưa thấy ông đâu.”

Cô gái liến thoắng kèm một loạt ngôn ngữ cơ thể, trông giống một chú cún nhỏ vẫy đuôi.

“Nên là nhà em muốn nhờ cảnh sát tìm kiếm. Anh đến vì chuyện đó đúng không ạ?”

“... Hình như có chút hiểu lầm rồi.”

Kotegawa không nhìn nổi nữa, quyết định đi thẳng vào vấn đề.

“Sáng nay có người phát hiện ra một thi thể ở bãi xe phế liệu. Trong túi quần áo nạn nhân nhét bằng lái ghi tên Ibusuki Senkichi.”

Nét mặt cô gái lập tức biến sắc.

Gia đình gồm bốn người, ông Senkichi, con trai, con dâu và cô cháu gái tên Kozue này.

Kozue lúc mới biết tin mặt mũi xanh xao, chân tay run lẩy bẩy. Mãi đến khi kể hết đầu đuôi sự việc cho cha mẹ mới bình tĩnh lại phần nào. Nhưng chuyện này rõ ràng quá sức chịu đựng nên nhìn vào là biết cô gái đang dùng hết can đảm, gồng lên để kìm nén.

“Ờm... anh cho em xem có đúng là ông không với ạ?”

“Việc này đợi bố mẹ em về đến nhà rồi nói. Bên anh đang khám nghiệm tử thi ở bệnh viện đại học.”

Cậu không đề cập tới hoàn cảnh và tình trạng nạn nhân lúc được phát hiện. Nói ra để làm gì khi mà có qua khám nghiệm thì nhìn cũng chẳng khá hơn mấy, e rằng họ sẽ ngất xỉu tại chỗ theo đúng những gì Watase tiên đoán.

“Ông bị tai nạn sao ạ?”

“Thi thể bị nhét vào cốp xe. Không thể nào là tai nạn được.”

“Trời ơi! Tại sao cơ chứ?”

“Em biết án mạng ở thị trấn Takimi vài hôm trước không? Một người phụ nữ bị treo trên một tòa nhà chung cư ấy. Vụ này có khá nhiều điểm tương đồng với vụ đó. Khả năng là cùng một thủ phạm.”

Kozue không giấu nổi ngạc nhiên.

“Ông nội sao lại liên quan đến vụ án rùng rợn như vậy được chứ?”

Kotegawa cũng đang muốn hỏi chuyện đó đây.

“Ông em có quen biết người bị hại Arao Reiko không?”

“Chà, em chưa nghe tên chị ấy bao giờ. Có điều...”

“Có điều?”

“Trước khi nghỉ hưu, ông là hiệu trưởng một trường trung học. Người đó có thể là một học trò của ông.”

Ra là vậy, làm hiệu trưởng thì hẳn đã tiếp xúc với rất nhiều người, rất có khả năng quen biết Arao hoặc thủ phạm.

“Ông ấy là người như thế nào?”

“Sau khi về hưu rồi, ông tiếp tục giữ chức chủ tịch hội dân cư của thị trấn.”

Ý là nhìn vào địa vị là đủ đánh giá cốt cách, nhân phẩm ông nội cô ấy rồi.

“Dù vậy, tội ác nào cũng có nguồn cơn của nó. Có thể với em, ông nội rất đáng kính, nhưng chắc chắn vẫn sẽ có kẻ thấy vui mừng hoặc được hưởng lợi trước cái chết của ông. Em có biết ai như thế không?”

“Người như ông, không thể nào.”

“Ai cũng nói vậy. Nhưng trên đời này có mấy kẻ ác cảm với cả người tốt đấy. Thậm chí kẻ sẵn sàng giết người đôi khi cũng chỉ vì vài cắc bạc thôi.”

Kotegawa có thể dùng từ “người thân”, nhưng cậu quyết định không làm thế.

Đôi mắt Kozue tràn ngập giận dữ.

“Không ai căm ghét hay thù hận ông nội cả! Ông tử tế với người khác và nghiêm khắc với chính mình. Rất nhiều học sinh cũ đến nhà thăm ông sau khi tốt nghiệp. Mọi người đều yêu mến ông. Cũng chẳng ai hưởng lợi khi ông mất cả. Ông có nhiều tiền đâu? Dùng một nửa trợ cấp hưu trí để trả nợ tiền mua nhà rồi ủng hộ hết số còn lại cho trại trẻ mồ côi. Tài sản duy nhất là mảnh đất và ngôi nhà này. Hôm qua lúc đi dạo, trong ví chắc cũng chỉ có vài nghìn yên...”

Thật sự là vậy. Trong ví người bị hại hoàn toàn không có thẻ ATM, chỉ có 3520 yên[*] tiền mặt, bằng lái xe, phiếu khám răng và thẻ thư viện. Có lẽ đúng như lời Kozue nói, Ibusuki Senkichi không có quá nhiều tài sản.

Tuy nhiên, ông ấy lại có rất nhiều mối quan hệ trong đời. Nếu Arao Reiko hoặc người liên quan đến cô ấy là một học sinh cũ của Ibusuki Senkichi, chắc chắn sẽ tìm ra được manh mối liên quan mật thiết đến kẻ giết người. Cậu quá tập trung vào đám bạn cùng lớp trong cuốn kỷ yếu của Reiko, quên mất phải chú ý đến cả những người dạy học.

Kotegawa mượn chiếc lược mắc vài sợi tóc của ông lão cho chắc ăn. Vừa ra khỏi nhà Ibusuki, cậu thấy Watase gọi điện.

“Này, tôi đây. Cậu lấy được thông tin từ gia đình chưa thế?”

“Chỉ có cô cháu gái ở nhà một mình thôi. Con dâu đã đến đồn cảnh sát gần đó để báo tìm người nên không gặp được. Ibusuki Senkichi ra ngoài đi dạo từ tối qua và không quay về nhà.”

“Gia đình có đến đây nhận dạng không?”

“Có dặn em ấy nói chuyện với cha mẹ rồi. Họ sẽ sớm liên hệ với trụ sở.”

“Anh con trai đến thôi chứ nhỉ? Chà, không nên để phụ nữ và trẻ em nhìn thấy đâu. Chậc, mệt thật đấy! Phải giải phẫu cả người lẫn cái ô tô. Gọi bên dịch vụ đến rồi mà vẫn mất bao công sức mới tách được cỗ thi hài khỏi cốp xe. Giáo sư Mitsuzaki cằn nhằn từ đầu chí cuối, mấy đứa phụ tá thì phiền nhiễu, đúng là phong ba bão táp.”

Kotegawa cũng vừa trải qua bão táp phong ba đấy thôi. Với một xác chết còn có thể xử lý qua loa, chứ với một người sống thì phải cẩn thận từng li từng tí.

“Nát bấy, nhưng mức độ tổn thương ở vùng cổ không lớn nên vẫn xác định được nguyên nhân tử vong. Giống hệt vụ trước, dùng vật tù đánh vào gáy rồi siết cổ đến chết. Thôi thì, vẫn còn hơn là bị ép sống. À, báo cáo giám định cũng có rồi. Đống chữ gớm ghiếc trong tờ giấy lần này với tờ bên Arao Reiko do cùng một người viết. Thế, lai lịch Ibusuki Senkichi như nào?”

“Hiệu trưởng của một trường trung học nhưng đã nghỉ hưu từ lâu. Cháu gái thì khăng khăng bênh vực, bảo là chẳng có ai thù hận ông nội mình. Hiện tại vẫn chưa rõ ông ấy liên quan gì đến Arao Reiko, nhưng vì đặc thù nghề nghiệp là giáo viên nên nếu truy lại quá khứ, có thể sẽ phát hiện ra điểm chung nào đó.”

“Chuẩn rồi đấy. Giao cho cậu nhé. Giờ tôi cũng về trụ sở đây.”

Sau khi bàn giao chiếc lược cho pháp y, Kotegawa lập tức điều tra quá trình làm việc của Ibusuki Senkichi, nỗ lực tìm kiếm mối liên hệ với Arao Reiko.

Kết quả thu được cực kỳ thảm hại.

Đầu tiên, Arao Reiko chưa bao giờ rời khỏi Nagano trước khi đến Saitama làm việc. Tiếp đó, lịch sử công tác của hiệu trưởng Ibusuki cũng tương tự. Ông trở thành giáo viên từ năm 24 tuổi, được bổ nhiệm làm hiệu trưởng năm 42, nơi làm việc chỉ giới hạn trong phạm vi tỉnh.

Cho nên, Ibusuki Senkichi và Arao Reiko không có quan hệ thầy trò. Vẫn còn khả năng có ai đó liên quan đến cả hai người. Một giáo viên chủ nhiệm cũ của Arao từng thuyên chuyển giữa Nagano và Saitama vì lý do nào đó chẳng hạn. Muốn điều tra cả cái đó thì cần kha khá thời gian.

Kotegawa xem luôn hồ sơ Katsuragi Sadakazu để tránh bỏ sót. Cậu ta sinh ra ở thành phố Kanazawa của tỉnh Ishikawa, sống ở đó hết cấp hai thì chuyển đến Tokyo vì cha thay đổi công việc. Sau khi tốt nghiệp đại học ở Tokyo, cậu ta được một công ty ở Saitama tuyển dụng. Cả quá trình chẳng có lấy một chút liên hệ nào với ông Ibusuki.

Rốt cuộc, điểm chung của hai nạn nhân chỉ là cùng cư trú tại Hannou. Gọi cái này là điểm chung thì quá sức mơ hồ. Chắc chắn phải còn tình tiết chưa lộ diện nào đó.

Giết người hàng loạt gây tác động lớn đối với xã hội nhưng sẽ tạo thuận lợi cho phía điều tra. Nếu tìm ra đặc điểm giống nhau giữa nạn nhân thì sớm muộn gì cũng có thể thu hẹp danh sách các đối tượng tình nghi. Thủ phạm sát hại thêm một người, cảnh sát điều tra lại có thêm gợi ý để tìm được mẫu số chung.

“Đừng tưởng có thể nhởn nhơ trong bóng tối mãi...” - Cậu hằn học với kẻ thủ ác mà bản thân chưa từng gặp qua.

Kotegawa về đến nơi, cả trụ sở chìm trong bầu không khí kỳ lạ. Cậu không giỏi đọc vị người khác nhưng vẫn nhận ra hết thảy đang vô cùng u ám và nặng nề.

“Ơ... có chuyện gì xảy ra à?”

Đồng nghiệp không trả lời, chỉ đưa cho cậu tờ báo anh ấy đang đọc. Đó là ấn bản buổi tối của Saitama Nippo. Vừa mở ra, Kotegawa không nói nên lời.

Dưới dòng tiêu đề to tổ chảng Án mạng thứ hai ở Hannou là bức ảnh chụp hiện trường được in cỡ 6[*] dành riêng cho tin nóng.

Tấm ảnh vô hồn chụp mỗi chính diện máy ép xe phế liệu. Nhóm điều tra viên đứng quanh đó bị cắt khỏi khung hình, chỉ có cái máy được phóng cận cảnh nên trông cực kỳ đơn giản. Sẽ chẳng sao nếu không có chất nhầy sền sệt màu đỏ son tràn qua khe hở và đang chảy nhỏ giọt kia.

Đây chắc chắn là thứ lúc đó Onoue ra lệnh cho người cầm máy quay chụp lại. Nhìn thấy nó, lồng ngực Kotegawa nhói lên. Ấn tượng về cái xác bị ép nát cứ thế hiển hiện trong tâm trí. Mà chắc những người không tận mắt chứng kiến ở hiện trường cũng sẽ hình dung ra cảnh tượng ấy thôi. Bố cục vô hồn của bức ảnh đã khắc họa rõ nét mức độ khủng khiếp của vụ việc này rồi. Có viết mười triệu chữ dưới phần nội dung cũng còn lâu mới sánh được với sức hút của một tấm hình như thế. Chụp hẳn thi thể đăng lên chưa chắc đã truyền tải chuẩn xác nỗi kinh hoàng bằng cách này. Thế nên, với nhiếp ảnh gia, đây có thể nói là một tác phẩm để đời.

Với người xem thì khác. Họ chưa bao giờ thấy hình ảnh nào gây đả kích và reo rắc sợ hãi đến nhường này. Bao nhiêu trong số tám mươi lăm nghìn người dân Hannou có thể thoát khỏi cơn ác mộng đêm nay? Sau này, ấn bản buổi tối hôm ấy được công bố là số báo mang lại doanh thu cao nhất kể từ ngày Saitama Nippo được thành lập, chứng minh lời đồn đại về cách thức gia tăng tiêu thụ báo chí nhờ sự hiện diện của nỗi bất an và niềm đau khổ.

Cũng chính trong bài báo hôm ấy, Saitama Nippo cung cấp cho công chúng một tình tiết quan trọng: Tên của kẻ giết người.

Những lo âu vô hình cùng mơ hồ nay đã biến thành cơn khiếp sợ hữu danh. Và một khi đã được định hình, nó sẽ lan truyền từ người này sang người khác rồi gia tăng gấp bội. Qua các phương tiện truyền thông, mọi người đều đã biết đến hai tờ giấy hung thủ để lại thay cho danh thiếp. Lối hành văn non nớt và chữ viết khó hiểu đánh trúng tâm lý người đọc hơn cả một bức thư nhận trách nhiệm soạn thảo bởi một kẻ có đầu óc tính toán hơn người.

Phóng viên viết bài, người mà Kotegawa không cần nhìn chữ ký cũng đoán được là ai, xác định tên tội phạm lang thang khắp thành phố vào đêm khuya này là kẻ mắc các bệnh lý trong xã hội hiện đại, đồng thời gọi hắn là:

Người Ếch.

*

 

“Đội trưởng... Chịu thôi!”

Kotegawa giương cờ trắng đầu hàng sau ba ngày điều tra vòng quan hệ của Ibusuki Senkichi. Cậu đã xem quá trình công tác của 320 giáo viên, nghiên cứu hồ sơ chuyển trường của 542 người. Không có bất cứ giáo viên nào của Arao từng làm việc dưới trướng của hiệu trưởng Ibusuki. Không một ai từng chuyển trường đến Saitama là bạn của cô. Điểm chung giữa hai bị hại thì dĩ nhiên là càng vô vọng.

Watase hỉ mũi một cái, Kotegawa chợt nhận ra người đàn ông này vốn đã không trông mong thu được bất cứ manh mối nào từ trường học.

“Thế trong lúc tôi bù đầu bù cổ với đống hồ sơ, thì bên sếp tiến triển đến đâu rồi ạ?”

Kotegawa hỏi mỉa mai, nhưng Watase không bận tâm cho lắm.

“Tôi điều tra vấn đề tiền nong nhưng đúng như Kozue nói, chẳng có gì cả. Bao nhiêu năm lăn lộn với nghề giáo chỉ đổi lại một ngôi nhà nhỏ xíu. Rồi vì một lý do điên rồ nào đó, ông ấy đem quyên góp nốt một nửa trợ cấp hưu trí thay vì để tiết kiệm cho tuổi già. Chủ tịch hội dân cư chỉ là một chức vụ trên danh nghĩa nên lương hưu là nguồn thu nhập duy nhất. Không có bảo hiểm nhân thọ vì đã hơn 70, cũng không nợ ai đồng nào. Hung thủ cũng có thể nhắm tới tài sản duy nhất gồm đất đai và căn nhà. Nhưng trong trường hợp này, chỉ có con trai và con dâu là được hưởng lợi khi ông ấy qua đời. Thế thì cần gì phải ra tay ngay? Chỗ nhà đất đó sớm muộn cũng tự động rơi vào tay họ thông qua quyền thừa kế. Và khi vợ chồng người con trai không có động cơ liên quan đến tiền bạc, khả năng còn lại cũng rất thấp.”

“Khả năng còn lại?”

“Trao đổi mục tiêu giết người.” Watase tỉnh bơ nói.

“Katsuragi Sadakazu căm ghét Arao Reiko, người con trai thèm muốn tài sản thừa kế của Ibusuki Senkichi thông đồng rồi trao đổi đối tượng cần sát hại cho nhau. Không có sợi dây kết nối giữa con trai Ibusuki và Arao Reiko, cũng chẳng có mối liên quan nào giữa Katsuragi và vị cố hiệu trưởng. Lợi ích là như nhau và với phương pháp này, cả hai đều dễ dàng có bằng chứng ngoại phạm...”

“Đội trưởng, anh thật sự nghĩ đến cả tình huống đó sao?”

“Giống truyện trinh thám nhỉ? Cậu biết đấy, trao đổi mục tiêu giết người là một ý tưởng lỗi thời và vô vị, nhiều kẻ làm vậy lắm rồi. Nên là nghe thì không đến nỗi hoang đường nhưng họ cũng không dùng cách ấy nữa đâu. Non lắm!”

Kotegawa nghe Watase giải thích thì vừa ngạc nhiên, vừa ngưỡng mộ. Trong ký ức của cậu, số lần xin nghỉ làm của vị sếp này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thế mà ông ấy vẫn có thời gian thường xuyên thu nạp kiến thức hoặc thoắt ẩn thoắt hiện hết chỗ này đến chỗ khác. Có người bảo từng nhìn thấy Watase ở trường đua ngựa Nakayama, có người lại nói rằng bắt gặp ông ấy ở sân khấu kịch Asakusa và thậm chí cả ở bảo tàng nữa. Đọc rất nhiều sách, biết rất nhiều điều vặt vãnh từ xửa xưa đến hiện tại. Rốt cuộc người này ngủ bao nhiêu tiếng một ngày nhỉ? Còn đọc cả truyện trinh thám ư? Làm cái nghề suốt ngày có hẹn với tử thi và tội phạm mà vẫn chưa thấy đủ hay sao?

“À mà, gia đình nạn nhân nhận dạng đến đâu rồi?”

“Ngay tối hôm đó, vợ chồng người con trai và cả cháu gái đều đến bệnh viện đại học. Không ngoài dự đoán, sau khi nhìn thấy thi thể, cô con dâu ngã vật xuống còn anh con trai nôn mửa tại chỗ, chắc bữa tối hôm ấy cũng chẳng còn lại gì. Gây thêm bao nhiêu phiền phức cho bác sĩ.”

“Cháu gái thì sao ạ?”

“À, Kozue ấy hả? Ừm, con bé đó kiên cường ra phết đấy. Mặt mũi tái nhợt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Sau đó còn nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi đầu xin cảnh sát bắt được thủ phạm bằng mọi giá. Người ta nói đến mức ấy rồi, buộc phải cố gắng thôi.”

Đến đám xã hội đen thiện chiến còn không dám nhìn thẳng vào mắt Watase, cô gái này dũng cảm thật đấy.

“Cơ mà, cố quá thành quá cố đấy. Có cá tính như vậy thì không chừng lại ảo tưởng sức mạnh, bắt đầu đóng vai thám tử nghiệp dư y như Katsuragi cho mà xem. Không kích động tên sát nhân thì cũng chẳng sao, nhưng mà... Kotegawa, đừng rời mắt khỏi con bé đó nhé.”

“Lần này tôi phải đi trông trẻ nữa ạ?”

“Mà cũng chẳng có thời gian đi coi chừng nhà Ibusuki đâu. Tìm hiểu đám người liên quan ở trường học mà chẳng được tích sự gì, tôi cần cậu điều tra chuyên sâu đống thông tin này ngay lập tức.”

“Điều tra chuyên sâu?”

“Dữ liệu tố giác tội phạm đấy mà. Sau vụ Ibusuki Senkichi, những cuộc điện thoại tố giác đổ chuông không ngừng nghỉ. Hôm trước, ‘Tôi nhìn thấy một người nước ngoài khả nghi ở bãi xe phế liệu’ rồi thì ‘Cái đứa hikikomori[*] gần chỗ tôi rất đáng ngờ’... Tính đến ngày hôm qua, chúng ta đã tiếp nhận hơn hai nghìn trường hợp cung cấp thông tin như vậy đấy. Uy tín cũng có mà ảo ma cũng có luôn.”

“Hai nghìn trường hợp?”

“Đúng thế! Và chỉ trong có ba ngày. Con số khủng khiếp thật! Dĩ nhiên, một số cái chỉ là hoang tưởng nhưng cũng vẫn phải xử lý hết. Mọi người chủ yếu tố giác các đối tượng ru rú trong nhà, mấy kẻ vô gia cư hoặc người có tiền sử bệnh tật. Có khi cũng chỉ mỗi họ thấy phiền toái thôi, nhưng chúng ta không thể phớt lờ tin báo. Trước đây có mấy vụ làm quá hóa thật rồi đấy. Với cả, còn một điểm rất khác thường.”

“Lại gì nữa vậy?”

“Không có người nào dám nói “Tao là hung thủ đây” như mọi lần. Cậu hình dung ra không? Không một ai trong số hai nghìn người gọi đến. Thông thường, khi xảy ra một vụ án thu hút sự chú ý của giới truyền thông như thế này, kiểu gì cũng phải có một, hai chục cuộc điện thoại chơi khăm của bọn xỏ lá hoặc thú tội của bệnh tâm thần, nhưng lần này lại không thấy tăm hơi gì. Xưng tên một cái thì dù có là tin giả cũng sẽ được làm tâm điểm truyền thông trong suốt cả tuần. Thế mà lại không ai chịu làm. Cậu biết vậy nghĩa là sao không?”

“À...”

“Không biết à? Nghĩa là họ đang hoảng sợ đó. Những kẻ hay vui sướng trên nỗi đau của người khác và mấy đứa xấc láo sống vô trách nhiệm sẽ không bao giờ dính dáng đến mấy vụ kiểu này đâu. Đám đó không muốn biến mình thành người liên quan và đang trực chờ mong cảnh sát đưa ra kết luận càng nhanh càng tốt. Công dân lương thiện mà có thái độ như thế thì cũng đúng thôi. Nhưng cái bọn thích hóng hớt, ba phải, hay ngồi lê đôi mách thì do đâu mà bỗng dưng lại quay đầu làm người tử tế vậy? Do nhầm tưởng đấy. Bọn nó hết sức tin vào chuyện chỉ cần giữ thái độ cương quyết và khoảng cách an toàn với vụ án thì chí ít sẽ không trở thành người bị hại tiếp theo. Mà không, là bị bắt phải tin như thế mới đúng... Chậc, Saitama Nippo làm tốt đấy chứ. Tấm hình máy ép đã rút cạn bình tĩnh của người dân. Tôi đã từng nói với cậu rồi đấy. Vô đạo đức một chút mới có thể đối mặt với một vụ án kinh hoàng. Lá chắn vô đạo đức chống chọi cuối cùng của họ đã bị bức ảnh kia thổi bay mất rồi.”

Kotegawa đồng tình với ý kiến đó.

Phát thanh viên trên tivi sáng nay dường như cũng đọc bản tin trong sự sợ hãi.

Người Ếch là ai?

Người Ếch trốn ở đâu?

Ai sẽ là đối tượng tiếp theo bị hắn nhắm tới?

Vừa ra khỏi đồn Hannou, họ đã thấy một anh chàng nhỏ con đứng đợi từ bao giờ. Cần gì nhìn mặt? Trông cái dáng cũng đủ biết đó là Onoue Zenji.

“Chào các ngài thanh tra. Vất vả quá rồi ạ!”

“Gì mà ‘vất vả quá rồi’? Bọn báo giấy đỏ[*] khốn kiếp này!”

Watase nhìn như muốn găm một viên đạn vào người Onoue, nhưng cậu ta cũng không hề kém cạnh.

“Nào nào, tôi luôn tự hào Saitama Nippo là một trang tin chất lượng đấy, thế mà không ngờ lại bị ngài thanh tra gọi như báo lá cải luôn.”

“Báo giấy đỏ còn là quá khen rồi đó. Trang nhất đấy là sao vậy? Đến cả bọn kasutori[*] còn biết đăng ảnh một cách lịch sự hơn.”

“Ờm... báo giấy đỏ với kasutori là gì vậy sếp?” Kotegawa chen ngang.

“Thôi, cậu không cần biết!”

“Là phóng viên mà nói ra chuyện này thì xấu hổ quá, nhưng tôi cũng chưa bao giờ được mục sở thị cái gọi báo giấy đỏ và kasutori.” Onoue cợt nhả đáp lại.

“Chưa nhìn thấy thì để tôi nói cho mà biết. Nó là phiên bản giấy của loại người như cậu đấy. Còn nếu vẫn muốn xem hiện vật thì đến mấy hiệu sách cũ ở Kanda Jimbocho mà nghiên cứu. Không thì tự soi gương cũng được.”

“Ngài thanh tra nặng lời thế! Có vẻ tấm hình trên trang nhất làm ngài phiền lòng lắm nhỉ? Bức ảnh đó được đánh giá cao mà. Đó là một tác phẩm báo chí hiếm có trong mấy năm gần đây.”

“Tác phẩm báo chí? Ha, nực cười quá! Có thể người thực hiện là cậu nhưng nó vẫn là một sản phẩm đạo nhái thôi! Cậu tưởng không ai biết à? Một bức tranh chính trị tên là Tàu vận chuyển thương binh của họa sĩ Remaker thời Thế Chiến I vẽ một con tàu chở hàng màu đen với máu chảy ra từ khe cửa. Tấm hình của cậu bé nguyên cái bố cục đó sang mà.”

“Vẫn biết là thanh tra Watase rất uyên bác, nhưng cái cách ngài buộc tội ăn cắp làm tôi tổn thương đấy. Phải nói là tôi ngưỡng mộ và được truyền cảm hứng từ đó mới đúng! Trên hết, với tư cách một tổ chức công, chúng tôi coi đó lời cảnh báo tới toàn thể nhân dân trên địa bàn.”

“Cảnh báo? Này cậu, những gì các cậu vừa làm giống như hô lên có cháy trong một rạp phim tối đen như mực, đang công chiếu một bộ ăn khách. Tổ chức công nhưng lại tạo ra khủng hoảng là có ý gì?”

“Thế nếu có cháy thật thì sao?” Onoue thẳng thừng đáp trả.

“Nói thế là lộ rồi, ngài thanh tra ơi! Trụ sở điều tra cũng thấy vụ án lần này chẳng hề đơn giản giống chúng tôi đúng không? Thông tin thì nhiều đấy, nhưng vẫn chưa có manh mối nào giúp các anh lần ra dấu vết của hung thủ. Cái bóng rùng rợn của tên tội phạm vẫn liên tục ám ảnh tâm trí người dân. Họ ngày càng bất an còn cảnh sát thì bất lực. Phép so sánh với hỏa hoạn trong rạp của anh sâu sắc đấy chứ. Hoảng loạn và kinh hãi trong một không gian kín chính xác là tình trạng của thành phố Hannou bây giờ.”

“Kể cả thế thì người khôn ngoan cũng sẽ không chọn cách làm ẩm lên. Mấy kẻ thích xé to chuyện chẳng những không lo lắng gì mấy mà còn đang sung sướng trước tình cảnh thế này. Chúng chính là lũ tội phạm tìm kiếm niềm vui từ khủng hoảng của người khác. Tôi thì không ngại bắt bớ cái lũ đó đâu.”

“Ô kìa ô kìa, hạn chế quyền tự do ngôn luận đây sao? Nói chuyện với ngài thanh tra làm tôi quên mất chúng ta đang sống ở thời nào luôn.”

“Vậy biến ngay trước khi kịp nhớ ra đi! Chắc là cậu muốn tôi thừa nhận cuộc điều tra vẫn chưa có tiến triển gì. Nhưng cho dù tôi không nói thế thì cậu cũng sẽ tự bịa ra mà?”

“Tôi không rảnh làm vậy đâu, nhưng ngài đã nói thế thì cung kính không bằng tuân mệnh.”

Onoue nói rồi nhảy tưng tưng đi mất.

« Lùi
Tiến »