Hôm ấy, Etou Kazuyoshi cũng chẳng vui vẻ gì.
Thứ nhất, thái độ của điều dưỡng trẻ đó vô cùng thô lỗ. Cô ta hách dịch rao giảng đồ ăn thừa có giá trị dinh dưỡng thế này, tốn chi phí thế kia lúc đi thu hồi khay cơm. Anh lật úp chiếc khay xuống phản đối, cô ta liền nhăn mặt, lườm nguýt, không quên càu nhàu một tràng sau đó. Thật đúng là nightingale[*] cũng có nightingale mỏ hỗn.
Thứ hai, mùi vị thức ăn bệnh viện cũng khiến người ta phải ba máu sáu cơn. Cái trung tâm y tế thành phố này hệt như cái tên khoa trương của nó, có đủ từ khoa phẫu thuật thần kinh, tai mũi họng, tiêu hóa, tim mạch đến tiết niệu, thiếu mỗi răng hàm mặt nhưng cứ sáu tháng lại mời nha sĩ ở các cơ sở tư nhân về thăm khám bắt buộc. Nếu phát hiện bất thường, bệnh nhân có thể chuyển viện bằng xe đưa đón của trung tâm. Cũng nhờ thế mà bệnh sâu răng của Etou được điều trị kịp thời. Ngày nào cũng làm 9981 loại xét nghiệm với thuốc men, tuy nhiên cơ sở vật chất ở đó thì chẳng thể phàn nàn gì. Chỉ có đồ ăn là còn thua cả cơm hộp ngoài cửa hàng tiện lợi. Nhà bếp không có muối hay sao mà canh nhạt như nước lã. Cá nướng sống nhăn, cơm thì sáu phần gạo cũ, bốn phần lúa mạch. Hà cớ gì người sành ăn như anh lại phải nốc cái thứ như lương thực cho chó thế? Etou Kazuyoshi là ai nào?
Vấn đề lớn nhất trên cơ thể người đàn ông này là tiểu đường - một căn bệnh cực kỳ phiền phức. Sao mới ngoài 40 mà đã khốn khổ với cái bệnh người già này vậy nhỉ?
Kí ức về ngày hôm đó đến giờ vẫn y nguyên. Đang tranh biện về năng lực trách nhiệm của bị cáo thì cơn đau thắt lưng dữ dội ập đến khiến anh ngã gục ngay trong phòng xử án. Lúc tỉnh lại đã thấy bản thân được đưa thẳng vào bệnh viện, đang nằm trên giường. Các bác sĩ cho biết nguyên nhân mắc bệnh là do ăn uống không điều độ. Nghe giải thích mới thấy triệu chứng hằng ngày không lẫn đi đâu được, có suy giảm thị lực, chóng mặt thường xuyên vậy mà cố chấp không chịu đi khám nên quả báo nhãn tiền. Song, Etou cho rằng sao nhãng sức khỏe hay ăn uống quá độ không liên quan đến năng lực quản lý bản thân. Tất cả là tại cường độ làm việc cao quá.
Từ ngày mở văn phòng, Etou chuyên phụ trách các vụ án hình sự. Cái giới luật sư thân ai nấy lo này cũng có trò phân chia giai cấp cực kỳ sâu sắc. Ai chịu khó nhận nhiều vụ việc dân sự kiểu tái cơ cấu nợ để lấy hoa hồng sẽ bị đồng nghiệp khinh miệt. Khách hàng hầu như chọn thuê luật sư nổi tiếng từng giải quyết các vụ đòi nhà nước bồi thường hoặc mấy án hình sự thu hút xã hội quan tâm. Có ổn không nếu cứ phục vụ mấy người nghèo không đủ tiền trả nợ mãi? Thực ra, Etou bắt đầu bận rộn kể từ ngày vớ được vụ án từng được truyền thông ưu ái liên quan đến tội phạm vị thành niên ở Matsudou. Trước phần lớn ý kiến đánh giá nghiêng về phía viện kiểm sát, Etou giành được chiến thắng mỹ mãn với một bản án vô tội. Không phụ lòng mong đợi, anh bỗng chốc trở thành “con cưng” của truyền thông và được các thân chủ nườm nượp săn đón như một luật sư nhân quyền đầy triển vọng.
Vốn là người giỏi nắm bắt thời cơ và nhạy bén với khả năng thành bại, Etou Kazuyoshi cực kỳ thận trọng trong việc lựa chọn hồ sơ phụ trách. Chiến tích thắng liên hoàn cũng là do anh tích cực né tránh bằng hết những vụ án dễ thua. Và thế là số lượng khách hàng thuê dịch vụ pháp lý của anh ngày càng đông đảo. Củng cố bề dày thành tích không chỉ nâng cao vị thế trong mắt đồng nghiệp, sau đó còn giúp anh được bổ nhiệm làm quản lý liên đoàn luật sư. Nghe nói trong môi trường cạnh tranh của các “lão tướng lành nghề”, chưa từng có tiền lệ người trẻ như Etou có thể ngồi vào vị trí này. Dẫu vậy, thăng tiến lại khiến anh buộc phải cắt giảm thời gian ngủ để cáng đáng cả nghiệp vụ cá nhân và trách nhiệm điều hành tập thể. Ăn uống cũng chủ yếu là tiệc tùng với khách hàng, cùng đống thực đơn toàn calo và đạm.
Công việc cứ thế xuôi chèo mát mái, song sức khỏe không ngừng sa sút cho đến tận hôm nay. Etou ôm tham vọng chính trị, thế nên chuyện này là chướng ngại vật ghê gớm cản trở con đường phát triển sự nghiệp của anh. Lao lực thôi còn đỡ, đây mắc cả tiểu đường, cái thứ bệnh quái ác khó đối phó hơn hết thảy kiểm sát viên lẫn thẩm phán đã từng chạm trán trên tòa. Vị luật sư tội nghiệp mắt mũi mờ tịt, xơ vữa động mạch, thậm chí đi lại cũng khó khăn tới mức di chuyển phải dùng đến xe lăn. Anh thất vọng tràn trề. Trèo cao thì ngã đau. Khách hàng và nhân viên ở văn phòng không nói ra nhưng tất cả đều xem như Etou Kazuyoshi đã về vườn.
Tuy nhiên, không ai có quyền bắt một luật sư rửa tay gác kiếm khi người đó chưa chết hoặc chưa bị tước tư cách hành nghề. Thế cho nên, dù chán ghét đôi chân đang teo tóp của mình đến đâu, Etou vẫn khát khao được tiếp tục đứng trong phòng xử án. Anh ta vờ không nhận ra trí nhớ đã suy giảm theo thị lực, bàn tay cũng bắt đầu mất cảm giác y đúc nửa thân dưới.
Bữa tối lúc 6 giờ xong xuôi, Etou vội vàng khoác áo rồi rời khỏi phòng bệnh. Mấy cô điều dưỡng gặp trên đường chỉ ngó ra ngó vào phán xét chứ không định ngăn cản. Có người hỏi thẳng, “Anh không sợ à? Kẻ đó đang lang thang quanh phố vào ban đêm đấy”, cơ mà Etou vốn chẳng quan tâm.
Bên ngoài rất lạnh nhưng không đến mức thấm tận vào xương. Phải ngồi xe lăn đâu có nghĩa là bại liệt? Thời tiết này vừa hay lại có thể giúp kích thích bộ não trì trệ do ngồi dưới máy sưởi bệnh viện liên miên. U uất tích tụ nhiều hơn nếu không tiếp xúc với không khí bên ngoài ít nhất ba mươi phút mỗi ngày. Với cả, mùi thuốc khử trùng cứ khiến anh bị ám thị rằng bản thân sẽ phải chịu đựng cơn hành hạ của căn bệnh này suốt đời. So với viễn cảnh đáng sợ đó, Người Ếch là cái thá gì sao?
Hàng loạt nạn nhân xấu số ngoài kia đã bị sát hại dã man theo thứ tự bảng chữ cái. Với quy luật đó, mục tiêu tiếp theo hẳn sẽ có tên bắt đầu bằng chữ “E”. Điều dưỡng tỏ vẻ nghiêm trọng, kêu đó là lý do anh có thể rơi vào nguy hiểm. Còn Etou thì chỉ cười khẩy. Người Ếch giết ai chứ sao giết được anh? Bỏ nhà cửa, văn phòng để làm tù binh trong bệnh viện vào đúng thời điểm này có khi lại may mắn. Các cơ sở y tế không tiết lộ danh tính của người bệnh ra ngoài, cho nên cũng chẳng ai biết Etou Kazuyoshi đang ở đây, trừ đội ngũ cán bộ nhân viên bệnh viện, gia đình, cấp dưới của anh. Đứa khùng điên nào đi nhắm tới một người không rõ tung tích?
Chiếc xe lăn anh sử dụng chạy bằng điện, không cần dùng sức tay. Lộ trình từ đây ra bãi bồi ven sông toàn là đường nhựa có làn dành riêng cho xe đạp, thuận lợi thế tội gì không đi? Chưa kể dạo này mọi người không còn ra ngoài buổi tối vì sợ tên sát nhân giấu mặt nên gần như anh được đi một mình một đường.
Etou quyết định sẽ tới bờ kè ven sông rồi quay đầu trở về bệnh viện. Đi một lúc đến được chỗ thuận gió, anh rút điếu thuốc ra từ túi áo trong rồi châm lửa. Cơ sở y tế cấm hút thuốc mọi lúc mọi nơi, kể cả trong các phòng đơn. Đó là một trong những lý do anh khăng khăng đòi giám đốc bệnh viện cho ra ngoài dạo phố để thỏa thích làm vài điếu một mình.
Mới rít một hơi thật sâu đã nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân tiến lại.
Gần hơn.
Gần hơn chút nữa.
“Quái lạ nhỉ?”
Vừa chợt thắc mắc thì bất thình lình ăn nguyên một cú trời giáng vào gáy.
Ra đòn mạnh tới mức tưởng chừng đầu bay khỏi cổ.
Tròng mắt suýt văng ra ngoài. Etou nín thở theo tiếng xương gãy, mùi rỉ sét xộc lên khắp lỗ mũi và khoang miệng.
Đầu bị đánh dúi về phía trước xong giật ngược trở lại. Cổ bị thứ gì đó quấn vào rồi kéo căng.
Và sau đó, là siết.
Sức mạnh khủng khiếp như muốn xắt vụn phần cổ. Tất cả diễn ra trong chớp mắt khiến anh chẳng kịp cảm nhận nỗi đau, chỉ thấy khó thở vô cùng.
Người bị tấn công nhanh chóng mất dần ý thức.
Kẻ kia dường như muốn thắt chặt hơn, toan quấn thêm một vòng nữa.
Đúng lúc ấy, ngón tay hắn chạm vào khóe môi bên phải của Etou. Anh há miệng, sống chết cắn lấy theo bản năng.
Lực tay phía sau thả lỏng phút chốc rồi lại lập tức tiếp tục siết chặt. Quai hàm đang nghiến chặt ngón tay cũng dần mất sức rồi buông xuôi.
Etou Kazuyoshi tắt thở, tim ngừng đập chỉ vài giây sau đó. Điếu thuốc đánh rơi trên vỉa hè vẫn chưa kịp tàn.
*
Bãi bồi ven sông khu vực thị trấn Shouda xảy ra hỏa hoạn. Lực lượng cứu hỏa nhận được tin báo của người dân, tiếp cận hiện trường và phát hiện đó là một ngọn đuốc người. Họ tức tốc dập lửa, nhưng khi cảnh sát điều tra tỉnh đến nơi thì hơn hai phần ba thi thể đã hóa thành than.
Bờ sông ngập ngụa mùi khét của dầu hỏa, ni lông và thịt cháy. Đèn xe cảnh sát soi rọi làn khói bụi mịt mùng giữa màn đêm. Gió trời không thể xua tan mùi hôi thối.
Kotegawa lấy khăn che kín mũi miệng rồi lại gần tử thi. Nhìn thế này mà lỡ hít phải một hơi chắc mắc ói lắm. Nghe nói đội cứu hỏa có anh lính mới vừa nôn thốc nôn tháo ngay sau khi tắt lửa.
Nạn nhân bị nướng xác ngay trên xe lăn. Chắc hung thủ tưới dầu hỏa từ phía trên nên phần đầu bị thiêu rụi nghiêm trọng nhất. Kết quả là, kích thước còn lại của hộp sọ cháy đen nhỏ đến mức mất cân đối với cơ thể. Chiếc xe lăn còn vài chỗ vẫn đang cháy âm ỉ, tỏa ra mùi rất khó chịu.
“Tởm quá, hình ảnh sắp tới của chúng ta là đây cũng nên.” Watase cũng phải bịt chặt miệng bằng khăn mùi xoa. “Báo chí ngày mai sẽ hỏa táng cả cái trụ sở điều tra luôn. Coi đi...”
Ông ấy đưa cho Kotegawa một tờ ghi chú với nét chữ quen thuộc.
Hôm nay, mình bắt được một con ếch sắp chết.
Đồ chơi gì mà không động đậy được, chán quá nên mình đốt luôn.
Trông nó vừa cháy vừa giãy giụa tưng bừng khói lửa thú vị quá chừng.
Mùi ếch nướng thơm thật là thơm.
“Cháy tới nông nỗi này là do phát hiện quá muộn. Cậu thấy đấy, bãi bồi bị bờ kè che khuất cả hai bên, từ nhà dân không nhìn ra đây được. Người báo tin sống ở tầng năm của một tòa chung cư, chắc ban đầu còn tưởng ai đó ra sông đốt rác.”
Kotegawa cũng nghĩ vậy. Nhiều điểm mù đấy, nhưng dám hỏa thiêu người khác giữa khu vực gần nhà dân là điều không tưởng. Có điều, tên tội phạm này trước giờ toàn làm những việc dị hợm như vậy đó.
Hắn để lại mảnh ghi chú cùng ví tiền nạn nhân gần thi thể, còn hết sức cẩn thận chèn đá lên trên.
Cảnh sát nhanh chóng làm rõ danh tính người đàn ông xấu số nhờ bằng lái và tên cơ sở khám chữa khắc trên xe lăn. Quá trình đối chiếu thông tin hoàn tất sau khi liên lạc với trung tâm y tế thành phố và được biết bên đó cũng đang tìm kiếm người bệnh. Bác sĩ phụ trách lao đến hiện trường, kiểm tra đặc điểm của các bộ phận chưa cháy rụi và lập tức xác định người bị hại đúng là Etou Kazuyoshi.
“Về cơ bản, gã này là một luật sư tai tiếng đối với chúng ta và các kiểm sát viên. Mang tiếng hoạt động vì nhân quyền nhưng thực chất là hiện thân của lòng tham danh vọng và tiền tài. Nghe nói mùa hè năm ngoái cũng từng phải vào viện cấp cứu, không ngờ giờ lại tới mức phải ngồi xe lăn.”
“Nhưng sếp nghĩ người đó thật sự đã dạo phố một mình vào thời điểm này ư? Liều lĩnh vậy sao?”
“Gã bảo chỉ có người thân với nhân viên bệnh viện biết gã ở đâu thôi, Người Ếch tuổi gì mò ra gã mà giết. Luật bảo vệ thông tin cá nhân hiện hành còn không cho gắn bảng tên bệnh nhân trong phòng bệnh nếu họ không muốn, chứ nói gì đến mấy nội dung chi tiết hơn. Thế thì câu hỏi đặt ra, bằng cách nào hung thủ biết được vị trí của Etou Kazuyoshi? Đáp án hợp lý nhất là... ?”
“Người Ếch làm ở bệnh viện hoặc là nhân viên của văn phòng luật sư.”
“Cho nên tôi đã khẩn trương yêu cầu liệt kê người có liên quan. Khi nào nhận được danh sách, chúng ta sẽ điều tra lai lịch và chứng cứ ngoại phạm của từng người.”
Có thể thu hẹp phạm vi đối tượng tình nghi là lý do giọng điệu chán chường của Watase chợt pha thêm chút đợi mong. Rõ ràng là bước tiến lớn so với ba vụ án trước đó. Nhưng rồi Kotegawa cũng thoáng nhận ra, đó chẳng qua cũng chỉ là một tia hy vọng mơ hồ.
Gian trá và thận trọng như Người Ếch sao có thể dễ dàng để lại hành tung? Giết người trong khu dân sinh nhưng luôn lựa chọn những nơi cực nhiều góc chết. Vật chứng liên quan trực tiếp đến hắn trong cả ba án mạng trước cũng vô cùng ít ỏi. Câu “tội nhân không thể không mắc sai lầm” dường như vô giá trị trong trường hợp này.
“Đội trưởng ơi, tôi nhờ chút!” Một nhân viên khám nghiệm gọi Watase.
“Chuyện gì?”
“Tới đó đi ạ. Có thứ cần sếp xem.”
Người đó đưa Watase ra trước mặt xác chết. Toàn bộ hộp sọ và nhãn cầu đã hóa tro, chỉ có răng vẫn còn chỗ trăng trắng. Bằng sự chuyên nghiệp và điềm tĩnh của mình, nhân viên khám nghiệm hiện trường nắm lấy hai hàm người đàn ông, từ từ cạy mở.
“Sếp thấy không? Thứ gì đó trông như mẩu thịt kẹt giữa răng trên và răng dưới. Nó nằm trong khoang miệng nên chưa bị cháy hết.”
Watase nheo mắt nhìn vào vùng được đèn soi sáng. Mặt sau của răng như có thức ăn thừa mắc lại, kích thước cỡ đầu cây lấy ráy tai.
“Xin hãy cho điều tra thực đơn bệnh viện ngay. Đề phòng thôi, chứ ít người để miếng thức ăn lớn như này dắt trong răng lắm.”
“Cậu nghĩ đó là gì?”
“Chắc chắn là một loại thịt nào đó rồi. Bảo gã này đã tự cắn rách da thịt mình ngay trước khi bị thiêu thì quá khó tin. Thế nên nếu chúng ta gặp may thì cái này là của thủ phạm. Nạn nhân đã cắn đứt một miếng thịt của tên giết người.”
“Một miếng thịt sao...”
“Hung thủ đứng sau lưng tròng dây vào trước cổ nạn nhân, quấn một vòng về phía sau xong lại vắt thêm lần nữa ra phía trước rồi siết mạnh. Thứ chạm vào mỗi nạn nhân có thể là ngón tay.”
“Trước đấy sếp bảo trụ sở điều tra của chúng ta sẽ bị hỏa táng luôn nhỉ?”
“À. Tôi biết nói thế thì hơi khiếm nhã, nhưng trước đấy mình đã bị chửi ác xong còn hứng đủ thể loại áp lực rồi. Bộ phận an ninh bị tiếp quản cũng đang rã đám hết cả. Phản kháng được gì không? Chúng ta rồi cũng như xác chết kia thôi. Cứ để rồi xem. Pháo lửa trên tất cả các mặt báo sáng mai sẽ nã thẳng vào trụ sở điều tra, can tội tiêu tốn thời gian và nhân lực nhưng vẫn để người thứ tư phải chết. Không phải thay thế một, hai người đứng đầu là xong đâu. Lửa bùng to lắm, chẳng biết sẽ lan tới biết bao nhiêu người. Nhưng chuyện này vẫn chưa phải điều thực sự đáng sợ” Watase trầm giọng. “Sức ép của cả xã hội khủng hoảng sẽ khiến cảnh sát bất chấp tất cả phá án thật nhanh, nguy cơ bắt nhầm và oan sai là rất lớn. Lịch sử đen tối của cái ngành này đầy rẫy ví dụ chứng minh cho điều đó. Cơ mà nó chưa bao giờ là thứ sai sót chúng ta được phép mắc phải dù chỉ một lần. Một án oan sai mang ba đại tội. Thứ nhất, hủy hoại cuộc đời người vô can. Thứ hai, tiếp tay cho kẻ thủ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Thứ ba, đánh mất niềm tin của nhân dân vào lực lượng cảnh sát. Vụ án rối rắm như mê cung vẫn còn tốt chán so với từng ấy lỗi lầm. Thà là bỏ sót một tên sát nhân còn hơn bẫy nhầm một người trong sạch.”
Kotegawa sửng sốt, bất giác nhìn ngó xung quanh. Câu cuối cùng Watase thốt ra không phải là điều mà chỉ huy một đội điều tra nên nói. May mà ở đây chỉ có mỗi mình cậu nghe được.
“Này, cậu cảm nhận được không?”
“Gì cơ ạ?”
“Nói sao nhỉ? Cảm giác hơi rùng rợn, như thể đang sắm vai một quân cờ trên bàn cờ của hung thủ.”
Kotegawa đồng tình nên im lặng gật đầu.
“Tội phạm lần này vừa bất thường, vừa xảo quyệt kinh hồn. Có thể là suy diễn hơi xa nhưng tôi cứ cảm thấy hắn không chỉ toan tính từng đường đi nước bước phạm tội mà còn lên kế hoạch gây ảnh hưởng tới cả truyền thông lẫn công chúng... Mà không, không phải vậy. Hắn đang dắt mũi chúng ta làm điều mà hắn muốn thì đúng hơn. Chả phải mỗi chúng ta đâu, dân Hannou đều bị hắn thao túng hết rồi...”
Nói đến đây, Watase đột nhiên lắc đầu.
“Thôi. Bỏ ngoài tai mấy thứ vừa rồi nhé. Cứ coi như tôi ảo tưởng đi vậy.”
Kotegawa lại gật đầu trong im lặng. Tuy nhiên, cậu không cho đó chỉ là ảo tưởng, vì cảm nhận của cậu cũng chẳng khác gì.