Mùa xuân năm Natsuo được 12 tuổi, có một em gái nhỏ chuyển đến gần nhà. Cô bé tên Mika Suzuoki, tóc dài, kém Natsuo ba tuổi. Hai đứa cùng trường nên đi học hay về nhà đều dính lấy nhau, dần già trở nên thân thiết như hình với bóng.
Bố thay đổi nơi làm việc nên Mika cũng chuyển trường tới đây. Họ thuê một ngôi nhà riêng để sinh sống. Nhìn quần áo, tư trang của cô bé là biết thu nhập phụ huynh cũng thuộc diện khá giả. Trong khi mặt, mũi và miệng đều nhỏ xíu thì đôi mắt Mika lại vừa tròn vừa to. Đã thế còn hay mặc đồ đáng yêu nên trong mắt Natsuo, bé gái giống một con búp bê nhỏ. Nắm lấy tay bé ấy mới biết chúng mềm mại đến nhường nào. Natsuo thấy nó mũm mĩm, núng nính như chẳng có xương, khác hẳn những ngón tay thô ráp của mình. Hương sữa xen lẫn mùi xà bông nhẹ nhàng trên người Mika rất dễ chịu. Tóc tai cũng luôn thoang thoảng mùi dầu gội thơm tho.
Mika bảo đây là lần đầu tiên tới một nơi có núi non, ruộng đồng. Chắc là từ lúc có nhận thức đến giờ, em ấy toàn sống ở nội đô.
“Và còn có nhiều bạn nam thích bắt nạt nữa ạ,” Mika tâm sự thêm. Có lẽ vì vậy nên cô bé dựa dẫm vào Natsuo rất nhiều.
“Được rồi, cứ để đó. Natsuo sẽ bảo vệ em.”
Natsuo nói thế, nhưng sinh vật làm tổ bên trong thì lại không. Nó tò mò khuôn mặt của bé gái dễ thương này sẽ tròn méo ra sao vào khoảnh khắc lìa đời... Suy nghĩ ấy mãnh liệt hơn mỗi khi cầm đôi tay mềm mại, mỗi lúc ngửi mùi hương trên mái tóc của đối phương. Nhưng Mika là con người chứ đâu phải con chó, con mèo? Thứ luân lý ấy chật vật lắm mới khiến Natsuo kìm hãm được ham muốn ác độc của mình.
Song, cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Một đêm nọ, Tatsuya đang hành sự phía sau Natsuo như mọi khi đột nhiên hỏi.
“Con bé Mika cứ kè kè bên cạnh mày, ha?”
“... P... hải...”
“Trông nó, cứ như búp bê, ấy nhỉ?”
Natsuo cũng thấy thế, chỉ là không định tán thành nên chỉ lặng im. Tatsuya tiếp tục nói.
“Nó mà là con gái tao thì tốt. Sướng hơn làm với mày tỉ lần.”
Natsuo không thể kiềm chế khi nghe xong. Bị ngược đãi, sỉ nhục, thậm chí tự tôn cuối cùng cũng phải vứt bỏ để thỏa mãn thú tính của bố.
Nó chịu đựng biết bao đau khổ, đắng cay, vậy mà...
Vậy mà kẻ này lại nói Mika tốt hơn, dù hắn ta còn chưa từng nói chuyện với đứa bé đó bao giờ.
“Ôi, nước da nó, nhẵn nhụi, mịn màng ra phết. Bên trong, có khi, mềm hơn của mày, rất rất là nhiều...”
Hắn nói đến đây thì “vừa xong”.
Natsuo hoàn toàn mất tự chủ, ý thức coi Mika là đồng loại cũng bay đi hết. Tất cả những gì còn lại chỉ là nỗi căm ghét kẻ đã cướp đi sự quan tâm của bố và dã tâm biến con búp bê đó thành món đồ chơi của riêng mình.
Con quái vật bên trong Natsuo từ từ thức tỉnh.
Từ sáng hôm sau, ánh nhìn dành cho đứa em gái thân thiết ngày nào của Natsuo hóa thành đôi mắt đánh giá con mồi của một loài động vật ăn thịt. Không phải chó mèo ư? Bỏ qua luân thường đạo lý thì cũng là khác biệt sinh học mà thôi. Cho nên, chỗ hiểm cần nhắm tới không phải trên chính giữa lông mày như trước giờ nữa vì nếu nhìn thấy hung khí trước mặt, một đứa trẻ cũng sẽ tìm cách né tránh theo bản năng.
Thế nếu từ phía sau thì sao? Đánh vào gáy cho ngất đi ấy. Natsuo đã xem trên phim truyền hình vài lần rồi, chắc sẽ ổn thôi. Khi đã bất tỉnh, đứa bé đó sẽ trở thành một con búp bê thực thụ. Cái vấn đề là, ai cũng biết Mika và nó cũng luôn đi cùng nhau tới trường và về nhà. Giả như con bé đột ngột biến mất trên đường, người ta chắc chắn sẽ nghi ngờ Natsuo. Có dịp nào tốt không đây?
“Dịp tốt” đến sớm hơn dự kiến.
Kỳ nghỉ hè bắt đầu, cả hai cũng bớt dính lấy nhau hơn. Natsuo trải qua những tháng ngày khổ não vì muốn tiếp cận nhưng lại sợ bị nhìn thấy.
Cơn mưa rào kéo đến trong một chiều tối nọ.
Chó mèo gần nhà ít đi trông thấy. Tàn sát nhiều như vậy, ngay cả chó hoang cũng sẽ trở nên cảnh giác, tránh xa không gian sống của Natsuo. Còn em thì vẫn lùng sục mục tiêu như lữ khách tìm kiếm nước trên sa mạc.
Mây mù đột nhiên giăng kín, cả bầu trời đen kịt trong vòng năm phút. Mới 4 giờ chiều mà tối đến nỗi tưởng là nửa đêm.
Một hạt, rồi lại một hạt.
Trong nháy mắt, vô số giọt nước lớn trút xuống ầm ập. Mưa trắng trời. Xung quanh chẳng còn âm thanh nào khác ngoài tiếng mưa xối cả. Cơn mưa lớn đánh bay oi nóng, quét sạch bụi bặm trên mặt đất, đến mùi hương trên bãi đất trống um tùm cỏ dại cũng bị cuốn trôi.
Natsuo không mang ô, đành chạy vào một ngôi nhà bỏ hoang trong góc bãi đất trống. Chỗ này từng có người ở, nhưng sau khi họ chuyển đi, nó được tận dụng làm kho chứa máy móc và dụng cụ làm đồng. Điện đã tắt nên bên trong cũng tối om.
Đang rũ tóc cho khô thì nghe thấy một giọng nói cất lên phía sau.
“Natsuo?”
Natsuo quay lại, thấy Mika đã đứng đó từ bao giờ. Con bé cũng ướt nhèm nhẹp.
“Em đang đi mua đồ thì tự nhiên trời mưa...”
Tiếng sấm ì đùng vang lên cắt ngang lời Mika, không trung lập tức lóe sáng.
Cô bé hét lên một tiếng rồi ôm lấy Natsuo. Làn da âm ẩm mất đi nhiệt độ, lạnh lẽo như một xác chết, nhưng khi tiếp xúc Natsuo lại chầm chậm ấm lên như ngồi bên đống lửa.
“Ấm quá đi!” Mika ngây thơ nói, hai tay vòng qua hông Natsuo. Natsuo vội vàng giữ lấy tay con bé. Bởi vì dưới nơi con bé đụng vào một chút thôi là một cây búa dắt trong túi hậu. Dụng cụ chuẩn bị để giết chó mèo không ngờ lại có ích đến thế.
Chỉ có hai đứa trong căn nhà bỏ hoang. Bãi đất trống không người, mưa to thế này chắc cũng chẳng còn ai đến nữa. Trong túi còn có một vũ khí cực kỳ thuận tay.
Natsuo rất cảm ơn số phận đã thưởng cho em cơ hội ngàn năm có một.
Bầu trời lại rền vang, mang theo tia sét xé toạc bóng tối giữa ban ngày. Sấm chớp xuất hiện cùng lúc tức là nó không ở đâu xa, sẽ giáng xuống ngay trên đỉnh đầu.
“Natsuo đã nói sẽ bảo vệ em mà.”
Mika ôm chặt hơn, chỏm đầu cô bé chạm vào chóp mũi người lớn hơn. Hôm nay hương dầu gội nhạt hơn bình thường, Natsuo chỉ ngửi thấy mùi tóc tự nhiên xen lẫn mùi mồ hôi. Điều đó nhắc Natsuo một sự thật.
Mika không phải là búp bê. Giờ phút này đây, em ấy vẫn là một con người bằng xương, bằng thịt.
Đó là lý do tại sao em cần phải tước mạng sống con bé thật nhanh. Tim phải ngừng đập, thân nhiệt cũng không được phép quay trở lại dù da chạm lấy da. Có như thế, Mika mới trở thành một con búp bê hoàn chỉnh.
Dẫu xung quanh ầm ầm như vũ bão, Natsuo vẫn nghe được nhịp tim của người kia. Thế người kia có nghe thấy tiếng trống ngực của em không nhỉ? Âm thanh thình thịch phát ra từ lồng ngực Natsuo kèm theo những suy nghĩ mà cô gái nhỏ kia không bao giờ nghĩ tới.
“... Này, Mika. Em nhắm mắt và quay lưng lại đi.”
“Ơ, sao vậy ạ.”
“Có cái này muốn cho em.”
“Ui, cái gì thế ạ?”
Mika buông tay rồi quay lưng lại.
Thời khắc căng thẳng đỉnh điểm nhưng Natsuo lại bình tĩnh hơn bất cứ khi nào. Em lập tức rút búa, vung lên thật cao rồi phang thẳng xuống không trượt một li.
Âm thanh hơi nghèn nghẹt, giống như làm vỡ một tách trà trong bọc vải. Mika không kịp kêu lên tiếng nào, cả người đổ khuy xuống nền.
Natsuo nhổ cây búa ra cũng là lúc không gian một lần nữa lóe sáng. Ngay tức khắc, từng bụm máu ùng ục trào ra, mùi nước tiểu từ mặt đất bốc lên, xộc thẳng vào mũi Natsuo nhưng không làm em cảm thấy vỡ mộng. Vì đám chó mèo trước đó cũng y như vậy, cái mùi này chính là tín hiệu đánh dấu giờ phút một sinh vật sống thực sự biến thành đồ chơi.
Để chắc chắn, Natsuo lấy từ dưới đáy túi ra một sợi dây ni lông, quấn hai vòng quanh cổ Mika rồi dùng toàn lực siết mạnh. Hiệu quả không quan trọng lắm, làm cho đủ thủ tục thôi.
Natsuo thản nhiên cởi bỏ bộ quần áo vướng víu trên người Mika. Phải chơi đùa thế nào với con búp bê xinh đẹp này đây? Natsuo âu yếm áp má lên làn da ấy. Nhiệt độ vẫn sót lại trên cơ thể nhưng ngọn lửa sinh mệnh đã vụt tắt hoàn toàn. Đôi mắt trong veo như viên bi thủy tinh cũng không còn lấy một tia ánh sáng. Lồng ngực em như muốn nổ tung vì háo hức và tò mò.
Natsuo bỗng nhận ra, cơ hội đến quá bất ngờ nên em chẳng kịp chuẩn bị thêm bất cứ dụng cụ nào cả. Xong lại nhẹ nhõm sau khi nhìn ra xung quanh. Không mang theo đồ nghề cũng chẳng sao, vẫn còn cái đống xếp thành hàng trong góc nhà hoang kia mà? Em đắn đo đứng trước đống nông cụ, rồi quyết định lấy một cái cuốc có phần đầu nặng trịch, bề ngang lưỡi rộng hơn cổ Mika một chút. So với mấy con dao gọt với cả rọc giấy thì có vẻ được việc hơn nhiều.
Tia chớp sáng chói làm thi thể hiện lên rõ mồn một giữa bóng tối nhá nhem.
Natsuo cũng cởi bỏ quần áo để tránh dính máu trước khi bắt tay vào hành sự. Đây là lần đầu tiên chặt xác một người, cũng là lần đầu sử dụng loại vũ khí này nhưng Natsuo biết phải làm gì. Giống như mấy thứ vẫn dùng trước đó thôi. Đừng sợ hãi, dứt khoát giáng xuống một phát là xong.
Em vung cuốc ra phía sau lấy đà. Trọng lượng của thứ nông cụ này sẽ giúp Natsuo đạt được mục tiêu mà không đòi hỏi quá nhiều sức lực. Toan bổ cuốc lần nữa thì một giọng nói giận dữ vang lên ngoài cửa.
“Dừng tay!”
Natsuo vừa quay lại thì chiếc cuốc đã bị giật phăng đi. Một sĩ quan cảnh sát mặc áo mưa đang đứng trước mặt. Người đó nhìn từ đầu đến chân em, ánh mắt như gặp ma quỷ, thế rồi chết trân khi nhận ra thứ nằm vật trên nền nhà.
Ký ức của Natsuo về những chuyện sau đấy vô cùng mờ nhạt.
Nó bị bắt mặc lại quần áo. Cảnh sát cũng kéo tới chật cứng ngôi nhà hoang. Đông người vậy mà chẳng có ai chịu mở miệng, chỉ nín lặng nhìn xuống xác Mika.
Họ không còng tay, nhưng trói dây ngang hông rồi đưa em lên xe cảnh sát. Trong căn phòng đơn điệu chỉ có duy nhất một chiếc bàn, họ hỏi vô vàn câu hỏi, còn Natsuo thì chẳng nhớ nổi mình đã trả lời ra sao. Giống lúc bị Tatsuya vũ nhục, em luôn có cảm giác Natsuo kia đang nhìn chòng chọc thân xác vô hồn của chính mình.
Em lờ mờ đoán bản thân sẽ bị tử hình nhưng thực tế thì không phải vậy. Thậm chí, tất cả cảnh sát đều đối xử với em hết sức dịu dàng, như thể chạm vào mụn nhọt thì phải nhẹ tay.
Kỳ lạ thay, bố ruột hình như chẳng đến thăm em lần nào cả. Có lẽ hắn quên, song với Natsuo thì đó là một việc tốt. Gặp rồi cũng bị hắn chửi rủa, chà đạp thôi. Điều tuyệt vời nhất khi bị bắt vào đây là không cần đối mặt với Tatsuya nữa.
Phiên tòa được tổ chức chả giống với mấy cái hay chiếu trên tivi. Em chỉ đơn giản là phải đứng trước ba người lớn đang ngồi và thuật lại chuyện đã xảy ra.
Trước khi rời đi, giọng điệu của người đàn ông mặt mũi nghiêm nghị ngồi chính giữa cực kỳ long trọng, cơ mà Natsuo cũng chẳng nhớ ông ấy đã nói gì.
Và rồi, em cũng chẳng phải ngồi tù luôn. Thay vào đó, em bị giữ lại trong một cơ sở điều trị bắt buộc cho người vị thành niên, nơi trang thiết bị lẫn cán bộ nhân viên đều khiến người ta liên tưởng đến bệnh viện. Ở đó, Natsuo được cấp cho một căn phòng mới toanh, rộng cỡ mười mét vuông. Nếu so với nơi ở trước đây, chỗ này đúng là không thua khách sạn. Cách xa Tatsuya, cơm canh đơn giản nhưng đủ ba bữa, chưa kể còn được sống riêng. Giết một mạng người mà lại được cải thiện chất lượng cuộc sống thế này có phải rất buồn cười không?
Thời gian mới vào, Natsuo phải trải qua hàng loạt xét nghiệm và kiểm tra y tế khác nhau. Trắc nghiệm tâm lý, điện não đồ, MRI (chụp cộng hưởng từ). Chẳng bao lâu sau, Natsuo được thăm khám bởi một bác sĩ.
Tên ông ấy là Omaezaki.
“Sagashima Natsuo phải không nào?”
“Bác sĩ... sẽ phẫu thuật ạ?”
“Phẫu thuật? Không. Tôi có phải là bác sĩ ngoại khoa đâu? Mà sao cháu lại nghĩ thế?”
“Vì cháu đã giết Mika... nên cháu sẽ thay não cho em ấy, phải không ạ?”
“Hahaha. Thay não sao? Ý tưởng độc đáo đấy. Bảo sao nói chuyện với những đứa trẻ tầm tuổi này rất thú vị. Không đâu, đừng lo lắng. Tôi không định biến đổi bất kỳ cá tính hay đặc điểm nào của cháu cả. Tôi sẽ làm lại từ đầu, từ ngày cháu mới sinh ra.”
“Mới sinh ra…?”
“Đúng thế. Cháu lớn lên như vậy là do hoàn cảnh sống từ trước đến nay. Cho nên, chúng ta sẽ quay lại vạch xuất phát để cháu được sinh hoạt trong môi trường khác biệt hoàn toàn. Tiếc là bố mẹ cháu đều không có ở đây. Nhưng tất cả cán bộ nhân viên trong này sẽ trở thành người thân của cháu. Mà nếu cháu đồng ý, tôi cũng rất sẵn lòng là một thành viên của gia đình.”
“Cháu sẽ sống ở đây ở đời sao?”
“Không. Chừng nào hiểu được tầm quan trọng của sự sống, có thể rơi nước mắt vì người khác và biết cách yêu thương ai đó bằng cả tấm lòng, cháu sẽ được bước ra thế giới bên ngoài.”
“... Không đâu.”
“Sao thế?”
“Mọi người đều biết cháu đã giết Mika rồi. Ra ngoài bị họ bắt nạt thì sao?”
“À. Chuyện đó cũng không thành vấn đề.” Omaezaki vừa nói, vừa mỉm cười thật hiền từ. “Thay tên đổi họ là ổn thôi.”
“Dạ?”
“Cháu chỉ cần nộp đơn đến nơi gọi là tòa án gia đình. Nếu xét thấy lý do chính đáng, họ sẽ cho phép cháu đổi tên. Thực tế cũng có nhiều người làm vậy sau khi ra khỏi đây lắm. Mang một danh phận mới đến sống ở nơi xa lạ, chẳng ai biết quá khứ của cháu ra sao. Hành động ấy chẳng có gì xấu xa. Đổi tên đôi khi là điều cần thiết để bắt đầu hành trình mới với tư cách là một con người mới.”
Con người mới - cái tên mới.
Natsuo bị thu hút toàn tập vào câu chuyện này.