Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 380 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỌI CÁI ĐỀU QUA ĐI

Presto và Sorn đi theo con đường rải cát vàng hướng về góc xa nhất của khu vườn.

- Vậy là, ông oán trách số phận? - Sorn nhắc lại.

- Vâng, - Presto nồng nhiệt đáp. - Tại sao người này sinh ra thì xinh đẹp, còn người khác thì quái dạng? Và sự quái dạng ấy, như lời nguyền, như dấu ấn của Cain [12] , không hề thay đổi, đây là không tính sự thay đổi chậm chạp của tuổi tác từ sơ sinh đến già lão.

Sorn lắc đầu:

- Ông nói không đúng, hoàn toàn không đúng! Không riêng gì gương mặt, mà hình dáng của toàn bộ thân thể chúng ta không là một cái gì bền vững, bất động. Chúng cũng vận động và trôi qua như con sông. Thân thể chúng ta bị đốt cháy, bị bốc hơi không ngừng và thay vào cái mất đi ấy luôn luôn có cái mới được tạo ra. Chớp mắt một cái, ông đã không còn nguyên như trước, và sau đây khoảng bảy năm trong cơ thể của ông không còn lại một nguyên tử nào trong số những nguyên tử cấu tạo nên thân thể ông hiện nay.

- Tuy nhiên tôi hôm nay và tôi hôm qua vẫn giống nhau như đúc. - Presto thở dài nói.

Sorn mỉm cười. Nhưng đó là nụ cười không làm Presto bực giận. Ông bác sĩ mỉm cười vì lời anh nói, không vì điệu bộ của anh.

- Phải, ảo tưởng về tính bất biến của hình thức vẫn có. Nhưng ảo tưởng đó sở dĩ có là vì hình thức của thân thể lại được xây dựng theo chính mô hình của cái thân thể “đã rời đi dần”, đã cháy dần trong sự trao đổi chất, đã biến mất dần. Mà cơ thể được xây dựng dưới chính cái dạng như cũ ấy chỉ là vì những cơ quan nội tiết, bằng những hormon của chúng, hướng việc xây dựng theo chương trình đã định sẵn.

- Nhưng, cái đó chẳng nói lên sự bất biến của hình thức sao?

- Tuyệt nhiên không! Pho tượng đúc bằng đồng đen không biến đổi trước khi thời gian phá hỏng nó. Nó có những hình thức bền vững. Nhưng hình thái của cơ thể người, lại là việc khác. Chỉ cần một trong các hạch nội tiết bắt đầu hoạt động với sự sai lệch nhỏ nhất so với chương trình quy định, là những hình thức của cơ thể chúng ta bắt đầu thay đổi. À, mời ông nhìn xem bệnh nhân kia.

Một người đàn ông cao lớn quá khổ đi ngược lại phía họ. Tỷ lệ thân thể của gã không bình thường. Gã có cặp chân tay dài phi thường trên một thân người quá ngắn và cái đầu nhỏ thó. Mặc dù tầm vóc cao lớn, người “khổng lồ” này có bộ mặt hết sức trẻ con. Nhìn thấy bác sĩ Sorn, gã bắt đầu sửa sang lại quần áo như một đứa trẻ bị người lớn trách mắng.

Gã khổng lồ cúi chào bác sĩ rồi đi qua.

- Ông thấy, cao lớn phát khiếp chứ? Tầm vóc bình thường của người Âu dao động giữa một mét sáu hai ở người Ý và một mét bảy bảy ở người Na Uy. Còn chiều cao của gã này - hai mét ba mươi. Gã mới mười bảy. Cho đến mười tuổi gã vẫn phát triển bình thường, sau đó bỗng nhiên bắt đầu vươn mãi lên cao không hãm nổi. Vì sao ư? Vì rằng, ở gã phần trước tuyến yên đã bắt đầu phát triển quá nhanh, hoặc như thầy thuốc chúng tôi thường nói, đó là kết quả của siêu chức năng, tức là hoạt động tăng lên mạnh của phần trước tuyến yên. Còn kia là một anh lùn, ông nhìn bên phải kia. Gã ba mươi bảy tuổi, nhưng chỉ cao có chín mươi bảy phân. Sự kìm hãm phát triển ở người này đã xảy ra vì chức năng của tuyến giáp trạng bị suy yếu.

- Vâng, nhưng tất cả những sự thay đổi ấy đã diễn ra ở tuổi trẻ con.

- Với những người lớn, sự việc tất nhiên phức tạp hơn. Nhưng khoa học đang khắc phục mọi trở ngại… ta đến cái nhà con ở góc đồi kia đi. Có thể chúng ta sẽ gặp cô Veda.

Một người đàn bà ngồi ở hiên ngôi nhà, ngả người trên chiếc ghế bành to.

- Chào cô Veda! - Sorn niềm nở chào.

Người đàn bà gật đầu chào lại mà không đứng dậy.

Nhìn người đàn bà này Presto giật thót mình. Dường như đây là một loại quái vật với bộ mặt dài ngoẵng, cằm và gáy nhô hẳn ra, với cái mũi và đôi môi rất dày. Mụ có những cái tay cái chân to một cách quái gở.

- Trông mụ đáng sợ làm sao! - Presto nói sẽ, khi hai người đi qua mụ.

- Phải, thật quái dạng. - bác sĩ đáp - Nhưng ông có tin được rằng chỉ mới đây thôi, người đàn bà này rất xinh đẹp, cách đây hai năm thôi, cô ta giật được giải hoa hậu ở Chicago? Và, ông hãy tin rằng cô ta thực sự là một người đẹp lạ thường. Tôi có ảnh của cô ta, chụp trước khi bệnh. Tôi sẽ đưa ông xem.

- Vậy cái gì khiến cho cô ta trở thành tật nguyền như thế?

- Chẳng hiểu vì nguyên nhân gì những xương trên mặt cô ta bắt đầu lớn lên, chủ yếu là xương cằm, đầu ngón tay, ngón chân, cả xương sườn và những chồi đốt xương sống. Bệnh tật bắt đầu bằng sự suy nhược toàn thân. “Bệnh to cực” - tên căn bệnh, phụ thuộc vào sự tăng trưởng bệnh lý, chắc là do khối u ở phần trước tuyến yên. Giá như điều đó xảy ra lúc còn bé, cô ta sẽ trở thành người khổng lồ, còn ở tuổi hai mươi thì nó đâm ra quái dị như thế đấy. Tuy nhiên, tôi cũng có thể tạo ra một khổng lồ từ người lớn tuổi.

- Cô ta không cứu chữa được?

- Hoàn toàn được. Chúng tôi mà thành công trong việc làm cho tuyến yên hoạt động bình thường thì hình dạng cơ thể của cô ta sẽ tự biến đổi.

- Ông muốn nói là những cái xương sẽ lại ngắn nhỏ đi và cô ta sẽ lại giống với chính mình trước kia?

Sorn gật đầu:

- Chẳng phải đó là điều kỳ diệu sao? Thế mà ông lại nói về sự bất biến của hình thức thân thể con người. Không có cái gì là bất di bất dịch. Mọi cái đều qua đi, mọi cái đều thay đổi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev