Sorn tiếp Presto trong một căn phòng làm việc lớn, chẳng có chút gì giống với nơi làm việc của một thầy thuốc: ở đây không có cả những tủ kính với những dụng cụ y tế làm khiếp vía bệnh nhân, cả những sọ người, những bộ xương, thậm chí cả những tủ với những cuốn sách dầy cộp oai vệ bằng các thứ tiếng nước ngoài. - Chúng có bổn phận chứng minh sự uyên bác của chủ nhân, và do đó khiến chủ nhân được kính nể.
Đồ gỗ bọc da rất tiện nghi, chiếc bàn viết bằng gỗ màu đỏ, bên trên tấm nỉ màu lục đặt tấm kính dày, trên bàn chỉ có bộ bút mực, tô điểm bằng bức tượng nhỏ, một chú bò rừng bằng đồng đen, một máy điện thoại và hai lọ hoa. Những bó hoa cắm trong chiếc bình Nhật Bản đặt ở các góc phòng. Những bức họa trên tường, phần lớn là phong cảnh vui tươi, và hai pho tượng: Aphrodite nhô lên trên bọt biển, và Apollon [8] - những mẫu mực sắc đẹp lý tưởng của cơ thể con người. Để trút bỏ được sự quái dạng và tiến gần tới những mẫu mực này, thì chẳng cái giá nào là đắt cả! Cửa sổ trên suốt mặt tường mở ra một cái hồ sáng như gương và bãi cỏ nở đầy hoa anh túc đỏ. Một phòng làm việc như thế gây cho bệnh nhân ấn tượng tốt đẹp nhất.
Sorn ngồi ở bàn viết, ngửa người lên lưng ghế cao. Đó là một người đàn ông vạm vỡ khoảng bốn mươi tuổi với bộ mặt cạo nhẵn, thon dài, má hồng điển hình của người Anglo-Saxon, với cái mũi có bướu nhỏ, cái cằm nhô ra. Mớ tóc ngắn màu sáng chải mượt. Sorn không đeo kính. Cặp mắt sáng thông minh của ông có cái nhìn vui xuyên thấu. Cặp môi mỏng mỉm cười. Bộ âu phục màu vàng cát với bông cẩm chướng cài ở ve áo ôm sát thân hình cân đối của ông. Trong hình dáng bề ngoài của ông, cũng như trong bối cảnh này không có chút hơi hướng gì của nghề nghiệp. Và trong toàn bộ những cái đó có sự tính toán tinh vi, đã suy nghĩ kỹ về mặt tâm lý học.
Khi Presto xuất hiện, Sorn đứng lên và chìa cả hai tay ra, đi ra gặp anh như người bạn cũ.
- Xin chào, xin chào, ông Presto - Sorn niềm nở thốt lên, - Rất vui sướng được gặp ông. Xin mời ông ngồi. Đây, chỗ này ông sẽ thoải mái hơn.
Ông ta không mời Presto ngồi cạnh bàn viết, mà bên cửa sổ, rồi cũng ngồi xuống ghế đối diện. Trên chiếc bàn tròn con bằng gỗ màu đỏ đặt cái hộp bạc nhỏ đựng cigars, thuốc lá và cây bật lửa điện.
- Ông thích thuốc lá hay cigars hơn? - Sorn với cái hộp có rất nhiều ngăn lại gần và giải thích. - Đây là thuốc lá Ai Cập, đây là cigars Thổ Nhĩ Kỳ, cigars Havana hiệu “Vegueros”, “Regalia Byron” không có bán đâu, thứ này của Sumatra, Java, Virginia…
Presto cám ơn và lấy “Vegueros”, loại thuốc ngon nhất Havana, Sorn hút thuốc lá.
- Chiều qua khi họ báo cho tôi biết đích thân Tonio Presto đến cầu cứu tôi, thú thực là tôi đã không tin. Phải chăng ông đã quyết định thay đổi hình hài của mình?
Sorn nhìn thẳng vào mặt Presto, mỉm cười nhã nhặn nhưng không cười, khiến Presto khá ngạc nhiên. Hiển nhiên là Sorn biết tự chủ một cách tuyệt vời.
- Tại sao lại không? - Presto trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi.
Sorn ngừng một lát, mỉm nụ cười rộng hơn, phô ra hàm răng trắng dài được giữ gìn rất tốt, rồi nói:
- Nhưng ông có dám đảm bảo rằng những người hâm mộ ông sẽ không xử tử tôi theo kiểu Lynch? [9]
Đến lượt Presto mỉm cười, và suýt nữa thì anh đã kể chuyện người khách hôm qua.
- Và vấn đề không chỉ có thế, - Sorn tiếp tục. - Tự tôi không tin là liệu tôi có quyền tiến hành sự thay đổi hình dạng trên người ông không.
“Chỉ còn thiếu một nước là Sorn từ chối!”. Presto hồi hộp nghĩ và anh nói:
- Nhưng ông đã làm hàng chục vụ cơ mà?
Tonio rất hồi hộp nên trông anh đặc biệt buồn cười. Nhưng Sorn vẫn chỉ mỉm cười như cũ. Một con người thép!
- Tôi mới ở đây có vài tiếng đồng hồ. - Presto nói thêm, - nhưng tôi đã nhìn thấy biết bao bạn cùng cảnh ngộ…
- Vâng, nhưng ông là ngoại lệ. Ngoại lệ thậm chí cả trong sự hành nghề hơi khác thường của tôi, - Sorn không đồng ý. - Đối với tất cả bệnh nhân của tôi, sự bất bình thường của cơ thể chỉ là một hoàn cảnh đáng buồn không quan trọng. Nó tước mất của họ khá nhiều, mà không đem lại cái gì cho họ, cả cho xã hội. Họ chẳng mất gì mà được mọi thứ. Hoàn cảnh của ông hoàn toàn khác. Hình thù của ông gắn chặt không với sáng tạo của ông với những cuộc biểu diễn trước công chúng.
“Ông ta cũng nói y như thế!” - Presto bực tức nghĩ và kêu lên:
- Tôi không phải là nô lệ của công chúng!
- Tất nhiên rồi, ông là công dân tự do của nước Mỹ. - Sorn đáp. - Nhưng bây giờ tôi nói về tôi, không phải về ông. Hãy đồng ý rằng ông là một hiện tượng hoàn toàn độc đáo của thiên nhiên, như một tác phẩm nghệ thuật có một không hai… Ông nhìn thấy quái vật Chimera [10] tại nhà thờ Notre Dame [11] ở Paris chưa? Chúng rất quái dạng, nhưng đồng thời chúng có vẻ đẹp độc đáo. Thiên hạ sẽ nói gì về kẻ sẽ đập phá những con Chimera và đặt thay vào đó những thiên thần đẹp tuyệt trần? Sẽ chẳng gọi hắn là kẻ phá hoại văn hóa và kẻ dã man ư? Lịch sử không bao giờ có thể tha thứ cho hành động ấy. Hắn đã làm nhục tên tuổi hắn. Tôi không muốn đó lại là tên tôi… Tôi sợ rằng chính ông cũng chưa suy nghĩ kỹ đến cùng về tất cả những hậu quả có thể có của ý định ông… Ông biết đó, thực hành nghề thầy thuốc là cơ sở cuộc sống của tôi. Nhưng tôi sẵn sàng từ chối khoản thù lao này và trả nó lại cho ông, chỉ để khỏi khoác vào mình trách nhiệm quá lớn lao.
- Nghĩa là, ông từ chối thay hình đổi dạng cho tôi? - Presto hỏi với giọng sầu não. Lúc này trông anh thật là khốn khổ. Chẳng lẽ tất cả những ước mơ của anh về một cuộc sống mới trong một thân hình mới, về một niềm hạnh phúc mới lại sụp đổ cả chăng?
Nhưng không phải vẻ bi thương đã khiến Sorn động lòng. Nói chung hầu như không thể làm mủi lòng ông ta. Sorn hoàn toàn không có ý định bỏ qua một bệnh nhân béo bở đến thế. Song thực tình đây là một trường hợp khó khăn trong hành nghề. Không nghi ngờ gì nữa, sự thay hình đổi dạng của Presto sẽ gây dư luận ồn ào trên toàn thế giới. Tất nhiên sẽ không có chuyện xử Sorn theo kiểu Lynch. Nhưng có thể báo chí sẽ chửi rủa ông ta, và chưa biết việc đó sẽ quảng cáo thêm cho ông ta hay làm hại sự nghiệp đang tiến hành. Một sự quảng cáo thừa không phải là ý muốn của Sorn. Ông đã có khá đủ kinh nghiệm để lôi cuốn khách hàng thuộc những giai cấp khá giả nhất. Công chúng rộng rãi ít biết về ông, đại diện chính quyền không quan tâm đến ông và điều đó càng tiện lợi cho ông: dư luận xôn xao có thể gây nên sự chú ý không hay ho gì của các cơ quan y tế, và khi đó ai biết được sự việc sẽ kết thúc ra sao! Trường hợp may mắn nhất cũng là bị thiệt hại vượt quá khoản thù lao của Presto, để dập tắt cái dư luận xôn xao ấy và bịt chuyện đi. Vì thế ông muốn bằng mọi cách bảo vệ mình và thậm chí đã đặt trong văn phòng một máy ghi âm ghi lên băng toàn bộ câu chuyện với Presto. Trong trường hợp cần thiết, Sorn có thể chứng minh rằng ông ta đã làm mọi cái có thể được, chính ông ta đã hết sức can ngăn Presto.
Sorn vung tay lên nói:
- Sự quái dạng của ông cũng là một thứ bệnh như mọi thứ bệnh tật khác. Vì thế, là thầy thuốc tôi có quyền từ chối chữa chạy cho ông. - Câu này và những câu sau ông ta nói đặc biệt to và rành mạch. - Đây là một cuộc tranh chấp phức tạp, và lối thoát chỉ có thể là sự tự nguyện từ bỏ ý định của ông. Vì thế tôi chỉ có thể yêu cầu ông, khẩn khoản yêu cầu ông từ bỏ ý định đó. Ông hãy suy nghĩ lại một lần nữa cho thật hết nhẽ. Chúng ta đợi một hai ngày. Và nếu ông đi tới quyết định…
- Quyết định của tôi không lay chuyển! - Presto kêu lên. - và hai ngày không thay đổi được gì cả.
Sorn thở dài, lại vung tay lần nữa.
- Thôi được! Như thế là ông nhận lấy toàn bộ trách nhiệm về mình. - Và ông ta liền bỏi Tonio, đã bằng giọng khác, giọng của thầy thuốc. - Ông đang oán trách, thưa ông Presto?
- Oán trách số phận.
Sorn với vẻ hiểu biết, im lặng và thông cảm gật đầu nói:
- Số phận đối với chúng ta, những người hiện đại chỉ là luật nhân quả mà thôi. Vì thế mà chúng ta không van xin số phận nữa. Chúng ta bắt nó phải thuần phục. Ông là bệnh nhân cuối cùng. Hết giờ khám của tôi rồi. Ta ra vườn và nói chuyện, - ông ta nói thêm, mắt nhìn đồng hồ.