Ngày này qua ngày khác, Presto đã nuốt hết gói thuốc này đến gói thuốc khác. Anh chăm chú ngắm bóng mình trong gương, nhưng chẳng nhận thấy sự thay đổi nào. Vẫn là cái mũi hình giày, vẫn những cái tai to như lá ngưu bàng, vẫn hộp sọ hình trái xoan, trên to dưới nhỏ. Presto đã mất kiên nhẫn và bắt đầu nghi ngờ “phép thuật” của bác sĩ Sorn.
Để không thành trung tâm chú ý của mọi người, từ lâu anh đã bỏ những cuộc dạo chơi trong công viên và chỉ đêm đến mới ra ngoài hít thở không khí. Thời gian trôi qua một cách đơn điệu và khá buồn chán. Anh đọc báo chí của Los Angeles, San Francisco và Hollywood, mong muốn biết những gì đang xảy ra ở đấy.
Một số tin ngắn trên báo bất giác khiến Presto chú ý, dù chúng chẳng có liên quan gì đến số phận của Lux.
Ở bang California, tại thành phố Berkeley, cậu bé Rolf Allison hai tuổi dạo chơi trần truồng trong mười lăm phút vào những ngày nắng, tại sân sau nhà cậu, bất chấp những lời phản đối của những người láng giềng hay thì thào và hay xấu hổ. Người mẹ, Lillian Ellison, đòi hỏi con làm như thế. Bác sĩ đã cho đơn chữa con chị bằng ánh nắng. Nhưng những người láng giềng đã khiếu nại với cảnh sát. Một ông chồng nhạy cảm tuyên bố là sự trần truồng của cậu bé hai tuổi Rolf khiến ông ta rất ngượng.
Mục sư đáng kính Noel Hynes ở Frankfort, bang Kentucky đã tuyên bố: “Những thầy giáo nào dạy học trò rằng tổ tiên của loài người là giống khỉ có đuôi đáng bị treo cổ”.
Ở bang Arkansas, tại trường đại học của địa phương, đã tiến hành cuộc trưng cầu ý kiến về vấn đề họ coi ai là “nhạc sĩ vĩ đại nhất trên thế giới”. Kết quả trưng cầu ý kiến cho thấy đứng đầu bảng là người chỉ huy dàn nhạc Jazz nổi tiếng Paul Whiteman, đứng thứ hai là Beethoven. Hai người chiếm vị trí thứ ba: Paderewski và Genritovi, giám đốc trường nhạc của trường đại học này.
Tại El Paso, bang Texas, người phục vụ việc thánh của nhà thờ giáo phái Calvin, một người rất được quần chúng quý mến, đã tuyên bố: “Điện, như một lực lượng tự nhiên, đã tồn tại trên trái đất, khoảng sáu nghìn năm. Và tôi sẽ không nói vì sao, được Chúa Trời săn sóc, ông Adam lại không thể có máy thu thanh tại chỗ ở, nhờ nó mà ông nghe được những bài ca của thiên thần”.
Những tờ báo khác đăng lên những sự việc hoàn toàn khó tin, do “kẻ thống trị các linh hồn” Robert Ripley đã nghĩ ra. Ví dụ, Ripley phát hiện ở Boston có ông Conners đã lập kỷ lục chạy nhanh lên thang và xuống thang một nhà chọc trời. Một gã Blayston nào đó đã dùng kính hiển vi để khắc được một nghìn sáu trăm năm mươi chữ cái trên một hạt gạo. Một nhà văn Pháp đã phủ kín bốn trăm trang giấy văn phòng phẩm bằng những dấu chấm câu và gửi đến nhà xuất bản, chỉ vì chủ nhân của nhà này đã trách móc tác giả về việc viết câu cú cẩu thả.
Nhà thơ Pháp Breyteyl viết trong hai năm lá thư tình gửi một nữ diễn viên và đã viết một triệu lần câu “anh yêu em”. Cô Cook ở London viết di chúc từ năm hai mươi đến năm bốn mươi tuổi, viết xong tám tập thì chết, để lại năm nghìn dollars. Bác sĩ Littinger ở Vienna cười suốt ba mươi ngày…
Những tin tức tương tự khiến Presto thích thú vì chúng giúp anh nghiên cứu tâm lý của người tiểu thị dân, tính cả tin của họ do dốt nát mà ra, những thị hiếu của họ. Có thể có ích đôi chút cho những xảo thuật.
Nhưng có một lần Presto đã tìm thấy cái anh đang tìm.
Các báo đăng tin về bệnh tình trầm trọng của cô Hedda Lux. Cô đã bị một cơn đau kỳ lạ suýt chết. Bác sĩ được cô hầu phòng gọi điện đến, thấy cảnh cô Lux nằm ngất đi, người tím tái, chỉ còn những dấu hiệu rất mong manh của sự sống. Bác sĩ đã phải rất vất vả mới làm cho cô tỉnh lại. Cô hầu phòng của Lux cũng thấy trong người rất khó ở, dù cô ta đã thoát được cơn này trước cô chủ và đã còn đủ sức để gọi điện cho bác sĩ. Bác sĩ không phát hiện thấy chút dấu vết nào của thán khí hoặc sự có mặt của bất kỳ thứ khí nào có thể gây ra tình trạng tương tự. Cả Hedda và cô hầu phòng đều không thể nói được điều gì xác định về những nguyên nhân của nó.
Mãi mấy ngày sau đó, phóng viên một tờ báo nhỏ mới nhận được một vài tin tức rọi sáng vào chuyện đã xảy ra. Theo lời y, ả hầu phòng của cô Lux đã cho người lái xe quen thân biết là cô chủ của ả suýt chết vì cười, bởi vì Presto đã táo gan ngỏ lời cầu hôn, “Presto trông hết sức tức cười đến nỗi chính tôi cũng suýt tắt thở vì cười”, - ả hầu phòng nói.
Những báo khác không đăng lại tin này, vì cho nó hết sức khó tin. Presto có thể ngỏ lời cầu hôn và bị cự tuyệt. Song chết vì cười, thật là chuyện chưa từng có.
Một ngày sau, cũng trên tờ báo đó lại đăng một tin ngắn nói là Tonio Presto nhất định có liên can đến cơn đau kỳ lạ của cô Lux. Một vài người làm chứng đã khẳng định rằng họ thấy Presto vào cái buổi sáng bất hạnh ấy từ biệt thự của Lux đi ra. Anh vừa đi khỏi thì bác sĩ đã tới thăm Hedda Lux. Dầu sao đi nữa, phía cô Lux không hề có lời khiếu nại nào, nên các cơ quan điều tra không thể công khai tiến hành thẩm cứu. Những sự nghi ngờ đối với Tonio Presto càng tăng thêm khi anh đột nhiên biến mất, có thể vì sợ trách nhiệm đối với hành động của mình. Theo lời của nhà quay phim Hoffmann, thì Tonio Presto đi sang châu Âu để chữa bệnh. Bản thân Hoffmann cũng sẽ đi Tahiti gần như đồng thời với Presto.
Ngày sau nữa, cũng lại tờ báo nhỏ trên đã thêu dệt chuyện, thông báo với thế giới là sự thật về hành động xúc phạm, đại bất kính của Presto đã được xác định, Tonio Presto thật sự đã táo gan làm nhục cô Lux bằng lời cầu hôn. Tin này đã được các báo khác chộp lấy, và những kẻ hâm mộ Hedda Lux, cả nam lẫn nữ, đã gửi về tòa soạn báo hàng nghìn bức thư tỏ lòng công phẫn, thông cảm và chia buồn với cô Lux “bị xúc phạm và lăng nhục”.
“Hành động xúc phạm, đại bất kính” - Presto căm phẫn nghĩ, - Giá mà bây giờ mình rơi vào tay những kẻ sùng mộ Hedda Lux, bọn chúng sẽ xé xác mình mất! Tòa án của quần chúng mà! Nhưng thôi được, càng tốt! Cốt là từ nay không ai còn nói là mình không có quyền thay hình đổi dạng!”.
Dẫu sao việc Presto nhanh chóng vứt bỏ được cái mặt nạ khủng khiếp của anh cũng tốt biết bao!
Presto đến bên chiếc gương và một lần nữa chăm chú ngắm nghía bộ mặt của mình! Chẳng có thay đổi gì hết!
“Dù sao Lux cũng không muốn tiết lộ điều bí mật của mình” - Presto nghĩ. - Ả hầu phòng đã nói lộ. Lux! Nàng tiếp ta ra sao khi ta xuất hiện trước mặt nàng trong hình dạng mới?”
Sự nôn nóng bỗng nhiên xâm chiếm tâm hồn Presto, mặc dù có đông bệnh nhân đang ở trong vườn anh vẫn phóng tới chỗ bác sĩ Sorn.
- Này, ông bác sĩ! Tôi không thể kiên nhẫn hơn nữa. Thuốc của ông chẳng có chút tác dụng nào đối với tôi. - Presto nói.
- Xin đừng lo, - Sorn bình tĩnh đáp, - Thuốc của tôi có tác dụng cần thiết. Nhưng mọi sự không diễn ra nhanh được như trên phim của ông. Thuốc tác dụng vào tuyến yên và tuyến giáp. Các tuyến này phải tích lũy một số lượng hormon cần thiết. Các hormon tác dụng vào tế bào. Ông thấy không, ở đây có bao nhiêu lần chuyển trao? Ngoài ra ông đừng quên rằng ông không còn mười tuổi, xương cốt ông không còn dễ uốn nắn như ở đứa trẻ. Khi nào các tuyến tập hợp được đủ sức lực, nếu có thể nói như thế, các quá trình biến đổi sẽ diễn ra hết sức mau hơn.
Presto nhìn quanh và thấy một thiếu phụ trẻ đẹp, hoặc một cô gái đang ngồi trên ghế bành. Mãi đến lúc này anh mới nhận thấy là đã chạy vào văn phòng của bác sĩ mà không báo trước, lại giữa buổi tiếp khách.
- Xin thứ lỗi, - anh bối rối hướng về người thiếu phụ.
Nữ bệnh nhân mỉm cười và nói:
- Ông bác sĩ và tôi đã nói xong chuyện. - Thiếu phụ gật đầu chào, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.
- Người mới à? - Presto hỏi.
- Trái lại, người cũ. - Sorn mỉm cười đáp.
- Nhưng tôi không nhận thấy, không nhìn thấy người này trong số bệnh nhân…
- Phải, ông không thấy người này, nhưng dù sao ông cũng đã thấy cô ta. Đó chính là người con gái đã ngồi tại hiên, trên chiếc ghế bành, ông nhớ chứ, cô Veda?
- Con quái vật khủng khiếp? - Presto kinh ngạc hỏi lại.
- Chính cô ta.
Presto lao tới bác sĩ và nắm chặt tay ông.
- Xin lỗi bác sĩ, tôi đã hoài nghi thiên tài của ông!
- Đâu đã phải là thiên tài, song dù sao y học hiện đại cũng có thể làm được chút gì đó. Ông về đi và hãy kiên nhẫn chờ đợi.