Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KẺ GIAN PHI

“Điều kỳ diệu của sự biến hóa” đã hoàn thành. Chiếc gương soi không còn in hình một kẻ quái dạng xấu xí, mà một chàng trai trẻ đẹp, cân đối, dong dỏng cao. Và điều ngạc nhiên hơn cả là ở chàng “Presto mới”, với những hình dáng cân đối không chê vào đâu được của một người bình thường, vẫn có một cái gì đó bắt ta phải nhớ đến anh chàng “Presto cũ”, một sự giống nhau mà ta thường nhận thấy ở hai pho tượng khác nhau về kích thước nhưng đều do con dao của một nhà điêu khắc tạo nên. Bác sĩ Sorn ngắm tác phẩm của mình với tình cảm của người nghệ sĩ hài lòng về công việc đã làm.

- Tuyệt thật! - ông nói. - Xin chúc ông thành công trong cuộc đời. Những quá trình nội tại của sự cấu tạo lại cơ thể ông đã chấm dứt, nhưng dù sao ông còn phải chăm chú theo dõi hình dạng bên ngoài của mình một vài tuần nữa. Nếu nhận thấy có sự thay đổi dù nhỏ nhất trên mặt ông hãy tới tìm tôi ngay.

Presto cảm phục xiết chặt tay bác sĩ.

Presto đã để lại ở bệnh viện này gần như toàn bộ số tiền anh mang theo, ngót trăm nghìn dollars. Anh chỉ còn đủ tiền để trở về. Anh gửi điện cho Sebastian bảo cho ông lão biết là sáng mai anh sẽ về tới nhà.

Vào giờ đã định, chiếc xe du lịch thuê lăn bánh tới biệt thự Presto. Người lão bộc chạy ra chiếc cầu thang rộng lượn theo nửa vòng thoai thoải xuống con đường rải cát, nhưng đột nhiên đứng dừng lại, phân vân. Thay vì cậu chủ, ông lão thấy một chàng trai trẻ xinh đẹp. Khi nhận thấy sự phân vân của ông, chàng đã cười ha hả và nói với giọng nam trung dễ thương:

- Sao, không nhận ra tôi à, ông bạn già? Tôi đây Antonio Presto đây, nhưng tôi đã đến bác sĩ và ông ta… lão có hiểu không, đã biến đổi người tôi, đã làm lại như mới. Xách va-li lên đi!

Nhưng Sebastian đứng nguyên không động đậy. Lão là người đầy tớ trung thành, thậm chí còn hơn một người đầy tớ. Lão đã trông nom chú lùn Presto như người vú nuôi yêu quý trông nom đứa trẻ và bảo vệ lợi ích của anh còn hơn lợi ích của chính mình. Sebastian biết những nguy cơ đe dọa thân thể và tài sản của một triệu phú ở Mỹ, mà Presto lại là nhà triệu phú lớn. Sebastian thường hồi hộp xúc động khi đọc thấy trên báo chí những mưu ma chước quỷ mà bọn tội phạm đã dùng để chiếm đoạt tài sản không phải của chúng. Và trong giờ phút này Sebastian không hề nghi ngờ là lão đang đứng trước một tên đê tiện muốn lừa đảo để vào đánh cắp nhà Presto.

“Nhưng nó không lừa nổi mình đâu!” - ông lão cảnh giác lẩm bẩm một mình.

Không những Sebastian, người đã từng trải việc đời, mà đến cả đứa trẻ còn hôi mùi sữa ngốc nghếch cũng không bị rơi vào bẫy đó. Trò lừa đảo quá lộ liễu. Lẽ nào có thể như thế, con người lại có thể thay đổi đến thế ư?

- Chà, sao lão còn đứng đó? - Presto sốt ruột hỏi.

- Ông ở đâu đến thì hãy về nơi đó! - Sebastian nói một cách thô bạo, lão bước lên vài bậc thang để phòng khi bất trắc thì chiếm được vị trí thuận lợi hơn cạnh cửa ra vào. - Ông chủ không có nhà, vắng ông ấy tôi không để ai vào nhà đâu. Tôi được lệnh nghiêm ngặt như vậy.

- Đồ ngốc, tôi đã nói với lão rằng chính tôi là ông chủ đây, là Tonio Presto đây.

Presto vung tay làm một cử chỉ sốt ruột, gợi cho Sebastian hao hao nhớ lại cử chỉ của Presto quái dạng cũ. Xúc động và phẫn nộ vì Sebastian không cho để anh vào. Presto đã cao giọng, và trong câu sau cùng của anh - “chính tôi là ông chủ đây, là Tonio Presto đây” - đã làm nổi bật cái giọng kim của anh lùn Presto.

Sebastian nghi ngờ nhìn kỹ lần nữa người trai trẻ không quen biết.

“Đồ quỷ quái gì thế này! - Ông già nghĩ thầm - Quả thật, trong anh ta dường như có hai con người!”

Có lẽ Presto đã lợi dụng giây phút do dự này và thuyết phục được Sebastian, nếu như không có sự can thiệp của một kẻ khác được chứng kiến cảnh đó. Người lái xe đã chú ý câu chuyện. Gã liếc nhìn Tonio. Cố nhiên, đây không phải là Presto. Ai mà không biết Presto! Gã lái xe rõ ràng đứng về phía Sebastian, gã bí mật nháy mắt với lão như để cảnh cáo: “Đừng cho người này vào nhà, hắn nguy hiểm đấy”.

Sebastian hiểu cái cử chỉ ấy và bước thêm lên mấy bậc thang nữa. Bây giờ lão đã đứng ngay ở cửa. Presto mất kiên nhẫn. Anh cũng bắt đầu bước lên cầu thang, và Sebastian tỉnh táo theo dõi kẻ gian phi. Với sự nhanh nhẹn bất ngờ ở tuổi của lão, lão lọt qua cửa và đóng sập lại, cài then sắt, khóa trái, móc chặt, xích chặt. Trong lúc Presto vắng nhà Sebastian đã tự nghĩ ra tất cả những kiểu khóa phức tạp ấy và đặt thợ nguội làm. Lúc này lão đã tuyệt đối an toàn và có thể cầm cự được cuộc vây hãm của cả một bầy giặc cướp.

- Sao, không được hả, cậu bé? - lão đứng bên cửa, nói với nụ cười khá độc địa.

Tonio bắt đầu đập cửa, nhưng Sebastian không mở. Van nài, khuyên dỗ cũng không ăn thua, Sebastian vững như tảng đá.

- Lão già bướng bỉnh, ngu ngốc! - Presto tức giận chửi rủa.

Trước con mắt giễu cợt của gã lái xe. Tonio chậm chạp bước xuống cầu thang, vừa đi vừa cân nhắc tình thế của mình. Có lẽ người lái xe riêng của anh thông minh hơn chăng? Presto rẽ về phía garage, cạnh đó có một ngôi nhà nhỏ dành cho người lái xe. Trên của nhà có ổ khóa to tướng.

- Chắc là tên bịp bợm đã đem xe mình ra cho thuê rồi! - Presto làu bàu. Anh không còn biết làm việc gì khác ngoài cách ở khách sạn. Anh gọi thuê phòng ở một trong những khách sạn sang nhất của thành phố.

Presto chỉ còn vửa đủ tiền để thanh toán với gã lái xe. May mà anh mặc bộ quần áo đẹp, đắt tiền và có những chiếc va-li với những cái nhãn rất oai của khách sạn sang nhất Âu Mỹ. Gã gác cổng kính cẩn mở của mời anh vào.

- Xin ông cho biết họ tên? - một gã trẻ tuổi đeo kính to, ngồi tại văn phòng hỏi.

- Tonio Presto, nghệ sĩ điện ảnh - Tonio buột miệng.

Trước kia anh không cần xưng tên. Cố nén nụ cười, gác cổng, hầu bàn và đầu bếp là những kẻ đầu tiên cung kính tung hô tên anh. Mọi người quen anh hơn cả tổng thống. Bây giờ anh đành phải xưng tên. Nhưng đã hết đâu. Tiếng “Tonio Presto” gây cho gã thư ký một ấn tượng bất ngờ. Gã bất thần lùi lại và ngó trân trân Presto trong mấy phút. Rồi gã nói, một cách nhã nhặn nhưng lạnh lùng:

- Thưa, có lẽ ông muốn có cùng tên họ với Presto trứ danh.

Đến đây Presto bỗng sinh ra nản lòng. Anh không muốn thuyết phục gã trẻ tuổi này tin vào chuyện trái ngược với cái hắn nhìn thấy: gã trai trẻ đeo kính này chắc cũng không tin anh như Sebastian vậy thôi. Hơi đâu lại đặt mình vào địa vị ngu xuẩn của người rõ ràng đang chiếm tên một người khác:

- Phải, cùng họ tên, - Presto đáp và vội vã lên thang máy chạy trốn về phòng mình.

“Rồi sẽ ra sao nữa? - anh lo lắng nghĩ. - Hóa ra để mất bộ mặt mình là một việc chẳng dễ chịu chút nào”.

Presto cảm thấy đói. May mà khách sạn này có thể ăn sáng ăn trưa không phải trả tiền ngay. Presto bấm chuông và gọi bữa điểm tâm. Anh nhận thấy những người hầu vẫn nhìn anh một cách đặc biệt thế nào đó. Chắc là cái tin có một người trẻ tuổi dám chiếm đoạt một cách bất nhã một tên tuổi lừng lẫy đã lan ra khắp khách sạn.

Presto ăn lót dạ xong và anh vui lên. Rốt cuộc mọi việc sẽ rõ ràng và chính anh cũng sẽ vui cười về những chuyện rủi ro của mình.

Lúc này anh quyết định thực hiện ước mơ từ lâu của anh mà anh đã ấp ủ trong suốt thời gian nằm điều trị tại bệnh viện Sorn: Presto quyết định đầu tiên đến thăm Hedda Lux. Anh sẽ xin nàng tha lỗi và… Chẳng rõ bây giờ nàng sẽ tiếp anh như thế nào?

Một lần nữa Presto nhìn vào gương với con mắt phê phán và anh thấy mình là một người đẹp trai thực sự. Đây là lúc anh có thể sắm vai trong những vở bi kịch cao cả! Ước mơ của anh sẽ thực hiện… Anh - Romeo, Hedda - Juliet… Presto lấy tư thế và chìa tay cho nàng Juliet tưởng tượng: Tuyệt vời! Tuyệt diệu! Nàng sẽ xiêu lòng. Bây giờ nàng sẽ không cự tuyệt ta nữa!” - anh nghĩ, và thay bộ đồ mới đi ra phố.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev