Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 385 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LẠI BỊ CỰ TUYỆT

Biệt thự của Hedda Lux nằm bên ngoài thành phố, không xa thị trấn điện ảnh của Mr. Pitch, cách biệt thự riêng của Presto nửa dặm. Nhưng Presto không còn tiền để thuê ô tô.

“Đành phải đi bộ” - anh nghĩ. Và anh liền tự an ủi: đi dạo bộ là một việc có ích. Song không bao lâu anh đã thấy được rằng thậm chí những việc có ích nhất cũng chỉ thú vị khi chúng có mức độ. Để rút ngắn đường anh quyết định đi theo con đường mới, vừa xây dựng xong.

Nóng không chịu nổi. Con đường ô tô chưa rải nhựa trắng lòa đến nhức mắt. Ngoài ra luôn luôn có những xe ô tô chạy qua chạy lại, chúng tung bụi mù lên khiến cho Presto ngạt thở. Anh đã quên từ lâu rằng xe ô tô để lại sau chúng rất nhiều bụi và chúng có thể gây ra biết bao điều khó chịu cho người bắt buộc phải lê bước trên đường. Những người đi ô tô dường như chế nhạo người đi bộ và khi đi ngang qua đã vênh vang rú còi ầm ĩ và tuôn bao nhiêu là bụi vào mắt, khiến Presto nắm chặt tay lại vì tức giận.

Chưa bao giờ con đường quen thuộc này lại có vẻ xa thế đối với anh.

Rốt cuộc, khi Presto đi tới được biệt thự của Lux, trông anh không thể thương được nữa. Mắt mũi và cổ áo đen nhẻm vì bụi bẩn và mồ hôi, tóc lại dính bết, quần áo và giầy phủ đầy bụi. Anh ngắm mình và bắt đầu do dự có nên xuất hiện trước Hedda với vẻ thảm hại thế này không. Nhưng mong muốn được sớm nhìn thấy nàng đã thúc giục anh quả quyết bấm chuông. Cửa mở và Presto nhìn thấy vẫn cô hầu phòng ấy mà anh đã suýt giết chết bằng cơn cười cùng với cô chủ của ả. Cô gái không nhận ra anh. Ả hơi có vẻ coi thường trước bộ quần áo của anh, nhưng ngước nhìn thấy mắt anh, ả liền niềm nở mỉm cười. Nụ cười hoan nghênh và cổ vũ Presto.

- Tôi muốn được gặp tiểu thư Lux.

Hàng nghìn chàng trai trẻ mơ ước vinh quang của các nam nữ nghệ sĩ điện ảnh thường mong gặp tiểu thư Lux với hy vọng được nàng che chở. Hàng chục nghìn người thuộc mọi lứa tuổi và cả hai giới coi việc được nhìn tận mắt nàng Lux “thần diệu” là một niềm hạnh phúc. Nhưng nàng không sao có đủ thì giờ làm việc nếu như phải tiếp tất cả những người đến gặp.

- Tiểu thư Lux không có nhà ạ - cô hầu phòng đáp bằng câu nói thường lệ.

Nhưng Presto biết thừa cái mẹo ấy:

- Đối với tôi nàng phải có ở nhà - anh nói một cách đầy hàm ý - Tôi là bạn cũ của nàng và nàng sẽ rất vui sướng được nhìn thấy tôi - cô gái cười mát khi nghe tiếng “cũ” - Phải, xin cô đừng cười vội, - Presto nói tiếp - Tôi biết Hedda từ khi nàng còn là một cô bé con. Tôi tới đây mấy ngày vì có công việc và đã quyết định đến thăm nàng. Nhưng xe ô tô của tôi bị hỏng dọc đường và… - anh chỉ bộ quần áo của mình một cách đầy ý nghĩa, - tôi đành phải đi bộ.

- Ông lệnh cho tôi phải trình báo về ông thế nào ạ? - cô hầu phòng hỏi, với giọng hoàn toàn nhã nhặn.

Lại câu hỏi bất hạnh này!

- Cô thấy không, - Presto ngập ngừng - tôi muốn dành cho tiểu thư Lux một sự bất ngờ, hãy nói với nàng là có người bạn cũ muốn gặp.

Cô hầu phòng mở hé cửa đưa Presto vào phòng khách lớn và chạy đi báo cô chủ, sau khi đề nghị Presto ngồi chờ. Thế là đã thắng lợi được một nửa.

“Phụ nữ thật là dễ thương, - Presto nghĩ, - Chắc là Hedda sẽ muốn nhìn thấy bạn cũ, đặc biết sau khi cô hầu phòng đã tả hình dáng của mình. Chắc là ả sẽ làm việc đó…”

- Cô chủ mời ông quá bộ vào phòng khách nhỏ của cô, - cô hầu phòng nói, và Presto hồi hộp đi vào căn phòng quen thuộc chìm đắm trong những tấm thảm mềm trên đó đặt rải rác những ghế tròn mềm, những gối, những bộ da sư tử và da gấu.

Lux đang nửa nằm nửa ngồi trên đi-văng và đứng lên khi nhìn thấy Presto đi vào, nàng nghi nghi hoặc hoặc nhìn anh. Lại đánh lừa! Những kẻ cuồng mộ, kẻ đi săn vinh quang này còn có mánh khóe nào mà họ không dùng!

- Ông cần gì? - nàng hỏi khô khan.

Presto cúi chào.

- Thưa cô, tôi không đánh lừa cô. Tôi là bạn cũ của cô, dù cô không nhận ra tôi. - Giọng nam trung dễ thương và sự chân thành của Presto gây được ấn tượng tốt đẹp.

- Xin mời ông! - Lux nói, chỉ vào chiếc ghế bành nhỏ.

Presto ngồi xuống ghế. Lux buông mình xuống đi-văng. Một phút im lặng, rồi Presto bắt đầu nói, thỉnh thoảng nhìn Lux đầy hàm ý.

- Để cô tin rằng tôi không lừa dối cô, tôi có thể kể lại cô nghe điều mà không một ai được biết, ngoài cô và… một người nữa. Tôi nhắc lại đúng từng từ.

- Anh ấy đã nói lại với ông à? - Lux hỏi.

Tonio mỉm cười.

- Vâng, anh ấy đã nói lại với tôi. Anh ấy rất hối hận vì đã gây nên… sự bất an cho cô, do đã bắt cô cười quá nhiều…

- Tôi suýt chết cơ đấy.

Presto gật đầu đồng ý.

- Tôi biết việc đó.

- Nhưng ông có liên quan gì đến đây? - Hedda hỏi - Tonio nhờ ông chuyển lời xin lỗi à?

- Vâng, anh ấy… di chúc lại việc đó.

- Anh ấy chết rồi? - Hedda hốt hoảng.

Tonio không trả lời vào câu hỏi của nàng.

- Cho phép tôi nhắc cô nhớ cô đã nói gì để đáp lại lời cầu hôn của anh ấy.

- Trời ơi, nhưng tôi không thể tin được rằng sự từ chối của tôi lại giết chết anh ấy. Anh ấy là bạn ông và bây giờ hình như ông tới đây để trả thù cho anh ấy…

- Xin cô đừng vội kết luận và xin hãy nghe kỹ lời tôi nói. Vậy là, hồi đó cô đã nói với Presto rằng giữa cô và anh ấy có một chướng ngại không thể vượt qua. Vật chướng ngại đó chính là sự quái dạng của anh ấy. Đúng thế chứ? Nghĩa là giá như không có chướng ngại đó, anh ấy đã đạt được ước nguyện?

- Đúng vậy, - Hedda đáp.

- Thế đấy, - Presto nói - lúc này không còn vật chướng ngại ấy nữa. Antonio Presto không chết mà chỉ thay đổi hình dạng. Antonio Presto chính là tôi. Giờ thì cô không còn nói được là tôi xấu xí chứ?

Presto đứng lên khỏi ghế và đi lại vài bước giống như “một người mẫu sống” trong cửa hàng y phục theo thời trang. Lux bất giác bật ngửa người ra sau. Mắt nàng ánh lên nỗi hoảng sợ. Đầu óc nàng căng thẳng. Con người kỳ lạ này là ai nhỉ? Một thằng điên? Một tên tội phạm?

- Ông cần gì ở tôi?… - Hedda hỏi, hầu như không tự chủ được.

- Tôi đến vì câu trả lời và đã nhận được rồi. - Presto đáp. - Cô đã nói: “Đúng vậy”

- Nhưng ông đâu phải là Presto… Xin ông đừng hành hạ tôi! Ông cần gì nào?

- Cô Lux xin cô yên tâm. Chẳng có nguy cơ nào đe dọa cô. Tôi không điên, cũng không phải giặc cướp. Tôi biết là cô khó tin rằng chính anh chàng trẻ tuổi xa lạ đang nói chuyện với cô này lại thực là Antonio Presto đã bị cô cự tuyệt. Nhưng tôi sẽ cố gắng làm cho cô tin vào cái chuyện khó tin nổi này.

Rồi Presto kể cho Hedda nghe mọi chuyện đã xảy ra sau buổi đến thăm nàng, anh chìa cho nàng xem những mẩu cắt trong báo nói về “những sự biến hóa thần kỳ” của Sorn, sau hết anh đưa ra những tấm ảnh ghi lại tất cả những giai đoạn của sự biến hóa diễn ra trong cơ thể của Presto. Những tấm ảnh này đáng tin cậy hơn hết. Nhưng dù vậy khi Hedda rời mắt khỏi tấm ảnh để nhìn ngắm con người trẻ trung xinh đẹp và hình dung ra trong đầu mình chàng Tonio Presto trước kia, lý trí của nàng vẫn không chịu tin là có thể có được những biến hóa như thế.

Nàng ngẫm nghĩ. Một sự yên lặng mà Presto không muốn phá vỡ. Anh chờ câu trả lời của Hedda như chờ lời tuyên án. Cuối cùng Lux cũng ngẩng lên và nói:

- Ông… Presto… - Presto không thích lời mở đầu này. Trước kia Hedda không gọi tên anh một cách trịnh trọng như thế, nàng chỉ xưng hô như bè bạn: “Tonio”- Giả sử là mọi chuyện đúng như ông nói, bức tường quái dạng không còn ngăn cách chúng ta. Nhưng…

- Sao lại còn có “nhưng” ở đây?… - Presto nóng nảy hỏi.

- Tôi đã chú ý nghe ông, giờ xin ông chú ý nghe tôi. Ông hãy nhớ lại cuộc nói chuyện của chúng ta, khi ông còn là kẻ quái dạng Tonio. Tôi đã nói với ông là hoàn cảnh bắt buộc. Sự ngưỡng mộ của công chúng cho ta nhiều, nhưng cũng đòi hỏi ở ta nhiều. Tôi được vẻ vang là nhờ ý muốn của công chúng đến rạp xem phim. Và tôi không được phép xích mích với công chúng. Tôi đã nói rằng, điều làm cho công chúng thích thú hơn cả là giá như tôi mãi không lấy chồng. Khi đó thì mỗi viên thư ký, mỗi người quét đường mà giữ ảnh của tôi đều có thể tự hình dung mình trong vai trò “người hùng” của tôi. Công chúng còn tha thứ được cho tôi nếu như tôi đi lấy một vị anh hùng chân chính…

- Một vị thần hoặc bán thần, hồi đó cô đã nói thế.

- Phải lấy những người mà công chúng tán dương.

- Nhưng phải chăng Presto không phải là thần? - Tonio kiêu hãnh hỏi lại.

- Ông không còn là Presto. Tất cả vấn đề là ở đấy. Ông đã là vị “thần - ngoáo - ộp”, nhưng ông đã thật độc đáo vô song trong vẻ xấu xí của mình. Bây giờ ông đẹp trai như Narcissus, nhưng công chúng không quen biết ông như hiện tại. Ông đã biến thành một chàng trai trẻ xinh đẹp vô danh. Mà vẻ đẹp vô danh thì còn tồi tệ hơn cả sự xấu xí trứ danh của Presto. Tôi không muốn, tôi không thể để cho người ta nói rằng cô Lux đang về già - mà tôi hơn ông đến hai tuổi thực, ông cũng biết đấy - rằng cô Lux đang về già đã bỏ hàng triệu bạc để mua cho mình một người chồng trẻ, bất tài, vô danh, nhưng là một thanh niên xinh đẹp. Hơn nữa, chưa chắc bản thân ông đã bằng lòng làm “chồng của người nổi tiếng”. Đối với những người đàn ông có tính tự ái thì đó là một vai trò không hấp dẫn. Ông lại đã được cưng chiều bằng vinh quang và thắng lợi.

- Ai nói với cô là tôi không được ai biết đến? Chẳng lẽ tôi không còn là Tonio Presto? Presto đã khoác cho mình bộ mặt mới. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà anh ta không còn là Presto? Chẳng lẽ tài năng của tôi không còn như trước? Trước kia tôi làm cho thiên hạ cười, bây giờ tôi làm cho trái tim họ đau thắt lại. Tôi đã là nhà hài hước, là anh hề, bây giờ tôi là nhà bi kịch. Ôi tôi sẽ biểu diễn thật tuyệt! Cô hãy tin tôi khán giả sẽ bị xúc động đến tận đáy lòng, khi nhìn thấy Presto - nhà bi kịch trên màn ảnh. Nếu tôi đã là một bán thần, tôi sẽ trở thành thần…

- “Sẽ, sẽ là, sẽ trở thành…” Đó chỉ là những mơ ước. Con đường đi tới màn ảnh rất gian khổ, chông gai, thường là không vượt qua được đối với những ai chỉ mơ ước vinh quang…

- Cô nói với tôi tất cả những điều đó để làm gì? Chẳng lẽ tôi không biết rằng không dễ dàng trở nên người có danh tiếng? Nhưng tôi có một di sản tốt đẹp do Tonio Presto để lại cho tôi: tài năng được mọi người thừa nhận, tri thức tuyệt vời về kỹ thuật diễn viên, sau hết là những mối quen biết…

- Nhưng ông thiếu cái chủ yếu: cái mũi hình giầy buồn cười không thể tưởng tượng được của Tonio Presto. Và công chúng không công nhận ông.

- Tôi buộc họ phải công nhận. Cô hãy coi chừng đây là cái cớ thoái thác cuối cùng đấy. Nếu tôi sẽ đến với cô trong ánh hào quang của danh vọng và sự ngưỡng mộ của quần chúng…

- Khi ấy chúng ta sẽ nói tiếp câu chuyện này. Nhưng, ông Presto ạ, xin ông nhớ cho là tôi không hề hứa hẹn gì và không bị ràng buộc bởi cái gì cả.

- Cô đã yêu rồi? Cô có vị hôn phu? - Presto hỏi

- Tôi có trái tim sôi nổi và ý chí tự do, ông Presto. Ông hãy đi giành lấy vinh quang.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev

Truyện bạn đang đọc dở dang