Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 404 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ĐIỀU TÌM THẤY BÍ ẨN

Y như Presto thực sự bị đánh tráo. Ellen kinh ngạc quan sát người khách trọ của cô. Trước đấy, sáng sáng ông Adam Smith lười nhác nằm ườn trên cỏ dưới gốc thông, Bây giờ người khách trọ này tỏ ra năng động khác thường. Sáng sáng ông ta viết nhiều bức thư ở trong phòng, hoặc biên chép gì đó ở trong các cuốn sách, hay đi ra bưu điện để nhận thư từ lưu ký. Những ngày vừa qua ông ta ngày càng có nhiều thư từ. Người khách trọ này thường trở về với những bọc thư và báo to tướng. Có lần, khi dọn vệ sinh trong phòng Ellen tò mò xem một tờ giấy viết đầy những ghi chú và con số, cô đọc thấy như sau:

Trên toàn thế giới có 52 nghìn rạp chiếu phim với 2 triệu chỗ ngồi.

Tổng số vốn đầu tư vào các rạp này: 11 tỷ marks vàng, 60% số tiền này là của Mỹ.

Số vốn đầu tư vào kỹ nghệ điện ảnh của Mỹ lên tới 2 tỷ dollars.

Giá thành của phim từ 200 nghìn đến 2,5 triệu dollars mỗi bộ và hơn nữa.

Hằng năm sản xuất được 700 bộ phim truyện.

Những khoản chi tiêu và phí tổn sản xuất theo tỷ lệ phần trăm:

Lương diễn viên: 25

Tiền thuê địa điểm và chi phí khác: 20

Trang trí: 19

Lương đạo diễn, trợ lý và quay phim: 10

Kịch bản: 10

Chi phí quay dã ngoại: 8

Phim sống: 5

Phục trang: 3

Tổng cộng: 100

Chi phí của một xưởng sản xuất phim trong một tuần lễ (Hollywood) - vài triệu dollars mỗi tuần. Trả lương 71 nhà văn, 31 chủ nhiệm, 49 “ngôi sao”, đội quân diễn viên, nhân viên kỹ thuật.

Giá một rạp chiếu phim: một triệu dollars và hơn nữa.

Ngân hàng là ông chủ trùm lên tất cả các xưởng phim, lên Hollywood, lên 27 nghìn rạp chiếu phim. Ngân hàng kiểm duyệt các phim.

Số lượt người xem phim ở Mỹ: một ngày có tới 16 triệu người. Giá vé từ 25 xu đến 2 dollars và đắt hơn, màn ảnh hạng nhất từ 2 dollars trở lên.

Quảng cáo: 5 triệu dollars riêng trên báo chí.

Cước chú: Một vài con số đã lạc hậu. Kiểm tra bằng những tài liệu mới…

Ellen không có thì giờ đọc tiếp vả lại cũng chẳng thú vị gì. Rõ ràng là ông Smith viết cái gì đó về công việc điện ảnh.

Một lần khác Ellen thấy trên bàn một cái phong bì Tonio để quên. Trên phong bì có địa chỉ của phòng bưu cục địa phương, thư lưu ký, gửi cho ông Antonio Presto.

Ellen kinh ngạc hết sức. Nghĩa là, Tonio Presto trứ danh vẫn còn và rõ ràng là đang sống ở đâu đó gần đây. Nhưng tại sao chiếc phong bì đã bóc này lại nằm trên bàn của ông Smith? Đó là điều bí ẩn. Có lẽ Smith là bà con ruột thịt hay là bạn thân của Tonio Presto? Đúng rồi, có thể như thế. Nhưng tại sao ông Smith không bao giờ nói với cô là ông ta có quen riêng Presto? Đã nhiều lần Ellen có ý nghĩ rằng, giữa Tonio Presto mà cô biết rất rõ trên màn ảnh với người khách trọ nhà cô có sự giống nhau nào đó khó nhận thấy, mặc dù Smith là một chàng trai bình thường, khỏe mạnh, còn Presto là kẻ quái dạng. Ellen cảm thấy hứng thú lạ thường vì phát hiện của mình. Nhưng cô chưa định nói điều đó với ông khách trọ kể cả với cậu mình. Chẳng nên thú nhận làm gì sự tò mò không khiêm tốn đó - đọc trộm giấy tờ của người khác. Vành hào quang của sự bí ẩn khiến cho ông Smith thêm thú vị trước mặt Ellen. Cho tới nay cô chỉ coi Smith là một nhà báo bình thường, một người không thành đạt, không có cả tiền để ăn ở trong khách sạn. Thế mà, ông ấy có những mối quan hệ rất gần gũi và bí ẩn nào đó với chính Tonio Presto. Và có lẽ, chỉ vì những nguyên nhân đó mà Smith đến ở nhà một người gác rừng xoàng xĩnh. Cô bắt đầu quan sát người khách trọ một cách chăm chú hơn, đến mức ông ta cũng nhận thấy và có lần đã hỏi cô:

- Cô Ellen, gần đây cô không rời mắt khỏi tôi. Đã yêu rồi chăng?

Cô gái bối rối, rồi thậm chí như nổi giận đáp:

- Hoàn toàn không. Đó là ông tưởng thế thôi.

- Tưởng gì cơ? Rằng cô đã yêu tôi à? Tôi cũng không khẳng định điều đó. Nhưng việc cô nhìn tôi một cách đặc biệt thế nào ấy, đó là sự thật.

“Này cứ đợi đấy, tôi sẽ cho anh biết!” - Ellen suy nghĩ và nói:

- Điều đó thì, có lẽ ông nói đúng. Chả là, ông có cái gì đó gợi cho tôi nhớ đến Tonio Presto.

Đến lượt Presto lúng túng. “Hay là cô ta đã đọc địa chỉ trên phong bì? Hình như có lần mình bỏ quên trên bàn. Không, cô ta không làm việc đó. Ellen ít quan tâm tới mình, đâu có đọc giấy tờ của mình”.

- À ra thế! - Presto thốt lên và đã tự chủ được.

- Còn cô thì gợi cho tôi nhớ đến một người quen giống cô như đúc… Cô có trí tưởng tượng rất phong phú. Vì thế mà cô tưởng tượng rằng tôi là Tonio Presto.

Ellen phì cười reo lên:

- Chà, trí tưởng tượng của tôi không lớn đến thế đâu. Làm gì có những chuyện kỳ diệu ấy.

Presto thở ra nhẹ nhõm, nhưng bắt đầu trở nên trầm mặc và thận trọng hơn trong các lần trò chuyện với Ellen.

Tính nết anh lại thay đổi. Hình như anh hay nổi nóng. Đi ra bưu điện nhiều lần hơn. Ellen thường nghe thấy tiếng những bước chân nôn nóng của anh đi lại trong phòng. Hầu như anh không ra đến vườn.

Trong những ngày này, anh đang chờ sự trả lời cuối cùng của luật sư Pierce về vụ án của anh. Pierce đã báo cho Presto biết là, sau khi ông thống đốc, viên chưởng lý và những người đã dự bữa ăn chia tay đến cầu cứu bác sĩ Sorn để thay đổi hình dáng lại cho họ, bản dự luật về việc tước quyền sở hữu tài sản của những người tương tự đã bị hủy bỏ. Toàn bộ câu chuyện này do Pierce tinh ranh đã nghĩ ra. Những nhân viên của ông ta đã lấy cho Tonio các chất bột tạo nên điều kỳ diệu của Sorn bằng cách bí mật nào đó, - chắc là qua những đầy tớ bị mua chuộc của Sorn.

“Tôi không nghi ngờ rằng bản dự luật sẽ bị hủy bỏ, - Pierce viết. - Như thế, trở ngại chính đã không còn nữa, và chỉ còn việc xác lập về mặt thủ tục tính đồng nhất của con người mới của ông với Presto trước kia. Chứng minh điều đó sẽ không khó. Thắng lợi là tòa án đã công nhận sự ủy quyền của ông để tiến hành các công việc xét xử, và chính bằng việc này dường như đã công nhận năng lực hành vi và quyền pháp lý của ông…”

Hiện tại Pierce đang sử dụng ảnh hưởng và những quan hệ của ông để làm cho tòa án mau chóng đưa vụ án ra xét xử để “mọi việc tiến hành trôi chảy”.

Và thế là đến cái ngày đáng ghi nhớ với Presto và Ellen.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev