Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LẠI Ở NHÀ

Presto về tới biệt thự của anh sớm hơn Barry và Ellen: ông-gác-rừng-nhà-giáo còn nán lại vài ngày để giải quyết xong các việc với ban quản lý công viên và bán những đồ đạc không cần thiết.

Việc trở về của Presto diễn ra trong một không khí khá long trọng. Một viên chức của tòa án và một luật sư trợ lý của Pierce có mặt để “trao quyền sở hữu” cho anh.

Chỉ vào Presto, viên chức này nói với Sebastian vừa mở cửa cho họ:

- Chàng trai trẻ này là ông chủ Antonio Presto của lão đã thay đổi hình dạng. Ông là người sở hữu ngôi biệt thự này, và lão phải cư xử một cách thích hợp với ông và thi hành các mệnh lệnh của ông.

Sebastian cau có cúi chào để cho khách đi vào.

Ông viên chức và vị luật sư đi qua tất cả các phòng, họ ngạc nhiên trước những bảo vật nghệ thuật mà Presto đã sưu tập được với một khiếu thẩm mỹ nghiêm ngặt, tinh tế của người sành sỏi. Sau bữa ăn sáng vui vẻ, ông viên chức và vị luật sư ra về.

- Thế là mình lại ở nhà rồi! - Presto reo lên và khoan khoái vươn vai trên ghế bành. Cái ghế con quen thuộc vẫn ở dưới chân anh, nhưng anh không cần đến nó nữa.

Có tiếng gõ cửa.

- Mời vào!

Sebastian hiện ra trên bậc cửa. Trông lão hết sức bối rối. Cặp lông mày điểm bạc của lão nhíu lại, đôi môi trên cái miệng đã xệ xuống mấp máy. Presto quyết định gỡ bí cho lão và vui vẻ hỏi trước:

- Nào, vắng tôi ông sống ra sao, Sebastian?

Người lão bộc chỉ thở dài, nhưng vẫn tiếp tục yên lặng. Presto bật cười:

- Tôi thấy là ông không làm sao quen được với hình dạng mới của tôi.

- Thưa ông Presto! - rốt cuộc Sebastian bắt đầu nói rồi im luôn, như là bị hết hơi.

- Hả?

- Xin ông cho tôi đi khỏi đây.

- Sao lại đi? Sao thế? Ông muốn bỏ mặc tôi hả? - Presto ngạc nhiên. - Ông, người lão bộc trung thành của tôi, người đã bao nhiêu năm chăm nom tôi như một đứa trẻ?

Sebastian nhún vai và nói với nụ cười buồn bã:

- Vâng, ông đã là một đứa trẻ. Dù sao vẫn là đứa trẻ… Còn bây giờ ông đã lớn rồi, và ông không cần vú già nữa.

Trong trái tim của ông lão bề ngoài khắt khe này có biết bao tình âu yếm. Ông đã trông nom Presto như một đứa trẻ, đã quấn quýt với anh và thực sự đã chăm sóc anh như một nhũ mẫu ân cần. Presto biết rõ điều đó, và đến lượt anh cũng rất quấn quýt ông lão.

- Nào, ông bạn thân mến! - Presto kêu lên, anh đứng dậy khỏi ghế và đến bên Sebastian. - Chẳng lẽ tôi chỉ cần người ta đặt cái ghế con dưới chân tôi và lấy giúp tôi những đồ vật tôi không với tới được vì thấp bé? Ông đã làm mọi công việc nội trợ cho tôi, ông là cánh tay phải của tôi ở nhà này.

Sebastian lại thở dài và còn nhăn nhó hơn nữa.

- Nhưng, tôi không thể ở lại nhà này được sau những chuyện đã xảy ra… - lão đáp.

- Chuyện gì đã xảy ra nào? - Presto hỏi. - Có phải chuyện ông không muốn cho tôi vào nhà?

- Và tôi đã bố trí cuộc rình bắt, đã trao ông cho cảnh sát, đã làm nhục ông. - Sebastian tiếp tục. - Những việc như thế người ta không quên đâu, và tôi không muốn rằng sớm hay muộn ông cũng sẽ đuổi tôi đi vì thế. Tốt hơn là tự tôi đi khỏi đây.

- Ngốc nghếch thật! - Presto nồng nhiệt phản đối. - Này, ông Sebastian! Tôi hứa lời hứa danh dự với ông là tuyệt đối tôi không buộc tội ông và không giận ông. Đương nhiên là tôi đã khó chịu. Nhưng ông đã hành động đúng như bất kỳ một người đầy tớ trung thành nào phải hành động. Ở vào địa vị ông chính tôi cũng hành động như thế. Chúng ta quên câu chuyện đó đi và lại trở thành đôi bạn như cũ.

Bộ mặt nhăn nhó của Sebastian hơi dãn ra, nhưng cặp lông mày điểm bạc vẫn còn níu lại.

- Đấy là ông tưởng rằng ông có thể quên đi, - lão nói.

- Hoàn toàn không phải, - Presto phản đối và âu yếm đặt tay lên vai Sebastian. Lúc này mặt hai người ở ngang tầm nhau. Đã có thời kỳ Presto nhìn người lão bộc phải từ dưới ngước lên. Đối với mọi người, khi nhìn họ anh đã phải ngửa đầu ra sau.

“A, có lẽ trên gương mặt này có cái gì đó thật sự gợi lên Presto bé bỏng của ta…” - ông già ngẫm nghĩ, lần đầu tiên ông chăm chú quan sát bộ mặt mới của Presto.

- Thế ông… đích thực là Presto ư? - Sebastian hỏi.

- Chà, tất nhiên rồi, - Tonio mỉm cười đáp. - Phải chăng cho tới giờ ông vẫn còn nghi ngờ điều đó?

- Xin ông tha lỗi, nhưng tôi là một người bình thường, và đầu óc tôi cứ loạn hết cả lên khi nghĩ đến tất cả những chuyện đó. Tôi nghĩ, nhỡ bỗng nhiên một tên cướp nào đó đã giết chết cậu bé của tôi và lợi dụng sự giống nhau để mạo nhận là Presto. Và tôi sẽ phải hầu hạ nó…

- À ra thế đấy! Chà, bây giờ thì hình như ông đã nói được đến hết rồi đó! Ông đi theo tôi!

Presto đi đến chiếc bàn viết, chỉ cho Sebastian xem một loạt ảnh trên đó lần lượt chụp tất cả mọi pha biến hóa của “Presto cũ” thành “mới”, anh đã giải thích mọi việc xảy ra như thế nào. Sebastian bàng hoàng, ông lão lắc đầu, lục xem từng tấm ảnh, vừa so với bộ mặt hiện tại của Presto.

- Kỳ diệu thật! - rốt cuộc ông lão reo lên.

- Phải, những điều kỳ diệu của khoa học, - Presto nói. - Nào, bây giờ thì lão tin rằng tôi không phải kẻ cướp đã giết chết cậu bé của lão chứ? Nếu lão vẫn chưa tin, tôi có thể kể cho lão nghe tất cả mọi chuyện đã xảy ra từ ngày lão đặt chân vào nhà này, mọi câu chuyện giữa hai ta, mọi chi tiết vặt vãnh của cuộc sống. Không một tên cướp nào, dù khôn khéo đến đâu, có thể biết được những chuyện đó! - Và Presto đã nhắc lại thật một vài quãng đời mà không một ai biết cả, ngoài anh và lão Sebastian.

Chỉ đến lúc đó ông già mới mỉm cười thoải mái và reo lên:

- Nghĩa là, quả thật cậu bé của tôi đã lớn lên!

- Chứ gì nữa! Lẽ ra phải thế từ lâu rồi, ông lão ạ! - đến lượt Presto reo lên. - Nghĩa là, lại sống như trước đây chứ?

Sebastian gật đầu.

“Mình vừa thắng được trận khó khăn nhất!” - Presto nghĩ và nói tiếp:

- Vậy mà ông lại định ra đi, khi lúc này tôi rất cần ông. Cần hơn trước đây. Vì tôi bắt đầu một cuộc đời mới, Sebastian ạ… Nhân tiện, ông nghĩ thế nào, cần loại đồ đạc gì cho căn phòng của một cô gái trẻ? Bàn trang điểm, gương đứng, gương ba mặt?…

Sebastian cười mát bằng mắt: “Cái cuộc đời mới nó xoay ra thế đấy! Thôi được, đã lớn rồi mà!…”

Chút ánh sáng vui tươi lấp lánh trong mắt của người lão bộc không lọt qua mắt của Presto giỏi quan sát.

- Lão đừng nghĩ rằng rằng tôi chuẩn bị đưa vợ về nhà, - Presto vội vàng nói ngay. - Không đâu, tôi chỉ quyết định cho thuê một vài phòng ở tầng trên. Tôi cần gì đến bấy nhiêu phòng? Có một ông già phong lưu và cô cháu gái đến ở. Tôi nhượng cả phòng với đồ đạc…

- Lẽ nào đã đến nỗi như thế? - Sebastian lo ngại hỏi.

- Đến nỗi gì hả ông bạn?

- Đến nỗi, vì các quan tòa và luật sư đã vét cạn túi [27] nên cậu phải cho thuê nhà. Tôi cũng đọc báo mà…

- Không đâu, Sebastian, công việc của chúng ta không đến nỗi tồi tệ thế. Nhưng, ông thấy không, người thuê nhà sẽ làm thư ký cho tôi. Thư ký riêng… Tôi thành lập xí nghiệp riêng của mình. Cần có ông ta luôn ở bên cạnh. Ông ta còn có cô cháu gái…

- Tôi hiểu! - Sebastian đáp đầy hàm ý. Và lão nghĩ bụng: “Dù sao, một cô gái đến đây ở cũng là việc không trong sạch.” Với sự thẳng thắn của một bà vú già, lão hỏi: - Cô ta là ai, cô cháu gái ấy? Một thiếu nữ? Còn trẻ?

- Phải.

- Thế thì cô ta ở nhà một chàng trai chưa vợ có tiện không, kể cả cùng với ông cậu?

“Cả ông ta cũng nói thế! Người thứ hai, và chắc không phải người cuối cùng!” - Presto suy nghĩ, vừa rủa thầm trong bụng những lối sống giả nhân giả nghĩa của xã hội. Việc Ellen đến ở nhà anh có thể là đề tài của sự vu khống. Nhưng anh không lùi bước, còn Ellen thuộc loại những cô gái không thèm để ý đến tất cả cái đó!

- Ông nói phải đấy, Sebastian. Nhưng tôi nghĩ đến mọi việc. Chúng ta cần tìm một phu nhân làm bạn cô ấy. Một phụ nữ đứng tuổi của xã hội thượng lưu. Lúc ấy thì mọi việc sẽ ổn.

Sebastian gật đầu và hai người bắt đầu lập danh sách những đồ gỗ và đồ dùng cần thiết cho những người mới đến ở.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev