Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TIẾNG CƯỜI GIẾT NGƯỜI

Sau buổi quay phim bất hạnh ấy, Presto ngồi lên xe ô tô theo như người lái xe nói, “đã bắt phóng xe đến chết”.

Lòng bất mãn, nỗi nhục về cuộc đời, niềm phẫn uất với sự bất công của thiên nhiên, lòng tự ái bị tổn thương, nỗi thống khổ vì tình yêu không được thỏa mãn - tất cả những gì dồn nén trong lòng anh từ bao năm trời như đã vỡ tung ra thành dòng phun đáng sợ. Trong lúc phóng xe như điên anh muốn tìm được sự trấn tĩnh, cứ như muốn chạy trốn cả bản thân mình.

- Đi nữa! Đi nữa! - Presto hét lên, đòi người lái xe phải mở hết tốc độ.

Và họ phóng như bay trên đường, như những kẻ tội phạm bị cảnh sát đang truy đuổi. Thật ra thì có người đuổi theo họ thật. Khi chạy ngang qua một cái trại, xe đã cán chết lũ ngỗng và vịt đi từ cái ao cạnh đó lên, và các chủ trại tức giận đã vác gậy đuổi theo nhưng tất nhiên là không đuổi kịp. Cảnh sát hai lần phóng motor đuổi theo vì xe ô tô chạy vượt tốc độ cho phép và không chịu dừng lại, bất chấp những yêu cầu kiên quyết của cảnh sát. Song xe motor của cảnh sát không sao đuổi kịp được xe ô tô của Presto. Đây là một trong những xe hơi tốt và mạnh nhất nước, chế tạo theo đơn đặt hàng riêng của Presto. Anh yêu thích tốc độ trong mọi việc.

Đến năm giờ chiều, vì thương hại người lái xe. Presto mới quyết định cho xe dừng lại ở một quán rượu bên đường để ăn bữa trưa. Bản thân Presto không đụng đến món gì và anh chỉ uống một bình nước lạnh.

Thế rồi lại bắt đầu cuộc phóng xe như điên suốt cả buổi tối và suốt đêm. Người lái xe mệt lử và, rốt cuộc, tuyên bố rằng anh sẽ ngủ gục trên đường và không dám chắc là anh không phá tan tành chiếc xe cùng với chủ nhân của nó.

- Đi nữa! - Presto gào lên, nhưng sau đó anh đột ngột rời khỏi chỗ ngồi, gạt người lái xe ra và tự mình cầm lấy tay lái. - Anh có thể nghỉ ngơi. - Tonio bảo người lái xe.

Anh này nằm kềnh ra đệm ghế và ngủ ngay lập tức.

Những ý nghĩ của Presto cũng lướt nhanh với tốc độ như chiếc xe.

- Cần phải chấm dứt cái đó! Phải kiên quyết chấm dứt! - Presto thì thầm.

Khi người lái xe tỉnh dậy, đã bảy giờ sáng. Xe đã đỗ trước biệt thự của Hedda Lux.

- Ngủ thích mắt rồi hả? - Presto âu yếm hỏi anh lái xe. - Tôi rẽ vào chào cô Lux, còn anh chờ ở đây nhé. Sau đó chúng ta sẽ về nhà.

Bảy giờ sáng - đến thăm vào giờ này thì quá sớm, nhưng Presto biết rõ là Hedda Lux dậy từ sáu giờ. Nàng thực hiện một lối sống hết sức nhịp nhàng theo chỉ thị của những giáo sư vệ sinh học giỏi nhất, để giữ gìn được trong thời hạn lâu nhất sức hấp dẫn của tuổi trẻ và sắc đẹp - cái vốn của nàng, nó đem lại cho nàng những lợi tức hết sức to lớn.

Lux đã tắm xong, đã xoa bóp xong và hiện giờ đang tập thể dục nhẹ trong gian phòng lớn hình vuông, được chiếu sáng từ phía trên trần xuống. Giữa những hàng cột bằng đá hoa trắng đặt những chiếc gương rất to, soi bóng Lux. Trong bộ quần áo buổi sớm, tóc cắt ngắn và chải mượt, nom nàng giống một cô bé duyên dáng.

- Tonio đấy à? Đến sớm thế? - Nàng niềm nở nói khi nhìn thấy trong gương Tonio Presto từ phía sau tiến lại. Và vẫn không ngừng uốn lưng, cúi mình và vươn vai, nàng nói tiếp: - Mời anh ngồi. Chúng mình sẽ uống cà phê ngay bây giờ.

Nàng không hỏi chuyện gì đã đưa anh tới đây quá sớm thế này, vì đã quen với những hành vi kỳ quặc của Presto.

Presto đi tới chiếc đi-văng lớn có gối đầu, ngồi ghé xuống cạnh ghế, nhưng lại vội dậy ngay và đi đi lại lại thành những đường vòng lớn trong phòng.

- Presto, đừng đi lại nữa, nhìn anh tôi chóng mặt lắm. - Lux nói.

- Tôi cần nói chuyện với cô. - Presto thốt lên, chân vẫn không ngừng lượn vòng tròn. - Về công việc, về một việc rất quan trọng. Nhưng tôi chưa thể nói được khi mà cô cứ lắc lư và ngồi chồm hổm thế kia. Mời cô ngồi hẳn xuống đi-văng.

Lux nhìn Presto, đi tới đi-văng và ngồi xuống, tay bó gối. Presto đến bên nàng và nói:

- Như thế được rồi.

Rõ ràng là anh có những cố gắng tột độ để giữ được hoàn toàn bình tĩnh, để cho chân tay ngoan ngoãn chịu sai bảo, để đừng động đậy cái mũi hình chiếc giày.

- Hedda Lux! Cô Hedda!… Tôi không biết cách nói… Tôi khổ lắm. Tôi yêu cô và muốn rằng cô là vợ tôi.

Cái mũi phản phúc của anh bắt đầu hếch lên và ngọ nguậy. Hedda đưa mắt nhìn xuống và, cô kìm cơn cười đang dâng lên, nàng nói một cách nghiêm trang và điềm tĩnh nhất:

- Antonio Presto, nhưng tôi không yêu anh, anh biết điều đó rồi. Nếu không có tình yêu lẫn nhau, thì cái gì sẽ hợp nhất hai ta lại? Lợi lộc thương mại ư? Nó chống lại một cuộc hôn nhân như thế. Anh cứ tự xét xem. Vốn của tôi và những lợi tức của tôi tương đương của anh. Tôi không thiếu tiền, nhưng tôi cũng không mong muốn giảm bớt những lợi tức của mình. Mà cuộc hôn nhân với anh sẽ hạ tiền lương của tôi xuống.

Presto thấy buốt đầu.

- Bằng cách nào?

Lux đáp, mắt vẫn kiên nhẫn nhìn xuống sàn nhà.

- Rất đơn giản. Anh biết là công chúng sùng mộ tôi. Một sự tôn thờ đặc biệt đã hình thành xung quanh tên tuổi tôi. Đối với hàng vạn, hàng triệu khán giả tôi là lý tưởng của sắc đẹp và sự trinh trắng nữ giới. Nhưng những người hâm mộ đòi hỏi cao ở thần tượng của họ. Sự sùng bái của họ phải được đáp ứng. Quần chúng theo dõi sát sao từng chi tiết nhỏ nhất trong đời sống riêng của tôi. Khi tôi ở trên màn bạc một người cùng khổ mạt hạng cũng có quyền ngắm nghía tôi và thậm chí tưởng tượng mình ở vị trí của nhân vật đã chiếm được trái tim tôi. Chính vì thế mà tôi không được thuộc về ai. Có lẽ quần chúng có thể cam chịu, nếu như tôi đi lấy một nhân vật, một người đàn ông được toàn thể mọi người công nhận là lý tưởng của vẻ đẹp nam giới hoặc của những phẩm cách đàn ông. Một người chồng xứng đáng với nữ thần tượng chỉ có thể cũng là thần hoặc ít ra là bán thần. Nếu như quần chúng biết là tôi lấy anh làm chồng, có thể họ sẽ công phẫn. Họ có thể coi đó là một tội ác về phía tôi, một sự nhạo báng những tình cảm tốt đẹp nhất của những người hâm mộ tôi. Quần chúng sẽ quay lưng lại tôi. Mà quần chúng mới là người tạo ra thắng lợi…

- Và tiền bạc…

- Và tiền bạc, đương nhiên. Và tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu như ông Pitch hủy hợp đồng với tôi. Vậy là tôi sẽ không có cả tiền bạc, cả vinh quang, cả người hâm mộ…

- Để đổi lấy sự thỏa mãn đáng ngờ có một người chồng quái dạng như tôi. - Presto nói cho hết ý. - Thôi được, cô Lux ạ. Tôi hiểu cô. Cô nói có lý. - Presto bỗng giậm chân và kêu lên bằng một giọng trẻ con rất thanh: - Nhưng nếu con quái vật này lại được phú cho một trái tim yêu đương nồng nhiệt? Nếu con quái vật này đòi hỏi chỗ đứng của nó dưới ánh mặt trời và phần hạnh phúc của nó?…

Sự bùng nổ bất ngờ này khiến Hedda bất giác phải ngước mắt lên nhìn Presto. Mũi anh đang cử động như chiếc vòi con, da trên trán lúc nhíu lại thành những nếp nhăn, lúc dãn căng ra óng ánh, tóc anh bù lên, tai động đậy, tay giống như những piston của máy hơi nước đang chạy ở tốc độ cao nhất.

Hedda Lux không sao rời mắt khỏi Presto được nữa, và nàng bắt đầu cười, lúc đầu thì khẽ, sau to dần, to mãi lên.

Dường như “cảnh bên cửa sổ” hôm qua giữa nàng công chúa và nhà thơ hát rong đang lặp lại. Nhưng ở đấy mọi cái đều là cố ý - ít ra thì Lux nghĩ vậy, - còn ở đây thì những nỗi đau khổ và tình cảm của nhà thơ hát rong lại là hoàn toàn thật. Hedda hiểu rõ tất cả tính chất không đúng chỗ và nhục mạ của tiếng cười của nàng đối với Presto. Nhưng Presto dường như lại vui thích vì tiếng cười đó.

- Cười đi! Cười nữa đi! - Anh hét lên. - Hãy cười như cô chưa từng bao giờ cười như thế! Cười đi! Con quái vật đáng sợ Antonio Presto sẽ thổ lộ với cô mối tình của nó.

Và anh nói. Anh uốn éo thành những bộ dạng không tưởng tượng nổi. Anh tuôn ra hết cả cái kho bộ tịch nhăn nhó đủ loại của mình.

Lux cười càng to hơn, sâu hơn, mạnh hơn. Cái cười lúc này đã giống như cơn loạn thần kinh. Hedda co dúm lại trên đi-văng vì cơn cười và nhìn Presto vẻ cầu khẩn. Nước mắt nàng ứa ra. Bằng giọng nói đứt đoạn vì cười, nàng bắt đầu một cách khó nhọc.

- Đừng làm trò cười nữa, tôi xin anh!…

Nhưng Presto không thương xót cũng không tỏ ra cạn hết tài. Lux thở hổn hển, người lử lả, gần như sắp ngất. Nàng đưa tay ôm chặt lấy bộ ngực phập phồng run rẩy vì cười, như người lên cơn hen ác tính.

- Loài người tàn nhẫn đối với sự quái dạng, thì cũng phải để cho sự quái dạng tàn nhẫn đối với sắc đẹp. Tâm hồn tôi đen tối lại như con bọ cạp đen và trở nên độc ác hơn cả thằng gù độc ác! - Presto gào lên.

Hedda Lux hiểu là anh muốn giết chết nàng bằng trận cười. Mắt Lux mở to vì kinh hoàng. Tay nàng run rẩy, nàng gần ngất đi.

Thu thập toàn bộ sức mạnh ý chí, Hedda chìa tay với cái chuông đặt trên chiếc bàn cạnh đi-văng bấm chuông. Người đầy tớ gái đi vào và nhìn thấy cô chủ đang cười sặc sụa, yếu ớt, mắt vẫn ngó Presto. Ả cũng nhìn sang Presto và tay bỗng bóp chặt hai bên sườn, cứ như là có cơn đau bụng khủng khiếp tức khắc đốt cháy ruột gan, rồi ngồi bệt xuống sàn phá lên cười không cưỡng nỗi. Than ôi, ả ta cũng bị Tonio khống chế như cô chủ.

Không một ai còn có thể đến cứu thoát Hedda Lux.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev

Truyện bạn đang đọc dở dang