Khi một người bị kẻ thù bao vây, người đó bất giác trở nên đa nghi và thận trọng. Đọc xong thư của Lux gửi, Tonio đoán ra ngay lập tức đây là mưu mẹo của Pitch. Song anh cũng không phản đối việc gặp Lux. Anh vẫn còn thích nàng. Vì thế càng phải thận trọng hơn với nàng. Tất nhiên Lux sẽ hỏi về những kế hoạch. Có cần phải giấu chúng lâu hơn nữa không? Sắp sửa tổng diễn tập rồi, và điều bí mật dù sao cũng trở nên rõ ràng với mọi người.
“Cứ để cho Lux tưởng rằng mình đã khuất phục trước sự quyến rũ của nàng, như Samson trước Delilah. Ta sẽ xem nàng tiếp nhận kế hoạch của ta như thế nào!” - Presto nghĩ.
Đến ngày giờ đã định, Presto đi vào phòng khách nhỏ quen thuộc trải đầy thảm và bày những đi-văng có gối sấp, những ghế tròn mềm, những ghế bành đẩy được. Phong cách khác hẳn với Presto. Nhưng nữ chủ nhân khi lựa chọn loại đồ gỗ này đã có sự tính toán riêng: ngồi xuống và nằm xuống các ghế bành và đi-văng có gối thuộc nhiều kiểu loại khác nhau này sẽ có thể trưng bày những tư thế có lợi nhất - trưng bày mặt hàng tốt đẹp, điều đó rất quan trọng bởi vì nó nâng cao giá trị của hàng hóa trong mắt của các ông chủ hãng phim và các đạo diễn đến thăm “minh tinh”. Sắc đẹp của cơ thể là tài sản chủ yếu đối với nàng.
Lux tiếp Presto trong bộ y phục của Cleopatra [28] , nàng nằm trên tấm đi-văng dài kiểu Ai Cập có chân cong. Cleopatra là vai mới của nàng, và Lux có thói quen “thâm nhập những vai mới”, ngay ở nhà cũng tự biến hóa thành nhân vật mới.
- Tôi cần phải cảm thấy mình là nữ hoàng Ai Cập, - nàng nói, đôi khi còn bắt cả cô hầu phòng mặc y phục nữ nô lệ Ai Cập và phục vụ cho nàng món chocolate đựng trong chén Ai Cập. Tuy nhiên, đó chỉ là thói đỏng đảnh, là sự trông cậy vào ấn tượng bề ngoài hơn là công việc sáng tạo nghiêm chỉnh.
Khi nhìn vào “Cleopatra” mới xuất hiện, Presto không cảm thấy có sự hồi hộp trước kia. Mặc dù Lux đẹp một cách mê hồn trong bộ trang phục ngoại lai này, anh vẫn lạnh lùng. Thậm chí anh còn có cảm giác trước mặt anh không phải một con người sống, mà một pho tượng trong bảo tàng những hình người bằng sáp.
Lux mỉm cười với khách bằng một trong những nụ cười làm mê lòng người mà trong kho vũ khí của nàng chúng có hàng tá, dùng cho mọi trường hợp trong cuộc đời và trong nghề nghiệp diễn viên.
- Tôi rất vui sướng được gặp anh, anh Tonio, - nàng nói như hát, trong khi đó vẫn chăm chú quan sát ấn tượng đã gây cho Presto.
Chắc là nàng chờ đợi một ấn tượng mạnh. Một vẻ lo ngại thoáng qua lướt nhanh trên gương mặt, nhưng ngay lập tức nàng lấy lại vẻ mặt bình thản.
- Mời anh ngồi. Lâu quá chúng ta chưa gặp nhau. Anh đen đi và hình như hơi gầy đi. Trông anh có vẻ mệt mỏi. Làm việc nhiều hả? - nàng hỏi anh, trong khi đó lại nghĩ: “Sao hôm nay anh ấy khô khan thế? Không một lời tán tụng, không thở dài, không nhìn mình với vẻ rầu rĩ. Phải chăng ta đã mất quyền lực đối với anh ấy?”
- Vâng, tôi đã làm việc nhiều, - Presto vừa đáp, vừa ngồi xuống chiếc ghế tròn mềm và thấp.
- Tôi có nghe nói. Anh bắt đầu sự nghiệp riêng. Chắc sẽ là một cái gì đó độc đáo, như tất cả những cái từ tay Presto mà ra.
Presto bỏ ngoài tai lời khen, mà chỉ gật đầu.
- Rất độc đáo, cô Lux ạ.
- Và, chắc là anh đã nghĩ ra những vai kỳ diệu.
- Ồ, phải. Vai nữ nhân vật chính, có lẽ tôi sẽ thành công.
- Thế thì hay tuyệt! Anh kể đi, kể ngay đi nào.
- Cô thích thú một cách sôi nổi, như thế là không phản đối và lại trực tiếp tham gia vào công việc của tôi ư? - Presto hỏi, anh thoáng mỉm cười.
Lux không vội đáp. Nàng muốn chính điều đó: làm cho Presto hiểu rằng có lẽ nàng sẽ không từ chối đến cộng tác với anh nếu anh tha thiết yêu cầu và nếu kịch bản và vai chính hợp ý nàng. Nhưng đồng thời Lux lại muốn tránh câu trả lời xác định, nó sẽ ràng buộc nàng.
- Nghệ sĩ nào chẳng mơ ước một vai dễ nổi! - Nàng đáp.
Lúc này nàng chờ cho Presto bắt đầu tán dương vai nữ chính, cốt để nàng thích thú hơn nữa. Nhưng Tonio bất ngờ nói:
- Tôi sợ là vai này không dành cho cô. - Và anh nói thêm: - Cô sẽ không đóng nổi vai này!
Đây là một sự thách thức, gần như sự nhục mạ.
- Tôi có thể không thích vai ấy, - nàng đáp lại bằng giọng lạnh như băng, - nhưng lại không đóng nổi ư!… Hình như anh không chỉ mới biết tôi có một ngày, anh Tonio ạ, - nàng kết thúc câu nói một cách dịu dàng hơn, với ý trách móc thân ái.
- Tôi biết cô là nghệ sĩ như thế nào!
- Thậm chí không nói là thiên tài, hay chỉ là có tài, - Lux nhận xét một cách không hài lòng.
- Công chúa, nữ bá tước, bà góa trẻ triệu phú, nữ nghệ sĩ trứ danh… - Presto bắt đầu điểm danh những vai xuất sắc nhất của Lux, - Những trang phục tuyệt trần: lụa là, vàng bạc, châu báu; những kiểu tóc cầu kỳ lộng lẫy… Nhưng đấy không phải là cái ở chỗ tôi, hoàn toàn không phải, cô Lux ạ.
- Vậy cái gì ở chỗ anh? - Lux hỏi với giọng bực mình. - Vai nữ chính của anh là ai thế?
- Cô thợ giặt.
- Thợ giặt? - nàng nói thì thầm không thành lời, vừa nhìn Tonio bằng đôi mắt mở to. “Anh ta định nhạo báng mình chăng?”
- Phải, một cô thợ giặt bình thường nhất, tuy vậy trẻ trung và dễ mến, - Presto bình tĩnh đáp. - Còn nhân vật nam chính… là một người… thất nghiệp, quần áo rách bươm, đi lang thang bới các thùng rác để nhặt một mẩu xương hay mảnh giẻ. Địa điểm hành động là những hầm nhà, gian áp mái và sân sau.
Lux đã phần nào tự chủ được, nàng mỉm cười.
- Anh cứ đùa, Tonio.
- Tôi nói hoàn toàn nghiêm chỉnh. Tất nhiên tôi sẽ rất thích thú nếu như cô thợ giặt của tôi có được diện mạo của cô. Sự tương phản giữa tài sản mà thiên nhiên đã phú cho cô ta với cái mà cuộc đời dành cho cô ta sẽ gây ấn tượng rất mạnh, nhưng tôi cảm thấy cô khó mà vào được một vai như thế.
Nét mặt Lux bỗng chốc mất tất cả vẻ quyễn rũ. Nó trở nên lạnh lùng và gần như dữ tợn. Hedda cũng hết cả thích thú đối với Presto. Trong mắt nàng, anh là con người bỏ đi. Pitch có thể yên tâm: chính Presto sẽ tự giết mình.
- Vậy cô nghĩ sao về vai mới đó, cô Lux? - anh hỏi, gần như không giấu vẻ mỉa mai.
- Hãy đi tìm nữ nhân vật của ông trong số những mụ thợ giặt, ông Presto, - cô ta đáp, giọng lạnh như băng.
- Tôi sẽ làm như thế, thưa cô, - Presto vui vẻ đáp, vẻ thách thức, và anh nghĩ bụng: “ Ellen bình dị là viên ngọc so với con dẻ cùi này”.
Anh không còn điều gì để nói nữa. Presto cúi chào và đi ra.
Lux nằm im không động trên cái đi-văng Ai Cập. Lúc này cô ta thực sự giống với Cleopatra khi vừa bị rắn cắn vào ngực. Mặc cho Presto tự cắt cổ mình - đối với cô điều đó không quan trọng gì. Nhưng sao anh ấy lại có thể thôi không yêu cô dễ dàng đến thế? Chẳng lẽ cô đã bắt đầu mất sức hấp dẫn của đàn bà? - Ý nghĩ đó khiến cô lạnh người. Sức hấp dẫn của cô là vốn liếng của cô… “Không, không”, - cô ta tự an ủi, - “không có một cái gương nào nói với mình rằng mình bắt đầu tàn tạ. Ở đây có cái gì khác cơ. Có lẽ là những sự biến hóa vừa qua mà Presto phải chịu đựng, cũng có lẽ là anh đã bị… một cô thợ giặt nào đó lôi cuốn. Càng tệ hơn nữa cho anh ta! Anh ta lại còn dám mơ tưởng tới mình!…”
Còn Presto vừa đi xe trở về nhà, vừa đến lượt anh nghĩ về Lux:
“Cô ta vẫn là một trong những người đàn bà quyến rũ nhất. Điều đó không chối cãi được. Nhưng càng tìm hiểu rõ hơn cô ta như một con người, càng vỡ mộng hơn. Cô ta không có mục đích nào khác trong cuộc sống ngoài tiền bạc, lợi nhuận… Không, đó là ngôi sao không thuộc bầu trời của ta. Phải làm công việc mới với những những con người mới, và mình sẽ tìm ra họ trong lớp thanh niên có tài năng!”
Tại cổng biệt thự, Presto gặp Sebastian đang có vẻ bối rối.
- Chúng ta có khách, - lão nói.
- Ai thế? - Tonio hỏi cho qua chuyện, anh đồ rằng có ai đến vì công việc.
- Những người thuê nhà đã tới. Một ông đứng tuổi với một cô gái trẻ, - và Sebastian tinh quái nhìn vẻ mặt Presto.
- Đó là ông Barry! - Presto reo lên. - Có thế chứ! Họ đâu rồi?
- Trên gác, trong phòng của họ. Đang dỡ đồ đạc sửa sang lại người sau khi đi đường. Bà Irwin đang giúp họ.
Bà Irwin chuyển đến ở từ mấy ngày trước tại biệt thự Presto, là một bà góa đáng kính được mời đóng vai trò làm bạn của Ellen.
- Tuyệt! Tuyệt! - Tonio sôi nổi reo lên. - Lão cho bày bàn ở phòng khách màu lơ. Bốn bộ đồ ăn!