Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ELLEN BẮT ĐẦU CUỘC ĐỜI MỚI

- Tôi rất sung sướng nhìn thấy ông, ông Barry thân mến, - Presto nói trong khi ăn sáng. - Tôi nóng lòng chờ đợi ông. Công việc ngập tới cổ.

- Ban quản lý công viên đã giữ tôi lại cho đến khi tìm được người thay vừa ý. Vì họ kén chọn rất kỹ và phải tập hợp được những chỉ dẫn sơ bộ về từng nhân viên mới: có là đoàn viên công đoàn không, có tham gia bãi công không, v.v…

- Bây giờ thì tôi sẽ đỡ vất hơn, - Presto nói và bắt đầu giới thiệu tình hình công việc với Barry, vừa nói vừa đưa mắt nhìn Ellen và bà lão Irwin.

Bà phu nhân đáng kính, một phụ nữ to béo, lãnh đạm, tóc đã hoa râm, đang bị hút vào bữa ăn. Bà ta yêu thích nhất được ăn uống no nê rồi ngồi lim dim trong ghế bành. Và nhiệm vụ mới này hoàn toàn làm bà thỏa mãn. Không ai yêu cầu gì hơn ở bà ta ngoài việc sống trong nhà này và đừng có đụng vào việc gì. Một dịch vụ dễ chịu!

Ellen ăn bữa sáng với vẻ ngon lành của một người trẻ trung khỏe mạnh, vừa ăn vừa chăm chú nghe câu chuyện và thỉnh thoảng đưa mắt nhìn Presto. Cô mặc chiếc áo dài giản dị bằng vải lanh màu sáng được giặt và là sạch sẽ tinh tươm bởi chính bàn tay cô.

Ăn sáng xong, bà Irwin đi về phòng riêng, kế bên phòng Ellen, để ngồi mơ màng nghe anh bạn cũ là chú vẹt xanh nói ba hoa, còn Presto dẫn Barry và Ellen đi xem biệt thự.

Anh chờ đợi cô bé hoang dã Ellen sẽ cảm thấy ngượng nghịu trong hoàn cảnh mới, nhưng Ellen không tỏ ra lúng túng chút nào. Vẻ đẹp chưa từng thấy và sự giàu có của tòa biệt thự không làm cô lóa mắt, dù rằng cô đã tỏ ra vô cùng hứng thú trước những tác phẩm nghệ thuật mà Presto sưu tập được. Vừa chỉ vào những bức họa và những tác phẩm điêu khắc, Presto vừa nói tên các họa sĩ, còn Ellen thường bổ sung thêm vào những lời giải thích của anh. Có lẽ, ông cậu đã mất khá công phu cho việc giáo dục cô cháu.

Phòng thư viện rộng lớn làm bằng gỗ sồi có chạm khắc khiến Ellen rất thích thú.

- Bao nhiêu là sách! - cô reo lên.

Với một sự tò mò thèm thuồng, cô gái chạy đi chạy lại từ ngăn tủ này đến ngăn tủ khác, từ giá sách này đến giá sách khác, cô khéo léo lách qua các cái thang, rút ra hết cuốn này đến cuốn khác. Barry cũng rất thích thú thư viện này. Như được hướng dẫn bởi một linh cảm nào đó, ông đã nhanh chóng tìm ra ngăn sách phong phú về sinh học, ông đi lướt qua các giá sách với con mắt sành sỏi, nhìn thấy những tác phẩm cổ điển rất đẹp của các nhà tự nhiên học, những cuốn album sang trọng và reo lên:

- Thật tôi không ngờ một nghệ sĩ điện ảnh lại tỏ ra quan tâm đến sách khoa học như thế!

- Chắc không phải bất kỳ nghệ sĩ nào, mà phải là nghệ sĩ lớn, chân chính! - Ellen đang đứng trên đầu thang, thốt lên một cách bất ngờ với cả mình.

Những lời khen chân thành này khiến Presto rất thích.

- Ai muốn làm việc một cách nghiêm chỉnh, người đó phải hiểu biết nhiều, - anh nói. - Riêng phòng chỉ dẫn của thư viện này đã gồm trên năm ngàn cuốn. Ông và cô sẽ tìm thấy ở đây cả lịch sử trang phục của mọi thời đại và dân tộc, cả những tập ảnh về kiến trúc, cả những trang về đồ gỗ và đồ dùng hàng ngày trong nhà.

- Không đi khỏi được thư viện này mất! - Ellen kêu lên một cách hồn nhiên.

- Cô sẽ chẳng đi khỏi đâu! - Presto đáp lại, anh theo dõi từng cử động của cô gái đang tiếp tục leo lên và tụt xuống trên những cái thang!

Chỉ vào một cái hốc lớn trong tường có những cửa sổ bằng kính mở ra hướng bắc để ánh nắng mặt trời khỏi cản trở công việc, anh hỏi:

- Cô có thích cái góc này không?

Sàn nhà trải kín thảm. Trên những cái bàn tròn, có những cây đèn với chụp lụa và từng chồng báo chí mới của Mỹ và châu Âu. Ở khoảng tường giữa hai cửa sổ có bức tượng nữ thần Athena đặt giữa những bông hoa tươi.

- Rất thích, - Ellen đáp.

- Thế thì, nếu cô thích, cô sẽ ngồi làm việc ở đây. Tôi sẽ ghi tên cô vào phòng kịch bản.

- Phòng kịch bản! - Ellen dài giọng. - Tôi phải làm gì?

- Cô sẽ theo dõi các báo chí và cắt trích. Làm gì và làm như thế nào, tôi sẽ chỉ cho cô. Công việc thú vị đấy. Thời giờ rỗi - cả cái thư viện để cô sử dụng. Đồng ý chứ?

- Tôi sẽ thử, xem có làm được không.

- Nhất định làm được! - Presto đáp chắc chắn.

Nhưng anh hoàn toàn không định để cô gái làm mãi công việc này. Ngay từ hồi còn ở hồ Ngọc Bích, anh đã quả quyết là Ellen phải trở thành diễn viên trong những vai mới của những truyện phim mới. Cô có đủ mọi phẩm chất để làm việc đó. Anh sẽ đạt tới mục đích một cách thận trọng và từ từ. Còn hiện giờ phải cho Ellen một công việc gì đó để cô khỏi buồn chán. Hơn nữa cô sẽ thấy thích khi tự mình kiếm ra tiền.

Tuy nhiên, Presto hiểu rằng, có biết bao nhiêu khó khăn trên đường đi của mình. Anh nhớ lại, Ellen đã tỏ ra hoài nghi và có thành kiến đến thế nào trước đề nghị của anh mời cô thử sức trong điện ảnh. “Cả đến bước đi cô cũng không biết cách!” - cô đã trả lời. Trong khi đó, tất cả những gì anh đòi hỏi ở cô lại chỉ là cô vẫn giữ được nguyên vẹn là mình trước ống kính máy quay. Nhưng ở đây có nguy cơ đe dọa những kế hoạch của Presto. Anh biết là phụ nữ rất mau chóng bị đồng hóa vào môi trường mới, họ nắm vững thuật ngụy trang, tức là khả năng bắt chước hệt như hoàn cảnh chung quanh. Chiếc áo dài giản dị cô mặc khi đến đây làm anh yên tâm trong phút đầu gặp gỡ, nhưng sau đó anh đã nghĩ: “Ở hồ Ngọc Bích, Ellen không thể may các áo khác. Không có vải, thợ may giỏi, tạp chí thời trang và chắc là không có tiền. Nhưng cô ta sẽ ra sao khi gia nhập giới nghệ sĩ? Không một phụ nữ nào, nhất là còn trẻ, lại muốn là con lọ lem giữa mọi người. Ellen bắt đầu ăn mặc đẹp và điều tồi tệ hơn là bắt đầu bắt chước những cử chỉ chiểu cách, đi đứng bắt đầu làm theo cái xấu kém nhất của những con rối kỳ quặc ấy. Mà không có gì đáng sợ hơn, không đẹp mắt hơn, tầm thường hơn là sự giả mạo, sự bắt chước không thành công những cung cách quý tộc! Khi đó thì không còn Ellen nữa cho màn ảnh… Nhưng Presto hy vọng rằng đức tính giản dị lành mạnh mà những hoàn cảnh sinh hoạt và sự giáo dục khôn ngoan của ông già Barry đã tạo thành thói quen cho cô, sẽ giữ cho cô không bị tha hóa.

Sebastian hiện ra trong thư viện và nói:

- Họ mời cậu đến văn phòng, cậu Presto ạ!

Presto thở dài nặng nề. Anh không muốn đi ra nhưng hôm nay anh chưa đến văn phòng, mà ở đấy chắc là đã có hàng chục người chờ anh.

- Được. Ông gọi điện báo là tôi đến ngay bây giờ, - anh đáp và quay lại Barry, - Thôi đành vậy, nếu ông không mệt vì đi đường, mời ông đi với tôi. Tôi sẽ giới thiệu ông với những người giúp việc thân cận nhất của tôi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev