Công việc càng nhích lên thêm chừng nào, Presto càng phải khắc phục thêm nhiều trở ngại chừng ấy. Tất cả các thế lực phản động và tư bản của Mỹ đã chống lại anh. Các báo hàng ngày đầy rẫy những lời bóng gió và vu khống bẩn thỉu, dành cho con người vừa qua được cả nước yêu quý, là “đã bán mình cho bọn đỏ”. Một chiến dịch lại đương dấy lên chống “con người đã để mất mặt”. Báo chí đòi xem xét lại vụ án và đòi tước quyền tài sản của Presto. Để tự vệ, Presto đành phải ký hết tờ séc này đến tờ séc khác cho Pierce tháo vát nhưng tham lam. Mối nguy hiểm của việc truy tố hình sự vụ lấy trộm thuốc men ở nhà Sorn và vụ “đầu độc” một nhóm cán bộ điện ảnh và viên chức Nhà nước: chưởng lý, thống đốc… đang treo lơ lửng trên đầu anh.
Mấy ngày liền báo chí đăng bài trả lời phỏng vấn kèm theo bình luận của Lux với các nhà báo: đàn bà biết cách báo thù?
Cô ta kể lại rằng Presto đã “quỳ gối van xin nàng tham gia vào xí nghiệp của anh để cứu anh thoát sự phá sản không tránh khỏi. Nhưng nàng đã phẫn nộ bác bỏ đề nghị của anh, vì không muốn làm ô uế tên tuổi mình trong công việc bẩn thỉu, phản xã hội và tội ác này, nhằm chống lại nhân dân Mỹ và danh dự của nền dân chủ Mỹ.”
Trong khi tìm kiếm những bài cần thiết trong các báo và tạp chí, Ellen đọc được những dòng trên. Lúc gặp Presto, cô biểu thị mãnh liệt sự phẫn nộ của mình. Presto không còn thấy vui vì đã giao cho cô công việc ấy, mặc dù sự tức giận chân thành của Ellen làm anh xúc động. Trong thái độ nóng nảy ấy có một cái gì lớn hơn là ý thức về sự công bằng bị vi phạm, và anh liếc nhìn cô gái với một hứng thú mới:
- Không sao cả, cô Ellen! Mọi cái đó theo đúng trật tự của sự vật và tôi chẳng thấy có gì bất ngờ cả. Cuộc chiến đấu một mất một còn là cơ sở vững chắc của nền dân chủ lừng danh của chúng ta! Và chúng ta sẽ chiến đấu. Cô sẽ giúp tôi chứ?
- Tôi sẵn sàng làm mọi việc để giúp ông! - Ellen thốt lên một cách nồng nhiệt và chân thành.
Presto rất xúc động. Anh cầm tay cô và nói:
- Có thể, sự giúp đỡ này sẽ rất sớm cần thiết cho tôi. Cô đừng quên lời hứa nhé!
Anh quyết định lợi dụng tâm trạng của cô để dần dần giành được sự tán thành tham gia vào bộ phim. Công việc tìm người đóng nhân vật chính là cô thợ giặt không trôi chảy. Những nữ diễn viên có tiếng và có kinh nghiệm đều từ chối đóng vai thợ giặt, còn những người trẻ, bị ảnh hưởng bởi những khuôn mẫu ước lệ của các minh tinh màn bạc thì không đóng nổi. Những cô thợ giặt của họ gợi nhớ đến những vũ nữ của phòng hòa nhạc hoặc những nữ bá tước làm công việc giặt giũ, mà không giống chút nào với những người lao động thực sự. Vì thế những buổi diễn tập cho tới giờ vẫn chưa được quay vào phim.
Để Ellen quên đi những bài báo gây đau đầu cho cô và để sớm đạt được mục đích, Presto thường bảo cô:
- Thôi xếp báo lại đấy. Cô đi với tôi đến xưởng phim lại hơn.
Cô gái vui lòng làm theo. Thế giới bí ẩn ở hậu trường của điện ảnh khiến cô ham thích. Còn Presto thì thực hiện đường lối của anh một cách tế nhị. Trước mặt cô, anh cố ý giao vai cô thợ giặt cho những diễn viên không thích hợp nhất. Và khi họ, dường như đang nhảy điệu Foxtrot, bắt đầu giậm chân bên chậu giặt hay lôi quần áo lên bằng hai cái que với những ngón tay út hơi cong lên như lấy kẹo trong hộp, Ellen không thể nén nổi nụ cười mỉm và những nhận xét hài hước, có khi cô còn bực tức kêu lên:
- Dở hơi thế! Làm cái kiểu gì lạ vậy? Cô ta chưa thấy người ta giặt giũ, phơi phóng quần áo bao giờ chắc!
- Thì cô bảo cô ta đi! - một lần Presto nói với vẻ hồn nhiên. Ellen ngượng, nhưng anh nói tiếp luôn: - Cô chỉ làm điều tốt cho cô ấy. Hy vọng rằng cô không ngượng vì biết giặt giũ quần áo?
Presto đã bắn trúng đích.
- Không đời nào! - cô đáp. - Tôi cho rằng không có công việc lặt vặt nào hạ thấp con người. Cho phép tôi! - Ellen nói với cô diễn viên một cách hết sức thoải mái cứ như cô đang ở nhà người gác rừng bên hồ Ngọc Bích.
May thay, những mối lo của Presto đã không thành sự thực: Ellen không để mất tính giản dị và tự nhiên của những cử động. Tonio nín thở nhìn cô làm việc, còn Hoffmann tuy không quay phim nhưng theo thói quen đã đứng ở vị trí bên máy bỗng thở phì phò và vụt quay tay máy một cách quyết liệt.
“Đến cả Hoffmann cũng bị xúc động!” - Presto vui vẻ đề nghị.
Đám diễn viên nhìn xem Ellen một cách chăm chú và có phần sửng sốt. Trong xưởng hoàn toàn yên lặng. Sự yên lặng căng thẳng này chỉ bị phá vỡ bởi tiếng xè xè khô khan của máy quay. Còn Ellen vẫn tiếp tục làm việc giặt giũ như không có gì xảy ra. Rốt cuộc khi cô đã làm xong, Hoffmann ngừng quay tay máy và hét lên cả xưởng nghe thấy:
- Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi, quỷ thật! Chao, thật cực kỳ là hay!

Các diễn viên phần lớn là thanh niên chưa bị lây bệnh ghen tỵ đã vỗ tay thân ái hoan hô. Bản thân Ellen cũng không ngờ rằng cô đã cho mọi người thấy điều cao quý nhất của mọi nghệ thuật: sự giản dị.
Và chỉ lúc này, nhìn thấy hiệu quả bất ngờ hành động của mình cô mới bối rối và đỏ mặt lên. Mọi người chúc mừng cô, Hoffmann như phát điên. Anh xiết chặt tay Ellen và kêu lên:
- Bây giờ chúng ta sẽ thắng! Cô bẩm sinh là…
- Thợ giặt! - Ellen tiếp ngay.
- Bẩm sinh là diễn viên! Cô hãy tin tôi, con sói già này! Cái mà những người khác có được bằng lao động cực kỳ vất vả, bằng bao năm tháng học tập, thì cô có sẵn như trời phú cho.
- Có lẽ là vì các diễn viên biểu diễn, còn tôi thậm chí không nghĩ tới diễn xuất. - Ellen đáp lại.
- Cô đã sống như thực. Cái đó rất cần, - Hoffmann sôi nổi. - Càng có nhiều diễn xuất, giả tạo, càng tồi tệ hơn. Chính cô đã nhiều lần nghe thấy ông Presto yêu cầu các diễn viên: “Miễn là đừng có diễn kịch!”.
Thế là Ellen đã trở thành diễn viên trước khi cô nói lời đồng ý và được tất cả những người xem cô biểu diễn lần đầu nhất trí công nhận.
Nhưng bản thân cô lại chưa tin điều đó và vẫn phân vân không quyết.
Khi trở về biệt thự bằng ô tô cùng với Presto, cô yên lặng hồi lâu. Presto liếc nhìn trộm cô và cũng lặng im. Cứ để cho niềm xúc động ban đầu lên men. Và chỉ tới khi họ đã đi được nửa đường, anh mới hỏi:
- Thế nào?
- Dù sao tôi cũng sẽ không là diễn viên, - cô đáp.
- Vì sao thế?
- Kết luận của các ông quá vội vã, - cô đáp. - Tôi đã làm gì? Chỉ làm việc, như mọi khi. Cái đó ai chả làm được, nếu làm công việc thường ngày của mình. Thợ mộc cũng bào được, thợ đấu cũng đào được chính xác như thế, và dĩ nhiên họ cũng làm được giỏi hơn là người diễn viên lần đầu tiên cầm đến cái bào, hay cái mai. Nhưng nhân vật trong phim của ông không chỉ giặt giũ quần áo. Cô ta còn vui sướng và đau khổ, khóc và cười, trò chuyện và nín lặng, mà những cái đó thì đâu phải là giặt quần áo. Không, tôi sẽ không biểu diễn đâu. Tôi sẽ tự làm nhục mình và làm hỏng bộ phim.
- Cô nói đúng một phần - Presto nói, - nhưng chỉ một phần thôi. Tất nhiên, cô còn phải mất nhiều công phu. Nhưng những diễn viên lần đầu tiên cầm đến cái bào hay cái mai cũng phải lao động nhiều để những người chuyên nghiệp không chê cười họ khi xem phim. Điều chủ yếu chính là cô có tài năng bẩm sinh, có những năng khiếu không chối cãi được. Tôi đã nhận thấy điều đó từ hồi còn ở hồ Ngọc Bích, lúc cô thể hiện cơn mất trí của Ophelia. Cô nên tin ở sự từng trải của tôi và của Hoffmann, anh ấy đã làm việc với hàng trăm người mới vào nghề và biết đánh giá con người chỉ qua một động tác, một cử chỉ.
Ellen vẫn chưa chịu thua và bác lại:
- Nhưng dấy chỉ là những động tác quen thuộc của tôi.
- Cô nên hiểu, - Presto tiếp tục thuyết phục, - rằng giữ quần áo trong ngôi nhà người gác rừng là một việc còn trước ống kính máy quay là việc khác. Cô thợ giặt xuất sắc nhất sẽ quên những động tác quen thuộc của mình, một khi được bắt đầu quay vào phim. Cô ta, hoặc là lúng túng và rối lên không biết làm gì, hoặc là bắt đầu giặt giũ theo cách mà cô ta tưởng là cần cho màn ảnh. Và chỉ những người có tài năng thật sự mới có thể đứng vững trước thử thách đó, tức là việc quay phim.
Trong thâm tâm Presto cũng chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng đương nhiên Ellen là nguyên liệu thích hợp nhất và hứa hẹn hơn những người khác. Ellen chỉ không biết rằng Presto đã thỏa thuận với Hoffmann sẽ ủng hộ, khuyến khích Ellen nếu anh thấy là cô có triển vọng tốt. Và có lẽ Ellen đã khiến cho Hoffmann thực sự ưa thích, xét qua thái độ nồng nhiệt chân thành của anh đối với bước mở đầu của cô. Với những diễn viên còn lại, thì họ đều khâm phục không những tính tự nhiên mà cả vẻ đẹp, tính hài hòa của những động tác của cô. Thậm chí đối với những nghệ sĩ có kinh nghiệm hơn, điều mà Presto đã nhận thấy từ hồi ở hồ Ngọc Bích là một phát hiện mới: những động tác lao động có thể cũng đẹp đẽ và kiều diễm không khác gì nghệ thuật tạo hình, và những thuật tinh vi hóm hỉnh nhất cũng không phô diễn được vẻ đẹp của hình thể, đường nét, sự năng động của cơ thể sống của con người tốt hơn là những tư thế và cử chỉ lao động đó.
Nhận thấy Ellen vẫn còn phân vân, Presto nói:
- Cô Ellen ạ, vừa mới đây cô nói với tôi là cô sẵn sàng làm mọi việc để giúp đỡ tôi. Và lúc này cô có thể dành cho tôi sự giúp đỡ đó. Cô biết là tôi đang trải qua thời kỳ khó khăn. Còn hơn thế nữa, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Trong trường hợp bị thất bại tôi sẽ phá sản, cuộc đời tôi sẽ kết thúc. Nhưng tôi đổ sẽ kéo theo người khác, tất cả những người đã gắn bó số phận với tôi. Vì khi bắt đầu sự nghiệp này tôi không chỉ nghĩ tới mình. Tôi đã nói với cô về điều này từ khi còn ở ngôi nhà gác rừng. Cô đừng từ chối, cô Ellen. Cô nên hiểu là tôi và Hoffmann không đưa cô và chúng tôi đến vực thẳm đâu. Chúng tôi cũng rất quan tâm đến sự thành công như cô vậy, và chúng tôi sẽ làm mọi việc có thể được để bảo đảm cho sự thành công ấy. Cô đồng ý đi!
- Nếu cơ sự ra thế này, thì tôi đồng ý, - rốt cuộc Ellen chịu thua.
Presto trút một hơi thở dài nhẹ nhõm, reo lên:
- Lẽ ra phải thế lâu rồi! - Và anh mỉm cười kết thúc: - Bây giờ thì số phận của cô đã gắn với tôi. Cùng nhau chiến thắng hay cùng nhau thất bại.