Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BỘ MẶT MỚI CỦA PRESTO ĐƯỢC BIỂU HIỆN

Đấy là thắng lợi lớn và niềm vui lớn đầu tiên mà Presto cảm thấy, kể từ khi anh bắt tay vào cuộc chiến đấu không cân sức.

Công việc dàn dựng ở xưởng phim đã có được hứng thú mới đối với anh. Presto là một đạo diễn hết sức nghiêm khắc và đòi hỏi cao. Để tiết kiệm phim sống, anh không quay tới hàng chục lần một cảnh, như thường lệ ở Hollywood. Chỉ sau những cuộc diễn tập dài dằng dặc, khi diễn xuất của các vai đã hoàn toàn hợp ý anh, Hoffmann mới bắt đầu quay, và hiếm có cảnh phải quay lại lần thứ hai. Presto đã làm một cô diễn viên trẻ kém tài phải phát khóc lên khi anh còn chưa đạt được điều mong muốn. Anh thâm nhập mọi vai diễn, chỉ dẫn cho thấy phải diễn ra sao. Anh hồi hộp, giận dữ, có lúc thậm chí đã chửi mắng diễn viên hoặc gieo mình xuống đi-văng trong cơn thất vọng, với vẻ đã kiệt sức, để rồi chỉ mấy phút sau đã lại lao vào cuộc huấn luyện nghiệt ngã. May sao, bây giờ tiếng cười không còn là trở ngại cho anh như trước kia, khi anh còn quái dạng. Các diễn viên kiên nhẫn chịu đựng anh. Họ thấy rõ lợi ích của trường học nghiêm khắc này, và trưởng thành trông thấy.

Presto không dành ngoại lệ cho cả Ellen. Anh nghiêm khắc với cô không kém gì với những người khác. Anh vui sướng thấy rằng mình đã không nhầm khi đặt hy vọng vào cô. Ellen mau hiểu một cách phi thường. Hoàn toàn đã thấy rõ được là cô sắm vai nhân vật của cô một cách xuất sắc.

Khi công việc đã tiến đến giai đoạn quay vào phim - diễn viên đã hóa trang và phục trang. - Presto xuất hiện, anh cũng đã sẵn sàng để quay, và trở nên không nhận ra nổi: hiền hậu, vui vẻ, dường như anh tới đây không phải để làm một công việc quan trọng, mà để anh chơi bóng polo. Tâm trạng mọi người phấn khởi ngay lên. Không phải là người thầy nghiêm khắc, xét nét nữa, mà một người tham gia vui vẻ vào trò diễn, và cuộc biểu diễn bắt đầu ngay.

Trong khi quay tay máy, Hoffmann hết sức chăm chú theo dõi Presto trong bộ mặt và vai mới của anh, như chưa từng theo dõi một diễn viên nào đến thế.

Những cảm tưởng đầu tiên của Hoffmann là không xác định. Bộ mặt mới không biểu hiện ra ngay, giống như trên mặt phim hiện hình kém. Bộ mặt của Presto không có những nét đặc trưng của chiếc mặt nạ quen thuộc, nhờ nó khán giả nhận ra lập tức những diễn viên hài yêu thích. Đây không phải là con người - mặt nạ, mà đúng hơn, là con người của đại chúng. Nét mặt anh có thể gợi lên hàng nghìn bộ mặt khác bộ quần áo rách bươm: không khác chút nào hàng nghìn bộ quần áo rách bươm như thế của người thất nghiệp. Nhưng bắt đầu biểu diễn rồi, thì bộ mặt mới của Presto liền dần dần biểu hiện ra. Tonio không còn là kẻ quái dạng nhỏ bé, con người máy móc tiếp nhận một cách thụ động những đòn của số phận, ngã xuống, đứng lên và lại ngã xuống, thậm chí không gây được sự xót thương mà chỉ gây ra tiếng cười, giống như một đồ vật vô tri vô giác.

Presto mới cũng tiếp nhận những đòn của số phận, anh cũng lâm vào những tình thế khó chịu và vô lý nhất. Nhưng anh không chỉ nhất định đứng lên mà còn nhất định lại lao vào cuộc chiến với những kẻ áp bức mình, dường như chúng chẳng hơn gì anh về sức lực. Điều đó vừa gây cười vừa gợi lên cảm tình của mọi người đối với anh. Diễn xuất của Presto mới đụng chạm tới những tình cảm sâu lắng hơn của con người. Sự bất công, những đòn thù, những sự nhục mạ mà Presto phải chịu đựng, sau khi làm bùng nổ tiếng cười liền thức tỉnh tức khắc lòng căm phẫn, sự phản đối, ý muốn giúp đỡ.

Cuộc quay phim càng tiến xa hơn, Hoffmann càng ngạc nhiên và sửng sốt hơn. Cùng với sự biến dạng về thể chất, trong con người Presto đã xảy ra cả sự biến hóa kỳ diệu về trí tuệ. Presto mới biết thừa kế của Presto cũ toàn bộ sức mạnh của hài hước, mặc dù diện mạo mới của anh không có một chút quái dạng gây cười nào. Trong Presto mới còn bộc lộ ra một phẩm chất quý giá mà có lẽ Presto cũ cũng có nhưng đã không tới được khán giả, vì nó bị vẻ quái dạng của cơ thể che lấp và nuốt đi mất: tính nhân đạo sâu xa.

Có một lần vào lúc giải lao, Hoffmann đi đến bên Presto và xiết chặt tay anh, nói:

- Anh đã vượt quá mọi sự mong đợi của tôi, Tonio ạ. Tôi không còn nghi ngờ rằng anh thực sự đã kiếm được bộ mặt mới. Và không thể không chiến thắng với bộ mặt mới ấy.

Presto vui sướng mỉm cười, nhưng lại buồn bã thay:

- Thế nhưng chưa bao giờ tôi lại ở cách xa chiến thắng như bây giờ. Tối nay mời anh rẽ qua chỗ tôi, anh Hoffmann. Tôi có nhiều chuyện cần nói với anh.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev

Truyện bạn đang đọc dở dang