Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THẦY PHÙ THỦY SORN

Báo chí đã không nói dối: có bác sĩ Sorn thật. Ở Sacramento, người phục vụ đầu tiên tại khách sạn mà Presto hỏi thăm, đã cho anh biết địa chỉ của ông ta.

- Bác sĩ Sorn! Ai mà không biết ông ấy! Đó là một thầy phù thủy thật sự! - người phục vụ đáp.

Presto còn chưa tin hoàn toàn, có thể gã người hầu này đã bị mua chuộc và những lời của gã chỉ là quảng cáo thương mại đơn thuần, song hứng thú đối với Sorn càng tăng. Tonio ăn điểm tâm, rồi chẳng cần nghỉ cho lại sức sau chuyến đi đường, anh yêu cầu thanh toán ngay. Mặc dù chỉ ăn điểm tâm, khách sạn vẫn bắt anh trả tiền trọ cả một ngày đêm.

Vài phút sau Presto đã ngồi trên xe ô tô đi qua cánh đồng cỏ phì nhiêu của thung lũng Sacramento. Người lái xe vững vàng, thấy rõ là gã đã nhiều lần chở bệnh nhân đến cho bác sĩ Sorn.

Từ đường trục ô tô rộng, xe rẽ phải vào một con đường hẹp hơn, nhưng trải nhựa hết sức đẹp đẽ. Những giọt dầu máy và những lốp xe hơi nhiều vô kể đã chà xát cho con đường bóng lộn lên ánh kim loại và nó lấp lánh dưới những tia nắng như một con đường óng đen. Đặc điểm của địa phương đã thay đổi. Con đường Sacramento bị bỏ lại một bên. Xuất hiện những quả đồi không lớn lắm phủ kín rừng thưa, chắc là được người ta trồng ở cái nơi gần như không có rừng này, gom những cây sồi lá xanh vĩnh viễn, những cây lá đỏ, cây thông đường, trắc bá, ô liu. Những bìa rừng phủ đầy xương rồng, thạch thảo, cây xương khô. Thỉnh thoảng gặp được những đồn điền trồng cam. Không khí nực tỏa mùi hương lá kim và hoa đồng.

Khi người lái xe dừng lại cạnh cột xăng để lấy đầy xăng dự trữ và làm một cốc nước cam đá tại một khách sạn nhỏ bên đường cho đỡ khát. Presto bước ra khỏi xe. Anh cũng muốn uống. Như ở mọi nơi, người ta đã nhận ra anh. Người tíu tít chạy tới chạy lui. Chủ khách sạn mỉm cười đứng ở cửa, cúi chào Tonio như một người quen cũ. Những bộ mặt phụ nữ và trẻ em ló ra ở các khung cửa sổ, họ nhìn cứ như nhìn lên màn ảnh, chờ đợi một trò khôi hài mới của nghệ sĩ danh tiếng, Tonio hơi cau mặt. Hôm nay sự chú ý của công chúng kích động anh mạnh hơn bao giờ hết.

Trong khi Presto và người lái xe uống nước cam trong căn phòng tranh tối tranh sáng mát mẻ, gã phục vụ của khách sạn đã nhanh chóng và khéo léo tiếp xăng cho xe, lau hết bụi ở thùng xe, thử lốp…

- Anh đã từng chở khách đến cho bác sĩ Sorn? - Presto hỏi người lái xe.

- Hàng chục, nếu không phải là hàng trăm lần. - Người lái xe đáp. - Nhưng không bao giờ tôi phải chở họ trở về.

Presto lo lắng động đậy mũi. Cảnh đó làm người lái xe buồn cười đến nỗi gã bị sặc sụa và phun nước cam đầy ra bàn.

- Xin lỗi… Tôi bị ngứa họng. - Người lái xe lúng túng biện bạch.

Nhưng Presto không nghe những lời xin lỗi đó.

“Chẳng lẽ những bệnh nhân của Sorn chết tất cả? - Anh sợ hãi nghĩ. - Không thể thế được. Chắc là ông bác sĩ có garage ô tô riêng, và các bệnh nhân của ông phải là những người giàu có, có xe riêng của họ.”

Dù sao Presto cũng hỏi người lái xe.

- Ý anh muốn nói thế nào?

- Nói là những người đi xe đến ông Sorn đều không quay về.

Presto quay đi, anh cảm thấy cái mũi phản phúc của anh lại ngọ nguậy.

- Thế là thế nào? - Presto hạ giọng hỏi.

- Thế đấy. - Người lái xe đáp, gã cố không nhìn Presto để khỏi bật cười nữa. - Cả ông chủ khách sạn nơi ông vừa dừng lại ở Sacramento có thể xác nhận điều đó. Từ chỗ bác sĩ trở về là những người khác, hoàn toàn không giống những người đã đi đến chỗ ông, mặc dù họ vẫn mang những tên và họ như trước. Thay vì những bộ xương là những người béo tốt đi ra, thay vì những thằng lùn là những con người cao lớn, thay vì lũ quái dạng là những người xinh đẹp. Người ta nói là có trường hợp thậm chí phụ nữ trở thành đàn ông có ria mép. Ông chủ khách sạn nhận ra ả ta ở nốt ruồi to trên má.

- Chà, chuyện là như thế đấy! - Presto reo lên, nhẹ nhõm.

Nghĩa là mọi việc ổn cả. Rõ ràng là Sorn làm được những điều thực sự kỳ diệu. Presto sắp trở thành người hoàn toàn khác. Lần đầu tiên anh hình dung được rõ ràng chuyện đó, và anh bỗng cảm thấy áy náy làm sao ấy. Anh chàng Presto cũ sẽ như thế nào? Chuyện đó gần như là cái chết và cái sống lại trong một cơ thể mới.

“Kẻ quái dạng bất hạnh đáng thương! Chúng mình đã cùng trải qua cuộc sống vất vả! - Presto nói trong ý nghĩ với bản thân mình. - Dù sao thì cậu cũng đã đưa tớ lên thang danh vọng, còn tớ, đồ vô ơn, tớ lại định tiêu diệt cậu! Có nên từ bỏ ý định này không?”

Nhưng, nhớ đến Lux, Presto quyết định phóng ngay không chậm trễ đến gặp số phận của anh, mà thầy phù thủy Sorn sẽ chuẩn bị cho anh.

Đường qua khúc ngoặt gấp - và trước mặt Presto bày ra cảnh một khu vườn kỳ diệu, có rào lưới nhỏ và trang nhã bao quanh. Ở cái cổng rộng, có hai con sư tử nằm bằng đá hoa và một nhà nhỏ với hàng cột kiểu Doric [6] . Người lái xe bấm còi. Người gác cổng ở trong nhà bước ra, một ông già mặt mày nhẵn nhụi và mặc đồ trắng. Ông ta gật đầu với người lái như người quen cũ và chiếc xe chạy thẳng vào cổng không gặp trở ngại gì. Phía sau họ có con đường rộng, rải cát vàng lóng lánh. Giữa những cây sồi và dẻ quanh năm xanh tươi, nhìn thấy những bông hoa được chăm sóc rất công phu, những vòi nước phun, những bể nước xây thành bê-tông in bóng như trong gương những thủy tạ bằng đá hoa, màu trắng của chúng làm nổi bật sắc xanh thẫm của những cây trắc bá đứng bất động như hóa đá trong không gian nóng cháy. Xa hơn nữa, hai bên con đường đi qua những rừng thưa, sau hàng rào là những cây xương rồng và những bụi cây gai xanh tốt quanh năm, nhìn thấy những nhà nghỉ, những biệt thự trang nhã. Một hồ nước lấp lánh giữa hàng liễu rủ bao quanh, có đàn thiên nga đang từ từ bơi lội. Presto tò mò nhìn ngắm hai bên đường, và anh bất giác sinh ra hoài nghi: người lái xe đã nhầm đường chăng? Cảnh trí này hoàn toàn không gợi lên một nơi điều trị. Nó giống như những trang trại thanh lịch mà cư dân là giới quý tộc tài chính Mỹ.

Nhưng người lái xe vẫn cho xe chạy một cách tin tưởng theo bờ hồ đến tòa nhà một tầng dài, mầu trắng, với mái bằng và hàng hiên rộng ở mặt trước. Đây là văn phòng doanh nghiệp y tế - thương mại của bác sĩ Sorn. Ông ta chỉ tiếp nhận những bệnh nhân nào có thể trả những món tiền lớn để điều trị. Nhà nội tiết học, nhà bác học thực nghiệp Sorn vượt xa các đồng nghiệp của mình. Ông đã khám phá thành công nhiều điều bí ẩn của cơ thể và tìm ra những phương tiện tác dụng vào các quá trình sinh học diễn ra trong những đáy sâu bí ẩn của các tuyến nội tiết. Là một người thực tế, ông không cho công bố những phát minh của mình nhằm phục vụ toàn thể nhân loại đau khổ, mà giữ chúng trong màn bí mật nghiêm ngặt nhất để độc quyền trong lĩnh vực của mình và kiếm tiền. Chỉ một vài người nghèo khổ được sử dụng những thành tựu khoa học của Sorn. Ông muốn cho công việc phát đạt ngay lập tức, nhưng vì không đủ tiền riêng để làm việc đó nên ông đành phải đi vay mượn. Để thuyết phục những chủ nợ rằng họ đặt vốn vào công chuyện chắc chắn, ông đành tiến hành một vài cuộc trình diễn. Sorn tìm những kẻ nghèo khổ quái dạng, thậm chí ông còn phải trả nợ cho một vài người tiền để mua quyền tiến hành những thí nghiệm trên người họ. Gần như trước mắt, những nhà tư sản mà ông cần sự giúp đỡ, Sorn thực hiện một số những biến đổi kỳ diệu: tùy ý tăng và giảm chiều cao, biến kẻ quái dạng thành người bình thường, loại trừ thành công nạn quá gầy hoặc quá béo. Điều kỳ diệu sau cùng này đặc biệt khiến những chủ nợ tương lai kinh ngạc. Chứng phát phì hầu như là bệnh nghề nghiệp của các nhà triệu phú: cuộc sống ngồi tại chỗ, ăn uống quá thừa thãi… Đúng, Sorn đã khai trúng mạch vàng! Và các nhà tư bản liền bày tỏ ý muốn chung vốn làm ăn với Sorn. Số người khác thì đề nghị ông tổ chức một công ty cổ phần để sản xuất và bán những chế phẩm do ông phát minh. Nhưng bản thân Sorn là một thương gia giỏi. Công ty để làm gì, tại sao lại phải chia phần với người khác nếu tự ông ta có thể thu nhập toàn bộ lợi tức doanh nghiệp của mình? Sorn thích kiểu tín dụng lãi suất cao hơn là thành lập công ty cổ phần. Và ông đã không tính nhầm. Sau mấy năm, Sorn đã trả hết nợ và hiện đã có số vốn tăng gấp nhiều lần.

Ngay từ buổi đầu ông đã trông cậy vào các bệnh nhân triệu phú. Khi xây dựng bệnh viện kiêm nhà an dưỡng của mình, ông theo đuổi hai mục đích: một là, những bệnh nhân giàu có của ông phải tìm được ở đây tất cả những tiện nghi và sự sang trọng mà họ đã quen hưởng; hai là, bản thân cảnh trí, khí hậu thuận hòa miền California cùng với nghệ thuật trồng vườn phải phục vụ tốt cho việc điều trị. Mỗi bệnh nhân được dành riêng một nhà nghỉ hay biệt thự - tùy theo số tiền thù lao của họ - với đầy đủ người hầu hạ và đầu bếp giỏi. Bệnh nhân phải ít cảm thấy chế độ bệnh viện. Thật thế, đối với mỗi bệnh nhân mới đến, Sorn đều khám nghiệm rất kỹ, nhưng sau đó, khi cho đơn xong, ông ít làm phiền họ, chỉ mời họ tới phòng khám khoảng ba ngày một lần. Việc điều trị gồm uống thuốc viên - mỗi bệnh nhân có một nữ y ta chuyên theo dõi uống thuốc, - và tiêm mạch, việc này do những trợ lý làm. Những thủ tục như vậy chỉ chiếm mất mấy phút một ngày. Thời giờ còn lại, các bệnh nhân được hoàn toàn tự do, họ đọc sách, bơi thuyền, cưỡi ngựa, chơi quần vợt trên sân cỏ, buổi tối nghe nhạc giao hưởng chọn lọc, đi khiêu vũ hoặc xem phim.

Doanh nghiệp Sorn, nơi Tonio đến là như thế.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev