Sự xuất hiện của Presto tại văn phòng đã gây ấn tượng mạnh như ở mọi nơi. Tiếng cười nổi lên. Từ khắp chốn, những bộ mặt tò mò, tươi cười ngó nghiêng.
Một cô gái mang áo choàng trắng, đỏ mặt tía tai cố kìm tiếng cười thắt ruột đang dâng lên cổ. Cô nhận của người bệnh mới tấm séc ghi món tiền lớn bằng cả một gia tài, và làm xong nhanh chóng khác thường mọi thủ tục.
Presto được dành một trong những biệt thự tốt nhất. Tonio không biết là khi bước vào văn phòng anh đã gây ra sóng gió như thế nào. Công việc đình cả lại. Mọi nhân viên đều nhảy phóc ra khỏi chỗ và hồi hộp bắt đầu bình luận sự kiện khác thường: Tonio Presto, người quái dạng độc nhất vô nhị, không ai sánh nổi, con người yêu quý của màn bạc, đã quyết thay đổi hình dạng của mình! Điều đó giống như tội đại bất kính. Mọi người không còn cười đùa nữa. Ai nấy đều kinh dị, chấn động, bối rối. Nước Mỹ và cả thế giới vẫn đi xem phim, còn chưa biết nỗi bất hạnh như thế nào đang đến với họ. Tước bỏ của hàng triệu khán giả người anh hùng yêu quý của màn bạc! Đó là tội ác! Presto không có quyền làm điều đó! Anh thuộc về mọi người! Cô thư ký đã tiếp nhận Presto - một trong vô số những người hâm mộ anh - nổ ra cơn giận như điên, tưởng như chính cô đã tự tay mình ký bản án tử hình. Anh kế toán trẻ đọc cả một bài diễn văn. Anh đề nghị gửi tới tòa soạn các tờ báo lớn nhất những điện báo về ý định điên rồ của Presto, báo động cho dư luận toàn nước Mỹ ngăn ngừa khi còn chưa muộn điều bất hạnh khủng khiếp. Nhiều người ủng hộ đề nghị của anh kế toán.
Tình hình gần giống như cuộc nổi loạn. Duy có ông kế toán già là giội gáo nước lạnh. Ông nhắc nhở đến bổn phận của nhân viên:
- Chúng ta không có quyền tiết lộ những gì xảy ra tại doanh nghiệp nơi chúng ta làm việc, - ông kế toán nói. - Việc đó có thể đem lại cho bác sĩ Sorn sự thiệt hại về tinh thần và vật chất. Và ông Sorn sẽ có lý nếu đuổi những nhân viên vô kỷ luật và thậm chí đưa họ ra tòa và bắt bồi thường thiệt hại. Vì ông Sorn có nguy cơ mất khoản thù lao rất lớn. Ngoài ra, ông Presto cũng là một người bệnh như những bệnh nhân khác đến cầu viện ông Sorn. Ông Presto có quyền chữa bệnh và không ai có thể ngăn cản ông làm việc đó.
Bài diễn văn ngắn và điềm tĩnh của ông kế toán già đã có tác dụng. Mối đe dọa bị mất việc đã gây ấn tượng mạnh. Bây giờ chưa phải lúc mạo hiểm về công ăn việc làm. Nạn thất nghiệp khiến mọi người kinh sợ. Những lời tranh cãi thế là tắt ngấm, những sự cuồng nhiệt cũng nguội đi. Mọi người đều cảm thấy sự lệ thuộc của mình vào Sorn và buồn rầu tiếp tục làm việc.
Riêng cô thư ký vẫn còn ấm ức, thở dài một cách nóng nảy, cúi xuống đám giấy tờ vẫn thì thào:
- Không, không. Không thể như thế được…