Ở cửa ngôi biệt thự màu trắng ốp đá vân hồng, một cô y tá đứng đón Presto, mặc áo choàng trắng như tuyết và đội mũ trùm tết cầu kỳ bằng sợi dây dẻ. Hồng hào, tươi cười, với gương mặt trẻ trung dễ coi, cô là hiện thân của sức trẻ. Sorn lựa chọn nhân viên hết sức cẩn thận, đặc biệt là nhân viên nữ. Người không đẹp, cau có, hay cáu gắt không thể vào phục vụ ở đây. Bệnh nhân của Sorn cần phải nhìn thấy quanh mình chỉ những gương mặt trẻ niềm nở. Cái đó ảnh hưởng tốt tới tâm lý bệnh nhân. Đương nhiên, những gương mặt ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự quái dạng và mọi sự sai lệch chuẩn mực của chính bệnh nhân. Những người dị dạng này càng vì thế mà vui lòng đến điều trị với Sorn! Chế độ mà Sorn đã nghiền ngẫm kỹ càng, gồm những mục đích y tế và thương mại quện chặt lấy nhau chặt chẽ.
Cô y tá niềm nở gật đầu chào như một người quen cũ - Presto là người quen cũ của mọi người.
- Thưa ông Presto, hôm nay mời ông nghỉ. Bác sĩ Sorn sáng mai sẽ tiếp ông. Ông cho phép giới thiệu ngôi nhà và nề nếp ở đây… Ô, thưa ông, trông ông bây giờ hoàn toàn giống như trong phim: “Ở ngã ba đường”! - Và cô cười to, cởi mở, trẻ trung, hiền hậu.
Tiếng cười đó không làm Presto khó chịu. Thậm chí anh còn mỉm cười, chuyện hiếm thấy ở anh, do đó thật lạ lùng, trông anh ít buồn cười hơn, rồi anh thở dài và đáp:
- Phải, thật sự “ở ngã ba đường”… Xin cho biết tên cô? Louise Kalgaun? Rất tốt. Xin cho đi xem nơi ở mới của tôi.
Ngôi biệt thự hai tầng với những ban công, hàng hiên, một số phòng tắm, bài trí thật sang trọng. Nhưng mọi đồ vật sang trọng ở đây đều không thỏa mãn thị hiếu nghiêm khắc của Presto. Có quá nhiều thảm trải, thảm treo tường, đồng hồ, tượng nhỏ, tranh, quá nhiều chất sặc sỡ trong trang trí và kiểu cách.
“Tất cả những thứ này dành cho thị hiếu bọn trọc phú chẳng hiểu gì về nghệ thuật” - Presto thầm nghĩ và hài lòng nhớ lại cái biệt thự của anh mà anh đã bài trí một cách hết sức chu đáo. Ở đấy có những dàn dương cầm và máy thu thanh đắt tiền, có máy điện thoại và điện tín, có thư viện, bàn billiards. Những người hầu được xếp ở nhà phụ. Họ phải xuất hiện và biến đi như những âm binh trong truyện cổ tích tuân theo cái gậy phù thủy, không làm phiền khi không cần đến họ.
- Ông có thích không ạ? - Cô y tá hỏi.
- Tuyệt! Tuyệt trần! - Presto lúng túng đáp. Anh muốn mau chóng được ở lại một mình. Thời điểm quyết định của “sự thay đổi hình dạng” càng tới gần, Presto càng cảm thấy hồi hộp hơn. Thậm chí chính anh cũng ngạc nhiên về nỗi hồi hộp này, bởi vì anh không hoàn toàn hiểu nguyên nhân của nó. Mọi việc đã được quyết định. Và không có gì đáng sợ cả. Chẳng qua cũng như thay bộ quần áo cũ rách bằng bộ mới… Song có một điều lo âu dâng lên từ chiều sâu ý thức “Từ bỏ ý định này hiện nay vẫn còn chưa muộn”.
Còn lại một mình, Presto bước ra ngoài cái hiên rộng của tầng gác trồng đầy hoa. Anh ngồi xuống chiếc ghế đan, khiến cả người khuất sau bụi trúc đào hoa nở kín, nhưng chính anh vẫn nhìn được rõ con đường trải cát chạy ra phía ngoài hàng rào lưới của khu vườn bao quanh biệt thự.
Tối rồi. Mặt trời lặn sau biển không nhìn thấy. Không khí êm ả tỏa hương hoa thơm ngát. Presto châm một điếu cigars và chìm đắm trong suy tư.
Nhưng những hoạt động ở trên con đường đã khiến anh chú ý.
Một gã y tá đẩy chiếc xe ba bánh kiểu đặc biệt, rộng lòng, giống như chiếc đệm rộng nhất của xe ô tô nhiều chỗ ngồi, trên có một khối gì đó màu hoa cà chẳng rõ hình thù, khó khăn lắm mới nhận ra dáng dấp lờ mờ của một hình người. Khối đó rung rinh, như món thịt đông hay bột nhão sẵn sàng trào qua miệng thùng nhào. Đó là một người đàn bà với bộ mặt tím tái, mặc áo màu tím nhạt.
Một cặp kỳ lạ đi qua - người đàn ông gầy, cao tới bảy bộ [7] như một con sào và một cô nàng lùn tịt. Gã đàn ông chầm chậm lăng đôi chân cà kheo, trông như sếu vườn, còn ả lùn thì lăn như cục bột. Họ chuyện trò sôi nổi. Gã sếu vươn cái đầu một cách hài hước và thậm chí khom người xuống tận thắt lưng để nhìn mặt người bạn cùng đi. Biết đâu đấy, có lẽ thầy phù thủy Sorn có thể làm cho họ cao gần bằng nhau, sẽ thay đổi hình dạng bên ngoài của họ và tạo ra một cặp tình nhân mới?
Lại một xe đẩy nữa - một người đàn ông phục phịch với đôi chân voi.
“Vườn bách thú kỳ quặc!” - Presto bất giác nghĩ, quên phắt cả bản thân. Sự sản xuất vĩ đại của thiên nhiên cũng có phế phẩm của nó. Ở đây, chỉ tập hợp những người có khả năng chi trả cho Sorn hàng chục, hàng trăm nghìn tiền điều trị. Còn có biết bao người nghèo túng buộc phải đeo đẳng sự quái dạng của mình cho đến hết đời! Presto thuộc những kẻ may mắn có khả năng biến đổi mình thành người bình thường. Và thật là ngu ngốc không tận dụng khả năng đó! Quyết tâm của Presto nhằm “thay hình đổi dạng” càng lớn hơn.
Chuông điện thoại reo khe khẽ và nhịp nhàng trên chiếc bàn con. Cùng lúc đó tiếng chuông cũng reo ở khắp mọi phòng. Dù khách đang ở chỗ nào, họ cũng nghe được tiếng chuông đặt ở mọi nơi, và họ chỉ cần chìa tay ra với ống nghe. Như thế là loại bỏ được sự xuất hiện không cần thiết của người hầu chỉ có thể gây thêm lo phiền vô ích.
- A lô! - Presto nói, đưa ống nghe lên tai.
- Xin lỗi, thưa ông Presto, - một giọng đàn ông cất lên. - Người gác cửa đây. Một cô gái muốn được gặp ông.
Presto nhăn mặt. Lại một dàn sùng mộ mắc bệnh thái nhân cách nào đã biết tin anh tới đây. Phải chăng ở tận đây anh cũng không yên được với họ? Presto đã muốn trả lời là anh đi đường mệt và không thể tiếp khách, bỗng vang lên trong máy nói tiếng phụ nữ:
- Ông Presto! Tôi rất, rất cần gặp ông vì một chuyện rất quan trọng. Tôi chỉ xin ông mấy phút thôi.
Trong giọng nói có ý cầu khẩn, và chính sự lo âu khiến Presto lưỡng lự. Biết đâu lại là một bệnh nhân nào muốn báo trước cho anh những mối nguy hiểm của việc điều trị? Vì ở đây cũng có thể có những thất bại. Giọng người phụ nữ cũng làm Presto quan tâm: hình như anh vừa mới nghe giọng đó xong. Cô y tá ư? Không, người khác. Và Presto trả lời:
- Được! Người hầu sẽ dẫn chị lại. Chị bảo hắn là tôi ở hiên trên, phía tây.
Presto vốn được cưng chiều nên không thấy cần phải ra đón.