Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Lượt đọc: 8302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 134
nhất định phải loại trừ cô ta.

❊ ❊ ❊

Doãn Băng Dao dời khỏi biệt thự đi ra đường lớn bắt taxi. Một phút trước khi cô bước chân ra khỏi ngôi biệt thự, Vưu Trung Tĩnh liền gọi điện thoại báo cáo với Mục Quang ở đầu bên kia. Bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi cô đi cách một đoạn xa xa, sẽ lập tức bắt lại.

Doãn Băng Dao lên một chiếc xe taxi, chiếc xe đang chạy băng băng, đột nhiên từ phía sau có một chiếc xe hơi sang trọng đuổi theo, chiếc xe đó vọt thẳng lên trước xe taxi, bẻ tay lái, chắn ngang đường chiếc taxi.

Doãn Băng Dao lao người về phía trước, trán va vào thành ghế trước. Tài xế xuống xe, tức giận chửi mắng: "Lái xe kiểu gì vậy? Không muốn sống nữa à?"

Doãn Băng Dao xoa xoa trán, nhìn thấy từ chiếc xe phía trước một người đàn ông anh tuấn tú rực rữ như ánh mặt trời bước xuống, là Thẩm Hiên Bạch.

Anh lo lắng chạy lên, mở cửa sau xe taxi, nắm chặt tay Doãn Băng Dao kéo xuống xe, đột nhiên ôm chặt cô vào lòng, kích động nói: "Băng Dao, đừng đi, xin em đừng rời khỏi anh."

Doãn Băng Dao kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của anh, căng thẳng luống cuống giống như một đứa bé không nỡ xa thứ mình yêu quý.

"Hiên Bạch, em phải đi."

"Không, anh không cho em đi, bây giờ em có thể đi đâu, hãy ở lại bên cạnh anh để anh chăm sóc cho em. Băng Dao, chẳng lẽ em không tin anh có thể chăm sóc tốt cho em sao? Bây giờ anh có năng lực, anh có thể bảo vệ em" lại ôm chầm cô vào trong ngực.

Tài xế taxi nhấn còi thúc giục: "Rốt cuộc có đi nữa không?"

"Không đi." Thẩm Hiên Bạch trả lời thay cô.

Sau khi chiếc xe taxi rời đi, Thẩm Hiên Bạch vẫn ôm chặt Doãn Băng Dao không buông. Anh rất sợ chỉ cần vừa buông tay, cô sẽ rời đi.

Rốc sức thuyết phục "Lăng Diệc đã không còn, bây giờ em có thể đi tới đâu? Băng Dao, bây giờ anh là người duy nhất đáng để em tin tưởng, em đừng rời khỏi anh được không?"

Doãn Băng Dao suy nghĩ một chút, không thể không nói ra những lời tổn thương "Nhưng Hiên Bạch, chuyện giữa chúng ta chỉ còn là quá khứ, em... em đã yêu Ngự Giao, trong lòng không thể có thêm bất kỳ người nào."

Cô không muốn thừa nhận bản thân yêu Ngự Giao, nhưng vì từ chối Hiên Bạch, cô không thể không nói như vậy.

Sâu trong đáy mắt Thẩm Hiên Bạch hiện lên sự bi thương mất mát, mở to mắt, hít sâu một hơi nói: "Cho dù em yêu anh ta, nhưng em cũng không muốn trở lại bên cạnh anh ta, không phải sao? Anh không quan tâm rốt cuộc em yêu anh hay không, cũng không quan tâm trong trái tim em có anh hay không.... Anh chỉ biết anh rất yêu em. Băng Dao...." Giọng nói của anh bắt đầu nghẹn ngào.

Những lời cự tuyệt trong miệng không thể thốt thành tiếng, Doãn Băng Dao bất đắc dĩ, chỉ đành phải tạm thời ở lại.

Cô gật đầu, nhưng trong lòng lại xác định rõ ràng, sẽ có một ngày cô rời đi.

Hơn nữa sau khi rời đi, tuyệt đôi không thể cho anh biết.

Trong biệt thự của Mục Quang, truyền đến tiếng gầm giận dữ: "Đúng là đồ vô dụng"

Bốp....

Một cái bạt tai rơi xuống mặt Vưu Trung Tĩnh, cô ta ngã nhào xuống đất đau đớn ôm má. Mục Quang căm tức nhìn cô, tức giận đến râu dựng mắt trợn tròn.

"Tại sao Doãn Băng Dao rời đi rồi còn trở về?"

"Tôi cũng không biết. Cô ta đã đồng ý với tôi sẽ rời đi." khóe miệng Vưu Trung Tĩnh ửng đỏ, không dám ngẩng đầu nhìn Mục Quang.

"Cô có thể nhân lúc Thẩm Hiên Bạch không có mặt ở đó dẫn cô ta đi, hoặc là trực tiếp dùng thủ đoạn ép cô ta rời đi! Chỉ nói ngoài miệng như vậy, cô cho rằng cô ta sẽ rời đi sao?"

"Tôi...."

"Được rồi! Cô mau trở về đi, sau này không cần khách khí như vậy, sau này tôi không muốn chuyện như thế này xảy ra lần thứ hai."

"Vâng, Mục tiên sinh, tôi biết, lần sau tuyệt đối không để chuyện như này xảy ra lần thứ hai."

Vưu Trung Tĩnh về tới căn biệt thự của Thẩm Hiên Bạch, bản thân chịu một cái tát này, hoàn toàn là vì Doãn Băng Dao. Một ngày chưa đuổi cổ được Doãn Băng Dao, cô sẽ không có một ngày tốt đẹp. Mục tiên sinh sẽ không bỏ qua cho cô. Hơn nữa, cô ta luôn ở bên cạnh Thẩm Hiên Bạch, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bước tiến của anh. Suy nghĩ một lúc, Vưu Trung Tĩnh nghĩ ra một biện pháp.

Cô nhất định phải đuổi được Doãn Băng Dao đi!

Ngày hôm đó, ba người cùng nhau dùng cơm trưa, Vưu Trung Tĩnh nói: "Hiên Bạch, tôi đã giúp anh nhận một chương trình bên Nhật, anh phải qua bên đó một chuyến."

"Cái gì? Không phải tôi đã nói trong mấy tháng tới tôi không muốn nhận bất kỳ chương trình nào sao?"

"Nhưng anh đã nghỉ ngơi một tháng, đây là sự kiện do công ty đại diện bên kia sắp xếp, tôi cũng không có cách nào từ chối." Vẻ mặt Vưu Trung Tĩnh khó xử.

Hiên Bạch suy nghĩ một chút, "Vậy cũng tốt. Băng Dao, em đi cùng anh"

"Em?" Doãn Băng Dao kinh ngạc

Vưu Trung Tĩnh chen vào: "Hiên Bạch, Băng Dao không phải đang mang thai sao? Đi lại nhiều, sẽ không tốt cho cơ thể cô ấy."

"Đúng đó, em muốn ở lại đây nghỉ ngơi." Doãn Băng Dao gật đầu, nhân cơ hội này cô có thể rời đi.

"Ừm, cũng chỉ có thể làm như vậy thôi." Anh nhìn về phía Doãn Băng Dao, ánh mắt dịu dàng như nước, "Băng Dao em yên tâm, anh sẽ cố gắng nhanh chóng trở về."

"Vâng, anh đi đường chú ý an toàn."

"Anh biết rồi, em yên tâm." Thẩm Hiên Bạch để dao dĩa xuống, lau khóe miệng, đứng lên nói với Vưu Trung Tĩnh: "Tôi tới phòng đọc sách đợi cô, cô ăn xong vào phòng tìm tôi. Tôi muốn bàn bạc cụ thể với cô về chuyện này."

Sau khi Thẩm Hiên Bạch đi lên lầu, Vưu Trung Tĩnh ý vị sâu xa nhìn thoáng qua Doãn Băng Dao, sau đó đứng dậy, cũng đi theo lên lầu.

Vào tới phòng đọc sách, anh xoay người nhìn Vưu Trung Tĩnh, vẻ mặt âm trầm, "Tại sao đột nhiên có chương trình?"

"Công ty đại diện sắp xếp." Vưu Trung Tĩnh thản nhiên trả lời.

Nhìn vẻ mặt Thẩm Hiên Bạch, trong lòng cô vô cùng uất ức, khi nãy ở trước mặt Doãn Băng Dao, vẻ mặt anh rất dịu dàng. Hiện giờ đối mặt với cô, lại biến thành như vậy. Hôm nay cô chịu đựng những uất ức này, tất cả đều vì Doãn Băng Dao!

Trước khi Doãn Băng Dao xuất hiện, Hiên Bạch chưa bao giờ đối xử với cô như vậy.

"Thật sự là do công ty đại diện sắp xếp?" Trong lòng Thẩm Hiên Bạch có chút nghi ngờ "Cô biết trong thời gian này, tôi phải xử lý những chuyện khác, tại sao không từ chối."

"Hiên Bạch, anh hãy nghe tôi nói. Một tháng nay anh không nhận bất kỳ chương trình biểu diễn nào, anh là một nghệ sĩ, nếu tiếp tục như vậy sẽ có người nghi ngờ thân phận của chúng ta. Cho nên tôi đành phải nhận thay anh. Hơn nữa chuyến đi Nhật lần này chỉ kéo dài mấy ngày. Lần này tôi không đi cùng anh, yên tâm đi, chuyện bên này đã có tôi là Mục tiên sinh xử lý"

Anh nhìn cô ta không chớp mắt, bất đắc dĩ thở dài một hơi: "Vậy cũng được, chỉ còn cách như vậy thôi, làm phiền cô giúp tôi chăm sóc cho Băng Dao"

"Ừm, tôi biết."

Trong lòng Vưu Trung Tĩnh dâng lên niềm vui sướng nho nhỏ. Lần này, nhất định phải diệt trừ Doãn Băng Dao!

Ngày hôm sau, Thẩm Hiên Bạch lên máy bay sang Nhật. Doãn Băng Dao dõi mắt nhìn anh rời đi, trong lòng thầm nói lời tạm biệt với anh. Hiên Bạch, hẹn gặp lại anh sau, cảm ơn anh đã đối tốt với em. Nhưng em không có phúc được hưởng. Sau này nhất định phải tìm được người con gái đáng để anh yêu thương.

Doãn Băng Dao tính buổi trưa sẽ rời đi, khi đang thu doạn đồ đạc, Vưu Trung Tĩnh bước vào.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 6 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »