Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Lượt đọc: 8303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 156
hôn mẹ phải chịu trách nhiệm.

❊ ❊ ❊

"Ôi chúa ơi" Tiết Tiểu Diệc đứng trước cửa thang máy, tròn mắt nhìn cảnh tượng trong thang máy.

Lúc này Tiết Noãn Nhi mới phản ứng, đột nhiên mở to mắt, trừng mắt nhìn gương mặt đang nhắm hai mắt của Ngự Giao.

Nhiều năm qua không nhìn thấy gương mặt quen thuộc, giờ đây trái tim cuồng loạn của cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ngự Giao mở mắt, đôi mắt hẹp dài từ từ mở ra, khi nhìn vào đôi mắt anh nét mặt Tiết Noãn Nhi đột nhiên thay đổi, trong ánh mắt của anh là sự thất vọng, nghi ngờ, có cả tức giận....

Ngự Giao không thể tin lắc đầu một cái, nhìn Tiết Noãn Nhi không chớp mắt. Không, làm sao có thể, vừa rồi rõ ràng anh cảm nhận là Băng Dao đã trở lại, rõ ràng chính là Doãn Băng Dao.

Nhưng gương mặt này, tuy rất xinh đẹp, nhưng cô ta không bằng Doãn Băng Dao, cô ta không phải Doãn Băng Dao!

Ngự Giao nhanh chóng che giấu những cảm xúc của bản thân, đứng lên chỉnh lại quần áo, vẻ mặt bình tĩnh: "Thật xin lỗi cô, vừa rồi tôi nhận lầm người"

Tiết Noãn Nhi cười xấu hổ: "Vừa rồi tôi cũng đã nói là anh nhận nhầm người"

Hai người đi ra khỏi thang máy, Tiết Tiểu Diệc đứng trước cửa vội vàng bước tới gần Ngự Giao: "Chú đứng lại."

Ngự Giao vừa định rút chìa khóa, anh xoay người lại cúi đầu khó hiểu nhìn bé trai đang tức giận trước mặt. Tên nhóc này, đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Tại sao cảm giác thân thuộc như vậy?

"Chú hôn mẹ cháu, tại sao có thể dùng một câu nhận lầm người là chạy mất được. Cháu nghĩ chú cũng là một người có thân phận, tại sao có thể ăn miễn phí." Giọng nói non nớt này nói ra những câu nói hoàn toàn không phù hợp với một đứa trẻ năm tuổi.

Ngự Giao và Tiết Noãn Nhi tròn mắt nhìn. Anh nhếch miệng thản nhiên mỉm cười: "Miễn phí? Chú không mang tiền mặt theo người." Từ trong túi áo vest anh rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Tiết Tiểu Diệc "Đây là danh thiếp của chú, hôm nào cháu tới chú sẽ trả cháu một tấm chi phiếu, cháu muốn bao nhiêu."

Tiết Tiểu Diệc cũng kinh ngạc há hốc miệng, chi phiếu? Chú này cũng nhiều tiền quá nhỉ, rất hào phóng.

Giờ phút này Tiết Noãn Nhi hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, tại sao mình lại sinh ra đứa con trai như vậy. Cô che mặt, muốn kéo Tiết Tiểu Diệc lại, nhưng cậu bé lắc đầu nói: "Chú hiểu lầm rồi, cháu không muốn tiền. Đây chỉ là dùng từ tượng hình thôi."

"Ồ, không phải?" Ngự Giao cười cười, thích thú nhìn cậu bé trước mặt.

Tiết Noãn Nhi nhìn nụ cười trên gương mặt anh mà kinh ngạc, nụ cười này không giống với nụ cười âm trầm sáu năm trước, là nụ cười dịu dàng.

"Vậy từ "miễn phí" của cháu là có ý gì?" Ngự Giao phấn khích hỏi.

"Ừ...." Tiết Tiểu Diệc tay trái vòng trước ngực, tay phải chống cằm, suy tư một hồi nói: "Chú phải có trách nhiệm với Noãn Nhi nhà cháu."

Ngự Giao bắt đầu kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía Tiết Noãn Nhi, đáy mắt có một tia khác thường "Cô tên Noãn Nhi"

"Thật xin lỗi anh, chỗ này con trai tôi hơi có vấn đề, anh không cần để ý tới thằng bé." Tiết Noãn Nhi chỉ lên đầu con trai, ôm cậu nhóc: "Đừng nghịch ngợm nữa, chúng ta về nhà đi."

"Ôi! Buông con ra! Chú à, nam tử hán đại trượng phu nhất định phải dám làm dám nhận, chú nhất định phải chịu trách nhiệm với mẹ cháu, đứng quên đó...." Lời của Tiết Tiểu Diệc chưa nói hết đã bị Tiết Noãn Nhi lôi vào căn hộ 805 trước mặt.

Cánh cửa đóng lại "Rầm” một tiếng

Ngự Giao tay trái ôm ngực, chống khủy tay phải vuốt cằm, thích thú nhìn cánh cửa kia. Thì ra người phụ nữ có giọng nói và dáng người rất giống Doãn Băng Dao tên là Noãn Nhi. Cậu nhóc kia cũng rất thú vị.

Phía sau cửa, Tiết Noãn Nhi giận đến mặt đỏ bừng.

"Cái gì mà nam tử hán đại trượng phu dám làm dám nhận."

"Đó là mẹ dậy con."

"Đó là mẹ dậy con chứ không phải dậy người kia."

"Nhưng chú đấy hôn mẹ, nên phải có trách nhiệm với mẹ." Tiết Tiểu Diệc cũng hừng hực khí thế.

"Con... mẹ...." Tiết Noãn Nhi bị con trai chọc giận đến nói không ra "Tại sao mẹ lại sinh ra đứa con trai con chứ."

"Tại sao con lại có một người mẹ như mẹ chứ, nói với người ngoài đầu con trai của mình có vấn đề, hừ." Tiết Tiểu Diệc cũng hừ một tiếng quay đầu.

Tiết Noãn Nhi bất đắc dĩ lắc đầu, hôm nay đúng là mất hết thể diện, nếu là trước mặt người khác mất thể diện cũng không sao, nhưng tại sao lại là trước mặt người đó....

Cô đi thẳng về phía phòng bếp làm cơm tối.

Tiết Tiểu Diệc cũng nhín vai một cái, cầm trong tay tờ danh thiếp của Ngự Giao, nhìn những chữ trên đó cười hì hì: "Woa, tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Ngạn Bằng, thì ra chú đó đúng là một nhân vật lớn..."

Đầu nhỏ của cậu bé bắt đầu suy nghĩ cái gì đó, nghĩ đi nghĩ lại, trên gương mặt lanh lợi liền lộ ra nụ cười tinh quái: "Hì hì...."

Cậu bé ngồi trước màn hình tivi xem chương trình, một lúc sau Tiết Noãn Nhi làm xong đồ ăn bưng lên bàn. Tiếc Tiểu Diệc cũng tắt ti vi chạy tới, hấp ta hấp tấp chạy tới ôm chân mẹ "Noãn Nhi, mẹ yêu của con, đừng giận nữa...."

"Mẹ nào có thời gian tức giận với con, mau ăn cơm đi, ăn xong cơm ngủ sớm một chút."

"Vậy mẹ cười một cái đi, cười một cái nghĩa là không còn tức giận." Cậu nhóc dỗ.

Tiết Noãn Nhi nhếch môi, miễn cưỡng cười cười. Sau đó ngồi xuống ghế, "Được rồi, mau ăn cơm đi"

Thực ra từ khi nhìn thấy Ngự Giao đến bây giờ tâm trạng của cô vẫn chưa bình tĩnh lại, tất cả những chuyện trước đây bỗng chốc hiện lên trong đầu, giống như một cuốn phim không ngừng phát ra những hình ảnh đau khổ trước đây.

Chỉ là cô không hiểu, tại sau Ngự Giao lại xuất hiện ở nơi này, vừa rồi dường như anh ta định đi vào căn hộ ngay sát bên cạnh, chẳng lẽ anh ta đang nuôi dưỡng tình nhân ở đây sao?

Tiết Tiểu Diệc trèo lên ghế, hai tay đặt ở nép bàn, đôi mắt mở lớn khoa trương nói: "Noãn Nhi, con cũng là vì tốt cho mẹ thôi mà, chú đó là một nhân vật lớn đó."

"Làm sao con biết người ta là nhân vật lớn"

"Con đọc danh thiếp của chú ấy"

"Được rồi, chúng ta không nói về người đó nữa được không?" Cô thật không muốn tiếp tục chủ đề về người kia

"Con thấy chú ấy rất xuất sắc, nếu Noãn Nhi và chú ấy ở bên nhau, chú ấy sẽ trở thành bố của con...."

"Đủ rồi" Tiết Noãn Nhi hét lên một tiếng cắt ngang lời cậu bé, chiếc đũa trên tay nặng nề đặt xuống: "Nghĩ cũng đừng nghĩ."

Tiết Tiểu Diệc sững sờ trong giây lát, mẹ chưa từng hung dữ với cậu như vậy, cái mũi nhỏ ửng đỏ, cúi đầu từng giọt nước mắt rơi xuống: "Hu...."

Tiết Noãn Nhi nhận ra sự hung dữ của bản thân, liền ngồi xuống bên cạnh con trai, vội vàng an ủi: "Mẹ không cố ý muốn hung dữ với con đâu, được rồi, đừng khóc nữa. Chúng ta ăn cơm đi, được không?"

Cậu bé khóc đến đến hai vai run run, nức nở nói: "Con chỉ là muốn có một người bố, con chỉ là hi vọng có một chú suất sắc tuấn tú làm bố của con... oa..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 6 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »