
Chẳng bao lâu nữa, một đợt sóng dữ dội và mạnh mẽ sẽ đột ngột trào tới, gạt phăng tất cả những khuất lấp để phơi bày một sự thật mà trong khoảnh khắc sẽ làm tiêu tan tất cả những gì chúng ta luôn cho là mình biết.
Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là giúp cho bác sĩ Watson được đoàn tụ với chiếc quần của bác ấy, nhưng khi đi ngang qua một phòng trà và một cửa hàng trong tòa nhà mà Holmes ẩn náu, tôi nhận thấy đây đích thị là một nơi hết sức lý tưởng, tôi hoàn toàn có thể ở trong này cả ngày trời mà chẳng cần phải đặt chân xuống đường. Đây là một trong hai cửa hàng ở London nổi tiếng là nơi cung cấp đầy đủ nhu yếu phẩm cho khách hàng, từ trẻ sơ sinh cho đến người già hấp hối. Chắc chắn nó sẽ giúp tôi được an toàn, không thiếu đồ ăn và đầy đủ trò giải trí.
Với suy nghĩ vui sướng đó, tôi gói đám quần áo cũ của bác sĩ Watson trong cái túi màu đen để nhờ người phục vụ gửi về cho ông Mycroft theo địa chỉ Câu lạc bộ, rồi bắt đầu nhiệm vụ tiêu tiền vừa lạ lẫm vừa thích thú. Đến chiều muộn, bộ váy may sẵn trong “nhà kho” đã được ném vào thùng rác. Tôi cẩn thận vuốt keo lại mái tóc, sơn móng tay màu nâu lóng lánh ngoài sức tưởng tượng, chân đi đôi tất lụa mỏng và đủ dài, rồi xỏ vào đôi giày cao gót cực kỳ vừa vặn. Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, thì một chút buông thả cũng hay ho chứ sao!
Tôi uống một tách trà nhạt, thu lại những gói hàng lỉnh kỉnh rồi được “hộ tống” ra đến tận cửa. Ở đây tôi gặp một chút rắc rối. Holmes đã nhấn mạnh tôi phải theo đúng lịch trình lúc sáng, nghĩa là đến chiếc xe thứ tư mới được nhảy lên, nhưng ở trước cửa đã có sẵn chiếc xe ngựa đầu tiên. Tôi đeo kính vào, cho người lái xe một món tiền boa khổng lồ, rồi lắc đầu. Mười lăm phút trôi qua, chiếc xe thứ ba xuất hiện. Lúc này trời đã tối mịt rồi, và có rất ít xe còn trống. Chiếc xe ngựa này nhìn có vẻ khá ấm áp, trong khi bộ váy tôi đang mặc thì không hề ấm chút nào. Chắc chắn Holmes không đến nỗi quá cứng nhắc, đúng không? Nhưng tôi nhìn thấy gã tài xế càu cạu - thế là tôi bước lùi lại, và vẫy tay ra hiệu từ chối. Gã có vẻ cực cáu tiết, chả khác gì tâm trạng tôi lúc này. Tôi nhìn chằm chằm xuống đường với một hy vọng mỏng manh, cố tình lờ đi người gác cửa, ngay khi đó, một chiếc xe nữa chờ ngay trước chỗ tôi đang đứng. Cỗ xe này có vẻ vô cùng cũ kỹ và xập xệ, con ngựa cũng già và gầy mòn không kém.
“Xe không, thưa quý cô?” một giọng nói cất lên từ cái vật lỗi thời đó.
Tôi thầm nguyền rủa Holmes. So với những chiếc xe khác thì chiếc này đích thị là cực kỳ lạnh lẽo, nhưng dù sao nó cũng là một chiếc xe ngựa, hoặc ít nhất thì cách đây ba mươi năm, nó đã từng là xe ngựa: một chiếc xe ngựa bốn bánh đúng chất London. Tôi nói cho người đánh xe nơi tôi muốn đến, ngó vào chỗ ngồi bên trong, rồi trèo lên xe. Người gác cửa nhìn theo tôi như thể tôi là một kẻ hoàn toàn mất trí. Đúng là tôi mất trí thật.
Tôi không hề thông thuộc London mặc dù đã nghiên cứu bản đồ rất nhiều lần, vì thế tôi phải mất một lúc mới nhận ra là mình đang đi nhầm đường. À, không hẳn là nhầm, nhưng rất vòng vèo. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là gã đánh xe đang bày trò bịp bợm để kiếm chác thêm. Nhưng tôi khẽ thốt lên trước một suy nghĩ tồi tệ hơn rất nhiều. Có lẽ tôi đã bị theo dõi. Rất có thể tên đánh xe này là đồng bọn của lão già mù bán bút chì. Lúc đầu tôi rất sợ hãi, nhưng rồi sau đó tôi trở nên điên tiết. Tôi kéo miếng rèm cửa xe xuống và nghển cổ ra ngoài để nhìn gã.
“Này, bác kia, bác đang đưa tôi đi đâu đấy? Đây đâu phải là đường đến Covent Garden!”
“Đúng vậy, thưa cô, đây là con đường ngắn hơn, tránh tắc đường,” giọng gã có phần khúm núm.
“Được, vậy thì ông, hãy nhìn tôi đây. Tôi có một khẩu súng, và tôi sẽ bắn ông nếu như ông không dừng xe lại ngay lập tức."
“Này, cô, cô không hề muốn làm thế, đúng không,” gã rên rỉ.
“Tôi có thể làm điều đó bất cứ lúc nào đấy. Dừng xe lại ngay, ngay bây giờ!”
“Nhưng tôi không thể làm điều đó, thưa cô, tôi thực sự không thể.”
“Tại sao lại không?”
Cái đầu bờm xờm của gã ngả sang một bên, và tôi nhìn chòng chọc vào gã. “Bởi vì chúng ta sẽ bỏ một buổi biểu diễn tuyệt hay ở rạp hát, nếu dừng lại ở đây,” Holmes đáp.
“Ông! Ông là đồ xấu xa!” tôi gầm lên. Khẩu súng run lên trong tay tôi, và Holmes, nhìn thấy điều đó, nhanh chóng quay người lại “Kìa, cháu gái, đây là lần thứ hai chỉ trong vòng ba ngày cháu giở trò tàn bạo với ta đấy.” Tôi bắt gặp cái nhìn hoảng hốt của một người qua đường, bèn hạ giọng. “Nếu như ông để điều tương tự thế này xảy ra thêm một lần nữa và nếu cháu cầm khẩu súng trong tay, thì cháu sẽ không chịu trách nhiệm đâu, ông nghe rõ chưa? Chắc chắn như tên của mẹ cháu là Mary McCarthy, cháu sẽ không chịu trách nhiệm với cơn giận dữ của mình đâu!”
Tôi lại ngồi xuống cái xe đang lắc lư và nín thở. Vài phút trôi qua, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên.
“Vâng, thưa cô.”
Khi tới rạp hát, Holmes đỗ chiếc xe ngựa cổ lỗ vào một khu đất tối tăm nằm sát một công viên chật chội và hoang vắng. Chiếc xe oằn xuống, nghiêng sang hẳn một bên dưới sức nặng của Holmes, và trong nháy mắt cánh cửa xe đã mở tung, Holmes nhìn tôi.
“Mary McCarthy đâu phải là tên của mẹ cháu," ông ấy cáo buộc.
“Vâng, tên bà ấy là Judith Klein. Chỉ là cháu muốn ông đừng khiến cháu hốt hoảng thêm một lần nào nữa. Cháu đã rất sợ hãi kể từ khi rời khỏi căn phòng của anh trai ông, và cháu mệt mỏi lắm rồi.”
“Ta xin lỗi, Russell. Tính hài hước của ta đã gây nhiều phiền toái quá. Làm hòa nhé?”
“Làm hòa.” Chúng tôi siết chặt tay nhau. Ông ấy bước lên xe ngựa. “Russell, lần này đến lượt cháu là người phải quay lưng lại. Ta khó có thể đi vào rạp hát với vẻ ngoài của một kẻ đánh xe ngựa thế này.” Tôi vội vàng bước sang một bên đường.
Áo choàng, mũ, một cây gậy và một bộ lễ phục phù hợp, đầu chải bóng mượt, một bộ ria mép dán, Holmes bước xuống từ xe ngựa. Một gã đàn ông nhỏ thó đang thơ thẩn bên ngoài, huýt sáo nhè nhẹ.
“Chào Billy.”
“Chào ông... ờ... chào ngài.” Ông ta ngả mũ về phía chúng tôi.
“Đừng làm gãy cổ mình để nhòm vào những lô ghế bên trong, Billy. Có một tấm thảm ngay dưới chỗ ngồi trong xe đấy, nếu như anh cần. Cố gắng đừng có ngủ nhé.”
“Tôi sẽ làm như vậy, thưa ngài. Chúc ngài và cô một buổi tối vui vẻ.”
Tôi quá lơ đãng đến nỗi không thể nhận ra Holmes đang khoác tay mình.
“Holmes này, làm thế nào mà ông tìm được cháu vậy?”
“À, ta hoàn toàn có thể khẳng định đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, vì ta nghĩ có khả năng cháu sẽ bị mê hoặc bởi nơi đó và sẽ ở lì trong đó cả ngày. Hơn nữa, cả người gác cửa và người phục vụ mà cháu đã đưa cái túi của Watson đều đang để ý cháu, và khi ta hỏi họ về cháu cách đây khoảng một giờ đồng hồ, họ đều chắc chắn rằng cháu chưa rời khỏi đó. Đó là một sơ suất, Russell à. Lẽ ra cháu nên bỏ lại cái quần của Watson.”
“Cháu hiểu rồi. Cháu xin lỗi. Ngày hôm nay ông có tìm được gì không?”
“Ta không thấy thứ gì cả. Không một lời đồn, không một lời nói, cũng không một tiếng thì thào nào lọt vào tai lão già Holmes này. Ta không còn nhanh nhạy nữa rồi.”
“Có lẽ ở đó không có gì?”
“Ừ, có lẽ thế. Đây là một tình huống dễ gây kích động, ta phải thừa nhận như thế. Ta đã bị cuốn hút.”
“Cháu thấy lạnh lắm. Chúng ta làm gì bây giờ đây?”
“Chúng ta sẽ lắng nghe giọng hát của những thiên thần, cháu gái của ta, âm nhạc của Verdi và Puccini đấy.”
“Và sau đó?”
“Chúng ta sẽ dùng bữa tối.”
“Rồi tiếp theo?”
“Ta e là chúng ta sẽ lại phải quay về căn nhà của anh ta và lẩn trốn ở đó.”
“Lưng ông thế nào rồi ạ?”
“Ôi trời, cái lưng chết tiệt, ta rất mong cháu đừng có hỏi đi hỏi lại về cái thứ đáng nguyền rủa đó nữa. Chiều nay ta được một tay bác sĩ đã về hưu kiểm tra rồi. Ông ta chuyên phẫu thuật chui, là người có thể vá lành những vết thương do đạn bắn, và ông ta chẳng phải can thiệp mấy vào cái lưng của ta. Đề tài này chấm dứt ở đây nhé.”
Tôi rất vui khi thấy tâm trạng của ông ấy đã khá hơn nhiều.
Buổi tối hôm đó trôi qua thật thú vị. Những việc đã xảy ra và những gì có thể xảy ra sắp tới lấp lánh lướt qua tâm trí tôi. Tôi ngủ gật hai lần và khi bừng tỉnh dậy, tôi thấy cái mũ của mình kề sát tai Holmes, nhưng có vẻ ông ấy chẳng bận tâm. Có lẽ, tâm hồn của ông ấy đang phiêu du cùng những bản opera mê hồn nên chẳng nhận ra có tôi bên cạnh, có khi còn quên cả việc mình đang ở đâu, quên cả việc phải hít thở nữa. Tôi chưa bao giờ thích opera, nhưng buổi tối hôm đó - dù tôi thực sự không thể miêu tả hết những gì mình thấy - có vẻ tôi đã bắt đầu quan tâm đến nó.
Chúng tôi uống sâm panh trong lúc tạm nghỉ và ngồi vào một góc khuất vì sợ sẽ bị phát hiện. Holmes có thể trông rất quyến rũ nếu ông ấy thực sự muốn, nhưng tối nay ông ấy lại tỏ vẻ cực kỳ lỗi lạc. Lúc ngồi nghỉ, ông ấy toàn kể về các nhân vật cực nổi tiếng, và trong suốt bữa tối sau đó ông ấy lại quay sang kể về những cuộc trò chuyện của mình với các thầy tu Tây Tạng, công trình nghiên cứu về các loại son môi mới nhất, đặc trưng của từng loại lốp xe, sự biến mất của các giọng nữ cao trong làng nhạc thế giới, và một số phân tích về những thay đổi trong nhịp điệu của một trong những vở nhạc mà chúng tôi vừa nghe. Tôi khá kinh ngạc trước một Holmes-mới-mẻ này, một cung cách rất đường hoàng, một vẻ lịch lãm thạo đời mà lại hoàn toàn bàng quan với thế giới.
“Holmes,” tôi hỏi ngay khi chúng tôi vừa bước xuống phố, “cháu biết câu hỏi này nghe có vẻ non nớt, nhưng ông có nhận thấy mặt nào trong con người mình mà ông thích nhất không? Cháu chỉ tò mò muốn biết thôi, ông không nhất thiết phải trả lời đâu.”
Holmes đưa tay về phía tôi, và theo phép lịch sự, tôi khoác tay ông ấy.
‘“Ta là ai?’ ý cháu là thế đúng không?” Holmes mỉm cười trước câu hỏi của tôi và trả lời cực quanh co: “Cháu có biết fugue¹ là gì không?”
“Ông định đổi đề tài đấy à?”
“Không.”
Tôi lặng im suy nghĩ. "Cháu biết. Hai phần riêng biệt của fugue có vẻ như không liên quan đến nhau, trừ khi người nghe biết toàn bộ tác phẩm, lúc đó logic nội tại của âm nhạc sẽ làm sáng tỏ mối liên quan này.”
“Nói chuyện với cháu thật khiến ta thấy hăng hái hơn, Russell ạ. Với bác sĩ Watson, dễ phải mất đến hai mươi phút. Ôi, cái gì thế này?” Holmes làm tôi giật bắn người và nhìn chằm chằm về phía chúng tôi đã để chiếc xe ngựa cùng Billy ở lại, hoang mang trước ngọn lửa rừng rực bốc cao, xung quanh là bóng dáng hối hả của những chiếc mũ sắt và áo choàng công vụ quen thuộc. Tiếng người hô gọi nhau ầm ĩ, và một chiếc xe cấp cứu rời đi nhanh chóng. Holmes ngồi sụp xuống, choáng váng. “Billy?” giọng ông ấy khàn đặc. “Sao bọn chúng có thể lần theo chúng ta chứ? Russell, có phải ta sắp hết thời rồi không? Ta chưa bao giờ nghĩ đến khả năng này. Ngay cả Moriarty cũng chẳng thể nghĩ ra.” Ông ấy lắc đầu lấy lại tinh thần. “Ta phải tìm được bằng chứng trước khi những kẻ đần độn và vụng về kia làm hỏng hết mọi chuyện.”
[1]
“Đợi đã, Holmes. Đây có thể là một cái bẫy. Có thể có kẻ đang phục sẵn ở đó với một khẩu súng đấy!”
Holmes nheo mắt lại quan sát hiện trường phía trước rồi chầm chậm lắc đầu. “Chúng ta là những con mồi đáng nể vào buổi tối hôm nay. Việc có quá nhiều cảnh sát đang ở đây đã là một sự khó khăn với hắn rồi. Ta hy vọng một ai đó có khả năng đang chịu trách nhiệm ở đây.”
Holmes bước những bước dài mạnh mẽ và tôi phải cố gắng lắm mới theo sát được ông ấy. Vừa lúc đó, một người đàn ông nhỏ, rắn chắc, khoảng ba mươi lăm tuổi đưa tay về phía Holmes. Hai người bắt tay nhau.
“Ông Holmes, thật mừng vì ông đã khỏe mạnh trở lại. Tôi đang băn khoăn không biết ông có xuất hiện hay không. Tôi đoán chắc hẳn ông phải đứng ở đầu đó sau chuyện này.”
‘“Chuyện này’ chính xác là thế nào, ngài thanh tra?”
“Vâng, như ông đã thấy đấy, chiếc xe ngựa... Tôi có thể giúp gì cho cô không, thưa quý cô?” Câu hỏi vừa rồi là dành cho tôi.
“À, Russell, ta nên giới thiệu cháu với người bạn cũ của ta. Đây là thanh tra Lestrade, người của Sở cảnh sát London. Cha ông ấy là người đồng hành cùng ta trong rất nhiều vụ án. Lestrade, đây là... ” một nụ cười thoảng trên môi Holmes, “cộng tác của tôi, cô Mary Russell.”
Lestrade nhìn chằm chằm cả hai chúng tôi một lúc, rồi khiến tôi giật bắn người khi phá lên cười với chất giọng khàn đục của mình. Có phải đây là phản ứng của tất cả những viên cảnh sát mà chúng tôi gặp?
“Ôi, ông Holmes, đúng là ông luôn biết cách làm trò. Suýt nữa thì tôi tưởng thật đấy.”
Holmes đứng thẳng người và nhìn chằm chằm vào người đàn ông với một vẻ ngạo mạn lạnh lùng.
“Đã bao giờ anh thấy tôi lôi công việc của mình ra làm trò cười chưa, anh Lestrade? Anh đã từng thấy chưa?” Mấy từ cuối cùng xé tan bầu không khí lạnh lẽo như một viên đạn bất ngờ được bắn ra, và thái độ nhạo báng của Lestrade biến mất ngay tức khắc. Điệu cười còn sót lại khiến khuôn mặt ông ta chanh chua, và hơi giống mặt chuột, ông ta liếc tôi một cái rất nhanh, rồi hắng giọng.
“À, vâng, được rồi, thưa ông Holmes, ông muốn xem liệu chúng có để lại gì trong chiếc xe hay không, đúng không? Một người của tôi đã nhận ra Billy và đã gọi điện báo ngay cho tôi. Anh ta chắc chắn sẽ được thăng chức vì chiến công này. Và tất nhiên, đừng lo lắng về người của ông – anh ta sẽ khỏe lại sau một đến hai ngày thôi, tôi cho là vậy. Có vẻ như đó là một cú giáng mạnh vào đầu, sau đó thì bị gây mê. Anh ta đã gần như bất tỉnh khi chúng tôi đưa đi.”
“Cảm ơn thanh tra. Anh đã xem qua cái xe chưa?” Holmes hỏi với một chút hy vọng.
“Không, không, chúng tôi chưa hề chạm vào nó. Chỉ nhìn vào bên trong, chỉ vậy thôi. Tôi đã nói với ông là anh cảnh sát kia sẽ được thăng chức. Anh ta rất nhanh trí mà.” Tôi chú ý đến một trong những người không mặc đồng phục đứng gần đó, trông thừa thãi với cái dây cương ngựa trong tay, đầu hơi nghiêng về phía chúng tôi. Tôi lấy khuỷu tay thúc Holmes một cái và trang trọng nói với Lestrade.
“Ngài thanh tra, nếu tôi không nhầm, có phải người đang đứng đằng kia không?” Anh ta giật mình rồi lẩn sang chỗ khác làm việc. Lestrade và Holmes nhìn theo hướng tôi chỉ.
“Đúng rồi, nhưng sao cô lại đoán được thế?”
Holmes cắt ngang. “Tôi tin rằng, Lestrade à, anh sẽ nhận ra một điều là cô Russell đây không bao giờ đoán điều gì cả. Đôi khi cô ấy có thể đưa ra những giả thuyết mang tính thăm dò, vì không có chứng cứ rõ ràng, nhưng cô ấy không bao giờ phỏng đoán.”
“Tôi rất vui,” tôi nói thêm, “khi thấy người đàn ông ấy rất có trách nhiệm với công việc của mình, những người được đào tạo bài bản sẽ là một tấm gương mẫu mực cho các đàn em vào sau.” Bây giờ thì tôi đã hoàn toàn thu hút được sự chú ý của Lestrade.
“Cô có biết anh ta không, cô Russell?”
“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh ta.” Holmes nhìn lướt về phía chiếc xe, khuôn mặt đầy vẻ bí hiểm.
“Vậy làm thế nào mà...”
“Ô, chẳng phải quá rõ ràng rồi ư? Một người đàn ông lớn tuổi hơn nhưng lại có một vị trí thấp trong đội, nói thế nào nhỉ, chứng tỏ anh ta có một khả năng hạn chế, nhưng theo ông nói thì anh ta không hề như vậy, thế thì hẳn anh ta đã phạm phải một điều gì đó để đến nỗi bị giáng chức hoặc không được mang cảnh phục. Những đường gân trên khuôn mặt anh ta và cả những nếp nhăn sâu hoắm quanh vùng miệng chỉ ra rằng anh ta đã rất đau khổ và buồn phiền suốt mấy năm gần đây. Tôi ngờ rằng cơ thể anh ta cũng không còn cường tráng, có lẽ là do việc lạm dụng quá nhiều rượu, và đồng thời nó cũng giải thích nguyên nhân của việc anh ta bị giáng chức. Mặc dù vậy, năng lực thực sự của anh ta và khả năng được thăng chức mà ông đề cập hồi nãy cho thấy anh ta đã vượt qua được thời kỳ khủng hoảng, và bây giờ, chuyện đó được xem như là một bài học với những đồng nghiệp trẻ tuổi xung quanh anh ta.” Tôi nở một nụ cười ngây thơ nhất có thể với một Lestrade đang lặng người đi vì kinh ngạc. “Những gì tôi nói thực sự khá là cơ bản, thưa ngài thanh tra.”
Người đàn ông với thân hình nhỏ thó há hốc miệng rồi phá lên cười. “Vâng, thưa ông Holmes, tôi hiểu ý ông rồi. Tôi không biết là ông đã làm như thế nào, nhưng những điều vừa rồi cứ như là chính ông thốt ra vậy. Cô hoàn toàn đúng, thưa cô. Vợ và con gái anh ta đã bị giết cách đây bốn năm, và anh ta đã vùi đầu vào rượu, thậm chí ngay ở sở cũng say bí tỉ. Chúng tôi cho anh ta làm mấy việc giấy tờ để anh ta không thể gây ra rắc rối gì, và cách đây một năm thì anh ta tỉnh trí lại. Nào, bây giờ tôi sẽ đi lấy một cái đèn và chúng ta sẽ xem xét được xe của các vị.” Lestrade đi khỏi chỗ chúng tôi rồi hét gọi ai đó mang đèn lại cho mình.
“Russell, câu nói cuối cùng có vẻ quá ấn tượng, cháu có cho là vậy không?” Holmes lẩm bẩm.
“Một người trò giỏi học được tất cả từ thầy dạy của mình, thưa ông,” tôi từ tốn đáp lại.
“Vậy thì hãy cùng xem xem chúng ta có thể học được những gì từ chiếc xe ngựa cũ kỹ kia. Ta sắp phát điên lên vì cái kẻ đã phá rối chúng ta và liên tiếp tấn công bạn bè của ta rồi. Ta hy vọng vụ án lần này sẽ cung cấp cho chúng ta sợi dây cốt lõi của vấn đề.”
Chiếc xe bị bao quanh bởi một vòng tròn lửa, cái dáng vẻ tồi tàn của nó càng trở nên thảm hại hơn bao giờ hết dưới những ngọn đèn đường.
“Chúng tôi đã tìm thấy anh ta ở đây,” Lestrade vừa nói vừa chỉ. “Chúng tôi đã cố gắng không xâm phạm vào khu đất ngay kia, nhưng chúng tôi phải vào nâng anh ta dậy và đưa ra ngoài. Anh ta nằm nghiêng, co tròn trong bộ quần áo cũ đó, với một cái chăn quấn quanh người.”
“Sao?” Bộ quần áo đó là bộ đồ nghề đánh xe của Holmes; còn cái chăn thì được lấy từ trong xe ngựa.
"Đúng vậy, được bọc lại và đang ngủ như thể một đứa bé vậy.”
Holmes đưa mũ, áo khoác và cái gậy của mình cho Lestrade rồi lấy ra từ trong túi áo một cái kính lúp nhỏ nhưng có khả năng phóng đại tuyệt vời. Ông ấy ngồi xuống, săm soi tất cả mọi thứ như thể một con chó săn cao và gầy lêu nghêu đang sục sạo đánh hơi. Cuối cùng ông ấy cũng thốt lên và lấy ra từ túi áo còn lại một chiếc phong bì. Ông ấy cạo nhẹ mấy vết bẩn mờ mờ trên những phiến đá lát vỉa hè rồi ngồi xổm trên đất với vẻ đắc ý, không hề quan tâm đến tiếng lưng mình đang kêu răng rắc.
“Cháu nghĩ thế nào, Russell?” Holmes vừa hỏi vừa vẽ một vòng tròn khó hiểu.
Tôi bước lại gần để nhìn kỹ hơn. “Có vết chân của tận hai tên ạ? Một tên đã giẫm vào bùn. Tên còn lại - có phải đó là dấu không thế?”
“Đúng đấy, Russell. Nhưng còn một tên thứ ba nữa. Hắn đứng ngay ở cửa xe? Không phải? Vậy thì, có lẽ là bên trong.” Nói là làm, ông mở cửa xe. “Lestrade, người của anh sẽ đến đây để lấy vân tay, hay là tôi đây?”
“Vâng. Chúng ta sẽ có một chuyên gia; ông ta sẽ ở đây làm việc cùng chúng ta. Mới thôi, nhưng rất được việc. Tên ông ta là MacReedy.”
“Ô, Ronald MacReedy à. Những bài báo của ông ta rất thú vị, gì nhỉ... so sánh các vòng xoắn của vân tay với đặc điểm tính cách của những kẻ phạm tội thường xuyên, anh có cho là vậy không?”
“Ờ... tôi chưa có dịp đọc những bài báo đó, ông Holmes ạ.”
“Thật đáng tiếc. Tuy nhiên, vẫn chưa quá muộn đâu. Russell, đây là đồ của cháu hả?”
Tôi nhìn vào trong xe. Mấy bộ quần áo đẹp nhất mà tôi đã mua với giá cắt cổ, ngoài bộ váy và áo choàng không tay mà tôi đang mặc, chỉ còn lại vô vàn những vụn len màu xanh, những mảnh lụa cũng màu xanh, và những mẩu lanh màu trắng nằm ngổn ngang bên trong xe, xen lẫn với mấy cái hộp bị xé toang, đầy dơ, và vô số giấy tờ. Tôi nhặt lên một mẩu dây, chắc nó từng được dùng để buộc một thứ gì đó. Ghế ngồi bằng da thuộc bị rạch nát không thương tiếc, nhưng vẫn còn chút dấu vết của một bàn chân in hằn lên một đầu của ghế ngồi. Đám bông nhồi bằng lông bờm ngựa vương vãi khắp nơi.
Lestrade phải soi đèn cho Holmes tìm kiếm. Những chứng cứ được cho vào phong bì, những ghi chú được ghi lại, những câu hỏi được đưa ra, và người lấy dấu vân tay đã đến để tiến hành công việc. Ai đó vừa đốt một đống lửa nhỏ, những người cảnh sát vội xúm lại gần để hơ tay cho ấm. Đã khá khuya rồi, cái lạnh buốt đến thấu xương. Đâu đó loáng thoáng những tiếng càu nhàu và những cái nhìn không còn đủ kiên nhẫn. Trong xe không còn chỗ nào dành cho tôi cả, nên tôi rời khỏi đó và đến đứng sưởi ấm cùng với những viên cảnh sát.
Tôi mỉm cười với một anh chàng to béo đứng ngay bên cạnh. “Tôi rất biết ơn các anh vì đã đến đây, tất cả các anh. Ngài Holmes dường như đang bị suy kiệt tinh thần, và ông ấy... ông ấy cũng không được nhanh nhẹn như trước nữa. Có sự giúp đỡ tận tâm của các anh, tôi thấy tốt hơn rất nhiều. Đặc biệt là anh, anh...” Tôi nghiêng mình trước viên cảnh sát lớn tuổi hơn mình, với một khuôn mặt băn khoăn.
"Fowler, thưa cô. Tom Fowler.”
“Anh Fowler, đặc biệt là anh. Ông Holmes rất ấn tượng với sự nhanh nhẹn của anh.” Tôi mỉm cười duyên dáng bên ánh lửa bập bùng. "Cảm ơn, cảm ơn tất cả mọi người vì tinh thần trách nhiệm và sự cẩn thận của mọi người trong công việc.”
Sau khi tôi quay trở lại chỗ cỗ xe, những ánh mắt đã bắt đầu tập trung hướng vào màn đêm, và không còn tiếng càu nhàu nào nữa. Lestrade rời khỏi hiện trường để giải quyết một số vấn đề phát sinh, và tôi thay ông ta cầm đèn cho Holmes.
“Cháu cho rằng ta đang làm mất thời giờ đúng không?” Holmes hỏi.
“Đấy là ông nghĩ thế, không phải cháu. Cháu nói điều đó chỉ để động viên những con người đang lơ đễnh với công việc thôi. Có thể cháu hơi cường điệu một chút, nhưng bây giờ chắc chắn họ sẽ chú tâm hơn.”
“Ô, ta vẫn không tin chúng ta sẽ bị tấn công.”
“Còn cháu thì đang nghi ngờ rằng kẻ muốn hãm hại ông biết về ông rất rõ, thậm chí, đủ để tính trước những suy nghĩ của ông khi hắn lên kế hoạch hành động.”
“À, nói về sự chậm chạp của ta, ta vừa nảy ra một ý định.” Holmes lại ngồi xuống. “Giờ đến lượt cháu đấy.
Ta muốn cháu quan sát hiện trường rồi nói cho ta biết nếu như cháu tìm thấy bất cứ mảnh vụn nào không phải đồ của cháu. Việc này sẽ mất khá nhiều thời gian, thế nên ta sẽ gọi anh cảnh sát trẻ cao lớn đang đứng ở đằng kia đến giúp cháu, và nhờ một người khác đi tìm chút gì uống cho ấm bụng. Sau đó, ta sẽ đi một vòng để kiểm tra những người đang sống quanh khu vực này.”
“Ông hãy đi cùng một vài người nữa, Holmes à.”
“Sau khi được nghe những lời động viên từ cháu, họ sẽ mê mẩn lên mà bảo vệ cái thân già này ấy chứ.”
Đúng là mất khá nhiều thời giờ để lục tung cái xe lên, nhưng rồi với sự giúp đỡ của anh chàng Mitchell, tôi đã chuyển được một chồng giấy cao ngất và một đống vải ra bên ngoài. Chúng tôi trèo ra khỏi xe, duỗi thẳng người cho giãn xương giãn cốt rồi uống những cốc trà nóng và ngọt lịm, đúng lúc đó Holmes quay trở lại, theo sau là lực lượng bảo vệ hùng hậu và ai nấy đều có vẻ rất hăm hở.
“Cám ơn, cám ơn mọi người, tinh thần trách nhiệm làm việc của mọi người thật đáng khen. Giờ thì xin mời mọi người dùng trà. Anh cũng nghỉ ngơi đi, người bạn tốt của tôi,” Holmes mỉm cười vỗ nhẹ vào vai một anh chàng cảnh sát và đẩy anh ta đến ngay trước bàn trà. “Russell, cháu có tìm thấy gì không?”
“Một chiếc cúc áo còn dính chút vải tuýt màu nâu được cắt ra bằng một dụng cụ rất sắc, vết cắt có vẻ còn mới. Một vết bẩn khác, hình như là đất sét màu nâu nhạt. Và một sợi tóc vàng, không phải của cháu, vì nó
ngắn hơn tóc cháu rất nhiều. Thêm cả tấn bụi, những cặn bẩn và mảnh vụn, cũng đủ thấy chiếc xe đã lâu không được lau rửa rồi.”
“Nó bị bỏ không khá lâu rồi, Russell, thế nên ba thứ mà cháu tìm được chắc chắn rất có ích cho chúng ta.”
“Còn ông thì sao, ông có tìm thấy gì không?”
“Một vài điều rất thú vị, nhưng ta cần hút một điếu thuốc, có lẽ là hai, trước khi có thể kết luận được điều gì.”
“Chúng ta còn ở lại đây lâu nữa không, Holmes?”
“Một tiếng nữa, có lẽ thế. Sao thế?”
“Cháu đã uống sâm panh, rồi cà phê, rồi trà. Một tiếng nữa mà không được đi vệ sinh thì cháu chết mất.” Tôi cố không cảm thấy xấu hổ khi nói về chuyện này.
“Tất nhiên rồi.” Holmes đưa mắt nhìn quanh, không hề có bóng dáng một người phụ nữ nào. “Hãy nhờ Fowler chỉ chỗ... ở trong công viên ấy... Mang theo cái đèn đi!”
Với một vẻ nghiêm trang hết sức có thể, tôi gọi anh chàng cảnh sát đó lại và trình bày ‘sự việc’, rồi anh ta dẫn tôi qua công viên, dọc theo lối đi trải sỏi mịn. Chúng tôi nói chuyện không đâu vào đâu về bọn trẻ con trong thành phố và những khu đất có cây cối xanh tươi, anh ta đứng chờ bên ngoài khi tôi bước vào khu nhà nho nhỏ ở gần đó. Xong việc, tôi ra ngoài rửa tay, đặt đèn lên cái kệ ở ngay phía trên bồn rửa. Tôi chạm tay vào vòi nước và nhìn thấy một vết bẩn mờ mờ, hình như là đất sét màu nâu nhạt. Tôi đưa sát cái đèn lại để nhìn rõ hơn, và không hề muốn tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
“Anh Fowler!” tôi gọi giật giọng.
“Có chuyện gì vậy thưa cô?”
“Anh hãy đi tìm ông Holmes giúp tôi.”
“Thưa cô, có chuyện gì không hay sao?”
“Không, không có gì bất thường cả. Chỉ là phiền anh gọi ông ấy cho tôi.”
"Nhưng tôi... ”
“Tôi sẽ không sao đâu. Đi ngay đi!”
Sau một giây lưỡng lự, những bước chân nặng nề của anh ta cũng chìm nhanh vào trong bóng đêm. Tôi nghe thấy tiếng gọi rõ to, rồi những tiếng đáp lại cũng to không kém, và tiếng chạy uỳnh uỵch của những người đàn ông hướng đến khu nhà vệ sinh. Holmes đứng ngay ở ngưỡng cửa của khu nhà dành cho các quý bà quý cô, ngập ngừng nhìn vào.
“Russell?”
“Ông Holmes, có thể nào cái gã mà chúng ta đang tìm kiếm lại là một người phụ nữ không?”
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] 1 Fugue là thể loại âm nhạc phức điệu (polyphonic music - âm nhạc có nhiều bè) xuất phát từ một chủ đề mà biến hóa, thêm thắt thành bản nhạc.