Người tình của Sherlock Holmes

Lượt đọc: 4823 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
cô bé nhà simpson
img
img

... điều khiển mọi thứ mà không đưa chúng vào trật tự, sẽ chỉ nhận được vẻ sự phục tùng miễn cưỡng.

Đoạn kết của vụ án nào cũng dài dòng và tẻ nhạt kinh khủng. Vì đây là câu chuyện của tôi nên tôi sẽ không mô tả lại những giờ tiếp theo tôi đã mệt mỏi đến thế nào, đã phải trả lời những câu hỏi ra sao. Tôi chỉ có thể nói là một đêm kinh hoàng đã trôi qua, và tôi lê mình vào chiếc giường cứng ngắc để chợp mắt tí chút trước khi bước sang ngày mới. Tỉnh dậy, tôi uống cà phê đặc hết tách này đến tách khác nhưng cái tình trạng dơ dơ, mụ mị vẫn cứ dai dẳng bám riết lấy xương cốt và đầu óc tôi. Đến chiều, tôi vẫn dụi đôi mắt mệt mỏi và bóp nhẹ cái chân đau, mơ màng nghĩ về chiếc bồn tắm thơm phức ở nhà. Tôi không còn đủ sức để làm bất cứ việc gì nữa, ngoài việc ngồi trong xe và quan sát con ngựa đang ăn cỏ.

Dễ phải đến gần một giờ đồng hồ sau tôi mới nhận ra Holmes đang ngồi trên một gốc cây to đã bị đốn, ông ấy đang ném con dao nhỏ vào cái cây ngay bên cạnh.

“Holmes?”

“Ừ, Russell à.”

“Holmes, có phải đoạn kết của tất cả các vụ án đều xám xịt và buồn tẻ không?”

Ông ấy im lặng đến mấy phút rồi đột ngột đứng dậy nhìn xuống con đường dẫn về phía ngôi nhà có những cây tiêu huyền. Khi ông ấy quay lại nhìn tôi, tôi nhận thấy một nụ cười chua chát trên môi ông ấy.

“Không phải lúc nào cũng vậy, Russell, chỉ hầu như vậy thôi.”

“Bởi thế nên ông mới phải dùng đến cocaine.”

“Cháu nói đúng, bởi thế nên ta mới phải dùng đến cocaine.1”

[1]

Tôi tập tễnh đi về phía chiếc xe để pha thêm cà phê và mang tách cà phê ấm trở lại trong những vệt nắng cuối cùng của trời chiều. Có vết gì đó nhờn nhờn loang trên mặt tách có mùi hơi tanh, ngay lập tức tôi đổ hết chỗ cà phê ấy đi rồi nhìn nó chảy thấm vào đám cỏ đã bị giẫm nát. “Holmes, cháu không muốn ngủ ở đây tối nay. Chúng ta hãy lên đường ngay cho kịp giờ. Cháu thực sự không chịu đựng được thêm nữa!” Những từ cuối cùng của tôi có phần run rẩy, và tôi thấy nụ cười thành thật lấp lánh trong đôi mắt Holmes.

“Mary, Mary bé nhỏ của ta, ta cũng định nói với cháu như vậy đấy! Nào nào, không mè nheo nữa, ta sẽ sắp xếp đồ đạc và sẵn sàng lên đường ngay đây.”

Mặt trời còn lơ lửng ngang đồi khi chúng tôi quay chiếc xe ngựa sơn vẽ lòe loẹt hướng về con đường hôm qua. Tôi cảm thấy dễ thở hơn rất nhiều. Đi được khoảng vài dặm thì Holmes dựa lưng vào tấm cửa sơn và thở dài.

“Holmes này, liệu người ta có tóm được kẻ đứng sau vụ này không?”

“Có thể, nhưng... cũng không hẳn. Hắn rất thận trọng và chưa hề lộ mặt - hắn chưa hề đến đây, nếu không hắn đã chẳng bỏ sót cái cành cây và mấy cái rèm cửa đó. Năm gã này được thuê bởi một kẻ nặc danh không hề có địa chỉ hay số điện thoại để liên hệ ngoài những bài báo và những mệnh lệnh rải khắp các hòm thư ở London:

[2]

những bức điện ngắn mà ta đọc được đều xuất phát từ cùng một cái máy đánh chữ mà ta e là nó đã sớm nằm dưới đáy dòng Thames. Tuy nhiên, không sớm thì muộn hắn cũng phải lộ diện thôi. Russell? Ôi, Russell, đừng có rơi xuống dưới cái bánh xe, ta xin cháu đấy. Chuyển dây cương cho ta và đi ngủ đi. Nào, ta đã biết đánh xe ngựa từ khi cháu còn chưa ra đời kìa. Trèo lên đi nào, Mary.” Và tôi chui vào trong xe.

Phải mấy tiếng đồng hồ sau, khi cánh cửa khẽ mở thì tôi mới nhấc nổi hai mí mắt lên. Không gian tĩnh mịch lạ thường, có tiếng giày khẽ bước nhẹ trên sàn gỗ, tiếng quần áo sột soạt, và Holmes trở về chỗ của ông ấy. Tôi trở mình rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Thật là may mắn khi chúng tôi có cỗ xe và con ngựa này để có thể từ từ trở về Cardiff. Hai ngày dài rong ruổi trên đường khiến chúng tôi gần như quên đi vụ án. Holmes hết trầm ngâm với cái tẩu thuốc rồi lại quay sang những giai điệu trữ tình du dương với cây vĩ cầm. Chúng tôi nói chuyện, rất nhiều, nhưng không phải về vụ án hay những gì mà tôi đã liều lĩnh làm đêm trước đó.

Để cỗ xe và con ngựa lại chỗ lão Andrewes, chúng tôi chất đống túi lỉnh kỉnh lên một chiếc taxi rồi tới một khách sạn tốt nhất mà người lái xe gợi ý. Quả đúng như vậy. Việc tắm rửa quả thực là sung sướng tuyệt vời, và sau bốn lần tắm gội, tôi lại trở thành một cô bé tóc vàng xinh xắn với những mảng da rám nắng rõ ràng trên khuôn mặt. Tôi đứng trước gương, thắt ca-vát, đúng lúc có hai tiếng gõ nhẹ ở cửa phòng.

“Russell?”

“Ông vào đi, Holmes, cháu gần xong rồi đây.”

Holmes bước vào phòng, khuôn mặt vẫn còn lem vết sơn. Ông ngồi xuống và chờ đợi trong khi tôi cặp mớ tóc vẫn còn ẩm lên, và lúc ấy, tôi chợt nhận ra rằng ông ấy là người duy nhất mà tôi biết có thể chỉ ngồi bên tôi và quan sát tôi trong im lặng. Rồi tôi cũng xong và cầm chìa khóa phòng mình lên.

“Chúng ta đi chứ ạ?”

Gia đình nhà Simpson tỏ ra rất biết ơn chúng tôi, nhưng họ vẫn còn khá hoang mang. Bà Simpson lúc nào cũng ôm chặt con gái trong tay, như thể muốn chắc chắn rằng con gái bé nhỏ của mình đã trở về. Ngài Simpson có vẻ thư thái hơn, ông ấy xin lỗi về sự vội vã của mình hôm trước, vì hôm đó ông ấy phải có mặt gấp tại London. Ngồi thọt lỏm ở giữa là cô bé Jessica. Cô bé và tôi mỉm cười với nhau. Tôi chú ý đến một vết thâm tím mờ mờ ngay trên gò má của cô bé mà tôi đã không nhìn thấy trong bóng tối. Tôi hỏi thăm về con búp bê, cô bé đáp lại rất nghiêm túc rằng con búp bê vẫn ổn, rồi cảm ơn tôi và hỏi tôi có muốn lên phòng cô bé chơi không? Tôi xin phép và đi theo Jessica ra hành lang. Dãy phòng khách sạn nhà Simpson sang trọng hơn khu nhà của chúng tôi rất nhiều lần.

Chúng tôi ngồi trên giường và nói chuyện với nhau, tôi còn được giới thiệu với một chú gấu, hai con thỏ, và một con rối bằng gỗ. Jessica cho tôi xem vài quyển sách, và chúng tôi nói chuyện về văn học.

“Em có thể đọc những quyển sách này đấy,” cô bé khoe, mặt tỏ rõ sự hài lòng.

“Chị biết.”

“Chị Russell ơi, lúc sáu tuổi chị đã biết đọc chưa ạ?” Thật lạ là câu hỏi này chẳng có tí tự phụ nào, cô bé chỉ muốn biết thêm thông tin.

“Có, chị tin là chị biết đọc rồi.”

“Em cũng nghĩ như thế.” Cô bé gật đầu với một vẻ hài lòng cực nghiêm túc và vuốt phẳng phiu nếp váy của con búp bê.

“Cô bé búp bê của em tên là gì vậy?”

Phản ứng của cô bé trước câu hỏi đơn giản này khiến tôi ngạc nhiên. Đôi tay bất động, cô bé nhìn rất lâu vào khuôn mặt méo mó trong vòng tay mình, mím chặt môi. Rồi cô bé trả lời bằng một giọng rất nhỏ:

“Trước kia nó tên là Elizabeth.”

“Trước kia ư? Vậy bây giờ nó tên là gì?” Tôi có thể thấy rằng điều này rất quan trọng nhưng tôi hoàn toàn không biết phải nắm bắt như thế nào.

“Mary.” Jessica thì thầm, và sau vài giây thì cô bé ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi. Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.

“Mary ư? Giống tên chị à?”

“Vâng, đúng đấy ạ.”

Giờ thì đến lượt tôi nhìn chằm chằm xuống hai bàn tay mình. Sùng bái anh hùng không phải là chủ đề phù hợp mà Holmes thấy nên dạy cho tôi, và giọng tôi trở nên bối rối.

“Jessica, em có thể làm một việc cho chị không?”

“Vâng, chị Russell.” Không hề lưỡng lự. Tôi có thể bảo cô bé nhảy từ trên cửa sổ xuống, và cô bé cũng sẽ làm như vậy. Thật vui quá.

“Em sẽ gọi chị là Mary chứ?”

“Nhưng mẹ em bảo...”

“Chị biết, mẹ nào cũng muốn các con mình ngoan ngoãn, và điều đó rất quan trọng. Nhưng chỉ là giữa hai chị em mình thôi, chị sẽ rất vui nếu em gọi chị là Mary. Chị chưa bao giờ...” Có cái gì đó như nghẹn lại nơi cổ họng và tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn. “Chị chưa bao giờ có em gái cả, Jessica. Chị từng có một em trai, nhưng nó mất rồi. Bố mẹ chị cũng đã qua đời, thế nên chị không còn gia đình nữa. Em làm em gái chị chứ, Jessica?”

Vui mừng đến sửng sốt ngập tràn đôi mắt Jessica. Tôi kéo cô bé vào lòng để tránh nhìn thấy ánh mắt ấy. Mái tóc cô bé thơm ngọt ngào, như hương hoa cúc vậy. Tôi ôm cô bé vào lòng, và cô bé bật khóc, khóc như thế một người phụ nữ chứ không phải là một đứa trẻ, trong khi đó tôi khẽ đung đưa vòng tay trong im lặng .

“Em thấy khá hơn chưa?”

Cô bé dựa vào ngực tôi và gật đầu. Tôi vuốt những sợi tóc của nó.

“Những giọt nước mắt là để... em biết đấy... để cuốn đi những sợ hãi và xoa dịu hận thù.”

Như tôi e sợ , những từ cuối cùng đã gây ra một phản ứng. Jessica lùi lại và nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt rực sáng.

“Em căm ghét bọn chúng. Mẹ nói em không nên thế, nhưng em ghét. Em ghét bọn chúng. Nếu như em có một khẩu súng, em sẽ giết hết bọn chúng.”

“Em thực sự nghĩ là mình sẽ làm điều đó?”

Cô bé suy nghĩ trong chốc lát, đôi vai rũ xuống. “Có thể là không ạ. Nhưng em đã muốn làm vậy.”

“Đúng vậy. Bọn chúng thật đáng ghét, chúng đã đối xử rất quá đáng với em và khiến bố mẹ em đau khổ. Chị mừng là em đã không bắn chết bọn chúng, vì chị không muốn em bị tống vào nhà giam, nhưng em cứ tiếp tục ghét bọn chúng đi. Chỉ có chúng mới có thể táng tận lương tâm như vậy. Chúng đã bắt cóc em, đánh đập em và trói em lại như trói một con chó con tội nghiệp, chị cũng rất căm ghét bọn chúng.”

Cô bé há hốc mồm kinh ngạc.

“Đúng thế, chị cũng như em, và em có biết chị căm thù chúng ở điều gì nhất không? Chị căm thù chúng vì đã cướp đi niềm hạnh phúc của em. Giờ em không còn tin ai nữa, đúng không? Em không giống em vài tuần trước. Một bé gái sáu tuổi đáng ra không phải sợ hãi mọi người như thế này.”

“Chị Mary!”

“Sao thế, Jessica?”

“Chị đã giúp em thoát khỏi bọn chúng. Chị và ông Holmes.”

, ông Holmes và chị chỉ giúp cảnh sát cứu em ra khỏi đó,” tôi thận trọng nói dù không hoàn toàn đúng sự thật, và thắc mắc liệu cô bé đang nghĩ gì trong đầu. Và tôi không phải đợi quá lâu.

Ừm , thỉnh thoảng em thức giấc, em cứ cảm giác là mình vẫn còn nằm trên cái giường đó. Nó giống như... em có thể nghe thấy tiếng sợi dây xích kêu lách cách khi em di chuyển. Thậm chí là ban ngày, thỉnh thoảng em cứ ngỡ mình đang nằm mơ, sợ khi tỉnh dậy em sẽ vẫn nằm trên chiếc giường đó, vẫn có một gã bịt mặt ngồi trên ghế để canh chừng em. Ý em là, em biết em đã được về nhà với bố mẹ, nhưng em cứ có cảm giác là không phải như thế. Chị có hiểu những gì em đang nói không?” cô bé hỏi mà không mấy hy vọng.

Nỗi sợ hãi luôn là hệ quả còn sót lại của một cơn chấn động vừa qua, tôi nghĩ, và cô bé nên được biết thêm nhiều sự thật hơn nữa.

“Được rồi, chị hiểu cảm giác đó, Jessica. Chị rất hiểu, rất hiểu là đằng khác. Nó khiến cho mọi thứ như rơi vào bế tắc với rất nhiều cảm xúc khác nhau, phải không nào? Như bỗng dưng em cảm thấy đó là lỗi của mình, rằng giá như em chỉ cần cố gắng thêm một chút xíu nữa thôi, thì em đã thoát được khỏi đó.” Cô bé há hốc miệng nhìn tôi như thể tôi đang chơi trò ảo thuật trên không trung. “Như cảm giác tức giận với bố mẹ vì họ đã không giải cứu cho em sớm hơn.” Cả hai điều này đều chạm vào trúng tâm can cô bé, giống như sự tấn công vào một đập ngăn nước, những khối nước bị dồn nén tất yếu sẽ trào lên dữ dội.

“Em gần như đã trốn thoát, nhưng em lại bị trượt chân và gã đó tóm được em, sau đó em nghĩ rằng nếu em nhịn ăn bất cứ thứ gì thì bọn chúng sẽ để cho em đi, nhưng em rất đói bụng, em buộc phải... buộc phải chạm vào đống đồ ăn. Rồi em không thể nào tháo cái xích ra khỏi chân em được, luôn có người ở đó canh chừng, từng ngày cứ trôi qua và chẳng có ai đến đón em cả. Em đã nghĩ có thể, có thể là... là mẹ đã về Mỹ còn bố thì không muốn đón em về nữa.” Câu nói cuối cùng rất nhỏ, và cô bé đưa tay nắm chặt mép váy.

“Em có kể với mẹ em về chuyện này không?”

“Hôm qua em đã thử kể với mẹ, nhưng mẹ khóc... Em không muốn nhìn thấy mẹ khóc.”

,” tôi đồng tình, và thoáng thấy giận dữ trước bà mẹ dễ xúc động này. “Mẹ em có thể sẽ buồn, Jessie, nhưng chỉ vài ngày là bà ấy sẽ khá hơn thôi. Hãy thử lại lần nữa, hoặc em có thể nói chuyện với bố.”

“Em sẽ thử,” cô bé ngập ngừng. Tôi đặt tay lên đôi vai nó và để nó nhìn thẳng vào mắt mình.

“Em có tin chị không, Jessie?”

Có ạ.

“Ý chị là em có thực sự tin chị không? Rất nhiều người lớn nói những điều không hề đúng sự thật chỉ bởi vì họ muốn em cảm thấy khá hơn, nhưng em có tin chị không nếu như chị nói rằng chị sẽ không làm như vậy với em? Không bao giờ?”

“Vâng, em tin chị.”

“Vậy thì hãy nghe chị, Jessica Simpson. Chị biết rằng trước đó em đã được những người khác kể cho nghe về điều này, nhưng bây giờ em sẽ được nghe từ chính chị, chị gái của em, Mary, và đó là sự thật. Em đã làm mọi thứ có thể rồi, và em đã làm rất tốt. Em đã để lại chiếc khăn tay và dải ruy-băng buộc tóc để mọi người có thể tìm thấy...”

“Giống như Hansel và Gretel ý,” cô bé chen ngang.

"Đúng rồi, để mọi người có thể lần ra một con đường mòn xuyên qua rừng. Em đã cố gắng trốn thoát, cho dù vì việc đó mà bọn chúng đã làm em đau, rồi nhốt em vào một nơi mà ở đó em chẳng thể làm được gì cả. Vậy mà em vẫn chờ đợi, vẫn mạnh mẽ, và không hề làm điều gì khiến cho chúng muốn đánh đập em cả. Em vẫn chờ đợi mọi người đến cứu. Cho dù điều đó rất buồn nản và đáng sợ, rất... rất cô đơn nữa, em vẫn chờ đợi. Và khi chị đến, em đã tỏ ra là một cô bé thông minh, cứng cỏi. Em im lặng và để cho chị bế em đi, trên những cành cây còi cọc kia. Em đã hoàn toàn im lặng, ngay cả khi chị suýt đánh rơi em xuống đất.”

[3]

“Cũng không đau mấy mà chị.”

“Em đã rất dũng cảm, rất thông minh, và cũng rất kiên nhẫn. Nhưng em biết đấy, chuyện này chưa thực sự qua đi, em sẽ phải dũng cảm hơn, thông minh hơn và kiên nhẫn hơn, cho đến khi sự tức giận và nỗi sợ hãi trong em lắng xuống. Sẽ là như thế.” (Còn những cơn ác mộng thì sao? Tâm trí tôi thì thào.) “Không thể trong ngày một ngày hai, và chúng cũng sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn được, nhưng chúng sẽ mờ nhạt dần. Em có tin chị không?”

“Vâng. Nhưng em vẫn còn rất tức giận."

“Không sao. Em cứ tức giận đi. Việc tức giận là đúng khi kẻ khác gây tổn thương cho em mà không hề có lý do gì. Nhưng em hãy cố gắng để không quá sợ hãi nhé, được không?”

“Tức giận mà lại thấy... thoải mái ư?” Sự phi lý rõ ràng là đã lôi cuốn Jessica. Trong một thoáng cô bé thích chí và nhảy cẫng lên. “Em sẽ vừa tức giận, vừa vui vẻ.” Cô bé chạy ra khỏi căn phòng. Tôi chạy theo, không quên ôm con búp bê Mary. Tôi bước vào phòng khách ngay khi cô bé tuyên bố triết lý sống của mình, khiến bà Simpson tròn mắt ngơ ngác. Tôi bắt gặp cái nhìn của Holmes, và ông ấy đứng dậy. Bà Simpson dường như muốn ngăn Holmes lại.

“Ồ, hai người không thể nán lại để dùng thêm chút trà sao, thưa ông Holmes, thưa cô Russell?”

“Tôi rất tiếc, thưa bà, nhưng chúng tôi còn phải đến đồn cảnh sát và sau đó bắt chuyến tàu lúc bảy giờ. Chúng tôi phải đi.”

Jessica ôm choàng lấy tôi, thật chặt. Tôi cúi xuống và đưa cho cô bé con búp bê.

“Em đã biết viết chưa, Jessie?”

“Một chút thôi ạ.”

“Vậy thì tốt rồi. Có lẽ lúc nào đó mẹ em sẽ dạy cho em cách viết cho chị một lá thư. Chị rất mong nhận được tin tức từ em. Và nhớ là phải nén lại những tức giận của mình một cách vui vẻ nhé. Tạm biệt em gái, Jessie.”

“Tạm biệt chị, chị Mary.” Cô bé nói thầm để bà Simpson không nghe thấy, rồi cười khúc khích.

Holmes và tôi rời khỏi đó để đến gặp ngài cảnh sát trưởng Connor, ông ấy đã có mặt ở Bristol nên chúng tôi có thể bắt chuyến tàu sớm hơn và rời khỏi vùng đất của ông ấy sớm hơn. Một lần nữa, chúng tôi lại được ngồi trong một ngăn tàu tách biệt, chỉ khác là bây giờ chúng tôi không còn phải xấu hổ với đống túi luộm thuộm nữa. Khi con tàu băng qua những cánh đồng bao la ở ngoại ô Bristol, Holmes nhẹ nhàng lấy cái tẩu thuốc.

“Holmes, ông đã không muốn cháu tham gia vào vụ này đúng không?” tôi lên tiếng. Ông ấy làu bàu đồng tình. “Giờ ông có hối hận vì đã làm vậy không?” Holmes hiểu ngay là tôi đang nói đến việc gì và không hề đánh trống lảng. Tuy nhiên, ông ấy không ngẩng lên nhìn tôi mà bỏ tẩu thuốc khỏi môi, cẩn thận xem xét nó rồi nhồi lại chỗ sợi thuốc, một lúc lâu ông ấy mới trả lời:

"Ta thực sự thiếu một lòng nhiệt huyết với những gì chưa xảy đến. Ta thừa nhận. Nhưng ta mong cháu hiểu rằng điều đó không có nghĩa là ta nghi ngờ khả năng của cháu. Ta làm việc độc lập. Luôn luôn là như thế. Thậm chí ngay cả khi bác sĩ Watson ở cùng ta, ông ấy cũng chỉ có nhiệm vụ đơn thuần như một người phụ giúp thêm, không hề có điểm nào giống với một cộng sự theo đúng nghĩa cả. Còn cháu... có những lúc ta cảm thấy cháu không phải là mẫu người phù hợp để thực thi những chỉ dẫn. Ta do dự không phải vì lo cháu sẽ gây ra những nhầm lẫn tai hại, mà vì có thể ta sẽ là nguyên nhân khiến cháu làm mọi việc theo một hướng sai hoàn toàn và với sự miễn cưỡng đã tồn tại từ rất lâu khi ta phải làm việc với một người khác. Nhưng trong vụ này... ta đã đi ngược lại nguyên tắc mà cho cháu một cơ hội tự mình phá án.”

“Cháu rất xin lỗi, chỉ là cháu...”

“Vì Chúa, Russell,” Holmes nôn nóng ngắt lời tôi, “đừng xin lỗi. Ta hiểu được tình huống đó; cháu đã đưa ra một quyết định đúng. Cháu đã làm đúng. Ta thừa nhận rằng ta đã rất bàng hoàng khi nhìn thấy cháu cõng đứa bé chạy xuống con đường lớn. Đó là điều mà bác sĩ Watson chưa bao giờ làm được, ngay cả khi chân ông ấy không bị đau. Sức khỏe tuyệt vời luôn là một phẩm chất đáng tin cậy của bác sĩ Watson, nhưng những cố gắng của ông ấy trong các việc làm mang tính độc lập thì luôn có xu hướng khiến ta nổi nóng, nên ta chẳng bao giờ khuyến khích chuyện này. Tuy nhiên, ta lại cho phép cháu tham gia cùng ta vào vụ này, bởi vì tình huống lúc đó phải như thế, và thật là tốt khi ta được trợ giúp bất thình lình như vậy. Lần đầu tiên ta để cháu vượt ra ngoài tầm mắt của ta, và cháu đã nhân cơ hội đó để làm một việc cực kỳ nguy hiểm, giống như...”

Holmes dừng lại và lại mân mê cái tẩu thuốc, có vẻ như nó đang gây cho ông ấy một khó khăn đáng kể. Khi đã hài lòng vì cái tẩu thuốc thông được khói, ông quay sang nhìn tôi, đôi mắt của ông - tôi chỉ có thể miêu tả là - ánh lên một tia rầu rĩ. “Nhưng thực sự... nếu là ta, ta cũng sẽ làm như thế.”

Trong khoảnh khắc, tôi như trút được một gánh nặng khỏi vai và như được sống thêm năm năm nữa vậy. Lời khen rõ ràng có vẻ hơi châm biếm, và dù tôi đã cố che giấu nụ cười mãn nguyện trên môi bằng việc nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi vẫn thấy vô cùng sung sướng. Sau khi đếm được vài tá cột điện thoại trên đường, tâm trí tôi lại quay về những chuyện cũ, về sự sợ hãi của cô bé khi ở trong ngôi nhà đó. Holmes như thế đọc được suy nghĩ của tôi.

“Cháu đã nói gì với Jessica mà khiến cô bé vui vẻ như vậy? Cháu đã khích lệ nó à?”

“Cô bé vui vẻ thật ạ? Vậy thì tốt rồi. cháu nói với cô bé những điều mà ai đó đã nói với cháu, khi bố mẹ cháu qua đời. Cháu hy vọng những điều đó sẽ làm cô bé thấy khá hơn.”

Tôi ngồi đó và nhìn hình ảnh phản chiếu của chúng tôi qua khung cửa tối om. Holmes tiếp tục hút thuốc, và cả hai chúng tôi đều im lặng cho tới khi đến Seaford.

Đánh giá của Holmes về vụ án này khá là chính xác - đương nhiên rồi. Những gã đáng ghét ở Wales đã được trả công hậu hĩnh cho những việc chúng làm từ một kẻ nặc danh ở London chỉ huy qua đường bưu điện. Tất cả đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng. Bọn chúng đã được hướng dẫn từng bước đi nhỏ nhất, từ việc thuê ngôi nhà đó cho đến vụ thổi khí gây mê, bắt cóc cô bé ra khỏi lều trại, rồi viết những lời nhắn cho gia đình nạn nhân... tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong vòng vài tuần, ở một nơi cố định và không hề có dấu hiệu liên hệ gì với London. Chúng tôi bị qua mặt bởi năm gã chết tiệt đó, còn kẻ giật dây đã cao chạy xa bay.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] 1 Trong truyện Dấu hiệu bộ tứ ( Tuyển tập Sherlock Holmes - Conan Doyle), có đoạn đối thoại giữa bác sỹ Watson và Holmes như sau: “Cho tôi xin phép được hỏi là hiện nay anh có phải giải quyết vụ nào không?'" "Không. Bởi thế nên tôi mới phải dùng đến cocaine. Tôi không tài nào sống mà không bắt óc tôi phải làm việc. Ở đời còn có hoạt động nào khác đáng giá hơn đâu? Này, anh hãy đến gần cửa sổ đây này. Có bao giờ mà thế giới lại ảm đạm, tầm thường và buồn chán như thế này đâu? Anh cứ nhìn vào đám sương mù vàng bệch đang giải rộng dọc theo con phố rồi vỡ vụn một cách thật là vô ích vào những cái nhà buồn tẻ kia đi! Còn có gì chán ngán và tầm thường hơn không? Này, ông bác sĩ của tôi ơi, anh hãy nói cho tôi biết đi, những năng lực của ta liệu có ích gì nếu ta không mang

[2] ra sử dụng? Tội phạm thì tầm thường, cuộc sống cũng tầm thường, chỉ có những phẩm chất tầm thường mới có cơ thao luyện ở cõi đời này thôi."

[3] 1 Hansel và Gretel là hai anh em trong câu chuyện có Hansel và Gretel của anh em nhà Grimm. Một sáng, khi bố mẹ vào rừng đốn củi, Hansel và Gretel ngồi ở nhà chơi. Vì quá say mê theo tiếng hót của một con chim lạ mà hai em đã lạc tới ngôi nhà tranh, trong một khu vườn đầy bánh kẹo. Tường nhà làm bằng bánh mì và phủ đầy bánh ngọt, cửa sổ làm toàn bằng đường. Nhưng hóa ra đây lại là ngôi nhà của mụ phù thủy độc ác, thích ăn thịt trẻ con. Bằng tài trí của mình Hansel và Gretel đã thoát khỏi mụ phù thủy độc ác đó...

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurie r. king