Bà Bô xuống xe trước nhất, rồi đến con Nhài và ông Tấn Phát. Người ta phải bắt buộc đánh thức Bô dậy, vì chàng đã ngủ khò trong một góc xe,
Cả Bài bước ra trịnh trọng tự giới thiệu. Ông vui vẻ chào mừng ông Đốc Bô như một người bạn thân tự lâu ngày. Và thân mật bảo cho họ biết rằng ông ta sẽ ở lại dùng bữa tối với họ để hầu chuyện.
Khi Ánh bước vào phòng ăn của nhà hàng Sư Tử Vàng, nàng đi thẳng lại phía lò sưởi hồng. Nàng khẽ kéo tấm áo ngoài và đặt chân lên thanh sắt hơ lửa cho ấm. Chân nàng đi giầy da đen, đặt gần ngay con gà quay đang ửng hồng trên lò than đỏ. Ánh lửa hồng soi sáng cả người nàng. Mắt nàng nhấp nháy vì chói và khuôn mặt nàng thỉnh thoảng lại sáng bừng lên mỗi khi có làn gió thổi qua,
Cùng lúc ấy trong một góc phòng của nhà hàng Sư Tử Vàng có một chàng trẻ tuổi trắng trẻo khôi ngô, có mái tóc dài đang lặng lẽ nhìn Ánh.
Thanh niên đó là thầy Ký Lợi ông khách ăn tháng thứ hai của Bà Ba Bủng. Chàng làm thư ký trong văn phòng luật Sư của ông Văn Kỉnh và vì sống ở quận Bình Đô quá tẻ lặng chẳng có mục gì giải trí, thầy Ký thường tự ý cho lùi giờ ăn lại, hy vọng gặp được dăm người khách lạ từ xa đến có thể chuyện trò cho đỡ buồn, và khỏi phải chịu đựng bộ mặt lầm lỳ lạnh như tiền cửa ông Xếp Phan. Bởỉ vậy, khi được bà Ba Bủng mời ngồi ăn chung với ông bà Đốc Bô thì thầy nhận lời liền. Bà Ba long trọng dựng một bàn tiệc cho bốn vị ngay giữa phòng.
Cả Bài xin phép được đội chiếc mủ nỉ trong lúc ăn, vì ông ta sợ sổ mũi. Rồi, ông quay về phía Bô :
- Chắc bà hơi mệt một chút ? Đường thì xa mà xe thì lại không được êm lắm.
Ánh mỉm cười:
- Vâng… Nhưng vì được thay đổi phong cảnh cũng vui vui cho nên tôi không lấy gì làm mệt lắm. Tôi vốn thích du lịch, đi đây đi đó.
Thầy Ký Lợi thở dài :
- Thưa vâng, thật chẳng có gì buồn bằng cứ phải ở hoài một chỗ...
Ông Bô xen vào một câu :
- Nếu ông ngày nào cũng bắt buộc phải leo lên lưng ngựa, như tôi …chắc ông đã nghĩ khác.
Thầy Ký Lợi nhìn bà Bô:
- Nhưng thỉnh thoảng được đi đây, đi đó cũng thích. Có phải không, thưa bà...?
- Hơn nữa, ông Cả Bài nói tiếp, sự thi hành nghề y sĩ trong vùng của chúng ta đây không lấy gì làm vất vả lắm. Đường xá phần lớn đều tốt cả, có thể đi xe ngựa được. Dân quê lại phong túc, trả tiền rất hậu, và nhất là lại nhiều bệnh vặt. Nhưng ông Đốc cũng sẽ phải tranh đấu nhiều để thức tỉnh đám dân ở đây, vì họ hãy còn mê tín lắm. Lúc đau ốm đáng lẽ phải chạy ngay đến ông thầy thuốc, rồi qua phòng Bào Chế Thuốc, thì họ lại đi nhờ bùa ngải, nhờ mấy tay lang băm láo lếu trong vùng...
Bà Bô khẽ hỏi thầy Ký Lợi :
- Trong Quận này có nhiều phong cảnh đẹp không ạ...?
- Ồ.... cũng không lấy gì làm đẹp lắm. Ở đầu cánh rừng gần đây, có một chỗ người ta gọi là Nội Cỏ. Chỗ đó cũng khá nên thơ, nhiều khi, tôi vẫn tới đấy ngồi một mình để
ngắm cảnh chiều tà.
Ánh mơ màng :
- Tôi thích ngắm cảnh hoàng hôn lắm. Không có gì đẹp, êm đềm và thơ mộng cho bằng cảnh chiều hoàng hôn. Bóng tối dần xuống trên cảnh vật, như xuống trên tâm hồn mình. Nhưng phải là buổi chiều hoàng hôn trên biển rộng kia..
- Vâng, tôi cũng thích cảnh biển,
- Không biết ông có nhận thấy thế không, chứ tôi thì tôi thấy rằng trước những cảnh bao la rộng rãi, tâm hồn ta cũng thấy phóng khoáng lâng lâng như thoát tục..
- Trước những cảnh núi non hùng vĩ cũng vậy ạ. Thưa bà, người anh họ tôi năm ngoái có du lịch qua Thụy Sĩ. Ảnh kể rằng người la không có thể tưởng tượng được sự vĩ đại, sự hùng tráng, sự nên thơ của những hồ nước mênh mông, những khối đá băng cao ngất, những thung lũng sâu thăm thẳm… Những cảnh đó làm cho con người cảm thấy rung động, bởi vậy, tôi không lấy làm lạ khi biết chuyện có nhiều nhà nhạc sỉ nổi danh, vẫn thường phải đến trước những cảnh núi non hùng vĩ để sáng tác
Nàng hỏi :
- Ông có chơi nhạc không ạ?
Chàng đáp:
- Không ạ.. nhưng tôi thích âm nhạc lắm.
Đến đây, ông Cả Bài xen vào:
- Ấy... bà đừng có nghe lời hắn. Thầy ấy hay dấu tài lắm à. Thầy nói sao thầy? Thầy không biết nhạc sao bữa nọ tôi nghe thầy hát bản ‘‘Thần Hộ Mạng’’ mùi quá mà. Lúc thầy hát tôi đang ở trong phòng thí nghiệm, mới nghe tôi lại cứ tưởng là có nhà danh ca nào biểu diễn ở đâu chớ ?
Thầy Ký Lợi ở trọ trong nhà ông Cả Bài. Chàng hơi đỏ mặt sung sướng trước lời khen tặng của nhà Trữ Dược Viên, trong lúc ông này đã quay sang phía ông Đốc Bô để tiếp tục tường trình về hiện tình dân sự và bệnh tật trong vùng. Sau đó, ông nói về căn nhà của Ông bà Bô :
- Thưa bà, như tôi vừa có cái hân hạnh trình bầy với ông nhà, vì ông bác sĩ trước đã điên khùng bỏ miền này ra đi, ông bà được hưởng một căn nhà đầy đủ tiện nghi nhất Bình Đô. Với một y sĩ thì tiện lợi nhất là nhà có một cửa sau để ra vô khỏi bị ai để ý. Nhà này lại có vườn hoa, cây cảnh, nếu bà Bô thích trồng hoa thì có thể...
Bô lắc đầu :
- Nhà tôi chẳng thích bận bịu vườn tược đâu. Tôi vẫn cứ bảo cần phải hoạt động luôn, mà nhà tôi thì cứ thích nằm lỳ trong phòng để đọc sách.
Tôi cũng vậy - thầy Ký Lợi tiếp - thật chẳng có gì thần tiên thú vị cho bằng buổi tối được ngồi bên lò sưởi hồng với một cuốn sách hay trước mặt, nghe tiếng lửa reo tí tách trong lò, nghe tiếng heo may vi vu ngoài cửa sổ...
Ánh dương đôi mắt trong đen của nàng nhìn đăm đăm chàng trẻ tuổi :
- Có phải đúng như vậy không ạ?
- Ta không còn phải bận trí gì cả .Thời gian qua, ta vẫn ngồi yên một chỗ mà vẫn được di chuyển qua những cảnh vật vô hình. Cảm giác của ta như liền với cảm giác của của nhân vật trong truyện. Ta hồi hộp khi họ hồi hộp, ta vui mừng khi họ vui mừng. Ta như đang sống trong một cuộc đời khác.
- Vâng đúng như thế đấy. Đúng như thế...
Giọng nói oang oang của ông Cả Bài làm cho Ánh giựt mình:
- Thưa bà, nếu bà thích đọc sách, thi tôi xin trân trọng mời bà hạ cố đến tủ sách của tôi. Tôi có đủ các tác phẩm danh tiếng cua Voltaire, Rousseau. Walter Scott lậi có tờ Tuần Báo Văn Nghệ Tiểu Thuyết và tờ Ngọn Cờ Rouen do tôi thông tin này ở hạt này.
Bữa ăn kéo dài đến bảy giờ tối. Chị chiêu đãi của nhà hàng Sư Tử Vàng dọn bàn chậm chạp với một dáng điệu lừng khừng của người ốm đói hoặc là thiếu ngủ.
Trong lúc chuyện trò, vô tình, thầy Ký Lợi đã gác một chân lên ghế của bà Bô. Chàng thấy chiếc cổ áo viền đăng-ten của nàng thật đẹp và hợp với khuôn mặt tròn bầu bĩnh của nàng. Trong lúc ông Bô và ông Cả Bài mãi bàn chuyện thuốc men, bệnh não, thì chàng và nàng cảm thấy thân mật nhau hơn, họ ngồi gần vào nhau. Họ khẽ trao đổi ý kiến về những vở tuồng mới đang trình diễn tại Ba Lê, về những cuốn truyện mới xuất bản, về các chuyện cũ của nàng ở quận Ông Tố, về các chuyện mới mà nàng chưa biết tại Bình Đố. Đặc biệt là ý kiến của họ đều đi một chiều, cho đến tận lúc ăn tráng miệng.
Sau khi uống cà phê, con Nhài đi qua bên nhà mới trước để dọn dẹp phòng ngủ
cho ông bà chủ, các vị thực khách đứng dậy sau. Bà Ba Bủng ngồi ngủ gật trong chiếc ghế kê gần lò sưởi anh người làm xách cây đèn bão đứng chờ sẵn ở cửa để soi đường cho ông bà Bô về nhà. Mái tóc dài lù sù của anh có lẫn vài cọng rơm, anh bị thọt chân trái,
Mấy dẫy phố vắng đã im lìm ngủ say. Những thân cột chợ nằm ngã dài trên nền đất ẩm, trắng xám như mặt đất đêm mùa hè,
Căn nhà mới của ông bà Bô chỉ cách quán Sư Tử Vàng chừng độ năm mươi thước. Người ta chia tay nhau trước cửa nhà, với những lời chúc tụng và cảm tạ,
Mới bước vào nhà, Ánh đã cảm thấy hơi lạnh của chất đá rơi xuống chùm lấy vai nàng như một mảnh vải ướt nước. Tường nhà mới quét vôi lại, những bậc thang lầu cọt kẹt rên rỉ dưới gót chân. Trong căn phòng ngủ ở trên lầu, một làn ánh sáng nhạt mờ hắt từ trời đêm bên ngoài qua khung cửa sổ không có rèm che vào phòng. Ánh trông thấy những ngọn cây đứng ủ rũ trong đêm và xa nữa là cánh đồng có lờ mờ ẩn hiện trong sương.
Trong đời nàng, đây là lần thứ ba Ánh ngủ đêm ở một nơi xa lạ. Đêm đầu tiên là
đêm nàng đến trường Nhà Trắng, đêm thứ hai là đêm về nhà chồng ở quận Ông Tố, và đây là đêm thứ ba, Sau mỗi đêm, nàng đều thấy rõ ràng là cuộc đời nàng bước vào một giai đoạn mới, và trước khi chợp mắt ngủ, nàng hy vọng rằng giai đoạn sắp đến này sẽ tươi sáng hơn.