Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2347 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Tháng Tư năm 1975.

Ông cụ đứng giữa hành lang của khu phức hợp, gương mặt bừng nụ cười, trong lúc Dave Klingerman tiến đến gặp ông. Tiếng chó sủa như chợ vỡ vang khắp không gian xem chừng chẳng khiến ông cụ phiền lòng chút nào, cả mùi lông thú, mùi nước tiểu hoặc tiếng cả trăm chó hoang ăng ẳng, gấu gấu trong lồng, chạy tới chạy lui, lồng lộn vào lưới. Mới gặp nhưng Klingerman đã hiểu ngay, ông cụ là một người yêu chó. Nụ cười của cụ vừa hiền từ vừa nhã nhặn. Ông thận trọng chìa bàn tay sưng vù, đầy u cục do viêm khớp, Klingerman cũng bắt lấy với sự thận trọng tương đương.

“Xin chào ông” anh nói, giọng oang oang. “Chắc ông thấy ổn ào lắm nhỉ?”

“Có sao đâu mà,” cụ già nói. “Không sao đâu. Tên tôi là Arthur Denker.”

“Tôi là Klingerman. Dave Klingerman.”

“Rất hân hạnh được gặp anh. Tôi đọc trong báo – tôi thậm chí còn không tin vào mắt mình – rằng ở đây, anh tặng chó miễn phí. Có lẽ tôi hiểu sai. Thật ra tôi nghĩ tôi nhầm lẫn ở đâu đó rồi.”

“Không đâu, chúng tôi tặng chó miễn phí thật mà,” Dave đáp. “Nếu không làm vậy, chúng tôi buộc phải kết liễu chúng. Sáu mươi ngày, chính phủ cho chúng tôi chừng ấy thời gian. Đáng tiếc làm sao. Mời ông vào văn phòng. Yên tĩnh hơn. Cũng thơm tho hơn.”

Trong văn phòng, Dave lại nghe câu chuyện quen thuộc (nhưng không kém phần xúc động): ông Arthur Denker đã ở tuổi thất thập cổ lại hi. Ông đến California khi bà nhà qua đời. Ông không giàu có gì, nhưng ông rất trân quý những gì ông có. Sống một mình vốn cô đơn. Người bạn duy nhất của ông là cậu bé thỉnh thoảng đến nhà đọc sách cho ông nghe. Ở Đức, ông từng nuôi chú chó Saint Bernard rất xinh xẻo. Giờ đây, ở Santo Donato, ông có một ngôi nhà với sân sau thoải mái. Sân có hàng rào bao quanh. Và ông đọc tin trên báo... liệu ông có thể nhận nuôi...

“Chà, chúng tôi không có con Bernard nào,” Dave nói. “Chúng được nhận nuôi rất nhanh vì thân thiện với trẻ con.”

“Ồ, tôi hiểu rồi. Tôi không có ý...”

“…nhưng chúng tôi có một chú chó chăn cừu vừa lớn. Ông thấy thế nào?”

Mắt của ông Denker bừng sáng, dường như ông có thể rơi lệ đến nơi. “Tuyệt quá,” ông thốt lên. “Thế thì tuyệt quá.”

“Chú chó thì miễn phí, nhưng có một số chi phí khác. Tiêm sài sốt chó, tiêm dại. Giấy phép nuôi chó của thành phố. Đa số mọi người sẽ phải trả chừng hai mươi lăm đô la, nhưng người trên sáu mươi lăm tuổi được chính phủ chi trả một nửa – đây là một phần của chương trình Tuổi Vàng California.”

“Tuổi Vàng à... tuổi tôi là thế đúng không?” ông Denker nói rồi phá lên cười. Trong một khắc, thật ngớ ngẩn nhưng Dave đã thấy lạnh người.

“À... tôi cho là vậy, thưa ông.”

“Chuyện đó hợp lý lắm.”

“Vâng, chúng tôi cũng nghĩ thế. Trong tiệm bán thú cưng, một chú chó tương tự có thể tốn một trăm hai mươi lăm đô la. Nhưng người ta vẫn tìm đến những nơi như thế thay vì chỗ này. Tất nhiên, họ trả số tiền ấy cho một đống giấy tờ chứ chẳng phải cho bản thân chú chó.” Dave lắc đầu. “Phải chi họ hiểu một năm có bao nhiêu động vật khỏe mạnh bị bỏ rơi.”

“Vậy nếu không tìm được mái ấm phù hợp cho chúng trong sáu mươi ngày thì chúng sẽ bị kết liễu ư?”

“Vâng, chúng tôi cho chúng ngủ giấc ngàn thu.”

“Ngủ gì kia...? Tôi xin lỗi, tiếng Anh của tôi...”

“Đó là quy định của thành phố,” Dave nói. “Không thể để chó chạ ©We-love-ebook y rỗng trong thành phố được.”

“Các anh bắn chúng ư?”

“Không, chúng tôi dùng khí. Nhân đạo lắm. Chúng không cảm thấy gì cả.”

“Vâng,” ông Denker nói. “Hẳn là thế rồi.”

Vị trí của Todd trong lớp Đại số sơ cấp là bàn thứ tư ở hàng thứ hai. Nó ngồi đó, cố gắng giữ cho khuôn mặt mình tỉnh bơ khi thầy Storrman trả bài kiểm tra. Nhưng chưa gì, những móng tay lởm chởm của nó đã bấm vào lòng bàn tay, cả người như đang túa ra mồ hôi chua lè.

Đừng kỳ vọng. Đừng ngây thơ như thế. Có nằm mơ mày cũng chẳng đậu nổi. Mày thừa biết mày trượt chỏng vó rồi mà.

Tuy nhiên, nó không thể nào triệt tiêu hy vọng ngu xuẩn kia. Suốt nhiều tuần nay, nó đọc bài thi đại số mà cứ như đọc tiếng Hy Lạp, nhưng đây là bài thi đại số đầu tiên có vẻ không viết bằng tiếng nước ngoài trong mắt nó. Như ngồi trên đống lửa (ngồi trên đống lửa á? không, nói toạc móng heo thì nó sợ đến hết hồn vía), nó dám chắc nó làm không tốt lắm, nhưng biết đâu... chà, nhưng ai chứ thầy Storrman thì khác, tim thầy ấy gắn ổ khóa Yale rồi...

THÔI ĐI! nó ra lệnh với bản thân, và trong một khoảnh khắc, một khoảnh khắc khủng khiếp lạnh người, nó cứ tưởng nó đã hét lên hai từ này trong lớp. Mày đi tong rồi con ạ, chết mày chưa, chẳng thứ gì trên đời có thể thay đổi được sự tình đâu.

Thầy Storrman bình thản phát bài kiểm tra cho nó rồi đi tiếp. Todd úp bài thi xuống mặt bàn chi chít chữ viết tắt. Trong thoáng chốc, nó còn nghĩ nó không đủ dũng khí để lật bài lên xem điểm. Mãi lúc sau, nó mới bất thình lình lật ngược bài thi lên khiến tờ giấy bị rách. Lưỡi nó dính vào vòm miệng, mắt nó trố ra nhìn. Tim nó như ngừng đập trong một khắc.

Số điểm 83 được khoanh tròn trên đầu trang giấy. Bên dưới là điểm bằng chữ: C+. Dưới điểm bằng chữ là nhận xét ngắn: Tiến bộ rất nhiều! Có khi thầy còn nhẹ nhõm gấp đôi em đấy. Kiểm tra lỗi sai cẩn thận. Có ít nhất ba lỗi sai về tính toán chứ không phải sai về khái niệm.

Tim nó đập trở lại với tốc độ nhanh gấp ba. Cảm giác nhẹ nhõm ngập tràn cơ thể nó, nhưng cảm giác ấy không hề mát dịu mà nóng rẫy, phức tạp và lạ lùng. Nó nhắm mắt, chẳng nghe thấy tiếng lớp học như chợ vỡ bàn bạc về bài thi, bắt đầu bới móc để xin phúc khảo thêm một điểm chỗ này hay chỗ khác. Todd thấy sắc đỏ trong mắt. Nó rung động như máu đang tuần hoàn với nhịp tim của nó. Trong phút giây ấy, nó căm ghét Dussander đến tận xương tủy. Tay co quắp lại thành nắm đấm, nó chỉ ước, ước, ước giá mà cái cổ trơ xương như cổ gà của lão Dussander đang nằm trong tay nó.

Vợ chồng Dick và Monica Bowden ngủ giường riêng, ngăn cách bằng tủ đầu giường, bên trên đặt đèn ngủ bắt chước phong cách Tiffany xinh xắn. Nội thất căn phòng của hai vợ chồng được làm bằng gỗ đỏ tự nhiên, tường xếp đầy sách. Phía bên kia căn phòng, lọt thỏm giữa hai đồ chặn sách bằng ngà (tượng chú voi đang đứng trên chân sau) là ti vi Sony màn hình tròn. Dick đang đeo tai nghe xem Johnny Carson còn Monica đang đọc cuốn sách mới của Michael Crichton mà cô đem về từ câu lạc bộ sách hôm nay.

“Dick này?” Cô nhét đánh dấu trang (trên đó ghi CHỖ NÀY TÔI ĐỌC MÀ NGỦ GẬT) cho Crichton rồi đóng sách lại.

Trên ti vi, Buddy Hackett vừa khiến mọi người cười lăn cười bò. Dick mỉm cười.

“Dick?” cô nói to hơn.

Anh bỏ tai nghe ra. “Gì thế?”

“Anh có nghĩ Todd ổn không?”

Anh nhìn vợ hồi lâu, chau mày, đoạn lắc đầu. “ Je ne comprends pas, chérie. ” [33E] Mấy câu tiếng Pháp lõm bõm chữ được chữ mất là trò đùa giữa hai người bọn họ. Ngày trước, khi anh trượt môn tiếng Pháp, bố anh đã gửi anh thêm hai trăm đô la để thuê gia sư về kèm. Anh tìm được Monica Darrow sau khi chọn bừa tên của cô từ những hồ sơ gắn trên bảng thông tin của đoàn hội. Đến Giáng sinh, cô bắt đầu mang huy hiệu hội sinh viên của anh... còn anh thì đạt được điểm C môn tiếng Pháp.

“Chà... thằng bé sút cân quá.”

“Ừ đúng là nó hơi gầy thật,” Dick đồng tình. Anh đã bỏ tai nghe vào lòng, mặc nó phát ra những tiếng oai oái nho nhỏ. “Thằng bé đang tuổi lớn mà, Monica.”

“Có sớm quá không?” cô lo lắng hỏi.

Anh cười phá lên. “Sớm gì mà sớm. Lúc dậy thì, anh nhổ giò thêm 18 phân đấy – từ một chú lùn cao 167 phân năm mười hai tuổi cao vồng lên một nam tử hán vạm vỡ 185 phân trước mặt em lúc này. Mẹ anh còn đùa khi anh mười bốn tuổi, em còn có thể nghe thấy anh to ra vào ban đêm nữa kìa.”

“May là không phải phần nào của anh cũng phát triển nhiều như thế.”

“Quan trọng là cách em sử dụng.”

“Thế anh muốn sử dụng vào tối nay không?”

“Thiếu nữ bạo ghê chưa,” Dick Bowden trêu, đoạn ném tai nghe qua bên kia phòng.

Sau đó, khi anh đang chìm vào giấc ngủ:

“Dick, thằng bé còn mơ thấy ác mộng nữa anh ạ.”

“Ác mộng ư?” anh lẩm bẩm.

“Phải. Em đã nghe thấy thằng bé nói mớ hai, ba lần lúc ngủ khi em đi xuống lầu dùng nhà vệ sinh vào ban đêm. Em không đánh thức con dậy. Em biết nghe thật ngớ ngẩn, nhưng bà của em từng nói nếu đánh thức người đang mơ thấy ác mộng tỉnh dậy giữa chừng, mình sẽ khiến họ phát điên.”

“Bà em gốc Ba Lan đúng không?”

“Ừ, dân Ba Lan, đúng rồi. Anh ăn nói hay quá nhỉ!”

“Em hiểu ý anh mà. Sao em không dùng nhà vệ sinh tầng trên?” Hai năm trước, anh đã tự lắp đặt thêm nhà vệ sinh.

“Anh thừa biết nếu em dội nước, thể nào anh cũng thức giấc mà,” cô nói.

“Thì em đừng dội.”

“Dick, gớm quá đi.”

Anh thở dài.

“Thỉnh thoảng em vào xem thì thấy mồ hôi nó vã ra như tắm. Ga trải giường thì ướt nữa.”

Anh cười trong bóng tối. “Ghê nhỉ”

“Cái gì thế... ô.” Cô khẽ đánh anh. “Gớm quá đấy. Với lại, thằng bé mới mười ba tuổi.”

“Tháng sau, nó tròn mười bốn. Không còn nhỏ nhít gì đâu. Có thể phát triển như thế là hơi sớm, nhưng thằng bé cũng lớn rồi.”

“Chứ ngày xưa, anh bao nhiêu tuổi?”

“Mười bốn hay mười lăm gì đấy. Anh không nhớ chính xác. Nhưng anh nhớ lúc tỉnh dậy, anh cứ tưởng mình đã chết và lên thiên đường.”

“Nhưng ngày ấy, anh còn lớn hơn Todd bây giờ.”

“Con nít thời nay lớn nhanh lắm em ạ. Chắc là do sữa... hay flouride gì đấy. Em có biết là trong ngôi trường ở Jackson Park bọn anh xây năm ngoái, nhà vệ sinh nữ nào cũng có tủ chứa băng vệ sinh không? Mà đó là trường tiểu học đấy. Học sinh lớp sáu bây giờ mới mười một tuổi thôi. Còn em bắt đầu bị năm bao nhiêu tuổi?”

“Em không nhớ,” cô đáp. “Em chỉ biết là giấc mơ của Todd không giống kiểu... kiểu đã chết và lên thiên đường đâu.”

“Em từng hỏi con chuyện này chưa?”

“Có một lần. Cách đây khoảng sáu tuần. Khi anh đang đi chơi golf với lão Ernie Jacobs đáng ghét ấy.”

“Cái lão Ernie Jacobs đáng ghét ấy sắp sửa cho anh làm đối tác chiến lược vào năm 1977 đấy, chỉ mong trước đó lão ta không thân bại danh liệt vì chuyện tòm tem với cô thư ký gốc Phi vỡ lở. Với lại, lúc nào lão ấy cũng trả phí thuê sân tập golf. Mà lúc em hỏi, Todd nói sao?”

“Nó bảo nó không nhớ. Nhưng nói sao nhỉ... mặt nó sa sầm lại. Em nghĩ thằng bé nhớ anh ạ.”

“Monica, anh không nhớ tất cả những gì xảy ra thời niên thiếu xưa như trái đất của anh, nhưng anh nhớ một điều: mộng tinh không phải lúc nào cũng dễ chịu. Thật ra, có khi nó khó chịu lắm.”

“Sao lại thế được?”

“Tội lỗi. Đủ loại tội lỗi. Một số có thể xuất phát từ thuở nhỏ, con trẻ được dạy rằng tè ướt giường là điều sai trái. Rồi tình dục nữa này. Ai mà biết lý do gì sinh ra mộng tinh kia chứ? Lỡ đụng chạm ai đó trên xe buýt? Ngước thấy váy của một nữ sinh trong lớp học? Anh chịu. Lý do duy nhất anh có thể nhớ là lần anh nhảy khỏi tấm ván ở hồ bơi Hiệp hội Thanh niên Cơ đốc vào ngày hội nam sinh nữ sinh và mất quần bơi lúc xuống nước.

“Chuyện đó làm anh hứng hả?” cô hỏi, khẽ khúc khích.

“Ừ. Nên nếu thằng bé không muốn nói với em về vấn đề cậu nhỏ của nó thì đừng ép con.”

“Vợ chồng mình đã cố hết sức nuôi dạy để con không gặp những tội lỗi không đáng có mà.”

“Chuyện chẳng đặng đừng thôi. Nó mang những cảm giác ấy về nhà giống những lần nó bị lây cảm lạnh hồi lớp một ấy. Từ bạn bè, hoặc cách thầy cô vòng vo tam quốc ở một số chủ đề. Có lẽ thằng bé còn phát sinh cảm giác ấy do bố anh. ‘Đừng sờ nó vào ban đêm, Todd ạ, kẻo tay cháu mọc lông, mắt cháu bị mù, cháu mất trí nhớ bây giờ, và sau một thời gian, của quý của cháu sẽ đen thui rồi thối rữa đấy. Nên liệu mà cẩn thận, Todd ạ.”

“Dick Bowden! Bố anh sẽ không bao giờ...”

“Không ấy à. Trời ạ, có đấy. Giống bà nội gốc Ba Lan bảo với em đánh thức người đang nằm mơ thấy ác mộng chỉ khiến họ phát khùng thôi. Bố anh cũng nhắc anh luôn phải lau nắp bồn cầu công cộng trước khi ngồi xuống để không dính vi khuẩn của người khác. Anh đoán thứ bố anh nói là giang mai. Anh cá bà của em cũng tiêm vào đầu em suy nghĩ ấy.”

“Không, là mẹ em,” cô lơ đễnh đáp. “Mẹ dạy em phải luôn xả nước. Đó là lý do em xuống tầng dưới.”

“Nó vẫn khiến anh tỉnh giấc đấy,” Dick lầm bầm.

"Gì kia?”

“Không có gì.”

Lần này, anh thực sự đã chìm qua thềm giấc ngủ thì cô lại gọi tên anh.

Gì nữa? ” anh hỏi, hơi mất kiên nhẫn.

“Anh có nghĩ là... ồ, thôi bỏ qua vậy. Anh ngủ lại đi.”

“Nào, em nói nốt đi cho xong. Anh lại tỉnh ngủ rồi. Anh có nghĩ gì?”

“Ông cụ kia, ông Denker ấy mà. Anh có nghĩ là Todd gặp ông cụ quá nhiều không? Biết đâu ông ấy... ôi, em không biết nữa... bơm vào đầu Todd quá nhiều câu chuyện thì sao.”

“Những chuyện kinh dị thật sự,” Dick nói. “Cái ngày Nhà máy Động cơ Essen không đạt chỉ tiêu à? Anh khúc khích.

“Em chỉ suy nghĩ vậy thôi,” cô nói, giọng hơi cộc. Chăn loạt soạt vang lên khi cô xoay người sang bên. “Xin lỗi đã làm phiền anh.”

Anh đặt tay lên mảng lưng trần của vợ. “Anh bảo này, em yêu,” anh ôn tồn, khựng lại một chút, ngẫm nghĩ cẩn thận, lựa chọn từ ngữ. “Nhiều lúc anh cũng thấy lo cho Todd. Không phải lo những điều như em, nhưng lo thì vẫn là lo, đúng không?”

Cô quay sang nhìn anh. “Anh lo gì thế?”

“Chà, anh lớn lên rất khác so với con lúc này. Bố anh mở tiệm buôn bán. Mọi người hay gọi ông là Chủ Vic tạp hóa. Ông có một cuốn sổ ghi tên những ai mua thiếu và số tiền họ thiếu. Em có biết ông ấy gọi nó là gì không?”

“Không.” Dick hiếm khi kể về thời niên thiếu; cô cứ đinh ninh là vì thuở bé, anh không có nhiều kỷ niệm đẹp. Cô lắng nghe cẩn thận.

“Bố anh gọi nó là Sổ Tay Trái. Ông ấy bảo tay phải là chuyện kinh doanh, nhưng tay phải không bao giờ nên biết tay trái đang làm gì. Ông ấy nói nếu tay phải mà biết, nó sẽ chộp lấy dao thái thịt và chém đứt tay trái.”

“Anh chưa bao giờ kể cho em chuyện đó.”

“Chà, thời điểm mình mới cưới, anh không thích ông cụ cho lắm, và sự thật là đến giờ anh vẫn chưa giải tỏa được hiềm khích ấy. Anh không tài nào hiểu nổi tại sao anh phải mặc quần nhận từ hộp từ thiện trong khi bà Mazursky có thể mua chịu thịt nguội bằng cách soạn đi soạn lại câu chuyện từ tuần sau chồng bà ấy sẽ đi làm. Lão Bill Mazursky bợm rượu chết toi ấy có làm được trò trống gì ngoài việc giữ rịt chai rượu mười hai xu để nó không bay mất đâu.

“Ngày ấy, anh chỉ muốn cuốn xéo khỏi khu phố và bước ra khỏi đời bố anh. Nên anh cố đạt điểm cao, chơi những môn thể thao anh chẳng thích thú gì để đạt được học bổng trường đại học California Los Angeles. Anh cày cuốc để đảm bảo luôn nằm trong tốp mười phần trăm các môn học vì thời đó, cuốn Sổ Tay Trái duy nhất của trường đại học là dành cho quân binh từng tham chiến. Bố gửi tiền cho anh mua sách, nhưng ngoài phần đó ra, số tiền duy nhất anh từng xin ông là lần anh rối trí viết thư về nhà vì anh đang trượt môn tiếng Pháp buồn cười ấy. Thế rồi anh gặp em. Về sau, anh nghe ông Halleck sống cách một dãy nhà kể bố anh nắm giữ xiết xe ô tô của ông này để lấy hai trăm đô la.

“Giờ thì anh có em, vợ chồng mình có Todd. Anh luôn nghĩ con trai mình là một cậu bé rất tuyệt vời, và anh đã cố hết sức để đảm bảo con luôn có mọi thứ nó cần... bất cứ thứ gì giúp nó nên người. Ngày xưa, anh từng cười câu chuyện cổ về người đàn ông muốn con trai được sống cuộc đời tốt đẹp hơn mình, nhưng càng già đi, anh thấy câu chuyện ấy càng lúc càng ít buồn cười và trở nên đúng đắn hơn. Anh không bao giờ muốn Todd phải mặc quần từ hộp Từ thiện vì vợ của một lão bợm rượu nào đấy mua chịu thịt nguội. Em hiểu không?”

“Vâng, tất nhiên là em hiểu,” cô khẽ đáp.

“Rồi khoảng mười năm trước, ngay trước khi ông già anh phát chán với việc phản đối những tay cải tạo đô thị và về hưu, ông cụ bị đột quỵ nhẹ. Ông phải nằm viện mười ngày. Và mọi người trong khu phố, dân gốc Ý, gốc Đức, cả một số dân mọi đen bắt đầu chuyển vào sống khoảng năm 1955... họ trả hóa đơn viện phí. Từng đồng một. Anh thật lòng không tin nổi. Họ còn giữ cho cửa hàng hoạt động nữa chứ. Fiona Castellano nhờ bốn, năm bà bạn thất nghiệp đến làm việc theo ca. Khi ông già anh quay lại, sổ sách chuẩn đến từng xu.”

“Wow,” cô nói, khẽ khọt hết cỡ.

“Em biết ông già nói gì với anh không? Ông bảo ông lúc nào cũng sợ già đi – sợ mình kinh hãi, tổn thương, đơn độc. Sợ phải nằm bệnh viện và không kiếm được đồng ra đồng vào nữa. Sợ mình sẽ chết. Ông bảo sau cơn đột quỵ, ông chẳng sợ nữa. Ông bảo ông có thể ra đi thanh thản. Ý bố là vui vẻ khi ra đi ấy à?’ anh từng hỏi. ‘Không, ông đáp. ‘Bố nghĩ chẳng có ai ra đi mà vui vẻ cả, Dickie ạ. Ông lúc nào cũng gọi anh là Dickie, đến giờ vẫn thế, và đó là một điều anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ thích nổi. Ông bảo ông nghĩ không ai ra đi mà vui vẻ, nhưng ta có thể ra đi trong thanh thản. Anh rất ấn tượng với câu nói ấy.”

Anh im lặng trầm tư hồi lâu.

“Năm, sáu năm trở lại đây, anh có thêm góc nhìn mới về ông già của anh. Có thể lý do là vì ông ấy ở San Remo và không gây mất hòa khí giữa hai bố con. Dần dà, anh nghĩ có khi Sổ Tay Trái không phải ý tưởng quá tồi tệ. Đó là lúc anh bắt đầu lo lắng cho Todd. Anh những muốn nói với con rằng có lẽ cuộc đời này ẩn chứa nhiều điều hơn là việc anh có thể đưa cả nhà mình đi Hawaii chơi trong một tháng hoặc có thể mua cho Todd những chiếc quần không hôi mùi long não mà ngày xưa người ta hay bỏ vào thùng từ thiện. Anh chẳng biết phải mở lời nói với con thế nào. Nhưng anh nghĩ có thể thằng bé biết. Và điều đó khiến anh như trút được đá tảng.”

“Ý anh là đọc sách cho ông Denker sao?”

“Ừ. Thằng bé chẳng nhận được gì từ việc đó. Denker không thể trả thù lao cho nó. Ông cụ ấy sống đơn côi, cách xa những người bạn bè, họ hàng còn sống trên đời của mình cả ngàn cây số, ông cụ chính là hiện thân của những điều bố anh sợ hãi. Và rồi Todd bước vào cuộc đời ông cụ.”

“Em chưa bao giờ nghĩ được như thế.”

“Em có để ý thái độ của Todd khi em nhắc với thằng bé về ông cụ không?”

“Nó kiệm lời hẳn.”

“Phải. Nó im như thóc và ngượng ngùng như thể nó đang làm điều gì đó sai trái. Giống như bố anh ngày trước khi ai đó rối rít cảm ơn ông vì đã cho họ mua chịu. Chúng ta là cánh tay phải của Todd. Vợ chồng mình và tất cả mọi thứ – căn nhà này, những chuyến trượt tuyết ở Tahoe, chiếc Thunderbird trong ga ra, cái ti vi màu. Tất cả là tay phải của con. Và nó không muốn mình thấy cánh tay trái của nó đang tính đến chuyện gì.”

“Vậy là anh không nghĩ thằng bé gặp ông Denker nhiều quá?”

“Em yêu, em nhìn điểm số của con mà xem! Nếu điểm số của nó sụt giảm, anh sẽ là người đầu tiên bảo Con này, giọt nước làm tràn ly rồi đấy, đừng đi quá trớn. Điểm số của thằng bé là nơi đầu tiên sẽ xuất hiện vấn đề. Mà thành tích nó gần đây thế nào?”

“Vẫn tốt như xưa, sau lần chểnh mảng trước đây.”

“Vậy vợ chồng mình có gì phải lấn cấn? Anh bảo này, mai anh có cuộc họp lúc 9 giờ, vợ yêu ạ. Nếu không ngủ thì thể nào anh cũng gà gật cho xem.”

“Ừ, anh ngủ đi,” cô chiều theo ý anh, và khi anh quay người, cô khẽ hôn lên vai anh. “Em yêu anh”

“Anh cũng yêu em,” anh khoan khoái nói rồi nhắm mắt. “Mọi chuyện ổn mà, Monica. Em lo nghĩ nhiều quá.”

“Em cũng biết thế. Chúc anh ngủ ngon.

Hai vợ chồng chìm vào giấc ngủ.

“Đừng nhìn ra ngoài cửa sổ nữa,” Dussander nhắc. “Ngoài đó chẳng có gì hay họ đâu.”

Todd sưng sỉa nhìn lão. Trên bàn là cuốn sách lịch sử đang mở ở trang có bức hình màu cảnh Teddy Roosevelt xông lên đồi San Juan. Những tay lính Cuba bất lực rụng như ngả rạ từ vó ngựa của Teddy. Trên môi của Teddy là nụ cười đậm chất Mỹ, nụ cười rạng rỡ của kẻ biết Chúa ngự nơi thiên đàng, trên đời này mạnh được yếu thua. Còn Todd Bowden chẳng cười gì sất.

“Ông thích sai bảo người khác lắm đúng không?” nó hỏi.

“Ta thích làm kẻ tự do,” Dussander đáp. “Học đi.”

“Tiên sư nhà ông.”

“Thời ta còn bé,” Dussander thủng thẳng, “nếu dám nói những lời như vậy, ta sẽ bị bố mẹ lấy xà phòng rửa miệng cho sạch đấy.”

“Thời thế thay đổi rồi.”

“Vậy à?” Dussander nhấp một ngụm bourbon. “Học đi.”

Todd nhìn chòng chọc Dussander. “Ông chẳng là cái thá gì, chỉ là lão bợm rượu mà thôi. Ông biết không hả?”

“Học đi.”

Câm ngay! ” Todd đóng sách lại đánh rầm. Tiếng động tựa tiếng súng trường phát nổ trong nhà bếp của Dussander. “Tôi có vắt chân lên cổ cũng chẳng bắt kịp nổi. Không kịp cho bài kiểm tra đâu. Cái thứ khốn nạn này còn những năm mươi trang mới đến phần Thế chiến thứ nhất kìa. Mai tôi sẽ chuẩn bị tài liệu quay cóp trong Phòng học Hai.”

Dussander nghiêm giọng: “Cậu không được phép làm thế!”

“Tại sao không? Ai cản tôi được? Ông chắc?”

“Cậu nhóc, cậu vẫn chưa lý giải được hoàn toàn tình thế ngặt nghèo của chúng ta. Cậu tưởng ta thích bắt thằng oắt chỉ biết than thân trách phận như cậu chúi mũi vào sách à?” Lão lên giọng, tới tấp, khắt khe, đầy quyền uy. “Cậu tưởng ta thích nghe cậu giận cá chém thớt và chửi bậy như con nít à? ‘Tiên sư nhà ông” Dussander the thé bắt chước khiến mặt Todd đỏ như gấc. “Tiên sư nhà ông, rồi sao, ai thèm quan tâm, mai tôi sẽ làm, tiên sư nhà ông!”

“Chà, ông khoái quá nhỉ!” Todd hét lên đáp trả. “Phải, ông khoái quá mà! Ông chỉ thấy mình không vật vờ như đã chết khi ông trèo lên đầu tôi ngồi thôi! Ông để cho tôi yên đi, mẹ kiếp!”

“Nếu cậu bị bắt quả tang quay cóp, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? Họ sẽ báo cho ai trước?”

Todd nhìn đôi tay với đầu móng nham nhở do bị gặm, chẳng nói lời nào.

“Ai hả?”

“Lạy Chúa, ông biết thừa mà. Thầy Ed Cao su. Sau đó chắc là bố mẹ tôi.”

Dussander gật đầu. “Ta cũng đoán thế. Học đi. Bỏ tài liệu quay cóp vào trong đầu ấy, đó mới là chỗ dành cho chúng.”

“Tôi ghét ông” Todd chán nản nói. “Ghét tận xương tủy.” Nhưng nó vẫn mở sách ra, để rồi lại trông thấy Teddy Roosevelt cười rạng rỡ với nó, Teddy phi nước đại vào thế kỷ hai mươi với lưỡi kiếm trên tay, với quân Cuba tan đàn xẻ nghé trước ông – có lẽ là vì nụ cười Mỹ của ông chứa sức mạnh quá đỗi mãnh liệt.

Dussander lại lắc lư trên ghế. Lão cầm ly rượu bourbon trên tay. “Ngoan lắm,” lão nói, gần như âu yếm.

Todd bị mộng tinh lần đầu vào đêm cuối tháng Tư, nó thức giấc trong tiếng mưa thì thầm rả rích qua kẽ lá và cành cây ngoài cửa sổ.

Trong mơ, nó đang ở trong một phòng thí nghiệm Patin. Nó đứng cuối một chiếc bàn dài và thấp. Một cô gái quyến rũ với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành bị kẹp chặt xuống bàn. Dussander đang hỗ trợ nó. Ngoài chiếc tạp dề của đồ tể màu trắng ra, Dussander chẳng mặc gì trên người. Khi lão ta xoay người để bật thiết bị giám sát, Todd có thể trông thấy hai cái mông xương xẩu của lão đang ép vào nhau như hai tảng đá trắng dị dạng.

Lão đưa thứ gì đó cho Todd, nó nhận ra ngay lập tức dù chưa từng sử dụng lần nào. Là dương vật giả. Đầu làm bằng kim loại được mài bóng, lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà sắc crom đầy lãnh cảm. Món đồ rỗng ở trong. Có sợi dây điện màu đen thò ra và dẫn đến quả bóng cao su đỏ.

“Làm đi,” Dussander nói. “Lãnh tụ đồng ý cho cậu tiến hành. Người bảo đó là phần thưởng cho việc cậu học hành chăm chỉ.”

Todd nhìn xuống thân thể mình thì thấy mình đang lõa lồ. Dương vật nhỏ bé của nó dựng thẳng đứng, chĩa lên căng tròn từ lớp lông mỏng. Nó đeo dương vật giả vào. Hơi chật nhưng bên trong có sẵn một lớp bôi trơn. Ma sát làm nó khoan khoái. Không; không chỉ khoan khoái mà đạt đến độ sung sướng.

Nó nhìn xuống cô gái và cảm thấy một sự dịch chuyển lạ lùng trong suy nghĩ... như thể chúng vừa hòa vào dòng chảy hoàn hảo nhất. Chợt mọi thứ đều đúng đắn. Những cánh cửa vừa mở ra. Nó sẽ đi qua chúng. Nó cầm quả bóng cao su đỏ trong tay trái, kê đầu gối lên bàn, dừng một chút, canh góc trong lúc dương vật ngật ngưỡng chĩa ra từ cơ thể mảnh khảnh của thằng nhóc.

Nó nghe giọng lão Dussander cất lên, văng vẳng từ đằng xa: “Thử nghiệm tám mươi tư. Điện, kích thích tình dục, trao đổi chất. Dựa trên lý thuyết Thyssen về gia cường âm tính. Đối tượng là một gái Do Thái chừng mười sáu tuổi, không có sẹo, không có dấu hiệu nhận diện, không khuyết tật...”

Cô ta ré lên khi đầu dương vật giả chạm vào người cô. Todd thấy tiếng hét ấy nghe dễ chịu làm sao, cô ta cố gắng vẫy vùng trong vô vọng để thoát thân hoặc chí ít là để khép hai chân lại.

Đây là những điều về cuộc chiến mà họ không thể phô bày trên tạp chí , nó nghĩ, nhưng đó là sự thật, không thể chối cãi .

Nó bất thình lình thọc tới, thô bạo gạt chân cô ra. Cô ré lên muốn thủng màng nhĩ.

Ban đầu cô ta còn chống đối, cự tuyệt nó, nhưng sau đó, cô ta nằm im như tượng chịu trận. Phần bôi trơn bên trong dương vật giả kéo tới kéo lui cậu bé cương cứng của Todd. Khoái cảm tựa như thăng thiên. Ngón tay nó nghịch quả bóng cao su trong tay trái.

Đằng xa, Dussander đọc mạch, huyết áp, hô hấp, sóng alpha, sóng beta, số nhát.

Khi cực khoái bắt đầu trào dâng trong người, Todd ngừng chuyển động, không nhúc nhích rồi bóp quả bóng. Đôi mắt khép chặt từ nãy đến giờ của cô gái bừng mở, trợn trừng. Lưỡi cô ta run rẩy trong khoang miệng màu hồng. Tay chân cô ta co giật. Nhưng hành động chính nằm ở thân người cô ta, nó hết nâng lên lại hạ xuống, rung chuyển, từng thớ cơ

(ôi từng thớ cơ từng thớ cơ chuyển động thít chặt đóng lại từng)

từng thớ cơ và cảm giác đạt cực khoái thật

(đê mê)

ôi thật là thật là

(tàn cục của thế gian ầm ì ngoài kia)

Nó tỉnh giấc trước âm thanh ấy và tiếng mưa rơi. Nó cuộn tròn người trong chăn tối thui, tim đập với tốc độ người chạy nước rút. Bụng dưới dính đầy chất lỏng ấm áp, dinh dính. Trong khoảnh khắc, nó còn hoảng loạn tưởng mình đang chảy máu đến chết... nhưng rồi nó nhận ra thứ đó là gì, và nó cảm thấy gợn lên trong lòng sự khiếp sợ đến choáng váng, buồn nôn. Tinh dịch. Dịch. Sữa. Nước rừng. Những từ loáng thoáng ngoài hàng rào, phòng thay đồ hay tường nhà vệ sinh trạm xăng. Nó chẳng ham hố điều này chút nào.

Tay nó bất lực co quắp lại thành nắm đấm. Cực khoái trong giấc mơ tái diễn lại trong tâm trí nó, giờ đây, cảnh tượng ấy nhạt nhòa, vô nghĩa, đáng sợ. Nhưng đầu dây thần kinh của nó vẫn râm ran kích động, dần dà rút khỏi đầu nhọn. Khung cảnh cuối cùng đã phai mờ, song vẫn gớm ghiếc và thật thu hút, giống như khi ta ngây ngô cắn một thứ quả nhiệt đới nào đó, để rồi nhận ra (trễ đúng một giây) nó ngọt ngây ngất đến thế là vì nó đã hỏng.

Khoảnh khắc ấy, nó nhận ra điều nó phải làm.

Chỉ có một cách để nó làm chủ bản thân mình như trước. Nó phải giết Dussander. Đó là phương pháp duy nhất. Trò chơi kết thúc rồi; cũng đã hết giờ kể chuyện. Đây là việc sống còn.

“Giết lão đi, rồi mọi thứ sẽ kết thúc,” nó lầm bầm trong bóng tối, với mưa rào rạo trên cái cây bên ngoài và tinh dịch dần khô trên bụng. Khi nó thì thầm, mọi thứ bỗng thực tế vô cùng.

Dussander lúc nào cũng trữ ba bốn chai Ancient Age trên kệ ở cầu thang dốc tức trong hầm rượu. Lão sẽ đi đến mở cửa (thường thì lúc ấy đã ngà ngà say), bước xuống hai bậc. Đoạn lão sẽ rướn tới, một tay đặt trên kệ, tay kia chộp lấy cổ chai rượu mới. Sàn nhà hầm rượu không được lát gạch, nhưng đất được nén chặt và Dussander cứ hai tháng lại đổ dầu phủ sàn một lần để ngăn không cho sâu bọ sinh sôi trong đất. Todd nghĩ đặc điểm làm gì cũng ưu tiên năng suất của lão xuất phát từ văn hóa Phổ nhiều hơn là Đức. Xi măng hay không xi măng thì xương người già cũng dễ gãy. Mà người già hay xảy ra tai nạn. Khám nghiệm tử thi sẽ chỉ ra rằng “ông Denker” đã uống rất nhiều cồn khi “ngã.”

☆ ☆ ☆

Chuyện xảy ra như thế nào vậy Todd?

Con gọi cửa mà ông không trả lời, nên con dùng chìa khóa phụ ông cho con. Thỉnh thoảng ông hay ngủ quên. Con vào bếp thì thấy của hầm đang mở. Con bước xuống cầu thang thì ông... ông…

☆ ☆ ☆

Rồi lại lã chã nước mắt là xong.

Thể nào cũng hiệu quả.

Nó sẽ lại làm chủ bản thân mình như trước.

Todd cứ thế nằm thao láo trong bóng tối suốt một lúc lâu, lắng nghe sấm động xuôi dần về phía tây, ngoài Thái Bình Dương, lắng nghe tiếng mưa rơi âm thầm. Nó cứ tưởng nó sẽ nằm thao thức cả đêm, trở đi trở lại chuyện này trong đầu. Nhưng rồi chỉ chốc sau, nó đã ngủ thiếp đi, một giấc ngủ không mộng mị, tay giữ rịt thành nắm đấm ngay dưới cằm. Nó tỉnh giấc vào ngày đầu tháng Năm, lần đầu tiên được ngủ đủ giấc trong nhiều tháng.

« Lùi
Tiến »