Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2363 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Đối với Morris Heisel, ngày Chủ nhật ấy đầy những điều kỳ diệu.

Atlanta Braves, đội bóng chày ưa thích của ông, thắng đội Cincinnati Reds vốn hùng mạnh hai trận liên tiếp với tỷ số 7-1 và 8-0. Lydia, chỉ giỏi kênh kiệu bô bô rằng mình lúc nào cũng biết cách chăm sóc bản thân, với câu nói ưa thích là “Một lạng phòng bệnh bằng cả ký thuốc chữa,” trượt chân trên sàn bếp đang ướt nhà người bạn Janet nên bị trật hông. Bà đành phải nằm nhà. Tình hình không nghiêm trọng lắm, không hề, tạ ơn Chúa (Chúa gì không biết) vì điều đó, nhưng nó có nghĩa bà sẽ không thể đến thăm ông ít nhất hai ngày, có khi là bốn ngày.

Bốn ngày không có bóng dáng Lydia! Bốn ngày không phải nghe về việc bà ta đã cảnh báo ông thang bị lung lay ra sao, chưa kể, ông không biết lượng sức mà trèo cao đến mức nào. Bốn ngày không phải nghe bà ta rên rỉ trước giờ bà đã luôn nói thể nào con cún nhà Rogan cũng sẽ gây đau buồn cho họ khi nó cứ đuổi Cậu Bạn Trai kiểu đấy. Bốn ngày không phải chịu cảnh nghe Lydia lải nhải hỏi giờ thì ông có thấy may chưa khi bà suốt ngày nhắc ông nộp đơn bảo hiểm, chứ nếu không nhờ bà, giờ này chắc chắn họ đang trên đường đến nhà tế bần rồi. Bốn ngày không phải nghe Lydia lải nhải bao nhiêu người vẫn sống cuộc đời hoàn toàn bình thường – hay nói đúng hơn là gần như bình thường – dù bị liệt từ hông trở xuống; có sao đâu, mọi viện bảo tàng và phòng triển lãm trong thành phố đều có lối đi dành riêng cho xe lăn cũng như cầu thang, thậm chí còn có cả xe buýt đặc biệt. Sau hồi lảm nhảm ấy, Lydia sẽ mỉm cười đầy mạnh mẽ, để rồi òa lên khóc như mưa.

Morris dần thiếp đi, chợp mắt đầy khoan khoái vào chiều muộn.

Ông tỉnh giấc lúc 5 giờ rưỡi chiều. Ông cụ nằm chung phòng vẫn đang ngủ. Tuy vẫn chưa xác định được Denker, nhưng ông chắc chắn mình từng biết ông lão này một thời điểm nào đó trong quá khứ. Một đôi lần, ông hỏi chuyện về Denker nhưng chẳng hiểu lý do gì ngăn cản mà ông không đi quá những lời xã giao với ông này – thời tiết, trận động đất vừa qua, trận động đất sắp tới, và phải, tờ Guide nói Myron Floren sẽ quay lại với tư cách khách mời đặc biệt vào cuối tuần này trên chương trình Welk.

Morris tự nhủ ông còn giữ trong lòng vì nó cho tâm trí ông trò chơi để khuây khỏa, khi bị bó bột từ vai xuống tận hông, trò chơi cho tâm trí rất hữu dụng. Nếu có những cuộc thi nho nhỏ trong đầu, ta không phải bỏ ra nhiều thời gian suy nghĩ xem sắp tới sẽ ra sao dù suốt phần đời còn lại, ta sẽ tiểu thông qua ống thông đường tiểu.

Nếu ông huỵch toẹt hỏi thẳng Denker thì trò chơi tâm trí sẽ đi đến cái kết chóng vánh và không thỏa mãn. Họ sẽ giới hạn quá khứ của mình xuống trải nghiệm chung nào đó – một chuyến tàu hỏa, một chuyến đi thuyền, thậm chí là trại tập trung. Có khi Denker từng ở trong Patin cũng nên; ở đó có rất nhiều người Do Thái Đức.

Mặt khác, một y tá từng bảo với ông một, hai tuần nữa, chắc Denker sẽ được xuất viện. Nếu Morris không tìm ra lời giải trước lúc đó, ông sẽ tuyên bố thua trong trò chơi tâm trí này và hỏi thẳng ông cụ: Tôi bảo, tôi có cảm giác tôi biết ông...

Nhưng ông thừa nhận với bản thân, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó. Trong cảm giác của ông âm thầm một thứ sóng dội đáng ghét, gợi cho ông nhớ đến câu chuyện “Chân khỉ” viết về những điều ước trở thành hiện thực do con tạo xoay vần theo những cách trớ trêu ma quỷ. Cặp vợ chồng già tình cờ sở hữu chân khỉ bèn ước có một trăm đô la, kết quả là họ nhận được số tiền phúng điếu khi đứa con trai duy nhất thiệt mạng trong một tai nạn khủng khiếp ở nhà máy. Đoạn người mẹ ước người con trở lại với họ. Chốc sau, hai vợ chồng nghe thấy tiếng chân lê bước trên lối đi rồi tiếng đập cửa. Người mẹ, vui sướng đến phát điên, hộc tốc chạy xuống cầu thang để mở cửa cho cậu con trai một của mình vào. Người cha, sợ hãi đến phát điên, mò mẫm trong bóng tối tìm chân khỉ, tìm ra xong, ông bèn ước con trai mình chết trở lại. Giây sau, người mẹ mở tung cánh cửa thì chẳng thấy gì ngoài hiên, trừ gió đêm lồng lộng thổi.

Theo cách nào đó, Morris cảm thấy có lẽ ông biết ông và Denker từng quen biết nhau ở đâu, nhưng điều ông “biết” ấy tựa người con trai của cặp vợ chồng già trong câu chuyện – đội mồ trở về, nhưng cậu con ấy không còn như trong ký ức của người mẹ nữa; mà trở về trong bộ dạng bị nghiền nát bấy và nham nhở do rơi vào cỗ máy đang quay tròn, nghiến kèn kẹt. Ông cảm thấy điều ông “biết” về Denker tựa hồ thứ thuộc về tiềm thức, nó đang đập cánh cửa chắn giữa tiềm thức trong tâm trí và phần hiểu biết, suy xét lý tính, đòi được vào... nhưng một phần khác trong ông lại đang cuống cuồng tìm kiếm cái chân khỉ, hoặc thứ mang giá trị tương đương về mặt tâm lý; tìm thứ bùa chú để điều ông “biết” không bao giờ bước qua cửa.

Giờ ông nhìn Denker, nhíu mày.

Denker, Denker. Tôi biết ông ở đâu vậy, ông Denker? Là ở Patin sao? Có phải đó là lý do tại sao tôi không muốn biết không? Nhưng chắc chắn là hai người cùng sống sót từ nỗi kinh hoàng chung như vậy chẳng việc gì phải sợ nhau. Tất nhiên, trừ khi...

Ông cau mày. Ông chợt cảm giác ông đã đến rất gần, vậy mà chân ông nhè đúng lúc này để râm ran, phá hỏng sự tập trung, làm ông bực mình. Nó cứ râm ran theo kiểu chân tay ta râm ran tê vì ta ngủ đè lên và giờ máu huyết mới dần lưu thông trở lại. Nếu không phải bó bột cả người, ông đã có thể ngồi dậy và gãi chân cho đến khi hết cơn râm ran thì thôi. Ông có thể...

Mắt của Morris trợn trừng lên.

Suốt một lúc lâu, ông nằm im hết cỡ, quên đi Lydia, quên đi Denker, quên đi Patin, quên đi tất tần tật ngoại trừ cảm giác râm ran dưới chân. Phải, cả hai chân, nhưng chân phải mạnh hơn. Khi cảm thấy râm ran như vậy, ta nói Chân tôi đi ngủ rồi [44E] .

Nhưng tất nhiên, ý ông muốn nói ở đây là Chân tôi đang thức giấc.

Morris sờ soạng tìm nút gọi y bác sĩ. Ông cứ ấn hết lần này đến lần khác cho đến khi y tá đến nơi.

Y tá cố gắng gạt ý kiến ấy đi – trước giờ cô còn lạ gì những bệnh nhân ôm hy vọng kia chứ. Bác sĩ phụ trách bệnh nhân này hiện không có mặt trong bệnh viện, mà cô không muốn gọi về nhà của ông. Bác sĩ Kemmelman vốn khét tiếng nóng tính như lửa... nhất là khi bị gọi điện lúc ở nhà. Nhưng Morris không để cô gạt bỏ ý kiến ấy. Tính ông vốn dĩ hòa vi quý, nhưng giờ thì ông đã chuẩn bị tinh thần làm ầm lên; ông sẵn sàng om sòm tới cùng nếu cần. Đội Braves thắng hai trận. Lydia thì trật hông. Nhưng ai cũng biết chuyện may mắn thường đi theo bộ ba.

Cuối cùng, y tá quay lại cùng bác sĩ thực tập trẻ mang tên Timpnell với mái tóc trông như thể được một cậu nhóc cắt cỏ xén hộ bằng lưỡi dao cùn. Bác sĩ Timpnell rút con dao xếp Thụy Sĩ từ trong túi quần tr ©We-love-ebook ắng, bật ra tuốc nơ vít Phillips rồi rê dọc nó từ ngón bàn chân phải của Morris xuống tận gót chân. Chân ông không co quắp nhưng ngón chân có nhúc nhích – nhúc nhích rõ ràng và dứt khoát đến độ khó bỏ lỡ. Morris giàn giụa nước mắt.

Mặt trông có vẻ thất thần, Timpnell ngồi bên cạnh giường của ông rồi vỗ nhè nhẹ lên tay ông.

“Chuyện này thỉnh thoảng có xảy ra,” anh lên tiếng (chắc là rút ra từ bề dày kinh nghiệm thực tế kéo dài đâu đấy chừng sáu tháng là cùng). “Không bác sĩ nào có thể dự đoán điều đó, nhưng nó vẫn xảy ra. Và rõ ràng lần này, nó đã xảy đến với ông” ”

Morris gật đầu qua làn nước mắt.

“Có thể thấy ông không bị liệt hoàn toàn.” Timpnell vẫn đang khẽ vỗ lên tay ông. “Tuy nhiên, tôi sẽ không cố dự đoán ông sẽ hồi phục nhẹ, một phần hay hoàn toàn. Có lẽ bác sĩ Kemmelman cũng vậy. Tôi đoán ông sẽ phải tập vật lý trị liệu rất nhiều, và không phải bài tập nào cũng dễ chịu. Nhưng nó vẫn sẽ dễ chịu hơn việc... ông biết đấy.”

“Vâng,” Morris nói mà nước mắt vẫn không ngừng rơi. “Tôi biết. Tạ ơn Chúa!” Nhớ lại mình đã nói với Lydia trên đời này chẳng có Chúa, ông thấy máu nóng dâng lên mặt.

“Tôi sẽ báo tình hình cho bác sĩ Kemmelman,” Timpnell nói, vỗ tay Morris lần cuối rồi đứng dậy.

“Bác sĩ có thể gọi cho vợ tôi không?” Morris hỏi. Vì bỏ qua chuyện khóc như tận thế, siết tay chặt như gọng kìm, ông vẫn có chút cảm xúc dành cho bà. Thậm chí có thể đó là tình yêu, một thứ cảm xúc xem chừng không liên quan lắm đến việc thỉnh thoảng chỉ muốn bóp cổ đối phương.

“Vâng, tôi sẽ sắp xếp việc đó. Y tá, nhờ cô...”

“Tất nhiên rồi, thưa bác sĩ, y tá đáp, và Timpnell không tài nào ngăn được nụ cười.

“Cảm ơn,” Morris vừa rối rít vừa lấy khăn giấy Kleenex trong hộp giấy để trên bục đầu giường chùi mắt. “Cảm ơn mọi người rất nhiều.”

Timpnell ra khỏi phòng. Trong lúc họ trao đổi, ông Denker cũng đã thức giấc. Morris định xin lỗi vì đã làm ổn, hoặc vì đã bù lu bù loa, nhưng rồi ông quyết định làm như thể không cần thiết.

“Vậy là ông sắp được ăn mừng rồi nhỉ,” ông Denker cất tiếng.

“Để xem sao,” Morris nói, nhưng như Timpnell, ông cũng không thể kìm được nụ cười trên gương mặt. “Để xem sao.”

“Mọi thứ tự có cách giải quyết,” Denker bâng quơ đáp, đoạn dùng điều khiển từ xa bật ti vi lên. Hiện đang là 6 giờ kém 15 phút, họ xem đoạn cuối của chương trình Hee Haw . Theo sau là thời sự buổi tối. Thất nghiệp đang tăng cao. Lạm phát không quá tệ. Billy Carter đang suy tính chuyện dấn thân sang ngành bia. Một cuộc thăm dò dư luận mới của Gallup cho thấy nếu tổ chức bầu cử ngay lúc này, có bốn ứng cử viên đảng Cộng hòa có thể đánh bại Jimmy, anh trai của Billy. Có những rắc rối liên quan đến sắc tộc phát sinh sau khi xảy ra vụ sát hại đứa trẻ người da đen ở Miami. “Một đêm bạo lực,” phát thanh viên nhận xét. Gần nhà hơn, thi thể một người đàn ông không rõ danh tính đã được phát hiện trong một vườn cây gần Cao tốc 46, bị đâm và đánh đập tới chết.

Lydia gọi ngay trước 6 giờ 30. Bác sĩ Kemmelman đã gọi cho bà, và dựa trên báo cáo của bác sĩ thực tập, ông bày tỏ góc nhìn lạc quan một cách thận trọng. Lydia cũng vui mừng một cách thận trọng không kém. Bà hứa dù có mất mạng cũng sẽ ghé qua vào hôm sau. Morris nói ông thương bà. Tối nay, ông thương yêu tất thảy mọi người – Lydia, bác sĩ Timpnell với quả đầu Cắt cỏ, ông Denker, cả cô gái trẻ bé khay đồ ăn vào lúc Morris vừa cúp máy.

Bữa tối bao gồm thịt xay, khoai tây nghiền, cà rốt ăn chung với đậu, tráng miệng là một đĩa kem nhỏ. Tình nguyện viên y tế mang đồ ăn cho ông là Felice, một cô gái tóc vàng rụt có lẽ ở tuổi đôi mươi. Cô bé cũng đang có chuyện vui – bạn trai cô vừa được nhận vào IBM làm lập trình viên máy tính và đã chính thức ngỏ lời cầu hôn cô.

Với phong thái nhã nhặn mà các cô gái trẻ rất thích, ông Denker nhiệt thành bày tỏ niềm vui. “Ôi chà, thế thì tuyệt vời quá. Cháu phải ngồi xuống và kể với chúng ta từ đầu chí cuối. Kể tất tần tật. Cấm bỏ chữ nào.”

Felice đỏ mặt, mỉm cười và nói mình không thể làm thế. “Chúng cháu phải phục vụ nốt khu B và sau đó còn khu C nữa ạ. Ông xem, gì đi đã 6 giờ 30 rồi!”

“Vậy nhất định tối mai nhé. Chúng ta rất muốn nghe đấy... ông Heisel nhi?”

“Vâng, ông nói chuẩn,” Morris lẩm bẩm, nhưng tâm trí ông đang cách đó cả triệu ki lô mét.

(cháu phải ngồi xuống và kể với chúng ta từ đầu chí cuối)

Từng lời thốt lên đúng theo giọng điệu đùa bỡn này. Trước đây, ông từng nghe thấy rồi; không nghi ngờ gì điều đó. Nhưng Denker có phải là người nói ra không? Có phải ông ta không?

(kể tất tần tật)

Giọng nói của một người phong nhã. Một người có học thức. Nhưng trong giọng nói ấy hàm chứa đe dọa. Giấu vuốt che nanh. Phải.

Ở đâu vậy kìa?

(kể tất tần tật, cấm bỏ chữ nào.)

(? PATIN?)

Morris Heisel nhìn bữa ăn của mình. Ông Denker đã bắt đầu ăn với vẻ đầy hào hứng. Gặp gỡ Felice xong, tinh thần của ông có vẻ rất tốt – giống như những lần cậu thanh niên trẻ tóc vàng đến thăm ông.

“Đúng là cô bé ngoan,” Denker nói, lời nói hơi nghẹt lại do miệng đầy cà rốt và đậu.

“Ồ vâng…”

(cháu phải ngồi xuống)

“... ý ông là Felice đúng không. Cô bé ấy

(và kể với chúng ta từ đầu chí cuối.)

“hiền lành thật.”

(kể tất tần tật, cấm bỏ chữ nào.)

Ông nhìn xuống bữa tối của mình, chợt ký ức trong trại tập trung ùa về sau bao năm ngủ yên. Ban đầu, ta sẽ sống chết để được ăn một mẩu thịt, bất kể nó đầy giòi bọ hay mốc xanh mốc vàng ra sao. Nhưng sau một thời gian, cơn đói điên cuồng ấy biến mất, bụng ta nằm bên trong như hòn đá nhỏ xám xịt. Ta có cảm giác mình sẽ chẳng bao giờ thấy đói nữa.

Cho đến khi có kẻ bày thức ăn trước mắt ta.

(kể tất tần tật đi nào, anh bạn, cấm bỏ chữ nào, anh phải ngồi xuống và kể với bọn ta từ ĐẦẦẦUUUUU chí cuối.”)

Món ăn chính trên khay nhựa của Morris là thịt xay. Sao bỗng dưng nó lại làm ông nghĩ đến thịt cừu nhỉ? Không phải thịt cừu đã trưởng thành, hoặc dẻ sườn – thịt cừu trưởng thành dai nhách, dẻ sườn thường cứng ngắc, một người rụng hết răng, chỉ còn trơ lại chân răng có lẽ sẽ không ứa nước bọt trước hai loại thịt này. Không, món mà ông đang nghĩ đến lúc này là thịt cừu hầm béo ngậy, ngọt nước, đầy rau củ. Những loại rau củ ngon lành, mềm nhừ. Sao ông lại nghĩ đến thịt cừu hầm nhỉ? Tại sao, trừ khi...

Bất thình lình, cửa mở tung. Là Lydia với khuôn mặt ửng hồng nụ cười. Cắp nạng nhôm dưới nách, bà bước đi cà nhắc như người bạn Chester của Marshal Dillon. “ Morris !” bà nói như hót. Đi theo sau, khuôn mặt trông cũng vui mừng hết sức là Emma Rogan nhà bên cạnh.

Ông Denker giật mình, đánh rơi nĩa. Khẽ lầm bầm chửi rủa, ông nhăn mặt nhặt nó lên từ dưới sàn.

“TUYỆT VỜI quá đi thôi!” Lydia thét lên đầy mừng rỡ. “Tôi gọi cho Emma, nhờ bà ấy chở tôi đến đây vào tối nay chứ không đợi đến mai, tôi mang nạng rồi bảo, ‘Em, nếu tôi không chịu nổi chút đau đớn này vì Morris thì tôi là thể loại vợ thế nào kia chứ? Chính miệng tôi đã nói những lời như thế, Emma nhỉ?”

Emma Rogan, có lẽ ý thức được việc con cún nhà mình đã góp sức không nhỏ trong tai nạn này, gật đầu hùa theo lia lịa.

“Thế là tôi gọi cho bệnh viện,” Lydia kể tiếp, vừa kể vừa cởi áo khoác và tìm một chỗ thoải mái để ngồi thăm lâu, “họ bảo đã quá giờ thăm bệnh nhưng họ cho trường hợp của tôi là ngoại lệ, có điều chúng tôi không được phép ở lại quá lâu vì sợ làm phiền đến ông Denker. Ông Denker này, chúng tôi không làm phiền ông chứ?”

“Không đâu, bà đừng ngại,” ông Denker nói đầy thông cảm.

“Bà ngồi đi, Emma, lấy ghế chỗ ông Denker kìa, ông ấy có dùng đâu. Nào, Morris, ông đừng ăn kem nữa, ông làm nó nhoe nhoét khắp người như con nít rồi. Không sao đâu, chẳng mấy chốc ông sẽ ngồi lại được thôi. Để tôi đút cho ông ăn. Ú òa, ú òa. Há thật to... há cả răng, há cả lợi... nhìn xem, dạ dày ơi, thức ăn tới đây!... Không, đừng nói gì cả, mẹ biết hết mà. Bà nhìn ông ấy mà xem, Emma, ông ấy rụng gần hết tóc, tôi cứ đinh ninh ông ấy sẽ không bao giờ đi lại được nữa. Là Chúa nhân từ. Tôi đã bảo ông ấy cái thang rung rinh lắm. Tôi nói, ‘Morris, ông trèo xuống ngay kẻo...”

Bà đút kem cho chồng, liên thiên nói không ngừng suốt một tiếng đồng hồ, và đến lúc bà ra về, chống nạng khập khiễng một cách đầy phô trương trong lúc Emma đỡ tay còn lại, suy nghĩ về món cừu hầm và những giọng nói vang vọng qua bao năm những điều cuối cùng hiện lên trong tâm trí của Morris Heisel. Ông mệt rã rời. Bảo rằng hôm nay là ngày bận rộn thì nói giảm nói tránh thái quá. Morris chìm sâu vào giấc ngủ.

Ông tỉnh giấc vào giữa 3 hay 4 giờ sáng với một tiếng thét kìm nén sau bờ môi mím chặt.

Giờ thì ông biết rồi. Ông biết chính xác ông quen bệnh nhân nằm giường bên kia khi nào và ở đâu. Có điều, ngày trước, tên của lão ta không phải làm Denker. Ô không, sai bét rồi.

Ông tỉnh dậy từ cơn ác mộng khủng khiếp nhất cuộc đời mình. Ai đó đã cho ông và Lydia cái chân khỉ, họ bèn ước có tiền. Thế rồi, chẳng rõ tại sao, một cậu bé giao thư khoác trên mình bộ đồng phục Đoàn Thanh niên Hitler lại có mặt trong phòng với họ. Cậu ta đưa cho Morris bức điện tín với nội dung: RẤT TIẾC PHẢI THÔNG BÁO VỚI ÔNG CON GÁI ÔNG ĐÃ CHẾT CHẤM TRẠI TẬP TRUNG PATIN CHẤM VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC TRƯỚC PHƯƠNG THỨC CUỐI CÙNG NÀY CHẤM LÁ THƯ CỦA SĨ QUAN CHỈ HUY SẮP TỚI SẼ GIẢI THÍCH TẤT CẢ CHO ÔNG, KHÔNG BỎ CHỮ NÀO CHẤM XIN HÃY NHẬN LẤY SÉC TRỊ GIÁ 100 REICHSMARK CHUYỂN VÀO NGÂN HÀNG NGÀY MAI CHẤM KÝ TÊN THỦ TƯỚNG ADOLF HITLER.

Lydia kêu lên thống thiết, và mặc dù chưa một lần gặp con của Morris, bà giơ cái chân khỉ lên cao rồi ước chúng sống dậy trở về. Căn phòng tối đen. Bỗng từ bên ngoài vẳng lại tiếng bàn chân kéo lê, lảo đảo.

Morris quỳ xuống gối, hai tay mò mẫm trong bóng tối thối hoằng mùi khói thuốc, mùi ga và mùi chết chóc. Ông tìm chân khỉ. Chỉ còn lại một điều ước. Nếu tìm ra được chân khỉ, ông có thể ước cho giấc mơ kinh hoàng này lùi xa. Ông sẽ không phải thấy cảnh con gái mình, ốm tong ốm teo như cò ma, hai mắt là hai lỗ sâu hoắm, dãy số in hằn trên cánh tay da bọc xương.

Gõ cốc cốc trên cửa.

Trong cơn ác mộng, ông hoảng hốt tìm kiếm chân khỉ nhưng tìm mãi chẳng thấy. Công cuộc tìm kiếm tưởng chừng kéo dài mấy năm trời. Và rồi, đằng sau ông, cánh cửa bị phá nát. Không , ông thầm nghĩ. Mình sẽ không nhìn. Mình sẽ nhắm mắt lại. Nếu cần, mình sẽ móc mắt ra chứ nhất quyết không nhìn.

Nhưng ông vẫn nhìn. Ông phải nhìn. Trong giấc mơ, tựa hồ có những bàn tay khổng lồ chộp lấy đầu ông rồi xoay nó lại.

Đứng ở cửa không phải con gái ông mà là Denker. Một Denker trẻ hơn rất nhiều, một Denker mặc bộ đồng phục Đức quốc xã SS trên người, mũ gắn huy hiệu đầu lâu xương chéo lệch sang bên một cách ngang tàn. Nút áo của hắn ta ánh lên lạnh lùng, giày bóng loáng sặc mùi chết chóc.

Hai tay hắn đang nhấc nồi thịt cừu hầm to tướng, sôi lục bục.

Và Denker trong giấc mơ đã nở nụ cười đen tối, ngọt ngào: Anh phải ngồi xuống và kể với chúng tôi từ đầu chí cuối – như bạn bè tâm tình, hein? Chúng tôi nghe nói có kẻ giấu vàng. Có kẻ trữ thuốc lá. Hai đêm trước, Schneibel không phải bị ngộ độc thức ăn, mà có bột thủy tinh trộn trong bữa tối. Đừng lấy vải thưa che mắt thánh mà giả và mình không biết gì. Anh biết TẤT CẢ kia mà. Nên kể tất tần tật đi. Cấm bỏ chữ nào .

Và trong bóng tối, ngửi mùi thịt hầm thơm đến mụ mị đầu óc, ông sẽ khai với bọn chúng tất tần tật. Dạ dày vốn chỉ là hòn đá xám xịt giờ lại biến thành con hổ đói. Ngôn từ không ngừng tuôn trào từ môi ông. Chúng ồng ộc xổ ra từ ông như tràng thuyết giáo vô nghĩa của kẻ mất trí, sự thật và bịa đặt trộn lẫn vào nhau.

☆ ☆ ☆

Brodin dán nhẫn cưới của mẹ bắn dưới dái.

(“anh phải ngồi xuống”)

☆ ☆ ☆

Laslo và lerman Dorksy đã bàn về việc hối lộ lính canh tháp số ba!

☆ ☆ ☆

(“và kể với chúng tôi từ đầu chí cuối!”)

Chồng của Rachel Tannenbaum có thuốc lá, hắn ta đã cho tên lính đến sau Zeickert, cái tên có biệt danh Ăn Gỉ Mũi vì gã lúc nào cũng móc mũi rồi ngậm ngón tay vào mồm. Tannenbaum cho Ăn Gỉ Mũi một phần thuốc lá để gã không lấy bông tai ngọc trai của vợ hắn!

(“ồ vô lý quả chẳng có lý chút nào anh đang nhập nhằng hai câu chuyện khác nhau thì phải nhưng không hề gì chúng tôi chấp nhận anh nhập nhằng hai câu chuyện còn hơn bỏ hẳn một chuyện CẤM anh bỏ chữ nào!”)

Có một người điểm danh tên đứa con trai đã chết của mình để có hai khẩu phần ăn!

(“nói chúng tôi tên hắn đi”)

Tôi không biết tên nhưng tôi có thể chỉ hắn cho các ông làm ơn vâng tôi có thể chỉ mặt hắn tôi sẽ tôi sẽ tôi

(“kể với chúng tôi tất cả những gì anh biết đi”)

sẽ tôi sẽ tôi sẽ tôi sẽ tôi sẽ tôi sẽ tôi sẽ tôi

☆ ☆ ☆

Đến đó, ông bơi lên lại vùng ý thức với tiếng thét nóng rẫy như lửa trong họng.

Run cầm cập đến độ không tự chủ nổi, ông nhìn dáng hình đang ngủ ở giường bên kia. Ông thất thần nhìn chằm chằm vào cái mồm đầy nếp nhăn, hõm vào của lão. Con hổ già rụng hết răng. Con voi già hoang dại đã mất một ngà, ngà còn lại thối rữa, lung lay trong lỗ. Con quái vật đã lẫn.

“Ôi Chúa ơi,” Morris Heisel thì thầm. Giọng ông cao vút, mỏng tang, chẳng ai nghe thấy ngoài bản thân ông. Hai dòng lệ lã chã rơi xuống má ông về phía tai. “Ôi lạy Chúa lòng lành, kẻ giết vợ và con gái con đang ngủ cùng phòng với con, Chúa ơi, ôi lạy Chúa lòng lành, hắn ta đang ở ngay trong căn phòng này cùng với con.”

Nước mắt cứ nghẹn ngào tuôn rơi – những giọt nước mắt của phẫn uất và kinh hoàng, nóng hổi, bỏng rát.

Ông run rẩy, mòn mỏi chờ đến khi trời sáng, tưởng chừng ban mai không bao giờ gõ cửa.

« Lùi
Tiến »