Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2364 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Hôm sau, thứ Hai, Todd dậy từ lúc 6 giờ sáng, lúc nó đang biếng nhác vọc món trứng bác vừa làm thì bố xuống lầu, vẫn khoác trên người áo choàng tắm trang trí bằng chữ viết lồng nhau và dép lê.

“Hừm,” bố ậm ừ trong họng chào Todd, đi ngang qua người nó đến tủ lạnh lấy nước ép cam.

Todd lầm bầm chào lại mà không ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách, một cuốn trong sê ri kỳ bí Phân khu 87. Nó may mắn kiếm được công việc làm vườn vào mùa hè ở ngoài Pasadena. Khoảng cách này xa quá nên khó mà lái xe đi làm hằng ngày, giả sử bố mẹ sẵn lòng cho nó mượn xe vào mùa hè (có mà nằm mơ), nhưng bố nó đang đi thực địa ngay gần đấy, nên bố có thể thả Todd ở ngay trạm xe buýt trên đường đi rồi đón nó về ở cùng địa điểm ấy trên đường về. Todd đến là chán nản với sự sắp xếp này; nó không thích lái xe về nhà từ chỗ làm cùng bố, ghét thậm ghét tệ phải đi làm với bố vào buổi sáng. Buổi sáng là khoảng thời gian nó cảm thấy mình lõa lồ nhất, khi bức tường ngăn cách giữa nó và thứ nó có thể biến thành trở nên mỏng manh nhất. Đêm nào mơ thấy ác mộng, tâm trạng nó tệ hẳn đi, nhưng dù không mộng mị gì trong đêm, tâm trạng nó cũng chẳng khá khẩm hơn. Sáng hôm nọ, bất chợt nó hoảng hốt nhận ra, gần như kinh hoàng, rằng nó đã nghiêm túc nghĩ đến chuyện với tay qua cặp tài liệu của bố nó, chộp lấy tay lái chiếc Porsche cho chiếc xe xoay mòng mòng vào hai làn xe cao tốc, xén một vết cắt hủy diệt qua dòng xe đang trên đường đi làm.

“Con muốn ăn thêm trứng không, Todd-O?”

“Không ạ, cảm ơn bố.” Dick Bowden ăn trứng ốp la. Thế quái nào lại có thể ăn trứng ốp la nhỉ? Chiên trên bếp ga Jenn-Air trong hai phút, thế là xong. Và rồi thứ ta thu được trên đĩa là một con mắt chết khổng lồ bao phủ lớp màng đục, con mắt sẽ chảy ra máu màu cam nếu ta lấy nĩa chọc vào.

Nó đẩy đĩa trứng bác ra chỗ khác dù chỉ mới ăn được một hai miếng.

Bên ngoài, tờ báo buổi sáng rơi đánh bịch lên thềm.

Chiên ốp la xong, bố nó tắt bếp và bước đến bàn. “Sáng nay con không thấy đói à, Todd-O?”

Ông gọi tôi như vậy thêm một lần nữa đi, tôi sẽ cắm thẳng con dao vào cái mũi chết tiệt của ông đấy... Bố-O.”

“Bỗng dưng con không muốn ăn cho lắm.”

Dick nở nụ cười dạt dào tình thương với con trai; trên tai phải thằng bé vẫn còn sót lại một chấm kem cạo râu. “Betty Trask cắp mất cơn thèm ăn của con rồi à. Là thế đúng không”

“Dạ, chắc vậy quá.” Nó mệt mỏi mỉm cười, nụ cười tắt ngóm ngay khi bố nó bước từ quầy ăn sáng xuống bậc thang để lấy báo. Nếu tôi bảo đứa con gái ấy lăng loàn không thể tả thì ông có hết hồn không, Bố-O? Nếu tôi nói “À, nhân tiện, bố có biết con gái của ông Ray Trask – bạn tốt của bố là một trong những con ả điếm nhất cái xứ Santo Donato này không? Nếu người nó dẻo như cao su, khéo nó sẽ tự hôn chụt chụt thân dưới của nó đấy, Bố-O. Đứa con gái ấy suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi. Đúng là đồ điếm đàng thối hoẵng. Cho nó hai hơi bột trắng là đêm ấy, nó phục vụ từ A đến Z. Không có bột trắng cũng không sao, nó vẫn sẵn sàng lên giường với tôi. Nếu không có đàn ông thì nó sẵn sàng chơi cả chó ấy chứ.” Sao hả Bố-O, nghe xong bố tỉnh ngủ không? Ngày mới hết hồn chim én không?

Nó hằn học đẩy những suy nghĩ ấy đi, dù nó thừa biết chúng sẽ vẫn lấp ló.

Bố nó trở lại với tờ báo trên tay. Todd liếc nhìn tít báo: CHUYỆN GIA NHẬN XÉT TÀU CON THOI SẼ KHÔNG BAY ĐƯỢC.

Dick ngồi xuống: “Betty đúng là một cô bé xinh xắn,” bố nó cất tiếng. “Con bé làm bố nhớ tới mẹ con lần đầu bố gặp mẹ.”

“Vậy ạ?”

“Vừa xinh... vừa trẻ trung... lại tràn trề nhựa sống...” Mắt của Dick Bowden trở nên mơ màng. Đoạn đôi mắt ấy sáng trở lại, tập trung vào con trai mình, vội chữa cháy. “Bố không bảo dung mạo của mẹ con không còn xinh đẹp nữa nhé. Nhưng ở cái tuổi ấy, nói sao nhỉ... các cô gái như tỏa thứ ánh sáng rực rỡ, có thể nói là thế. Ánh sáng ấy chỉ tồn tại một thời gian rồi biến mất.” Anh nhún vai rồi giở báo ra. “C’est la vie , chắc vậy.”

Nó là một con điếm khát tình. Có lẽ đó là lý do nó rực rỡ đấy.

“Con biết cách đối xử tốt với cô bé ấy chứ, Todd-O?” Như thường lệ, bố nó lật nhanh tờ báo để đến trang thể thao. “Có vồ vập quá không?”

“Mọi chuyện vẫn ổn, bố ạ.”

(nếu ông ấy không thôi ngay cho mình nhờ, mình sẽ, mình sẽ làm gì đó, hét ầm lên, hất cà phê vào mắt ông ấy mất.)

“Ray bảo con là một chàng trai rất tốt,” Dick bâng quơ nói. Cuối cùng cũng lật đến trang thể thao, bố nó chăm chú đọc. Bàn ăn sáng mãi mới được ban cho chút im lặng.

Betty Trask mê nó như điếu đổ ngay từ lần đầu tiên hai đứa nó hẹn hò. Nó đưa con bé đến một chỗ kín đáo trong vùng sau khi xem phim vì nó biết trình tự các bước vốn là thế; hai đứa nó sẽ trao đổi nước bọt cho nhau chừng nửa tiếng đồng hồ và có những chi tiết cần thiết để tám lại với bạn bè vào ngày hôm sau. Con bé sẽ đảo mắt rồi kể lể mình đã phải cản lại vì bạn trai cứ muốn tiến thêm – đúng là mệt mỏi với đám con trai thật đấy, và đừng bao giờ mong con bé lên giường ngay buổi hẹn đầu tiên, con bé không phải hạng gái như thế. Bạn bè con bé sẽ gật gù hùa theo rồi cả đám sẽ rồng rắn kéo nhau vào nhà vệ sinh nữ làm những trò chúng nó hay làm trong đó – dặm lại lớp trang điểm, hút Tampax hoặc những nhố gì đấy.

Còn một thằng con trai... chậc, ta phải sờ soạng. Chỉ ít ta phải đến được gôn hai và cố đạt đến gôn ba. Chung quy, tất cả chỉ xoay quanh hai chữ danh tiếng, danh tiếng mà thôi. Todd chẳng thèm quan tâm đến việc nó có nổi danh là nam tử hán đại trượng phu hay không; nó chỉ muốn có cái danh là người bình thường. Và chí ít, nếu ta không cố, thể nào chúng nó cũng đồn ầm lên. Mọi người sẽ bắt đầu nghi ngờ ta có bình thường hay không.

Vậy nên nó đưa đứa con gái lên đồi Jane, hôn hít, sờ ngực con bé, đi quá trớn một chút nếu con bé cho phép. Đến thế là xong. Đứa con gái sẽ ngăn nó lại, nó ra vẻ càu nhàu cự nự một chút gọi là, sau đó đưa con bé về nhà. Không việc gì phải lo ngày hôm sau, chúng nó xầm xì về mình trong nhà vệ sinh nữ. Không việc gì phải lo người khác sẽ nghĩ Todd Bowden không bình thường. Có điều...

Có điều Betty Trask đúng là hạng con gái lên giường ngay buổi hẹn đầu tiên. Đúng hơn là vào mọi buổi hẹn. Mọi lúc có thể.

Lần đầu tiên là khoảng một tháng trước khi lão phát xít chết toi kia lên cơn đau tim, Todd tự thấy nó hành sự khá tốt dù mới chân ướt chân ráo... có lẽ cũng giống như cầu thủ giao bóng trẻ tuổi sẽ làm tốt khi được lựa ra để ném trong trận đấu lớn nhất năm mà không báo trước. Chẳng có thời gian để lo nghĩ hay xoắn cả lên.

Trước đó, Todd luôn cảm nhận được khi nào một đứa con gái quyết định để bản thân mình bị cuốn theo nhịp cảm xúc vào buổi hẹn hò hôm sau. Nó ý thức được bản thân dễ gây cảm tình, cả vẻ ngoài và triển vọng của nó đều sáng sủa. Nó là loại con trai mà các bà mẹ rõ chướng mắt xem là “đối tượng lý tưởng”. Và khi nó đánh hơi sắp đến giai đoạn hiến dâng thể xác, nó sẽ bắt đầu cặp kè với một đứa con gái khác. Mặc kệ việc này nói lên điều gì về tính cách của nó, Todd đã thành thật thừa nhận với chính mình rằng nếu nó tình cờ quen phải một đứa con gái thực sự lãnh cảm, có lẽ nó sẽ vui vẻ hẹn hò với con bé ấy trong nhiều năm tới. Thậm chí có khi còn cưới con bé ấy về làm vợ.

Nhưng lần đầu tiên với Betty diễn ra tương đối suôn sẻ — con bé ấy rành đường đi bước bước, dù Todd thì không. Con bé đã phải chỉ nó cách đưa dương vật vào trong, nhưng xem chừng, con bé thấy đó là điều bình thường như cân đường hộp sữa. Giữa lúc hành sự, con bé đã ông ổng thốt lên từ tấm chăn mà chúng nó đang nằm: “Em thích mây mưa quá đi mất!” Tông giọng giống giọng một đứa con gái thường dùng để bày tỏ tình yêu của nó với kem dâu.

Những cuộc gặp sau – có năm cuộc hẹn (đúng hơn là năm cuộc hẹn rưỡi, nếu tính cả cuộc hẹn tối hôm qua) — không tuyệt vời được như thế. Nói trắng ra, chúng tệ hại dần theo tốc độ cấp số nhân... dù nó nghĩ đến tận lúc này, Betty không hề hay biết điều đó (chí ít là tới tối hôm qua thì chưa). Trái lại là đằng khác. Rõ ràng Betty tin rằng nó đã tìm ra khúc gỗ công phá thành trong mơ.

Thế mà Todd chẳng thấy tí chút cảm xúc nào đáng lẽ nên có vào thời điểm như thế. Hôn môi con bé ấy cứ như hôn miếng gan sống còn hâm hẩm. Khi lưỡi của con bé thọc vào miệng nó, nó chỉ thấy thắc mắc không biết con bé này mang vi trùng gì, lắm lúc nó còn có cảm tưởng nó ngửi thấy mùi trám răng của đối phương – thứ mùi kim loại hôi rình, khó ngửi như mùi crom. Ngực con bé ấy cứ như hai túi thịt. Thế thôi.

Todd đã hành sự thêm hai lần với con bé trước khi Dussander lên cơn đau tim. Lần nào nó cũng chật vật làm cho cậu bé của nó cương lên. Trong cả hai dịp, mãi nó mới thành công nhờ sử dụng hình ảnh tưởng tượng như sau: Con bé bị lột sạch đồ ngay trước mặt tất cả bạn bè. Khóc lóc. Todd bắt con bé đi tới đi lui trước mặt đám bạn trong rồi hét lên ra lệnh: Cho chúng nó xem ngực đi! Để chúng nó thấy âm hộ của mày đi, con điếm rẻ mạt! Dạng háng ra nào! Đúng rồi, chổng mông lên và DẠNG HÁNG RA!

Chẳng trách Betty chết mê chết mệt nó. Nó là một người yêu xuất sắc, vấn đề của nó không gây khó dễ cho nó mà lại càng khiến nó hấp dẫn hơn. Cương cứng chỉ là bước đầu tiên. Khi súng đã lên nòng, ta phải đạt cực khoái. Lần thứ tư chúng nó hành sự – ba ngày sau khi Dussander lên cơn đau tim – nó nện con bé liền tù tì hơn mười phút. Betty Trask cứ tưởng mình chết và thăng thiên đến nơi; con bé đạt ba lần cực khoái và đang cố đạt lần thứ tư thì Todd nhớ lại một hình ảnh tưởng tượng xưa cũ... hay nói đúng hơn, là Tưởng Tượng Lần Đầu. Cô gái nằm trên bàn, bị kẹp chặt, bất lực. Dương vật giả to đùng. Bóng cao su để bóp. Chỉ có điều, nó tuyệt vọng, ướt đẫm mồ hôi, gần như phát điên với mong muốn vượt qua cơn kinh hoàng này, bỗng chốc khuôn mặt cô gái trên bàn biến thành khuôn mặt Betty. Hình dung ấy khiến cơ nó co thắt lại một cách lãnh cảm, khô khốc mà nó đoán chí ít trên bình diện kỹ thuật thì đây chính là cực khoái. Giây sau, Betty thì thầm vào tai nó, hơi thở ấm nóng và sực mùi kẹo cao su Juice Fruit: “Người yêu ơi, khi nào anh muốn làm cứ gọi em nhé.”

Todd suýt chút nữa đã rên rỉ thành tiếng.

Nó lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan: Nếu chia tay với một đứa con gái sẵn sàng hiến dâng mình cho nó, danh tiếng của nó có sứt mẻ không? Mọi người có thắc mắc lý do không? Một phần trong nó đáp họ sẽ chẳng quan tâm. Nó nhớ lúc mới vào trường, nó đi xuống hành lang đằng sau hai gã khóa trên và nghe thấy một người kể với người còn lại hắn ta vừa chia tay bạn gái. Người bạn hỏi lý do tại sao. “Tao thịt nó xong rồi,” tên này gọn lỏn, và cả hai khùng khục cất tiếng cười dâm dục.

Nếu có người hỏi tại sao mình đá con bé ấy, mình chỉ việc đáp mình thịt nó xong rồi. Nhưng nhỡ đâu con bé ấy lu loa bọn mình mới chỉ hành sự năm lần thì sao? Thế có đủ chưa? Sao kia? ... Bao nhiêu? ... Thế nào mới là đủ? ... Ai sẽ bàn ra tán vào? ... Bọn chúng sẽ nói gì?

Thế là tâm trí nó cứ nghĩ tới nghĩ lui, điên cuồng như con chuột đói trong một mê cung rối rắm. Nó lờ mờ nhận ra nó đang xé chuyện bé ra to, và rằng mỗi chuyện cỏn con này cũng không giải quyết được là tín hiệu đáng ngại cho thấy nó đang lung lay đến mức nào. Nhưng dẫu biết điều đó, nó cũng chẳng có biện pháp mới nhằm thay đổi hành vi của mình, thành thử tâm trạng càng chìm vào hố sâu trầm cảm.

Đại học. Đại học là câu trả lời. Đại học cho nó lời biện hộ để chia tay với Betty mà không ai có thể thắc mắc. Nhưng tháng Chín xa xôi tận chân trời.

Lần thứ năm, nó mất gần hai mươi phút mới cứng nổi, nhưng Betty thốt lên trải nghiệm ấy có đợi cũng vô cùng xứng đáng. Đến đêm qua, nó chẳng tài nào hành sự nổi.

“Anh là cái giống gì vậy hả?” Betty hờn dỗi hỏi. Sau hai mươi phút bóp nắn dương vật oặt ẹo của nó, con bé đầu bù tóc rối và mất kiên nhẫn. “Té ra anh là xăng pha nhớt à?”

Khoảnh khắc ấy, nó thiếu điều lao vào bóp cổ con bé. Phải chi nó có khẩu súng .30-.30 trong tay thì...

“Trời ơi, bố tồi quá đi mất! Chúc mừng con trai!”

“Dạ?” Nó ngẩng lên, cắt đứt chuỗi suy nghĩ đen tối của mình.

“Con đạt thành tích Cầu thủ Trung học Nam California Xuất sắc nhất đây này!” Bố nó toe toét cười đầy tự hào và hãnh diện.

“Thế ạ?” Trong khoảnh khắc, nó nghe tiếng bố nó nói mà như vịt nghe sấm; nó phải mò mẫm tìm ý nghĩa của từng chữ. “À, đúng rồi, cuối năm học, huấn luyện viên Haines có nhắc với con về chuyện này. Thầy ấy bảo thầy đề cử con và Billy DeLyons. Con không nghĩ là lại được như thế.”

“Ôi Chúa ơi, chuyện vui mà sao con chẳng hào hứng gì hết vậy!”

“Con vẫn đang cố

(mẹ kiếp, ai thèm quan tâm kia chứ?)

quen với điều này.” Nó gồng người hết cỡ để nở nụ cười. “Con đọc bài báo được không ạ?”

Bố chuyển tờ báo qua bàn cho Todd rồi đứng dậy. “Để bố đánh thức mẹ con dậy. Phải cho mẹ con đọc trước khi bố con mình đi.”

Không, Chúa ơi – mới sáng sớm, đừng bắt tôi đối phó với cả hai người.

“Ôi, thôi bố đừng làm thế. Bố biết thừa bố mà đánh thức mẹ dậy, mẹ sẽ không ngủ lại được mà. Mình cứ để trên bàn cho mẹ thôi ạ.”

“Ừ, làm thế cũng được nhỉ. Con biết nghĩ cho người khác quá, Todd ạ.” Bố vỗ lưng nó, khiến Todd nhắm nghiền mắt lại. Cùng lúc, nó nhún vai ra vẻ ngại ngần khiến bố nó cười rộ. Todd mở mắt ra rồi nhìn bài báo.

Tựa đề bài báo là 4 NAM SINH ĐƯỢC TRAO DANH HIỆU CẦU THỦ NAM CALIFORNIA XUẤT SẮC NHẤT. Bên dưới đăng hình bốn người trong bộ đồng phục – cầu thủ bắt bóng và phòng ngự ngoài sân bên trái từ trường cấp ba Fairview, cầu thủ ném bóng tay trái từ Mountford và Todd phía ngoài cùng bên phải, đang nở nụ cười tươi rói với thế gian dưới vành mũ bóng chày. Nó đọc nội dung thì thấy Billy DeLyons nằm ở nhóm dự bị. Chí ít điều này cũng khiến nó vui vẻ. DeLyons cứ việc bô bô mình là kẻ theo hội Giảm lý cho tới khi rụng cả lưỡi nếu nó thích, nhưng đừng hòng lừa phỉnh Todd. Nó biết thừa Billy DeLyons là thể loại người thế nào. Chắc nó phải giới thiệu thằng này cho Betty Trask, đứa con gái ấy cũng là dân Do Thái mà. Nó đã thắc mắc lâu rồi, nhưng đến tối qua mới khẳng định chắc chắn. Nhà Trask chỉ giả vờ giả vịt là dân da trắng mà thôi. Chỉ cần nhìn mũi của con bé ấy nước da màu nâu nhạt kia – nước da của ông già nó còn khiếp hơn – là biết ngay. Bảo sao nó không dựng cột cờ nổi. Đơn giản thôi: thằng bé của nó biết sự khác biệt trước não của nó. Bọn chúng nghĩ mình đang lòe bịp ai mà tự xưng mình là Trask vậy?

“Chúc mừng con lần nữa nhé, con trai.”

Ngước nhìn, đầu tiên, nó trông thấy tay của bố nó chìa ra, sau đó là gương mặt toét cười ngu xuẩn.

Lão Trask bạn ông là một tay Do Thái đấy! cảnh nó hét vào mặt bố hiện lên trong tâm trí. Đó là lý do đêm qua, tôi không cương nổi với con điếm lão đẻ ra! Nguyên nhân là vậy đấy! Và rồi ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng thỉnh thoảng lại xuất hiện vào những giây phút như thế này dâng lên từ sâu trong lòng nó, dập tắt cơn lũ của phi lý trí đang dâng trào, như thể

(CHẾ NGỰ BẢN THÂN NGAY ĐI)

đằng sau những cánh cổng sắt.

Nó bắt tay bố. Ngây thơ nở nụ cười trước gương mặt tự hào của bố. Đáp: “Trời ạ, cảm ơn bố.”

Hai bố con gấp tờ báo ngay trang bài viết này rồi ghi vài dòng cho Monica, Dick bắt chính tay Todd phải viết và ký Con trai Xuất sắc nhất của mẹ, Todd.

« Lùi
Tiến »