Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2367 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Giấc ngủ của Dussander cứ chập chờn; lão ngập ngụa trong ác mộng.

☆ ☆ ☆

Chúng đang phá sập hàng rào. Hàng nghìn, có khi hàng triệu người. Chúng chạy ra từ khu rừng rồi cắm đầu lao vào hàng rào kẽm gai có điện giật khiến hàng rào bắt đầu nghiêng vào trong một cách đáng ngại. Dây kẽm nhiều chỗ đã đứt, nằm cong queo trên nền đất khu vực diễu hành, tóe tia lửa xanh. Vậy mà người vẫn lũ lượt kéo đến không ngừng nghỉ. Rommel phản chính xác, Lãnh tụ bị điên mới nghĩ – nếu có bất cứ lúc nào ông ta nghĩ – có thể giải quyết triệt để vấn đề này. Có hàng tỷ người; chúng tràn lan trong cả vũ trụ này, và tất cả bọn chúng đều đuổi theo lão.

“Này ông. Tỉnh dậy đi, lão già kia. Dussander. Dập đi, này, dậy đi.”

☆ ☆ ☆

Ban đầu, lão cứ tưởng giọng nói này ở trong mơ.

Nói bằng tiếng Đức; hẳn là một phần giấc mơ rồi. Tất nhiên, đó là lý do tại sao giọng nói này lại đáng sợ đến thế. Nếu tỉnh dậy, lão sẽ trốn thoát được nó, nên lão ngoi lên...

Có một người đàn ông đang ngồi cạnh giường lão, trên chiếc ghế quay ngược ra sau – một người bằng xương bằng thịt. “Dậy đi, lão già,” vị khách này nói. Hắn ta còn trẻ – ba mươi là cùng. Mắt hắn tối màu, đầy chăm chú đằng sau cặp kính gọng thép đơn giản. Mái tóc nâu của hắn dài ngang cổ áo, và trong một phút giây bối rối, Dussander còn tưởng đó là thằng nhóc kia hóa trang. Nhưng kẻ này không phải thằng nhóc, hắn mặc chiếc áo vest xanh kiểu dáng khá cũ, quá nóng nực so với thời tiết của California. Trên ve áo gắn khuy bạc nhỏ. Bạc, thứ kim loại dùng để giết ma cà rồng và người sói. Khuy có hình ngôi sao sáu cánh của người Do Thái.

“Cậu nói chuyện với ta à?” Dussander hỏi lại bằng tiếng Đức.

“Chứ còn ai nữa? Bạn cùng phòng của ông đi rồi.”

“Heisel? Phải. Ông ấy ra viện hôm qua”

“Ông tỉnh hẳn chưa?”

“Tất nhiên. Nhưng rõ ràng cậu nhầm ta với ai rồi. Tên ta là Arthur Denker. Chắc cậu nhầm phòng rồi đấy.”

“Tên tôi là Weiskopf. Còn tên ông là Kurt Dussander.”

Dussander toan liếm môi nhưng lại thôi. Có lẽ đây vẫn là một phần giấc mơ – diễn biến mới chẳng hạn. Mang cho ta một gã lang thang và con dao bít tết nào, Anh chàng Ngôi sao Do thái ở Ve áo kia, ta sẽ cho nhà người được phen trầm trồ.

“Ta chẳng biết Dussander nào cả,” lão nói với hắn ta. “Ta chẳng hiểu cậu nói gì. Ta gọi y tá đến giờ đấy.”

“Ông thừa hiểu,” Weiskopf đáp lời. Hắn khẽ cựa người, gạt một lọn tóc khỏi trán. Cái tầm thường của cử chỉ ấy dập tắt hy vọng cuối cùng của Dussander.

“Heisel,” Weiskopf nói tiếp, tay chỉ về chiếc giường trống.

“Heisel, Dussander, Weiskopf... tất cả những cái tên này đều vô nghĩa với ta.”

“Heisel ngã khỏi thang khi đang đóng máng nước mới vào tường nhà,” Weisk kể. “Ông ấy gãy lưng. Có thể không bao giờ đi lại được nữa. Số khổ thật. Nhưng đó không phải bi kịch duy nhất đời ông ta. Ông ấy từng là tù nhân ở Patin, mất cả vợ và con gái tại đấy. Patin, nơi ông chỉ huy đấy.”

“Ta thấy cậu điên rồi,” Dussander nói. “Tên ta là Arthur Denker. Ta đến đất nước này khi vợ ta qua đời. Trước đó ta từng.”

“Khỏi kể mất công,” Weiskopf khoát tay. “Ông ta vẫn nhớ như in khuôn mặt ông. Khuôn mặt này đây.”

Weiskopf búng tấm hình vào mặt của Dussander như ảo thuật gia thực hiện màn ảo thuật. Là một trong những bức hình mà thẳng nhóc cho lão xem mấy năm trước, chụp Dussander thời trẻ đội chiếc mũ SS chênh chếch đầy tự mãn ngồi sau bàn.

Dussander chậm rãi nói bằng tiếng Anh, phát âm thật cẩn thận.

“Thời chiến, ta làm trong nhà máy. Công việc của ta là giám sát công đoạn sản xuất của trục lái và hệ thống truyền động cho xe bọc thép và xe tải. Về sau, ta phụ xây dựng xe tăng Tiger. Đơn vị dự bị của ta được huy động vào trận chiến Berlin, ta cũng đã chiến đấu hết mình, tuy ngắn ngủi. Hậu chiến, ta làm việc ở Essen, Nhà máy Động cơ Menschler cho đến khi...”

“... cho đến khi ông cần phải đào tẩu đến Nam Mỹ. Thủ theo vàng nung chảy từ răng người Do Thái, bạc nung chảy từ trang sức của người Do Thái cùng tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ đánh số hiệu. Ông Heisel về nhà mà như mở cờ trong bụng đấy. À, ông ấy cũng được dịp thất kinh khi thức dậy trong bóng tối và nhận ra mình đang chung phòng với ai. Nhưng ông ấy khá hơn rồi. Ông ấy cảm thấy Chúa đã cho ông đặc ân tối hậu khi khiến ông gãy lưng, nhờ vậy ông mới được góp công lớn trong việc bắt giữ một trong những tên đồ tể man rợ nhất từng sống trên đời này.”

Dussander nói chậm rãi, phát âm thật cẩn thận.

“Thời chiến, ta làm trong nhà máy…”

“Ôi trời, ông dẹp đi được chưa? Nếu kiểm tra kỹ càng thì đống giấy tờ của ông có mà ra bã. Tôi thừa biết, ông cũng thừa biết mà. Ông bị lộ rồi.”

“Công việc của ta là giám sát công đoạn sản xuất của...”

“Của các thi thể! Không bằng cách này thì bằng cách khác, ông sẽ có mặt ở Tel Aviv trước năm mới. Lần này, chính quyền phối hợp với chúng tôi, Dussander ạ. Người Mỹ muốn chúng tôi vui vẻ, mà ông là một trong những điều đem lại niềm vui cho chúng tôi đấy.”

“... sản xuất của trục lái và hệ thống truyền động cho xe bọc thép và xe tải. Về sau, ta phụ xây dựng xe tăng Tiger.”

“Sao ông rầy rà thế nhỉ? Nói quàng xiên làm gì?”

“Đơn vị dự bị của ta được huy động.”

“Kệ ông. Rồi ông sẽ gặp lại tôi. Sớm thôi.”

Weiskopf đứng dậy. Hắn rời khỏi phòng. Bóng của hắn nhảy nhót trên tường trong một thoáng rồi cũng mất dạng. Dussander nhắm mắt. Lão tự hỏi không biết việc phía Mỹ hợp tác mà Weiskopf nói có đúng là sự thật hay không. Ba năm trước, khi tình hình dấu ở Mỹ căng thẳng, còn lâu lão mới tin chuyện đó. Nhưng nhiễu nhương hiện thời ở Iran có thể khiến người Mỹ tăng cường ủng hộ Israel. Có thể lắm. Và điều đó có nghĩa là gì? Rằng bằng cách này hay cách khác, bất kể hợp pháp hay không, Weiskopf và cộng sự của hắn sẽ bắt được lão. Về vấn đề phát xít Đức, chúng không khoan nhượng, về vấn đề trại tập trung, chúng thiếu điều phát rồ.

Cả người lão run lẩy bẩy. Nhưng lão biết mình phải làm gì.

« Lùi
Tiến »