Hồ sơ học bạ của các học sinh từng theo học trường cấp hai Santo Donato được lưu trữ trong một nhà kho cũ rộng thênh thang ở phía bắc, cách nhà ga bỏ hoang không xa. Nó tối thui, vang vọng, có mùi sáp đánh bóng và mùi chất tẩy rửa công nghiệp 999 – đồng thời đây cũng là nhà kho của bảo vệ nhà trường.
Ed French đến nơi vào khoảng 4 giờ chiều chung với Norma. Một nhân viên bảo vệ đưa họ vào, chỉ cho Ed hồ sơ thầy cần nằm ở tầng bốn, dẫn họ tới thang máy kèn kẹt đến phát khiếp, khiến Norma lặng thinh, chẳng giống con bé chút nào.
Lên đến tầng bốn, cô bé mới trở lại là chính mình, nhảy nhót, lò cò dọc theo lối đi mờ tối giữa những dãy thùng và bọc tài liệu trong lúc Ed lục lọi, cuối cùng thầy cũng tìm được hồ sơ đựng phiếu liên lạc từ năm 1975. Kéo mở hộp thứ hai, thầy lật qua vần B. BORK. BOSTWICK. BOSWELL. BOWDEN, TODD. Thầy rút phiếu ra, nôn nóng lắc đầu trong ánh đèn nhập nhoạng rồi mang nó ra chỗ một cửa sổ cao bụi bặm.
“Đừng chạy lung tung trong này, con yêu,” thầy gọi với qua vai.
“Sao vậy bố?”
“Coi chừng chú lùn xấu xí bắt con bây giờ,” thầy nói rồi giơ phiếu của Todd lên ánh sáng.
Thầy thấy ngay lập tức. Phiếu liên lạc này, dù đã nằm trong hồ sơ lưu trữ ba năm nay, đã bị chỉnh sửa một cách tinh vi, gần như chuyên nghiệp.
“Chúa ơi,” Ed French lầm bầm.
“Chú lùn, chú lùn, chú lùn!” Vừa ngân nga hào hứng, Norma vừa nhảy nhót khắp lối đi.