Dussander cẩn trọng bước dọc hành lang bệnh viện. Lão đứng trên hai chân vẫn hơi lảo đảo. Lão đang mặc áo choàng tắm màu xanh ngoài áo bệnh nhân. Giờ đã là buổi tối, vừa qua tám giờ, và y tá đang thay ca. Khoảng thời gian nửa tiếng tới sẽ hơi náo loạn – lão quan sát thấy cứ khi nào đổi ca là khi ấy như chợ vỡ. Đó là lúc họ trao đổi các lưu ý, tám chuyện, uống cà phê ở khu vực của y tá, nằm ngay góc ở chỗ vòi uống nước.
Thứ lão muốn nằm ngay đối diện vòi uống nước.
Đi trong hành lang rộng, lão không bị ai chú ý, vào giờ này, nó gợi lão mường tượng đến hình ảnh một nhà ga dài, vang vọng âm thanh, vài phút trước khi tàu chở khách khởi hành. Các bệnh nhân chậm chạp đi tới đi lui, có người mặc áo choàng tắm như lão, có người lại túm phần lưng áo bệnh nhân bị hở lại với nhau. Tiếng nhạc văng vẳng từ năm, sáu đài phát thanh cầm tay trong năm, sáu phòng bệnh khác nhau. Người thăm bệnh đến rồi đi. Một người ở phòng nào đó cười phá lên, một người khác hình như đang khóc hu hu bên kia hành lang. Một bác sĩ đi ngang, chúi mũi vào cuốn tiểu thuyết bìa mềm.
Dussander đi đến vòi uống nước, uống một ngụm, khum tay chùi miệng rồi nhìn cánh cửa đóng kín phía bên kia hành lang. Cánh cửa ấy khi nào cũng khóa — chí ít về mặt lý thuyết là thế. Còn trong thực tế, lão để ý thấy thỉnh thoảng nó không khóa và cũng chẳng có ai trông coi. Tần suất cao nhất là vào nửa tiếng đồng hồ hỗn loạn lúc đổi ca và y tá tụ tập ở khu vực riêng. Dussander đã quan sát tất cả những điều này với con mắt tuy mệt mỏi nhưng lão luyện của một kẻ lúc nào cũng ngồi trên đống lửa suốt quãng thời gian dài, quá dài. Lão ước giá mà có thể theo dõi cánh cửa không đánh dấu ấy thêm một tuần để phòng hờ có ngoại lệ thì công sức đổ sông đổ bể – đây là cơ hội duy nhất của lão. Song lão không dư dả thời gian đến thế. Có lẽ phải hai, ba hôm nữa, chân tướng Người sói trong Xóm của lão mới bị phanh phui, nhưng điều đó cũng có thể xảy ra vào ngày mai. Lão không dám chờ. Khi tin tức được công bố, lão sẽ bị theo dõi sát sao.
Lão uống thêm một ngụm nước, chùi miệng rồi nhìn trước nhìn sau. Đoạn, thong thả, không buồn che giấu, lão bước qua hành lang, vặn tay nắm cửa, bước vào kho thuốc. Nếu người phụ nữ phụ trách đã có mặt sau bàn, lão sẽ là ông Denker cận thị. Thành thật xin lỗi, thưa cô, tôi cứ tưởng đây là nhà vệ sinh. Tôi ngớ ngẩn quá.
Nhưng kho thuốc trống không.
Lão lướt mắt qua kệ trên cùng phía bên tay trái. Không có gì ngoài thuốc nhỏ mắt và nhỏ tai. Kệ thứ hai: thuốc nhuận tràng, thuốc đặt. Kệ thứ ba, lão trông thấy cả thuốc Seconal và Veronal. Lão bỏ một lọ Seconal vào túi áo. Đoạn lão quay ngược ra cửa, bước ra mà không nhìn quanh, nụ cười bối rối hiện lên trên mặt – chắc chắn đấy không phải nhà vệ sinh rồi. Nó nằm đằng kia kìa, ngay cạnh vòi uống nước ấy. Mình lẩn thẩn quá!
Bước qua cánh cửa đề biển cho nam, lão vào trong rồi rửa tay. Đoạn lão đi ngược hành lang trở lại phòng bệnh đôi giờ đã thành phòng riêng kể từ khi ông Heisel lừng lẫy ấy ra viện. Trên bàn kê giữa hai giường là ly thủy tinh và bình nhựa đựng nước. Không có bourbon; đúng là đáng tiếc. Nhưng đằng nào những viên thuốc ấy sẽ khiến lão thăng thiên ngon lành, bất kể chúng được uống chung với thứ gì.
“Morris Heisel, salud ” lão nói, khẽ nở nụ cười rồi rót một ly nước. Sau bao năm ròng thần hồn nát thần tính, thấy những khuôn mặt trông có vẻ quen thuộc trên băng ghế trong công viên, trong nhà hàng hoặc ở trạm xe buýt, cuối cùng lão đã bị nhận diện và tố cáo bởi một người đàn ông lão còn chẳng để ý mặt mũi tròn méo ra sao. Buồn cười ra phết nhỉ? Lão còn chẳng thèm nhìn Heisel đến hai lần, Heisel và cái lưng gãy trời cho của hắn. Ngẫm lại, lão thấy không phải buồn cười ra phết mà là buồn cười nôn ruột là đằng khác.
Lão bỏ ba viên thuốc vào miệng, uống nước nuốt cho trôi, uống thêm ba viên, rồi ba viên nữa. Trong căn phòng phía bên kia hành lang, lão có thể thấy hai ông cụ khòm lưng bên bàn đầu giường, chơi đánh bài mà mặt nhăn như khỉ. Một trong hai người bị thoát vị bẹn. Dussander biết như thế. Người còn lại bị gì nhỉ? Sỏi mật? Sỏi thận? Khối u? Tuyến tiền liệt? Những nỗi kinh hoàng của tuổi già. Hằng hà sa số bệnh.
Lão rót thêm nước nhưng không uống thêm thuốc ngay. Uống nhiều quá có khi lại hỏng chuyện. Có khi lão sẽ nôn ra hết và họ sẽ súc phần còn lại khỏi ruột của lão, để dành cho lão những sự sỉ nhục mà đám người Mỹ và người Israel có thể vẽ ra. Lão không định tự sát một cách ngu đần, như một con mụ Hausfrau [45E] đương cơn khóc lóc. Khi bắt đầu chóng mặt, lão sẽ uống thêm. Như thế sẽ ổn.
Giọng nói run run của một trong hai người chơi bài vắng đến lão, re ré và đắc thắng: “Bài đôi cho ba lá đạt tám điểm... tổng bài mười lăm, đạt mười hai điểm... và đúng quân J đạt mười ba điểm. Ông thấy ngon lành cành đào chưa?”
“Đừng lo,” ông cụ bị thoát vị bẹn nói đầy tự tin. “Tôi tính điểm trước. Tôi sẽ lật ngược thế cờ cho xem.”
Lật ngược thế cờ , Dussander nghĩ, mơ màng buồn ngủ. Cụm từ phù hợp ra phết – mà công nhận dân Mỹ có nhiều cách nói ngộ lắm. Tôi mà quan tâm tôi đi đầu xuống đất, chan tương đổ mẻ, bới lông tìm vết, nhiều tiền thì thắm ít tiền thì phai. Tục ngữ tuyệt vời.
Chúng tưởng chúng đã bắt được lão, nhưng lão sẽ lật ngược thế cờ ngay trước mắt chúng.
Lạ chưa, lão nhận ra lão chợt ước có thể để lại lời nhắn cho thằng nhóc. Ước lão có thể dặn nó hết sức cẩn thận. Dặn nó nghe lời lão già cuối cùng cũng đã vượt lố bản thân mình. Lão ước lão có thể nói với thằng nhóc rằng dần lão, Dussander, đã tôn trọng nó ngay cả khi lão không bao giờ ưa nổi nó, rằng nghe nó nói chuyện vui hơn hẳn lắng nghe chuỗi suy nghĩ trong đầu. Nhưng lời nhắn dù có vô tư đến đâu cũng sẽ khiến thằng nhóc nảy sinh nghi ngờ, mà Dussander thì không muốn thế. Ồ, chắc nó sẽ buồn một hoặc hai tháng, đợi một tay nhân viên nhà nước nào đó xuất hiện, hỏi han về thứ giấy tờ tìm thấy trong hộp ký gửi an toàn mà Kurt Dussander, tức Arthur Denker đã thuê... nhưng sau một khoảng thời gian, thằng nhóc càng lúc càng chắc ăn rằng lão nói thật. Thằng nhóc không cần phải lo nghĩ về chuyện này nữa, chỉ cần nó giữ bình tĩnh là được.
Dussander vươn tay, tưởng chừng cánh tay kéo dài cả cây số, với lấy ly nước rồi uống thêm ba viên thuốc. Lão đặt ly lại chỗ cũ, nhắm mắt, cựa người tựa hẳn đầu vào chiếc gối mềm như nhung. Chưa bao giờ lão cảm thấy buồn ngủ đến thế, và lần này giấc ngủ của lão sẽ dài lắm đây. Nó sẽ thư giãn lắm đây.
Trừ khi những giấc mơ lại tới.
Suy nghĩ ấy khiến lão choáng váng. Mơ ư? Cầu xin Chúa, đừng để như vậy. Không phải những cơn ác mộng ấy. Không phải ngàn thu, không phải với khả năng tỉnh giấc đã thấy mình ra đi. Không phải...
Kinh hoàng bất ngờ ập đến, lão cố chống cự để tỉnh dậy. Tưởng chừng những bàn tay đang ráo riết thò ra khỏi giường để chụp lấy lão, bàn tay vời những ngón tay háu đói.
(! KHÔNG!)
Suy nghĩ của lão vỡ vụn trong một xoắn ốc của bóng đêm càng lúc càng thăm thẳm, lão cứ thế trượt xuống xoắn ốc ấy như ngồi trên đường trượt bôi trơn, cứ thế trượt xuống, trượt xuống những giấc mơ chưa biết nội dung là gì.
Người ta phát hiện lão dùng thuốc quá liều vào lúc 1 giờ 35 phút sáng, và lão được tuyên bố qua đời khoảng mười lăm phút sau. Y tá trực là một cô gái trẻ, vốn rất có cảm tình với sự nhã nhặn có phần châm biếm của ông cụ Denker. Cô òa lên khóc nức nở. Vốn là tín đồ công giáo, cô chẳng tài nào hiểu nổi tại sao một cụ ông hiền lành, tình hình sức khỏe đang cải thiện lại muốn làm điều như vậy và đày đọa linh hồn bất tử của mình xuống địa ngục.