Sáng thứ Bảy, chẳng có thành viên nào nhà Bowden thức giấc trước 9 giờ. 9 giờ 30 phút, Todd và bố nó đọc sách, đọc tạp chí ở bàn trong lúc Monica, còn đang ngái ngủ, làm trứng bác, nước ép và cà phê cho hai bố con, chẳng nói lời nào vì vẫn nửa tỉnh nửa mơ.
Todd đang đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng bìa mềm, còn Dick đang say sưa nghiền ngẫm cuốn Architectural Digest thì tờ báo được ném vào cửa.
“Bố có muốn con đi lấy không?”
“Để bố đi cho.”
Dick mang tờ báo vào, hớp một ngụm cà phê rồi bị sặc khi nhác thấy trang đầu tiên.
“Dick, anh có sao không?” Monica hỏi rồi vội vàng đến chỗ chồng.
Dick ho sặc ho sụa phần cà phê chảy xuống nhầm ống, và trong lúc Todd thoáng ngạc nhiên ngẩng lên từ cuốn sách để nhìn bố, Monica vỗ lưng chồng. Vỗ được ba cái, mắt cô lướt xuống tít báo khiến cô khựng lại như thể đang chơi trò giả làm tượng. Hai mắt cô trợn tròn tới độ thiếu điều rơi xuống bàn.
“Ôi lạy Chúa trên cao!” Dick Bowden lắp bắp, giọng nghèn nghẹt.
“Đó có phải... thật không tin được...” Monica lúng búng rồi bỏ dở câu nói. Cô quay sang nhìn Todd. “Ôi, con ơi...”
Bố cũng quay sang nhìn nó.
Sốt ruột, Todd vòng qua bàn. “Có chuyện gì vậy ạ?”
“Ông Denker,” Dick mở lời - anh chẳng thốt lên được thêm chữ nào.
Todd đọc tựa báo và hiểu tất cả. Tựa đề bài viết được viết bằng những con chữ đen: PHÁT XÍT ĐỨC BỊ TRUY NÃ TỰ SÁT TRONG BỆNH VIỆN SANTO DONATO. Bên dưới để hai bức hình cạnh nhau. Todd đã từng thấy cả hai rồi. Một bức chụp Arthur Denker sáu năm về trước, thuở còn nhanh nhẹn hoạt bát. Todd biết kẻ chụp bức hình là một tay nhiếp ảnh gia đường phố dị hợm, và lão già mua lại bức hình chỉ để đảm bảo nó không tình cờ rơi vào tay kẻ xấu. Bức hình còn lại là hình một sĩ quan SS mang tên Kurt Dussander đang ngồi sau bàn làm việc ở Patin, mũ chếch sang bên.
Nếu bài báo đăng bức hình mà tên dị hợm kia chụp, điều đó có nghĩa họ đã vào nhà của lão.
Todd đọc lướt qua bài báo, đầu óc nó quay cuồng. Không nhắc gì đến mấy gã lang thang. Nhưng rồi họ sẽ phát hiện những thi thể, khi đó, câu chuyện này sẽ rúng động cả thế giới, SĨ QUAN CHỈ HUY PATIN CHƯA RỬA TAY GÁC KIẾM. KINH HOÀNG DƯỚI HẦM PHÁT XÍT. HẮN VẪN GIẾT KHÔNG GỚM TAY.
Todd Bowden lảo đảo muốn ngã.
Nó nghe thấy tiếng mẹ nó ré lên thất thanh vắng lại từ xa: “Đỡ con, Dick ơi! Thằng bé ngất rồi!”
Từ
(ngấtrồingấtrồingấtrồi)
cứ lặp đi lặp lại mãi không thôi. Nó mơ hồ cảm thấy hai tay bố chộp lấy nó, và suốt hồi lâu, Todd chẳng cảm thấy gì hay nghe thấy gì nữa.