Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2377 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Người đàn ông thấp bé bước vào đồn cảnh sát mang theo mùi hôi khiến ai nấy đều xây xẩm. Hắn ta là tổ hợp của mùi chuối thối, thuốc dưỡng tóc Wildroot Cream Oil, cứt gián và bên trong xe chở rác thành phố vào cuối một buổi sáng bận rộn. Hắn mặc quần dệt chéo đã cũ, áo thun tổ chức màu xám rách rưới cùng áo khoác xanh dương bạc màu, dây kéo lủng lẳng như sợi dây cột răng nanh. Phần trên của đôi giày được gắn vào để bằng keo Krazy Glue. Trên đầu hắn ta đội cái mũ hẳn là ổ của bọ rệp.

“Ôi Chúa ơi, biến khỏi đây đi!” trung sĩ đang ca trực la lớn. “Anh không có bị bắt đâu, Hap ạ! Tôi thề với Chúa! Tôi thề sống thề chết cũng được! Biến khỏi đây đi! Cho tôi thở với.”

“Tôi muốn nói chuyện với trung uý Bozeman.”

“Ông ấy chết rồi. Mới hôm qua. Chúng tôi đang vô cùng thương tiếc đây. Nên anh lượn đi cho, để chúng tôi còn bình an khóc than.”

“Tôi muốn nói chuyện với trung uý Bozeman!” Hap tăng âm lượng. Phả từ mồm hắn là hơi thở trộn mùi pizza lên men, thuốc ho Mentho-lyptus của hãng Hall và mùi ngọt của rượu vang đỏ.

“Ông ấy đi Siam điều tra rồi, Hap ạ. Vậy nên anh biến khỏi đây hộ tôi được không? Anh đến chỗ nào đó ăn bóng đèn đi.”

“Tôi muốn nói chuyện với trung uý Bozeman và cho tới khi gặp, đừng hòng tôi rời khỏi đây!”

Tay trung sĩ chạy bay biến khỏi phòng. Năm phút sau, anh ta quay lại với Bozeman, một người đàn ông ốm hơi khom người tới trước, trạc ngũ tuần.

“Anh đưa hắn ta vào văn phòng của anh hộ tôi nhé, Dan?” tay trung sĩ trực năn nỉ. “Thế cũng được mà?”

“Đi nào, Hap,” Bozeman nói, và phút sau, hai người bọn họ đã ngồi trong căn buồng quây ba phía vốn là văn phòng của Bozeman. Bozeman khôn khéo mở cửa sổ duy nhất rồi bật quạt trước khi ngồi xuống. “Tôi giúp được gì, Hap?”

“Ông vẫn còn điều tra những vụ giết người ấy chứ, trung uý Bozeman?”

“Vụ giết người lang thang ấy à? Có, tôi đoán nó vẫn do tôi xử lý.”

“Chà, tôi biết ai thịt họ rồi.”

“Thế hả Hap?” Bozeman hỏi. Ông tập trung thắp tẩu thuốc. Họa hoằn lắm ông mới hút tẩu, nhưng cả cái quạt và cửa sổ mở đều ; lấn át nổi mùi của Hap. Bozeman thầm nghĩ, khéo lớp sơn sẽ rộp lên rồi bong tróc ấy chứ. Ông thở dài.

“Ông có nhớ tôi kể với ông Poley có nói chuyện với một người ngay trước ngày người ta phát hiện xác ông ấy bị đâm nát bấy trong cống không? Ông nhớ tôi nói chi tiết đó không, trung uý Bozeman?”

“Tôi nhớ.” Một số người vô gia cư lảng vảng quanh tiệm Cứu Thế Quân và quán cơm từ thiện cách đó vài dãy nhà cũng khai điều tương tự về hai trong số các nạn nhân bị sát hại, Charles “Sonny” Brackett và Peter “Poley” Smith. Họ trông thấy một người xuất hiện quanh đó, một thanh niên trẻ, nói chuyện với Sonny và Poley. Không ai biết chắc liệu Poley có đi với nhân vật ấy hay không, nhưng Hap và hai người nữa tuyên bố đã tận mắt trông thấy Poley Smith đi cùng kẻ này. Họ nghe bảo “gã này” là vị thành niên và sẵn sàng trả tiền cho một chai rượu nho xạ đối với nước trái cây. Vài kẻ lang thang khác khai cũng đã trông thấy “một gã” như vậy gần đó. Mô tả “gã” này rất cụ thể, hẳn là đủ để làm bằng chứng trước tòa, đến từ nhiều nguồn đáng tin cậy. Trẻ, tóc vàng, da trắng. Còn cần gì mà không gô cổ lại kia chứ?

“Chà, tối hôm qua tôi ngồi trong công viên,” Hap kể, “và tôi tình cờ nhặt được đống báo...”

“Trong thành phố này có luật cấm người lang thang đấy, Hap ạ.”

“Tôi chỉ đang thu gom báo thôi,” Hap nói đầy chính đáng. “Người ta xả rác đến là kinh khủng. Tôi dọn nơi công cộng cho sạch đẹp mà, trung úy. Một nơi công cộng đấy nhé. Vài tờ báo cách đây cả tuần rồi.”

“Ừ, Hap,” Bozeman gọn lỏn. Ông mơ hồ nhớ mình đang đói và rất mong đến bữa ăn trưa. Giờ sao mà chuyện ấy xa xôi thế nhỉ.

“Chà, khi tôi thức giấc, một trong mấy tờ báo bay lên mặt tôi, và hiện ra trước mắt tôi chính là hắn ta. Tôi nói thật với ông, nó làm tôi giật nảy. Nhìn này. Đây là hắn ta. Chính là kẻ này.”

Hap lôi một tờ báo nhàu nhĩ, vàng ố, bẩn do dính nước từ trong áo khoá ©We-love-ebook c rồi trải nó ra. Bozeman chúi người tới trước, có phần hứng thú hơn. Hap bỏ tờ báo lên bàn để ông đọc tít báo: 4 NAM SINH ĐƯỢC TRAO DANH HIỆU CẦU THỦ NAM CALIFORNIA XUẤT SẮC NHẤT. Bên dưới tựa đề là bốn bức hình.

“Là hình nào hả Hap?”

Hap giơ một ngón tay cáu ghét chỉ vào bức hình ngoài cùng bên phải. “Đây. Họ ghi tên nó là Todd Bowden.”

Bozeman hết nhìn bức hình lại đưa mắt nhìn Hạp, tự hỏi Hap còn bao nhiêu tế bào não chưa chín và vẫn còn hoạt động sau hai mươi năm bị xào trong nước xốt sôi ùng ục vốn là rượu rẻ tiền nêm với vài phát cồn khô.

“Anh chắc không đấy, Hap? Cậu trong bức hình này đang đội mũ bóng chày. Tôi không biết cậu ta có tóc vàng hay không.”

“Nụ cười,” Hap nói. “Là cách nó cười. Nó cười với Poley theo đúng cái kiểu cuộc-đời-vẫn-đẹp-sao này khi họ bỏ đi cùng nhau. Có triệu năm trôi qua chăng nữa tôi cũng không nhầm đi đâu được. Là hắn, chính hắn đấy.”

Bozeman gần như bỏ ngoài tai câu cuối; ông suy nghĩ, suy nghĩ rất lung. Todd Bowden . Cái tên này nghe quen quen. Có gì đó khiến ông lấn cấn hơn cả ý tưởng một học sinh tiêu biểu trong vùng lại là thủ phạm sát hại những kẻ lang thang. Ông nhớ mang máng mới sáng nay, mình đã nghe thấy cái tên này trong cuộc trò chuyện nào đó. Chau mày, ông cố nặn óc nhớ lại.

Hap đã ra về, Dan Bozeman vẫn đang cố lục lọi trí nhớ của mình thì Richler và Weiskopf bước vào... và rồi giọng nói của họ khi đang lấy cà phê trong phòng khiến ông bừng tỉnh.

“Lạy Chúa tôi,” trung uý Bozeman thốt lên rồi vội bật dậy.

Cả bố và mẹ nó đề nghị hủy bỏ kế hoạch buổi chiều hôm ấy – Monica định đi chợ, còn Dick có hẹn đi đánh golf với vài người bạn làm ăn – để ở nhà với con trai, nhưng Todd bảo nó muốn ở một mình. Nó nghĩ nó sẽ lau chùi khẩu súng trường và nghiền ngẫm cho ra chuyện này. Cố sắp xếp mọi sự trong đầu nó.

“Todd này,” Dick cất lời nhưng chợt nhận ra mình chẳng biết nói gì. Anh đoán nếu anh là bố mình, lúc này anh sẽ khuyên con cầu nguyện. Nhưng mỗi thế hệ mỗi khác, và hiện giờ, nhà Bowden chẳng mấy tin vào những điều như thế. “Thỉnh thoảng biến cố lại ập đến,” anh chốt hạ bằng một câu dở tệ, vì Todd vẫn đang nhìn anh. “Con hãy cố đừng để mình âu sầu vì chuyện đó.”

“Sẽ ổn thôi ạ,” Todd nói.

Sau khi bố mẹ rời khỏi nhà, nó lấy giẻ lau và một chai dầu lau súng Alpaca ra ngoài băng ghế bên cạnh khóm hoa hồng. Quay vào ga ra, nó lấy khẩu 30-.30. Nó mang khẩu súng ra ghế, tháo nó ra, hương hoa mộc mạc ngọt ngào phảng phất thật dễ chịu trong mũi. Vừa lau khẩu súng thật kỹ lưỡng, nó vừa ngân nga một điệu nhạc, thỉnh thoảng huýt sáo véo von. Đoạn nó lắp khẩu súng lại. Ngay cả trong bóng tối, nó cũng có thể lắp thành thục. Tâm trí nó tự do tung hoành. Chừng năm phút sau, khi ý thức trở lại, nó nhận ra nó đã nạp đạn cho khẩu súng. Hôm nay nó không có tâm trạng bắn mục tiêu cố định, thế mà trong vô thức, nó vẫn nạp đạn. Nó tự nhủ nó cũng chẳng biết lý do tại sao.

Mày biết chứ, Todd cưng. Đã đến lúc rồi.

Đúng lúc đó, chiếc xe Saab bóng loáng màu vàng rẽ vào đường dẫn tới nhà nó. Todd thấy người từ trên xe bước xuống trông quen quen, nhưng phải đến khi hắn ta sập cửa xe, bước đến chỗ nó, Todd mới trông thấy đôi giày thể thao – đôi Keds cổ thấp màu xanh dương nhạt. Trời ơi, xem Quá khứ dội về kìa; kẻ đang đi trên lối vào nhà Bowden không ai khác mà chính là Ed French Cao Su, tức Lão Ked.

“Chào Todd. Lâu rồi không gặp em.

Todd dựng khẩu súng lên thành ghế rồi nở nụ cười rạng rỡ rộng tận mang tai. “Chào thầy French. Thầy có chuyện gì mà lại lặn lội đến tận đây vậy ạ?”

“Bố mẹ em có nhà không?”

“Chậc, không ạ. Thầy gặp bố mẹ em có chuyện gì không?”

“Không” Ed French cất tiếng sau một hồi suy nghĩ rất lung. “Không, thầy đoán là không. Tôi nghĩ có lẽ sẽ tốt hơn nếu chỉ có hai thầy trò mình trao đổi. Ban đầu là thế. Có thể em sẽ có lời giải thích hoàn toàn hợp lý cho tất cả mọi chuyện. Có điều khiến thầy không khỏi nghi ngờ.”

Thò tay vào túi quần, thầy lôi ra một mẩu báo. Dẫu thầy Ed Cao Su chưa cần đưa tận tay, Todd cũng thừa biết nó là gì, và lần thứ hai trong ngày hôm ấy, nó nhìn vào hai bức hình chụp Dussander. Bức ảnh tay nhiếp ảnh gia đường phố chụp được khoanh tròn bằng mực đen. Ý nghĩa rõ như ban ngày với Todd, thầy French đã nhận ra “ông nội” của Todd. Và giờ hắn ta muốn bộ bộ với cả thiên hạ về điều đó. Hắn ta muốn góp sức lan truyền tin tức tốt đẹp ấy. Thầy Ed Cao Su tốt đời đẹp đạo, chỉ giỏi khoác lác nhăng cuội và mang mấy đôi giày thể thao chết toi.

Cảnh sát sẽ hứng thú lắm đây, nhưng nói trắng ra, bọn họ đã quan tâm sẵn rồi. Giờ thì nó đã nhận ra điều đó. Lòng nó bắt đầu nặng nề chừng ba mươi phút sau khi Richler ra về. Tựa hồ nó đang bay lên cao trong một khinh khí cầu bơm căng khí cười. Rồi một mũi tên thép chọc thủng mặt vải của khinh khí cầu, làm nó đều đều sà xuống.

Những cuộc điện thoại là điểm quan trọng. Richler đưa ra lý do ấy trơn tru như miệng có bôi mỡ. Có ạ, nó đã nói, và theo nghĩa đen, tự đưa đầu vào rọ. Ngày trước hằng tuần ông ấy nhận được một hoặc hai cuộc gọi. Cứ để bọn họ sục sạo cả nam California để tìm những lão già ngày trước là phát xít. Vâng. Tuy nhiên, có thể họ sẽ nghe được câu chuyện khác từ nhà mạng điện thoại. Todd không biết liệu công ty viễn thông có nắm tần suất điện thoại chúng ta sử dụng điện thoại hay không... nhưng lúc ấy, trong mắt Richler đã có một ánh nhìn...

Rồi còn lá thư kia nữa. Nó đã vô tình bảo với Richler rằng căn nhà không bị trộm, và chắc hẳn Richler đã ra về với suy nghĩ cách duy nhất để Todd biết điều này là nó đã quay lại đó... đúng thật là thế, không chỉ một lần mà là ba lần, lần đầu tiên để lấy lá thư, thêm hai lần nữa để tìm xem có bằng chứng nào lạy ông tôi ở bụi này không. Không có gì cả; đến bộ đồng phục SS cũng đã biến mất, chính tay Dussander đã vứt nó đi một lúc nào đó trong bốn năm vừa rồi.

Chưa kể còn những cái xác. Richler không hề đả động gì đến những thi thể.

Ban đầu, Todd cứ tưởng thế thì tốt. Cứ để bọn họ sục sạo thêm ít lâu trong lúc nó suy nghĩ – và bịa chuyện – cho toàn vẹn. Không có gì phải sợ về bùn đất dính lên quần áo nó lúc chôn cất cái xác; buổi tối hôm đó, chúng đã được giặt sạch rồi. Chính tay nó bỏ chúng vào máy giặt kiêm máy sấy, ý thức rất rõ Dussander có thể về chầu trời và rồi mọi chuyện sẽ bị phanh phui. Cẩn tắc vô áy náy, nhóc ạ, Dussander sẽ thốt lên như thế cho xem.

Nhưng rồi dần dà, nó nhận ra như thể không tốt chút nào. Gần đây trời rất ấm, mà thời tiết ấm khiến tầng hầm bốc mùi rất nồng nặc; lần cuối cùng đến nhà Dussander, mùi thối cứ thế xộc lên. Chắc hẳn cảnh sát sẽ thắc mắc về thứ mùi này rồi lần ra nguồn cơn của nó. Vậy tại sao Richler lại giấu nhẹm đi thông tin ấy? Hắn ta để dành nó để nói sau à? Để dành nó nhằm tạo chút bất ngờ khủng khiếp? Và nếu Richler đang âm mưu cho nó một cú bất ngờ ra trò, điều đó có nghĩa hắn ta đã sinh nghi.

Todd ngước mắt khỏi mẩu báo và thấy thầy Ed Cao Su đang hững hờ quay mặt khỏi nó. Lão thầy nhìn ra đường, dù ngoài đường chẳng có gì náo nhiệt. Richler có thể nghi ngờ, nhưng hắn ta chỉ làm được đến thế là cùng.

Trừ khi có một bằng chứng vững chắc liên kết Todd với lão già kia.

Đó chính là thứ bằng chứng mà lão Ed Cao Su có thể cung cấp.

Gã đàn ông lố bịch mang đôi giày lố bịch. Kẻ lố bịch như thế không đáng sống. Todd sờ vào báng khẩu súng .30-.30.

Phải, lão Ed Cao Su là đầu mối mà bọn họ không có. Họ không bao giờ có thể chứng minh Todd là đồng phạm tiếp tay cho Dussander giết người. Nhưng với lời khai của lão Ed Cao Su này, họ có thể chứng minh nó cấu kết. Liệu mọi chuyện có dừng ở đó không? Ô không. Tiếp theo, họ sẽ lấy hình tốt nghiệp của nó cho những gã lang thang ở quận Mission xem. Cách này cũng hên xui may rủi đấy, nhưng Richler thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nếu chúng ta không thể buộc tội nó giết đám lang thang kia thì ta buộc tội nó giết đám khác.

Tiếp theo là gì? Là ra tòa.

Bố sẽ kiếm cho nó một đống luật sư giỏi giang, tất nhiên rồi. Mấy tay luật sư sẽ giúp nó thoát tội chứ còn gì nữa. Quá nhiều chứng cứ gián tiếp. Nó biết cách tạo thiện cảm với hội thẩm đoàn. Nhưng đến lúc đó, cuộc đời nó đã đi đời nhà ma rồi, đúng y như Dussander từng nói. Mọi thứ sẽ bị lôi lên mặt báo, mổ xẻ và đem ra ánh sáng như những cái xác đang thối rữa dưới hầm nhà Dussander.

“Người trong bức hình này là người đã đến văn phòng của thầy năm em học lớp chín,” quay sang nhìn Todd, Ed chợt cất tiếng. “Ông ta đã vờ là ông nội em. Giờ hóa ra ông ta là một tên tội phạm chiến tranh bị truy nã.”

“Phải,” Todd đáp. Mặt nó trơ ra đến lạ. Đó là khuôn mặt của ma nơ canh trong trung tâm thương mại. Biết bao hồng hào, sức sống, năng lượng đều bị rút cạn. Thứ vỏ chứa còn lại đáng sợ ở sự trống rỗng khôn cùng.

“Tại sao lại vậy?” Ed hỏi, và có thể thầy cố tình nhấn câu hỏi ấy thành lời buộc tội gay gắt, nhưng khi cất lên, nó nghe thật rầu rĩ, mất phương hướng và có phần phật ý. “Tại sao lại vậy hả Todd?”

“À, hết điều này lại dẫn đến điều khác,” Todd nói, đoạn nhấc khẩu súng .30-.30 lên. “Thành thật là thế ạ. Hết điều này... lại dẫn đến điều khác.” Nó dùng ngón cái kéo mở khóa nòng rồi chĩa thẳng khẩu súng trường về phía Ed Cao Su. “Nghe có vẻ ngu nhưng thật sự chỉ có thể. Chừng đấy thôi.”

“Todd,” Ed thốt lên, mắt trợn tròn. Thầy lùi một bước. “Todd, em không muốn... thầy xin em, Todd. Chúng ta có thể nói chuyện với nhau. Chúng ta có thể thảo...”

“Thầy và lão Đức chết toi ấy cứ việc thảo luận nó dưới địa ngục” Todd nói rồi kéo cò.

Tiếng súng nổ váng lên trong sự tĩnh lặng nóng bức tịnh không chút gió của buổi chiều. Ed French bật ngửa lên chiếc xe Saab. Tay thầy mò mẫm đằng sau rồi kéo gãy một cần gạt kính chắn gió. Thầy ngẩn ra nhìn nó trong lúc máu loang ra trên tấm áo cổ lọ xanh, đoạn thầy thả cần gạt xuống và nhìn Todd.

“Norma,” thầy thì thầm.

“Ờ rồi,” Todd nói. “Thích gì cứ nói, ngữ mạt hạng” Nó bắn Ed Cao Su thêm lần nữa, để rồi nửa quả đầu biến mất trong màn máu me và xương vụn bắn tung tóe.

Ed lảo đảo không vững, cố lần mò đến cửa tài xế, cứ gọi tên con gái hết lần này đến lần khác bằng giọng nói nghẹn ngào, thoi thóp. Todd bắn thêm một phát, nhắm vào đáy thắt lưng, và Ed ngã xuống. Hai chân thầy co giật đập xuống lớp sỏi trong một thoáng rồi im lìm.

Giáo viên tư vấn gì mà sống dai như quỷ , Todd thầm nghĩ, tiếng cười thoát ra từ miệng nó. Cùng lúc, đầu nó bỗng đau nhói như thể dụng cụ đục đá vừa cắm thẳng vào não. Nó bèn nhắm mắt.

Khi mở mắt ra, đã nhiều tháng rồi nó mới cảm thấy khỏe khoắn như thế – thậm chí có khi là đã nhiều năm. Mọi thứ đều ổn. Mọi thứ đều đong đầy. Sự trống rỗng biến mất khỏi mặt nó, và một thứ đẹp tươi hoang dại khỏa lấp.

Quay vào ga ra, có bao nhiêu đạn, nó gom tất tần tật, chắc phải hơn bốn trăm viên. Nó tống chúng vào ba lô rồi khoác lên vai. Khi đi ra hòa mình vào ánh mặt trời, nó cười hứng khởi, mắt long lanh – đó là nụ cười của đám con trai vào ngày sinh nhật, vào dịp Giáng sinh, vào ngày Quốc khánh. Đó là nụ cười tượng trưng cho tên lửa, nhà trên cây, những mặt hiệu cùng căn cứ bí mật, là hậu trận đấu quan trọng với chiến thắng chung cuộc, khi các cầu thủ được người hâm mộ phấn khích công kênh trên vai ra khỏi sân vận động xuống phố. Nụ cười rạng rỡ của những cậu bé tóc vàng đội nón cối xông ra trận.

“Ta là vua của thế giới này!” nó hét lên ngạo nghễ với thiên thanh cao vời vợi, dùng hai tay giơ khẩu súng lên đầu. Đoạn nó chuyển súng qua tay phải rồi tiến đến chỗ triền dốc phía trên xa lộ, nơi thân cây đổ cho nó chỗ ẩn nấp.

Phải năm tiếng sau, gần đến tối mịt, họ mới bắn hạ được nó.

« Lùi
Tiến »