Những điều quan trọng nhất luôn là những điều khó nói nhất. Đó là những điều khiến ta thấy ngượng ngùng, vì ngôn từ làm chúng tiêu biến – ngôn từ thu nhỏ những điều tưởng chừng vô biên trong đầu ta thành kích thước trần tục khi được cất thành lời. Nhưng còn hơn như thế, phải không? Những điều quan trọng nhất nằm cận kề chốn thâm cung chúng ta chôn giấu trái tim mình, tựa cột mốc dẫn đến kho báu mà kẻ thù của bạn lăm le chiếm giữ. Và bạn có thể lỡ lời tiết lộ những chuyện khiến bạn phải trả giá đắt chỉ để thu về cái nhìn kỳ khôi của người khác, họ chẳng biểu lời bạn vừa nói hoặc lý do bạn nghĩ nó quan trọng đến độ nước mắt lưng tròng khi kể lại. Tôi cho rằng đó là điều tệ nhất. Là khi bí mật bị chôn giấu không phải vì muốn có người kể, mà là cần đôi tai lắng nghe.
Lần đầu tiên tôi trông thấy một xác người chết là vào năm tôi mười hai, chuẩn bị lên mười ba tuổi. Chuyện xảy ra vào năm 1960, đã lâu lắm rồi... dù thỉnh thoảng tôi lại không thấy nó lâu đến vậy. Nhất là vào những đêm tôi thức giấc khi mơ thấy mưa đá lộp độp rơi vào đôi mắt trừng trừng của cậu ta.
☆ ☆ ☆