Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2387 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tất nhiên chúng tôi đều đã nghe tin trên radio. Chiếc radio hãng Philco nứt vỏ lượm lặt ở bãi rác lúc nào cũng ra rả phát thanh. Chúng tôi bắt đài WALM ở Lewiston, chuyên chơi những ca khúc đang làm mưa làm gió và những ca khúc trường tồn cùng thời gian: “Nàng thơ kiêu kỳ” của Jack Scott, “Lần này” của Troy Shondell, “King Creole” của Elvis và “Chỉ kẻ đơn côi” của Roy Orbison. Đến phần tin tức, trong đầu chúng tôi thường vô thức chuyển sang chế độ Im lặng. Đa phần tin tức chỉ là những điều tầm xàm vớ vẩn về Kennedy, Nixon, Quemoy, Matsu, chênh lệch tên lửa, rồi nào là Castro đang biến tướng thành một thứ kinh khủng khiếp ra sao. Nhưng tất cả chúng tôi đều lắng tai nghe câu chuyện về Ray Brower, vì cậu ta cũng tầm tuổi chúng tôi.

Cậu ta sống ở Chamberlain, một thị trấn cách Castle Rock hơn 60 ki lô mét về phía Đông. Ba ngày trước khi Vern hộc tốc xông vào căn nhà trên cây sau khi chạy hơn ba cây số trên đường Grand, Ray Brower xách theo một cái xô của mẹ để hái việt quất. Đến tối mịt mà vẫn chưa thấy con trai về, ông bà Brower bèn báo cảnh sát trưởng của hạt và một cuộc tìm kiếm đã bắt đầu – ban đầu chỉ loanh quanh nhà của đứa trẻ, sau đó trải rộng dần ra các thị trấn xung quanh như Motton, Durham và Pownal. Mọi người lăn xả vào cuộc – nào cảnh sát, phó quận trưởng, kiểm lâm, tình nguyện viên. Nhưng ba ngày trôi qua mà vẫn không tìm thấy tăm tích đứa trẻ. Nghe tin tức trên radio, ai cũng hiểu lực lượng sẽ không bao giờ tìm được cậu bé xấu số ấy còn sống; rồi công cuộc tìm kiếm ấy sẽ đuối dần và chìm vào quên lãng. Có thể cậu ta đã chết ngạt do trượt xuống bãi khai thác đá dăm hoặc chết đuối dưới suối, để rồi mười năm sau, một tay thợ săn nào đó sẽ phát hiện hài cốt của cậu. Họ đã nạo vét các hồ ở Chamberlain và hồ chứa Motton mà không thấy gì.

Ngày nay, chuyện như vậy không còn cơ hội xảy ra ở tây nam Maine nữa; phần lớn khu vực đã biến thành khu vực ngoại ô, các cộng đồng đô thị vệ tinh quanh Portland và Lewiston lan rộng tựa xúc tu của con mực khổng lồ. Rừng còn đó, và càng tiến về phía tây, về phía dãy núi White Mountains, rừng càng lúc càng dày đặc, nhưng ngày nay, nếu bạn có thể giữ vững tinh thần đi bộ chừng 8 ki lô mét theo đúng một hướng nhất định, chắc chắn bạn sẽ gặp đường cao tốc hai làn xe trải nhựa. Nhưng vào năm 1960, cả khu vực giữa Chamberlain và Castle Rock chỉ là vùng khỉ ho cò gáy, có những nơi gỗ chưa từng bị đốn đụng từ trước thế chiến thứ hai. Ngày ấy, nếu đi lạc vào rừng và mất phương hướng, ta vẫn có thể bỏ mạng.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang