Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2389 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Sáng hôm ấy, Vern Tessio hì hụi đào bới dưới hiên.

Chúng tôi đều hiểu điều đó ngay lập tức, nhưng có lẽ tôi nên dành ít phút giải thích với bạn. Teddy Duchamp đầu óc bã đậu thì chớ, Vern Tessio cũng là típ chẳng bao giờ bỏ chút thời gian rảnh xem College Bowl [50E] . Nhưng ông anh Billy của cậu ta còn tối dạ hơn, rồi bạn sẽ thấy. Song trước hết tôi phải kể cho bạn nghe lý do tại sao Vern lại đào đất dưới hiên.

Bốn năm trước, lúc lên tám, Vern chôn hũ tiền xu một lít Anh dưới hàng hiên dài trước nhà Tessio. Vern gọi khoảng không tối tăm bên dưới hiên là “hang động” của cậu ấy. Cậu ta chơi trò đóng giả cướp biển, còn hũ tiền xu chính là kho báu bị chôn vùi – chỉ có điều nếu bạn chơi trò cướp biển với Vern, bạn không được gọi nó là kho báu bị chôn vùi mà phải gọi nó là “chiến lợi phẩm.” Thế là cậu ấy chôn hũ tiền xu xuống thật sâu, lấp hố rồi phủ mặt đất mới đào xới bằng lá khô bay xuống dưới hiên sau nhiều năm. Cậu ta còn vẽ bản đồ kho báu rồi cất trong phòng cùng ti tỉ những món rác rến khác. Cậu quên bẵng nó đi chừng một tháng. Đoạn, thiếu tiền để đi xem phim hay gì đó, cậu chợt nhớ đến hũ tiền xu nên lục lại bản đồ. Nhưng kể từ lúc đó, mẹ cậu đã vào dọn phòng hai ba lần và đã thu gom tất tần tận bài về nhà cũ, vỏ kẹo, tạp chí truyện tranh, sách truyện cười. Buổi sáng nọ, bà bỏ chúng vào lò để đốt, thế là bản đồ kho báu của Vern đã phi thẳng lên ống khói nhà bếp.

Hoặc chí ít đó là những gì cậu ta nghĩ.

Cậu ta cố nặn óc nhớ lại vị trí mình chôn rồi bắt đầu đào bới nhưng vô vọng. Bên trái và bên phải vị trí. Vận may vẫn chưa mỉm cười. Hôm ấy, cậu ta chỉ làm đến thế, nhưng kể từ đó, thỉnh thoảng cậu ta lại đào bới. Bốn năm đấy, trời ạ. Bốn năm ròng. Người gì dai như đỉa thế nhỉ? Chẳng biết nên cười hay nên khóc nữa.

Việc này trở thành một điều ám ảnh với cậu ta. Hàng hiên trước nhà Tessio chạy dọc theo chiều dài căn nhà, có lẽ phải dài đến 12 mét và rộng 2 mét. Cậu ta đã đào tới đào lui gần như từng xen ti mét hàng hiên hai, có khi ba lần mà vẫn không thấy hũ tiền xu đâu. Số tiền xu bắt đầu phình lên trong tâm trí cậu ta. Ban đầu, cậu ta kể với Chris và tôi chắc tổng số tiền là khoảng ba đô la. Một năm sau, cậu ta tăng lên năm đô la, và mới gần đây, con số đạt đâu đó mười đô la, tùy thuộc lúc ấy cậu ta đang thiếu tiền ra sao.

Không ít lần chúng tôi đã cố bảo với cậu ta điều rõ như ban ngày với cả đám – Billy biết chuyện cái hũ nên đã đào nó lên rồi. Vern nhất quyết không chịu tin, dù cậu ta ghét Billy không thua gì người Ả Rập ghét dân Do Thái, đến độ có lẽ cậu ta sẽ vui vẻ bỏ phiếu tử hình nếu ông anh bị bắt vì tội ăn cắp vặt, ấy là giả sử cơ hội như vậy xuất hiện. Cậu ta cũng từ chối ba mặt một lời với Billy. Có lẽ cậu ta sợ Billy sẽ phá lên cười và nói Tất nhiên tao lấy rồi, đồ mít đặc, trong cái hũ đấy có tận hai mươi đô xu lẻ và tao xài hết từng đồng rồi . Thay vào đó, cứ khi nào tiếng gọi trong tim lại vang lên (và khi nào Billy không có nhà), Vern lại tiếp tục đào bới=i tìm hũ tiền xu. Cậu ta luôn bò ra khỏi hiên trong tình trạng quần jeans đầy bùn đất, tóc tai dính lá cây và trắng tay. Chúng tôi đem trò quái dị ấy ra cười nhạo cậu ta, còn đặt biệt danh cho cậu ta là Xu Lẻ – Xu lẻ Tessio. Tôi trộm nghĩ cậu ta ba chân bốn cẳng chạy đến căn cứ với thông tin sốt dẻo kia không chỉ để kể với chúng tôi mà còn cho chúng tôi thấy cuộc săn tiền xu của cậu ta cuối cùng đã đơm hoa kết trái.

Sáng hôm ấy, cậu ta dậy sớm nhất nhà, ăn cốm bắp, ra chỗ đậu xe ném bóng qua một cái lỗ tròn gắn trên ga ra, chẳng có việc gì làm, chẳng có ai để chơi đoán chữ cùng hay gì cả, thành thử cậu ta quyết định sẽ đào hũ tiền xu thêm lần nữa. Cậu đang chui dưới thềm nhà thì cửa lưới bên trên đóng sập lại. Cậu cứng người, không hó hé gì. Nếu đó là bố cậu, cậu sẽ bò ra; còn nếu đó là Billy, cậu sẽ nằm im cho đến khi Billy và người bạn lêu lổng Charlie Hogan bỏ đi.

Có hai tiếng bước chân băng qua hiên nhà, và rồi Charlie Hogan run rẩy cất tiếng, thiếu điều khóc lóc: “Chúa ơi, Billy, chúng ta biết làm gì đây?”

Vern nói chỉ cần nghe thấy cách nói của Charlie Hogan – vốn là một trong những kẻ không sợ trời, không sợ đất nhất thị trấn này – đã đủ để nó vểnh tai lên nghe. Suy cho cùng, Charlie qua lại với Ace Merrill và Chambers Nhãn cầu, nếu giao du với thành phần như thế, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

“Không gì hết,” Billy nói.“Đó là điều chúng ta sẽ làm. Không gì hết.”

“Chúng ta phải làm gì đó chứ,” Charlie đáp, đoạn hai người bọn họ ngồi xuống hiên, ngay gần vị trí Vern chồm hổm. “Chứ mày không thấy nó à?”

Vern đánh liều nhích lại gần bậc tam cấp, gần như lết từng tí một. Lúc đó, cậu ta suy đoán có khi Billy và Charlie nhậu nhẹt xay xỉn rồi cán phải người khác. Vừa di chuyển, Vern vừa cẩn thận không đạp lên chiếc lá khô nào khiến chúng loạt soạt. Nếu hai người bọn họ phát hiện cậu ta dưới hiên nghe lén, bạn có thể hốt những gì còn lại từ xác cậu ta cho vào lon thức ăn cho chó Ken-L Ration.

“Chẳng có nghĩa lý gì với chúng ta cả,” Billy Tessio nói. “Thằng nhóc chết rồi, nên cũng chẳng có nghĩa lý gì với nó. Mẹ kiếp, ai thèm quan tâm họ có tìm ra nó hay không kia chứ? Tao mặc kệ.”

“Đó là thằng nhóc người ta bàn tán trên radio,” Charlie lên tiếng. “Chắc chắn là thế. Khốn thật. Brocker, Brower, Flowers, tên nó là gì gì đấy. Con tàu khốn nạn ấy hẳn đã cán bẹp nó rồi.”

“Ừ,” Billy đồng tình. Có tiếng quẹt diêm. Vern thấy nó lóe lên ngoài lối đi trải sỏi rồi ngửi thấy mùi khói thuốc. “Chứ còn gì nữa. Sau đó mày mửa cả bãi.”

Không có tiếng đáp lại, nhưng Vern cảm nhận được ê chề như sóng phát ra từ người Charlie Hogan.

“Chậc, mấy đứa con gái không thấy,” hồi sau, Billy lên tiếng. “May đấy.” Từ tiếng động phát ra, Vern hình dung anh trai nó vỗ lưng Charlie để động viên. “Chứ không tụi nó bô bô từ đây lên Portland rồi. Được cái chúng ta tếch khỏi chỗ đó ngay. Mày nghĩ bọn nó có sinh nghi gì không?”

“Không đâu,” Charlie nói. “Đằng nào Marie cũng không thích đi xuống đường Back Harlow ngang qua nghĩa địa. Con nhỏ sợ ma lắm.” Một lần nữa, tiếng thút thít vang lên: “Chúa ơi, phải chi đêm hôm qua, tụi mình không địa con xe! Phải chi tụi mình chỉ đi đến buổi diễn như bình thường”

Charlie và Billy qua lại với hai bà chị ma chê quỷ hờn mang tên Marie Dougherty và Beverly Thomas; bạn chẳng bao giờ có dịp thấy cô gái nào nửa người nửa ngợm như thế ngoài mấy buổi diễn hội chợ: vừa mụn vừa ria mép rồi đủ thứ. Thỉnh thoảng, bốn người bọn họ – hoặc có thể sáu đến tám người nếu Bracowicz Xoắn và Ace Merrill kéo bạn gái đi cùng – sẽ chôm xe ô tô ở bãi giữ xe Lewiston rồi phóng bạt mạng xuống vùng đồng quê với hai hoặc ba chai rượu vang Wild Irish Rose cùng lốc sáu chai nước ngọt hương gừng. Họ sẽ đưa mấy cô gái đến Castle View, Harlow hoặc Shiloh rồi đậu xe tại đó, uống rượu Purple Jesus màu nho rồi mò nhau. Đoạn họ vứt chiếc xe đâu đó gần nhà. Trò mua vui rẻ tiền trong chuồng khỉ, thỉnh thoảng Chris bảo thế. Bọn họ chưa bị bắt quả tang lần nào, nhưng Vern vẫn nuôi hy vọng. Cậu ta khoái việc đi thăm Billy vào Chủ nhật ở trại cải tạo.

“Nếu chúng ta báo cảnh sát, bọn họ sẽ muốn biết làm cách nào chúng ta đến được tận Harlow,” Billy nói. “Cả hai đứa mình làm gì có xe ô tô. Tốt hơn hết bọn mình cứ ngậm mồm lại thôi. Như thế họ không động vào mình.”

“Bọn mình gọi nặc danh được mà,” Charlie nói.

“Bọn họ truy được cuộc gọi, mẹ kiếp,” Billy sa sầm. “Tạo thấy trên phim Cảnh sát Cao tốc . Cả Bủa vây nữa.”

“Ừ, đúng thật,” Charlie khổ sở đồng tình. “Chúa ơi. Ước gì Ace đi với bọn mình. Mình có thể khai với cảnh sát bọn mình dùng xe nó.”

“Khổ nỗi nó không đi.”

“Ừ,” Charlie tiu nghỉu. Hắn ta thở dài. “Chắc mày nói đúng” Đầu mẩu thuốc lá bị búng xuống lối xe chạy. “Bọn mình đã phải đi dọc theo đường tàu để kiếm chỗ giải quyết nỗi buồn nhỉ? Chúng ta đâu thể đi lối khác được? Tao còn mửa một bãi lên đôi P. F. Fliers mới cáu nữa chứ.” Giọng hắn ta chùng xuống. “Thằng nhóc chết toi ấy nằm thẳng cẳng ngay đó, mày biết không? Mày có thấy thằng trời đánh thánh vật đó không, Billy?”

“Tao có thấy,” Billy nói, và đầu mẩu thuốc lá thứ hai nhập hội với đầu mẩu thứ nhất dưới lối xe chạy. “Đi xem thằng Ace dậy chưa nào. Tao muốn uống nước ép.”

“Có kể với nó không?”

“Charlie, bọn mình không kể với ai hết. Không bao giờ kể với bất cứ ai . Mày hiểu tao nói gì không hả?”

“Tao hiểu mà,” Charlie đáp. “Lạy Chúa, giá mà tụi mình không chôm con xe Dodge chết toi ấy.”

“Ôi trời ơi, ngậm mồm lại rồi đi thôi.”

Hai cặp giò mang quần jeans bóp ống bó sát, bạc màu, hai đôi chân mang giày bốt da màu đen, khóa gắn một bên, lộp cộp bước xuống bậc tam cấp. Vern cứng đờ trên hai tay và hai đầu gối (“Hai hòn của tớ kéo cao tít thò lò, đến độ tớ còn tưởng chúng nó tìm đường về nhà nữa kìa,” cậu ta kể với bọn tôi), sợ anh trai sẽ phát hiện mình nấp dưới hiên rồi kéo cậu ra và tiễn cậu về chầu trời — hắn ta cùng Charlie Hogan sẽ đá văng chút ít não được Chúa ban cho ra khỏi đôi tai to tướng của cậu rồi dùng bốt đạp lấy đạp để cậu ta. Nhưng không, bọn họ cứ thế đi thẳng, và đến khi chắc chắn họ đã đi rồi, Vern mới chui ra khỏi hiện phi đến đây.

« Lùi
Tiến »