“Số cậu may đấy,” tôi trầm trổ. “Không là bị bọn chúng xẻo thịt rồi.”
Teddy nói, “Tớ biết đường Back Harlow. Nó là đường cụt ở gần con sông. Ngày xưa bọn tớ từng câu đồ bơi ở đó.”
Chris gật gù. “Hồi trước có một cây cầu, nhưng sau đó xảy ra lũ quét. Cách đây lâu lắm rồi. Giờ chỉ còn đường ray xe lửa thôi.”
“Một đứa trẻ làm cách nào mà đi từ Chamberlain lên tận Harlow?” tôi hỏi Chris. “Phải đến 30, 50 ki lô mét ấy chứ.”
“Tớ nghĩ thế này. Có lẽ cậu này đã đi dọc đường ray xe lửa cả quãng đường. Cậu ấy nghĩ người ta sẽ kéo mình ra, hoặc nghĩ có thể vẫy tàu ở bến nếu cần. Nhưng giờ, tuyến đường này chỉ dành cho tàu chở hàng – Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất lên Derry và Brownsville – mà cũng không còn nhiều như xưa. Cậu ta phải đi cả quãng đường lên Castle Rock mới ra được. Thế rồi khi đêm xuống, cuối cùng một con tàu cũng xuất hiện... và rầm!”
Chris đấm tay phải vào lòng bàn tay trái đánh bép. Teddy, vốn là dân kỳ cựu trong những cú né xe tải chở gỗ trong gang tấc trên cao tốc 196, trông có vẻ hài lòng mơ hồ. Tôi thấy chộn rộn buồn nôn, tưởng tượng trong đầu cậu nhóc bơ vơ xa nhà, sợ muốn chết nhưng nhẫn nại men theo đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất mà đi, có lẽ đi trên những thanh tà vẹt vì khiếp vía do tiếng loạt soạt, lao xao của hàng cây trên đầu và bụi cỏ giữa đêm đen... có khi cả tiếng ầm ì của cống dưới nền đường sắt. Rồi con tàu băng băng lao tới, phải chăng đèn pha khổng lồ trước mũi tàu đã thôi miên cậu ta, để rồi có muốn nhảy cũng đã quá muộn. Hoặc biết đâu cậu lả đi vì đói trên đường ray khi con tàu lao tới. Dù là gì chăng nữa, Chris đã chốt hạ rất đúng: kết quả cuối cùng là cú rầm kinh thiên động địa. Cậu nhóc ấy mất mạng.
“Thế tóm lại, các cậu có muốn đi xem không?” Vern hỏi. Cậu ta cứ nhấp nhổm không yên như thể buồn đi vệ sinh vì quá hào hứng.
Cả đám chúng tôi nhìn cậu bạn hồi lâu, chẳng ai nói gì. Đoạn Chris ném bài xuống rồi bảo: “Có chứ! Và tớ dám cá hình tụi mình sẽ được đăng báo!”
"Hả?" Vern ngẩn ra.
“Là sao?” Teddy nói, toe toét nụ cười né-xe-tải điên khùng.
“Thì thế này,” Chris nói, rướn người trên chiếc bàn chơi bài ọp ẹp. “Chúng mình có thể tìm cái xác rồi đi trình báo! Tụi mình sẽ lên báo cho coi!”
“Tớ không biết đâu,” Vern nói, rõ ràng rất phật ý. “Billy sẽ biết tớ phát hiện ở đâu. Lão đánh tớ lên bờ xuống ruộng mất.”
“Không đâu,” tôi nói. “vì đám bọn mình sẽ là người tìm ra đứa trẻ đó chứ không phải Billy và Charlie Hogan trong chiếc xe ăn cắp. Như thế hai lão ấy không phải lo về chuyện này nữa. Có khi bọn họ còn trao tặng cậu huy chương ấy chứ, Xu Lẻ.”
“Thế hả?” Vern cười lộ cả hàm răng xấu xí. Nụ cười ấy có vẻ mụ mị, như thể việc Billy hài lòng với hành động của cậu ta có tác động không thua gì cú đấm vào cằm. “Cậu nghĩ vậy à?”
Teddy cũng đang toe toét cười. Đoạn cậu ta chau mày và nói: “Ối ối.”
“Sao thế?” Vern hỏi. Cậu ta lại nhấp nhổm, sợ rằng lý do gì đấy để bàn lùi lại vừa xuất hiện trong đầu Teddy... hoặc mớ hổ lốn được xem là đầu Teddy.
“Bố mẹ bọn mình,” Teddy nói. “Nếu bọn mình phát hiện cái xác của đứa nhóc tít ở Nam Harlow vào ngày mai, bố mẹ sẽ biết đêm nay, bọn mình không cắm trại trong cánh đồng sau nhà Vern.”
“Ừ nhỉ,” Chris nói. “Họ sẽ biết bọn mình đi tìm đứa trẻ ấy.”
“Không đâu,” tôi phản bác. Tôi thấy thật ngộ – vừa háo hức vừa sợ vì tôi biết bọn tôi có thể làm trót lọt. Hai cảm xúc hòa vào nhau khiến tôi thấy như bị sốc nhiệt, đầu thì ong lên. Tôi cầm xấp bài lên cho đỡ buồn tay rồi bắt đầu xóc bài. Việc này và cách chơi bài cribbage là tất cả những gì anh Dennis dạy cho tôi dưới tư cách anh hai. Những đứa khác ghen tị cách xóc bài ấy lắm, và tôi thấy tất cả đám bạn tôi biết đều bảo tôi chỉ dạy... mọi người trừ Chris. Tôi đoán Chris là người duy nhất biết chỉ cho người khác cũng giống như cho đi một phần anh Dennis, mà tôi vốn chẳng có nhiều phần của anh, sao tôi nỡ trao đi lung tung.
Tôi nói tiếp: “Bọn mình chỉ việc nói cắm trại trên cánh đồng nhà Vern chán quá vì bọn mình đã làm rất nhiều lần rồi. Thế là cả đám quyết định đi dọc theo đường ray rồi cắm trại trong rừng. Tớ nghĩ có khi bọn mình còn chẳng bị đánh đòn, vì mọi người bận chú tâm vào thứ chúng ta tìm thấy.”
“Bố tớ vẫn sẽ tẩn tớ,” Chris nói. “Dạo này bố tớ gắt lắm.” Cậu ta lắc đầu ủ dột. “Đánh cho chết đi sống lại là đằng khác.”
“Được rồi,” Teddy đứng dậy. Cậu ta vẫn đang nở nụ cười điên rồ, sẵn sàng cất tiếng cười rít rẻ đặc trưng bất cứ lúc nào. “Vậy hẹn ở nhà Vern sau bữa trưa nhé. Nói sao với bố mẹ về bữa tối đây?”
Chris nói, “Tớ, cậu và Gordie có thể bảo mình ăn ở nhà Vern.”
“Còn tớ nói mẹ tớ ăn ở nhà Chris,” Vern nhanh nhảu.
Kế hoạch này sẽ trót lọt nếu không có tình huống khẩn cấp nào ngoài tầm kiểm soát của chúng tôi hoặc vô tình các ông bố bà mẹ gặp nhau. Nhà của Vern và Chris đều không có điện thoại. Ngày ấy, rất nhiều gia đình vẫn xem điện thoại là thứ xa xỉ, nhất là những gia đình thuộc tầng lớp dân đen. Mà không đứa nào trong đám bọn tôi xuất thân từ nhà có của ăn của để.
Bố tôi đã nghỉ hưu. Bố của Vern làm trong nhà máy, đến giờ vẫn chạy con xe DeSoto 1952. Mẹ của Teddy có căn nhà trên đường Danberry và cứ có người muốn là bà sẽ cho thuê. Mùa hè năm ấy, bà không tìm được người thuê; tấm biển “phòng có sẵn nội thất cho thuê” dựng ở cửa sổ phòng khách từ tháng Sáu. Bố của Chris thì khi nào cũng “gắt”, chỉ là ít hay nhiều thôi; lão ta là một kẻ nghiện rượu thỉnh thoảng có chút tiền trợ cấp và dành phần lớn thời gian lảng vảng quán rượu Sukey’s Tavern với Junior Merrill, bố của Ace Merrill cùng một vài thành phần sâu rượu khác trong vùng.
Chris không kể nhiều về bố, nhưng cả đám đều biết cậu ấy ghét cay ghét đắng lão ta. Cứ hai tuần một lần, Chris lại bầm dập, vết bầm tím trên má, trên cổ, một mắt sưng vù, màu như hoàng hôn, có lần cậu còn đến trường với phần sau đầu quấn băng to tướng, vụng về. Những lần khác, cậu ấy không đến trường luôn. Mẹ cậu gọi cho trường xin nghỉ ốm vì cậu bị đập nhừ tử nên không đi nổi. Chris vốn thông minh, vô cùng thông mình là đằng khác, nhưng cậu trốn học nhiều quá, đến độ Halliburton, sĩ quan quản học sinh trốn học suốt ngày đến nhà Chris, lái chiếc xe Chevrolet cũ màu đen với biển dán để KHÔNG CHỞ KHÁCH dán góc kính chắn gió. Nếu Chris trốn học và bị Bertie (chúng tôi gọi như vậy – tất nhiên là sau lưng ông ta) bắt được, ông sẽ kéo cậu trở lại trường và cho Chris bị đình chỉ một tuần. Nhưng nếu Bertie phát hiện Chris ở nhà vì bố đập cậu ta bầm dập, ông ta chỉ bỏ đi, chẳng ừ hử lấy một lời. Phải đến hai mươi năm sau, tôi mới thấy thắc mắc thứ tự ưu tiên này.
Năm trước, Chris bị đình chỉ học ba ngày. Một đống tiền mua sữa vào bữa trưa của lớp đã không cánh mà bay khi đến lượt Chris trực nhật và phải thu tiền, vì cậu là một thành viên gia đình Chambers bần cùng sinh đạo tặc ấy, cậu đã phải nghỉ học ngay cả khi cậu thề mình không hề trộm số tiền. Nghe tin Chris bị đình chỉ, lão Chambers cho Chris vào nằm một đêm ở bệnh viện; lão đã đấm vỡ mũi và cổ tay phải của cậu. Chris đến từ một gia đình không ra gì, đúng thật là thế, và ai nấy đều nghĩ khi lớn lên cậu cũng sẽ như vậy... kể cả bản thân Chris. Anh trai cậu ta đáp lại kỳ vọng của thị trấn một cách xuất sắc và đáng ngưỡng mộ. Frank, anh cả, bỏ nhà đi năm mười bảy tuổi, vào Hải quân rồi vào bóc cuốn lịch dày trong nhà tù Portsmouth vì tội tấn công và hãm hiếp. Anh thứ, Richard (mắt phải trông rất buồn cười, cứ láo liên không ngừng, đó là lý do mọi người gọi anh ta là Nhãn cầu), bỏ học vào năm lớp mười, đàn đúm với Charlie, Billy Tessio và đám du côn phá làng phá xóm.
“Tớ nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ,” tôi bảo Chris. “Còn John và Marty thì sao?” John và Marty DeSpain là hai thành viên còn lại trong hội cạ cứng thường trực của chúng tôi.
“Tụi nó vẫn đang đi xa,” Chris nói. “Phải đến thứ Hai hai đứa mới về.”
“Ồ. Chán thế nhỉ.”
“Vậy bọn mình chuẩn bị xong chưa?” Vern hỏi, vẫn nhấp nhổm không yên. Cậu ta không muốn cuộc nói chuyện đi lạc đề dù chỉ một phút?”
“Tớ nghĩ là rồi,” Chris đáp. “Ai muốn chơi bài tiếp không?”
Chẳng ai hưởng ứng. Chúng tôi háo hức quá, chẳng yên vị mà chơi bài nổi. Chúng tôi leo xuống nhà trên cây, trèo qua hàng rào vào khoảng đất trống, chơi bóng chày qua lại với quả bóng quấn băng keo cũ xì của Vern một lúc nhưng cũng chẳng thấy vui. Trong đầu chúng tôi chỉ có cậu nhóc Brower bị tàu lửa tông, và rằng chúng tôi sẽ đi xem thi thể, hoặc phần còn lại của cậu ấy. Chừng 10 giờ, chúng tôi ai về nhà nấy, kiếm cớ với phụ huynh.