Gửi Red,
Nếu đương đọc thư này thì anh cũng đã ra tù. Bằng cách này hay cách khác, anh đã trở ra. Và nếu đã lặn lội đến đây, có lẽ anh sẵn lòng dấn bước thêm một chút. Tôi nghĩ anh còn nhớ tên thị trấn ấy đúng không? Số là tôi mong tìm được người bằng hữu giúp đưa công chuyện vào guồng.
Tôi mời anh một ly – anh cứ thong thả nghĩ. Tôi sẽ liên tục dõi theo anh. Hãy nhớ rằng hy vọng là điều tốt, Red ạ, có lẽ là điều tuyệt vời nhất trần đời, mà phàm những thứ tuyệt vời sẽ trường tồn. Tôi mong lá thư này đến tay anh, và khi ấy, anh vẫn mạnh giỏi.
Bạn anh,
Peter Stevens.
☆ ☆ ☆
Tôi không đọc lá thư ấy trong cánh đồng. Khiếp sợ bao trùm, tôi chợt cảm thấy mình cần rời khỏi nơi ấy trước khi bị ai đó bắt gặp. Có chút văn vở, tôi đem ra chơi chữ một chút: tôi đang sợ bị bắt quả tang.
Trở về phòng, tôi mới đọc, trong khi mùi bữa tối của những ông già bà cả thoang thoảng bay lên từ cầu thang – Beefaroni, Rice-a-Roni, Noodle Roni. [13E] Chẳng cần nhìn cũng có thể biết lớp người lớn tuổi của Mỹ, những người sống dựa trên thu nhập cố định, tối nay ăn gì: thế nào cũng là một món kết thúc bằng chữ roni .
Tôi mở phong thư, đọc từ đầu chí cuối, đoạn đưa tay ôm đầu, nước mắt giàn giụa. Cùng phong thư còn có hai mươi tờ năm mươi độ mới toanh.
Và giờ, tôi ở đây, trong khách sạn Brewster, lại một lần nữa, tôi trốn chạy khỏi khuôn luật – tôi vi phạm quy tắc trong quá trình tạm tha. Tôi đoán sẽ chẳng ai chặn đường để bắt một tội phạm bị truy nã vì tội danh này – giờ thì tôi nên làm gì đây nhỉ?
Tôi thủ theo bản thảo này. Tôi mang một túi hành lý to cỡ túi bác sĩ, trong đó chứa tất cả tư trang. Tôi có mười chín tờ năm mươi đồng, bốn tờ mười đồng, một tờ năm đồng, ba tờ một đồng và dăm xu lẻ. Tôi đã lấy một tờ năm mươi ra mua xấp giấy này cùng một gói thuốc lá.
Giờ thì tôi nên làm gì đây nhỉ?
Nhưng thật ra hỏi cũng chẳng được tích sự gì. Suy cho cùng chỉ có hai lựa chọn mà thôi. Bận rộn sống hay bận rộn chết.
Trước nhất, tôi phải cất tập bản thảo này vào trong túi. Đoạn tôi sẽ kéo khóa, lấy áo khoác, đi xuống tầng dưới rồi trả phòng, rời khỏi khách sạn xập xệ này. Sau đó, tôi sẽ đến một quán rượu trong trung tâm thị trấn, bỏ tờ năm đô la trước mặt nhân viên pha chế rồi bảo anh ta cho tôi hai ly Jack Daniel’s – một cho tôi, một cho Andy Dufresne. Ngoài một đôi chai bia, đây là những ly rượu đầu tiên tôi uống với tư cách người tự do kể từ năm 1938. Tôi sẽ rời khỏi quán rượu, đi lên đường Spring, đến nhà ga Greyhound, mua vé xe buýt đến El Paso qua thành phố New York. Khi đến El Paso, tôi sẽ mua về đến McNary. Và khi đến được McNary rồi, chắc tôi sẽ có cơ hội tìm xem một lão già từng có tiền án như mình có thể kiếm đường băng qua biên giới vào Mexico hay không.
Tất nhiên tôi nhớ như in cái tên. Zihuatanejo. Cái tên đẹp như vậy, sao quên được.
Tôi chợt thấy lòng bừng sáng, reo vui đến độ tôi không cầm nổi bút chì vì tay cứ run lên. Tôi nghĩ chỉ có người tự do mới cảm nhận được tâm thể hào hứng này, một người tự do đang bắt đầu hành trình dài, bất chấp cái kết còn vô định.
Tôi hy vọng Andy có mặt ở đó.
Tôi hy vọng tôi vượt biên thành công.
Tôi hy vọng được gặp bạn mình, được tay bắt mặt mừng.
Tôi hy vọng Thái Bình Dương xanh tựa giấc mơ tôi.
Tôi hy vọng .