Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2411 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Lát sau, chúng tôi có trao đổi thêm – bằng tông giọng đường hoàng nhưng thật ra nghe có vẻ gượng ép – về việc cả đám đã chứng minh cho lão Milo Pressman gớm ghiếc ấy rằng chúng tôi không phải một đám nhát cáy. Tôi kể chuyện lão chủ tiệm ở chợ Florida cố tình tính giá sai bọn tôi, nghe xong, cả đám chùng xuống, âu sầu lặng thinh suy tư.

Về phần mình, tôi thầm nghĩ phải chăng tung đồng xu ra “pín” thật sự là điềm xui. Họa vô đơn chí, mọi chuyện như thế cũng tồi tệ hết cỡ rồi – thật ra, tôi nghĩ tốt hơn hết cứ nên đi tiếp để bố mẹ tôi đỡ chịu cái khổ có một thằng con trong Nghĩa địa Castle View và thằng còn lại trong Trại cải tạo Thiếu niên Nam Windham. Tôi chắc như đinh đóng cột rằng lão Milo ấy sẽ đến báo cảnh sát ngay khi tầm quan trọng của chi tiết bãi rác vẫn đang đóng cửa lúc vụ chạm trán kia xảy ra thẩm thấu qua hộp sọ dày cui của lão. Khi đó, lão sẽ nhận ra quả thật, tôi đã vào bãi rác trái phép, bất kể đó có phải tài sản công hay không. Có lẽ điều này cho lão cái quyền xúi con chó ngu si của lão tấn công tôi. Và dù Chopper không phải quỷ khuyển như thiên hạ đồn đại, nó dư sức cắn rách đũng quần jeans của tôi nếu tôi không giành chiến thắng trong cuộc chạy đua đến hàng rào. Tất cả những điều này phủ bóng đen lên ngày hôm ấy. Ngoài ra, còn một suy nghĩ u ám lởn vởn trong đầu tôi — rằng đây chẳng phải chuyện đùa, và có lẽ chúng tôi đáng chịu xui rủi. Có lẽ Chúa đang ngầm khuyên chúng tôi về nhà. Suy cho cùng, chúng tôi đi tìm một thằng nhóc đã bị tàu chở hàng cán nát làm gì kia chứ?

Nhưng đâm lao thì phải theo lao, mà chẳng đứa nào muốn dừng.

Cả đám gần đến cây cầu sắt có đường ray bắc ngang con sông thì Teddy òa lên khóc nức nở. Tựa hồ con sóng khổng lồ nội tại đã phá tan hệ thống đê được xây dựng hết sức công phu trong tâm trí. Tôi không đùa đâu – nó bất ngờ và dữ dội như vậy đấy. Cậu ấy vừa khóc vừa co quắp như ăn đấm, cả người rúm lại, tay thôi ôm bụng mà đưa lên mân mê cục thịt dị dạng vốn là hai cái tai. Cậu cứ thế khóc nấc lên dữ dội.

Chúng tôi đờ ra chẳng biết làm gì. Đấy chẳng phải tiếng khóc khi bị bóng văng trúng lúc đang chơi vị trí trung tâm, khi bị bóng đập thẳng lên đầu lúc làm tiền vệ ngoài trong trận bóng bầu dục ở bãi đất hoặc khi ngã xe đạp. Cơ thể cậu chẳng có vấn đề gì. Chúng tôi lùi lại một chút, nhìn bạn mình, hai tay đút túi.

“Tớ bảo này...” Vern dè dặt nói. Chris và tôi nhìn Vern đầy kỳ vọng. “Tớ bảo này” lúc nào cũng là một câu mào đầu rất ổn. Nhưng Vern nói đến đấy thì tắc tị.

Teddy nhoài người lên thanh tà vẹt, một tay che mắt. Trông cậu như thể đang làm động tác quỳ lạy như cảnh trong bộ phim hoạt hình Popeye – “Salami, salami, ngu si.” Chỉ có điều nó chẳng hề buồn cười.

Mãi lúc sau, khi màn bù lu bù loa của cậu đã bớt dữ dội chút đỉnh, Chris bước đến bên Teddy. Cậu ấy là người can trường nhất trong đám chúng tôi (có khi còn cứng rắn hơn cả Jamie Gallant, tôi thầm nghĩ), nhưng cậu còn là người giảng hòa và an ủi người khác hay nhất. Đó là cái tài của riêng cậu. Tôi đã từng chứng kiến cậu ngồi bên vệ đường cạnh một cậu nhóc bị trầy đầu gối, mà thậm chí cậu còn chẳng biết đứa nhóc ấy là ai; khơi gợi cho thằng bé nói về chủ đề gì đó – đoàn xiếc Shrine sắp sửa đến thị trấn hoặc bộ phim hoạt hình Chú chó Huckleberry trên ti vi – cho đến khi đứa nhóc quên mất nó đang bị đau. Chris có biệt tài ấy. Cậu vừa cương lại vừa nhu.

“Nghe này, Teddy, việc gì cậu phải để tâm đến những gì lão già béo phị khốn nạn ấy nói về bố cậu kia chứ? Hả? Tớ nói thật! Cái lão cứt đái ấy toàn nói nhăng cuội thôi. Lời lão nói có thay đổi điều gì không? Hả? Hả? Có không?”

Teddy lắc đầu nguầy nguậy. Những lời ấy chẳng thay đổi điều gì. Nhưng khi nghe người ta thốt lên giữa ban ngày ban mặt một điều làm cậu trăn trở biết bao lần trong đầu khi nằm thao thức trên giường, nhìn ánh trăng chênh chếch ngoài khung cửa sổ, một điều cậu đã lờ mờ, đứt đoạn nghiền ngẫm cho đến khi nó gần như thiêng liêng, để rồi bàng hoàng nhận ra trong mắt người đời, bố cậu chỉ là thằng điên dại... điều đó khiến cậu choáng váng. Nhưng nó chẳng thay đổi điều gì. Bất cứ điều gì hết.

“Bố cậu vẫn từng chiếm đóng bãi biển ở Normandy, đúng không?” Chris nói. Cậu ấy cầm bàn tay nhớp nhúa mồ hôi, cáu bẩn của Teddy rồi vỗ về.

Teddy gật đầu lia lịa, khóc như mưa. Nước mũi thò lò chảy xuống.

“Cậu có nghĩ lão cứt đái kia từng ở Normandy không?”

Teddy lắc đầu thật mạnh. “Kh-Kh-Không!”

“Cậu có nghĩ lão ta biết cậu không?”

“Kh-Không! Không, nh-nh-nhưng…”

“Hay biết bố cậu không? Chẳng lẽ lão ta là đồng đội của bố cậu?”

KHÔNG !” Chỉ cần nghĩ đến điều đó đã đủ khiến cậu ấy tức giận, kinh hãi. Ngực của Teddy phập phồng, nước mắt cứ thế ứa ra. Cậu ta đã vén tóc khỏi tai nên tôi có thể thấy nút nhựa tròn màu nâu của máy trợ thính gắn giữa tai phải. Máy trợ thính còn ra hình ra dạng hơn tai cậu, tôi nói chừng đấy chắc bạn cũng hiểu.

Chris bình lặng nói: “Lời nói rẻ rúng lắm.”

Teddy gật đầu, vẫn chưa ngẩng lên.

“Nhưng lời nói chẳng thể thay đổi những gì bố con cậu có với nhau.”

Teddy gục gặc đầu, không chắc điều đó có đúng hay không. Có người vừa tái định nghĩa nỗi đau của cậu, tái định nghĩa nó bằng những từ bình thường đến choáng váng. Điều đó sẽ

(thằng điên dại)

phải được bóc tách

(bị tâm thần phải giải ngũ)

sau. Thật kỹ. Vào những đêm dài thao thức.

Chris lắc người bạn. “Lão ta chỉ khích cậu thôi,” cậu nói với ngữ điệu dịu dàng chẳng khác nào lời ru. “Lão ta chỉ đang tìm cách khích bác để cậu trèo qua cái rào chết toi ấy thôi, cậu biết mà? Chẳng được tích sự gì đâu. Vô ích thôi. Lão ta chẳng biết cái quái gì về bố cậu. Lão ta chẳng biết gì ngoài những điều lão nghe từ mấy tay bợm rượu ở quán rượu Con Hổ Say. Lão ta chỉ là loại mạt hạng thôi. Đúng không, Teddy? Đúng không nào?”

Teddy đã thôi bù lu bù loa, chỉ còn thút thít. Cậu ta quệt mắt, để lại hai vòng tròn bồ hóng đen thui quanh mắt rồi ngồi dậy.

“Tớ ổn rồi,” cậu nói, tiếng nói của bản thân xem ra đã trấn an cậu. “Ừ, tớ ổn rồi.” Cậu đứng dậy, đeo kính – trong mắt tôi, cậu như thể đang mặc đồ cho khuôn mặt khỏa thân của mình. Cậu khẽ gượng cười, đưa cánh tay lên quệt nước mũi dính trên môi. “Đúng là mít ướt nhỉ?”

“Không đâu,” Vern nói, có phần không thoải mái. “Nếu người ta dám mắng chửi bố tớ...”

“Thì cậu giết chúng chết tươi!” Teddy nhanh nhảu đáp, gần như ngạo mạn. “Cho chúng đi đời. Đúng không, Chris?”

“Đúng” Chris hiền hòa đồng tình rồi vỗ lưng Teddy.

“Đúng không, Gordie?”

“Chuẩn không cần chỉnh,” tôi nói, tự hỏi làm thế nào Teddy có thể thương bố mình đến vậy trong khi ông ta suýt chút nữa đã khiến cậu mất mạng, tự hỏi tại sao tôi chẳng buồn để tâm đến bố mình, trong khi theo như những gì tôi nhớ, bố chưa từng thượng cẳng tay hạ cẳng chân với tôi lần nào trừ năm tôi ba tuổi, thấy thuốc tẩy dưới bồn rửa và lấy ra ăn.

Chúng tôi bước dọc theo đường ray thêm gần hai trăm mét thì Teddy khẽ cất tiếng: “Này, nếu tớ làm các cậu mất vui, tớ xin lỗi nhé. Những gì xảy ra ban nãy ở hàng rào đúng là một màn ngu xuẩn nhỉ.”

“Tớ không chắc tớ muốn chuyến này đi vui vẻ đâu,” Vern chợt nói.

Chris quay sang nhìn bạn. “Ý cậu là cậu muốn quay về hả?”

“Không, hừm!” Khuôn mặt cậu chau mày trầm tư. “Nhưng đi xem xác một đứa trẻ — có lẽ không nên vui vẻ rộn ràng. Các cậu hiểu ý tớ không. Ý tớ là...” Cậu nhìn chúng tôi đầy bối rối. “Ý tớ là, tớ hơi sợ một chút. Các cậu hiểu tớ chứ?”

Không thấy ai nói gì, Vern bèn giải thích tiếp.

“Ý tớ là, thỉnh thoảng tớ lại gặp ác mộng. Ví dụ như... à, các cậu nhớ cái lần Danny Naughton để lại chồng sách cũ kỳ quặc không, những cuốn sách về ma cà rồng và người bị xé xác ấy? Ôi trời ạ, cứ nửa đêm, tớ lại tỉnh giấc vì mơ thấy một kẻ lởn vởn trong nhà với khuôn mặt xanh lè, na ná như vậy, và tớ có cảm giác thứ gì đó đang nấp dưới giường mình và nếu tớ giơ tay ra khỏi giường, thứ đó sẽ chộp lấy tớ...

Cả đám chúng tôi bắt đầu gật gù. Chúng tôi chẳng lạ gì ca đêm. Tuy nhiên, lúc đó, hẳn tôi sẽ phá lên cười nếu bạn bảo rồi một ngày không xa trong tương lai, tôi sẽ đem những nỗi sợ thơ ấu và những lần túa mồ hôi đêm ra đánh cược để thu về cả triệu đô la.

tớ chẳng dám hé răng nói lời nào vì ông anh hai đáng ghét của tớ... chậc, các cậu còn lạ gì Billy... anh ta sẽ kể đầu làng cuối xóm...” Cậu khổ sở nhún vai. “Nên tớ sợ nhìn thấy xác của cậu nhóc ấy nếu, các cậu biết đấy, nếu cậu ấy thực sự bầy hầy...”

Tôi nuốt nước bọt, liếc sang Chris. Cậu trang nghiêm nhìn Vern, gật đầu ý bảo bạn nói tiếp.

“Nếu cậu ấy bầy hầy quá,” Vern nói tiếp, “tớ sẽ gặp ác mộng về cậu ta và tỉnh giấc trong nỗi sợ cậu ta đang ở ngay dưới giường của mình, người nát bấy trong vũng máu như thể vừa bước ra từ một cái máy cắt Saladmaster người ta hay chiếu trên ti vi, chỉ còn nhãn cầu và tóc tai, nhưng vẫn cử động được, cậu có hiểu ý tớ không, vẫn cử động được, và nhăm nhe chộp lấy...”

“Chúa ơi” Giọng Teddy khản đặc. “Câu chuyện kể trước giờ ngủ hay quả.”

“Trời ơi, chứ tớ biết làm sao,” Vern đáp, giọng cậu đầy phòng ngự. “Nhưng tớ cảm thấy bọn mình phải thấy cậu ấy, bất kể gặp ác mộng chăng nữa. Các cậu hiểu không? Đó là việc mình phải làm . Nhưng... nhưng có lẽ chuyến này không nên vui vẻ.”

“Ừ,” Chris khẽ đáp. “Có lẽ nó không nên như thế.”

Vern khẩn khoản cầu xin: “Các cậu sẽ không kể với những đứa khác chứ? Tớ không nói đến ác mộng, ai mà chẳng gặp ác mộng – ý tớ là tỉnh giấc rồi nghĩ có thứ gì dưới gầm giường ấy. Tuổi của tớ mà còn sợ ông ba bị thì bẽ mặt quá.”

Chúng tôi hứa không kể với ai, và rồi bầu không khí im lặng nặng nề lại bao trùm. Mới 3 giờ kém 15, nhưng có cảm giác trễ hơn thế nhiều. Trời nóng như thiêu đốt, mọi thứ thì dồn dập xảy đến. Chúng tôi còn chưa tới Harlow. Chúng tôi sẽ phải liệu mà thu xếp nếu muốn đi được quãng đường dài trước khi trời tối.

Chúng tôi đi ngang qua chỗ hai đường ray phân nhánh với biển hiệu cắm trên cây cột cao gỉ sét, cả đám dừng lại ném than xỉ vào lá cờ bằng thép trên cùng nhưng chẳng ai ném trúng. Tầm 3 giờ 30 phút, chúng tôi đến sông Castle và cầu sắt đỡ đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »