Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2413 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Thời điểm ấy vào năm 1960, con sông rộng hơn chín mươi mét; sau này, thỉnh thoảng tôi lại quay về để ngắm con sông và nhận ra qua tháng năm, con sông cứ dần thu hẹp lại. Người ta suốt ngày đem con sông ra làm đủ trò, cố tận dụng nó tốt hơn cho nhà máy, họ xây dựng nhiều đập đến độ con sông được thuần hóa hẳn. Nhưng ngày đó, chỉ có ba con đập suốt cả chiều dài con sông chảy qua New Hampshire và nửa địa phận Maine. Con sông Castle năm xưa vẫn tự do tung hoành, và cứ hai mùa xuân một lần, nó lại tràn bờ, làm ngập Tuyến đường 136 ở Harlow, Nhà ga Danvers hoặc cả hai.

Hiện tại, vào cuối mùa hè khô nóng nhất miền Tây Maine từng chứng kiến kể từ thời Đại khủng hoảng, con sông vẫn rất rộng. Từ vị trí chúng tôi đứng, vốn thuộc Castle Rock, khu rừng rậm rì bên địa phận Harlow trông cứ như một đất nước hoàn toàn xa lạ. Cây thông và cây vân sam vùng đất ấy ngả sắc xanh dương trong trời chiều chói lòa nóng nực. Đường ray băng qua sông, cách mặt nước mười lăm mét, được chống đỡ bằng các trụ cầu bằng gỗ tẩm nhựa và các thanh xà đan xen. Nước nông đến độ nếu nhìn xuống dưới, ta có thể trông thấy đầu nắp bịt xi măng được lắp ba mét trong lòng sông để cố định cây cầu.

Bản thân cây cầu cũng khá kém – đường ray chạy dọc một sân ga gỗ dài và hẹp loại xe lửa 6x4. Có một khoảng trống chừng 10 phân giữa các thanh xà, từ đó ta có thể nhìn thẳng xuống nước. Hai bên, đường ray cách mép cầu sắt chưa tới nửa mét. Nếu tàu trờ tới, có thể vẫn đủ chỗ để ta né mà không bị cán nát như tương... nhưng cơn gió tạo nên từ tốc độ vũ bão của con tàu chắc chắn sẽ hất ta ngã xuống đống đá ngay bên dưới mặt nước nông đang róc rách chảy mà chết tươi.

Nhìn cây cầu sắt, cả đám chúng tôi cảm thấy nỗi sợ bắt đầu râm ran trong bụng... và hòa trộn lấn cấn với nỗi sợ ấy là sự hào hứng khi được chơi lớn, một màn cực lớn là đằng khác, một phi vụ ta có thể ba hoa chích chòe suốt vài tuần sau khi về nhà... ấy là nếu ta về được đến nhà. Ánh sáng kỳ dị lại len lỏi vào mắt Teddy, và tôi nghĩ trong mắt cậu ta lúc này không phải cây cầu đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất mà là bãi biển cát trắng trải dài, hàng nghìn con tàu đổ bộ giữa sóng biển tung trắng xóa, mười nghìn lính Mỹ hành quân dọc bãi cát, bốt chiến binh lún xuống. Họ đang nhảy qua những cuộn dây kẽm gai! Ném lựu đạn vào công sự! Xông pha giữa mưa bom lửa đạn!

Chúng tôi đứng cạnh đường ray, chỗ than xỉ đổ xuống rìa con sông, vị trí tiếp giáp giữa đường đắp và cây cầu sắt. Nhìn xuống dưới, tôi có thể thấy sườn dốc bắt đầu tức dần. Than xỉ dần nhường chỗ xám. Xa xa cho những bụi cây lởm chởm, xù xì và những phiến bên dưới, vài cây linh sam còi cọc trơ rễ đang quằn quại dành đất sống giữa những khe nứt của tảng đá; tưởng chừng chúng đang cúi nhìn hình bóng thảm hại của bản thân phản chiếu dưới nước.

Ở vị trí này, con sông Castle có vẻ sạch sẽ vô cùng; ở Castle Rock mới chỉ có nhà máy dây chuyền dệt may của Maine xuất hiện. Nhưng dưới sông chẳng thấy cá tôm tung tăng bơi lội, dù nước trong đến mức nhìn thấy đáy – ta phải đi thêm 16 ki lô mét lên thượng nguồn về phía New Hampshire thì may ra mới thấy cá bơi lội ở Castle. Chẳng có cá, và dọc theo mép sông, ta có thể trông thấy bọt đóng thành vòng quanh một vài tảng đá – thứ bọt màu ngà đã cũ. Mùi của con sông cũng chẳng dễ chịu gì cho cam; y như mùi như sọt đựng đầy khăn tắm mốc meo vậy. Chuồn chuồn đậu xuống mặt nước, thoải mái đẻ trứng mà chẳng mảy may lo ngại. Không có con cá hồi nào đớp chúng. Trời ạ, đến cả cá lòng tong còn không có kia mà.

“Chà,” Chris khẽ nói.

“Nào,” Teddy nói đầy ngạo mạn và nhanh nhảu. “Đi thôi.” Chưa gì, cậu ta đã đi một mình một phách, bước trên khung đường ray 6x4 giữa những thanh ray ánh lên chói lòa.

“Tớ bảo,” Vern dè dặt cất tiếng, “có ai trong các cậu biết chuyến tàu tới là khi nào không?”

Cả đám chúng tôi nhún vai.

Tôi cất tiếng: “Có một cây cầu tuyến số 136...”

“Này, thôi đi, cậu cho tớ xin!” Teddy ré lên. “Như thế có nghĩa phải đi thêm 8 ki lô mét xuống hạ lưu sông phía này rồi vòng ngược thêm 8 ki lô mét nữa phía bên kia... Vậy thì đến tối mới xong! Nếu chúng ta băng qua cây cầu sắt, chúng ta có thể đến cùng một nơi chỉ trong mười phút !”

“Nhưng nếu tàu tới thì không có chỗ nấp,” Vern nói. Cậu không nhìn Teddy mà hướng mắt nhìn xuống con sông róc rách chảy.

“Mẹ kiếp, làm quái gì có!” Teddy bực bội. Cậu lẳng chân qua mép cầu rồi giữ một trụ gỗ giữa đường ray. Cậu không thòi ra quá xa – giày của cậu suýt chút nữa chạm lên mặt đất – nhưng chỉ cần nghĩ đến việc làm hành động ấy giữa sông với độ cao 15 mét và một con tàu gầm rú ngay trên đầu, loại tàu khéo sẽ làm văng vài cục đá nóng vào tóc tôi và ra sau cổ... những điều đó chẳng khiến tôi sung sướng vui vẻ chút nào.

“Thấy không, dễ òm ấy mà,” Teddy nói. Cậu trượt xuống bờ đắp, phủi tay rồi trèo lên lại chỗ chúng tôi.

“Cậu bảo với tớ cậu định vắt vẻo như vậy nếu con tàu chở hàng hai trăm toa trờ tới sao?” Chris hỏi. “Cậu cứ thế lấy tay bấu víu suốt năm, mười phút à?”

“Cậu nhát hả?” Teddy hét lên.

“Không, tớ chỉ hỏi cậu định làm gì thôi,” Chris nói, cười toe. “Gì mà gắt.”

“Nếu cậu muốn thì cứ việc đi đường vòng!” Teddy oang oang. “Ai thèm quan tâm? Tớ sẽ đợi cậu! Tớ sẽ đánh một giấc!”

“Một con tàu đã chạy qua rồi,” tôi lưỡng lự lên tiếng. “Và có lẽ một ngày chỉ có tầm một hoặc hai con tàu chạy qua Harlow thôi. Các cậu nhìn này.” Tôi dùng một chân đá đám cỏ dại mọc qua tà vẹt. Không có cỏ dại mọc giữa đường sắt chạy giữa Castle Rock và Lewiston.

“Đấy. Thấy chưa?” Teddy đắc thắng.

“Nhưng không phải không thể,” tôi nói thêm.

“Ừ,” Chris nói. Cậu chỉ chằm chằm nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh. “Tớ thách cậu đấy, Lachance.”

“Ai thách thì đi trước.”

“Được thôi,” Chris đồng tình. Cậu quay sang nhìn cả Teddy và Vern. “Có ai gan thỏ đế ở đây không?”

“KHÔNG!” Teddy hét vang.

Vern đằng hắng, khục khặc trong họng, lại đằng hắng lần nữa rồi khẽ bảo “Không”. Câu nở nụ cười yếu ớt và mệt mỏi.

“Tốt lắm,” Chris nói... nhưng cả bọn, ngay cả Teddy, đã lưỡng lự trong ít phút, mệt mỏi nhìn theo đường ray xe lửa. Tôi quỳ xuống, cầm chặt trong tay một thanh đường ray sắt, chẳng buồn quan tâm nó nóng rẫy đến độ rộp cả da. Đường ray im lìm.

“Ổn rồi,” tôi nói, nói câu này với cái gã nhảy sào trong bụng tôi. Có cảm giác hắn đã cắm cây sào thẳng vào hai hòn của tôi rồi dạng chân ngồi chễm chệ ngay tim tôi.

Chúng tôi đi thành một hàng lên cầu sắt: Chris đi đầu tiên, sau đó là Teddy, rồi Vern còn tôi đi cuối đội hình vì tôi là kẻ đã nói ai thách đi trước. Chúng tôi đi trên những thanh tà vẹt giữa các đường ray, và dù có sợ độ cao hay không vẫn phải nhìn xuống chân. Chỉ cần bước chệch một bước, ta sẽ hụt chân xuống tận bẹn, có khi còn lĩnh thêm mắt cá chân gãy.

Con đường đắp dần lùi lại phía sau, và mỗi bước chân lại càng củng cố quyết định của chúng tôi thêm vững chắc... và càng khiến chúng tôi có cảm giác mình đang đâm đầu vào chỗ chết. Tôi dừng chân để ngước nhìn khi thấy xa xa dưới chân, đất đá đã nhường chỗ cho dòng nước. Chris và Teddy đi trước một đoạn dài, gần như ở giữa cầu, Vern thì chập chững đi từ từ đằng sau, dán mắt nhìn xuống chân. Trông cậu như bà già đang thử đi cà kheo, đầu cúi xuống, lưng cong như lưng tôm, hai tay dang ngang giữ thăng bằng. Tôi quay ra nhìn sau lưng. Xa quá đi mất. Giờ tôi phải đi tiếp, không phải vì một con tàu có thể lao đến. Nếu tôi quay lại, cả đời này, tôi sẽ là thằng thỏ để.

Vậy nên tôi tiếp tục đi. Sau một hồi nhìn xuống chuỗi tà vẹt tưởng chừng vô tận và loáng thoáng nhìn thấy nước chảy giữa các khe hở, tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt và mất phương hướng. Mỗi lần đặt chân xuống, một phần não tôi cứ đinh ninh nó sắp sửa nhào ra giữa tầng không, dù tôi có thể thấy nó hay không.

Bỗng chốc, tôi ý thức được toàn bộ những tiếng động bên trong và bên ngoài tôi, tựa hồ dàn nhạc điên khùng đang chuẩn bị nhạc cụ để trình diễn. Tiếng tim tôi đập thình thịch đều đều, tiếng máu chảy rần rật trong tai tựa hồ tiếng trống đánh bằng dùi dạng cọ, tiếng gân ken két như dây đàn violin được chỉnh cao chót vót, tiếng dòng sông rì rầm không ngơi nghỉ, tiếng châu chấu reng réc bào vào vỏ cây cứng, tiếng hót đơn điệu của chú chim bạc má mũ đen, và xa xa vắng lại tiếng chó sủa. Có lẽ là Chopper. Thứ mùi mốc meo của sông Castle xộc vào mũi tôi. Cơ chân tôi run lên. Tôi cứ tự nhủ trong đầu nếu tôi thụp xuống bò bằng hai tay hai chân rồi cứ thế di chuyển trên bốn chi thì sẽ an toàn hơn biết mấy (có khi còn nhanh hơn). Nhưng còn khuya tôi mới làm thế – không ai trong chúng tôi sẽ làm vậy. Nếu những bộ phim chiếu sáng thứ Bảy ngoài rạp Gem dạy chúng tôi điều gì, thì đó chính là Chỉ Kẻ Thua Cuộc Mới Bò Lết. Đó là một trong những chân lý tối thượng của Phúc Âm Theo Hollywood. Người tốt bước đi dõng dạc, hiên ngang, và nếu gân cốt của bạn kèn kẹt như dây đàn violin chỉnh quá tay vì adrenaline đang dâng lên trong cơ thể bạn, nếu bắp đùi bạn run bần bật cũng vì lý do ấy thì cắn răng mà chịu đi.

Tôi phải dừng ngay giữa cầu và ngẩng đầu nhìn trời hồi lâu. Cảm giác choáng váng càng lúc càng tệ. Tôi thấy những thanh tà vẹt ảo ảnh – chúng như nổi lềnh bềnh trước mũi tôi. Và rồi chúng phải đi, tôi thấy ổn trở lại. Nhìn phía trước, tôi thấy mình sắp sửa bắt kịp Vern, lúc này đang nhích như sên bò. Chris và Teddy đã đi qua gần hết cây cầu.

Và dù rằng tôi đã viết bảy cuốn sách về những nhân vật có dị năng như đọc tâm trí kẻ khác hoặc đoán trước tương lai, đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi phát ra siêu năng lực. Tôi dám chắc là thế; còn không thì biết giải thích thế nào? Tôi ngồi xổm xuống, khum bàn tay quanh thanh ray phía bên trái. Nó rung lên trong tay tôi. Nó rung mạnh đến mức tôi có cảm giác như thể đang nắm một bầy rắn kim loại độc chết người.

Bạn từng nghe cụm từ “sợ đến són ra quần” rồi phải không? Tôi biết ý nghĩa của cụm từ ấy – ý nghĩa chính xác của nó. Cách nói có vẻ sáo rỗng thật đấy, song chuẩn xác vô cùng. Sống đến lúc này, tôi đã có nhiều lần sợ, sợ đến mất hồn vía, nhưng chưa có lần nào tôi lại sợ như khoảnh khắc ấy, tay cầm thanh ray nóng rẫy đang bần bật nhịp đập. Có cảm giác trong phút chốc, lục phủ ngũ tạng từ họng trở xuống đờ đẫn hẳn, cứ thể tê dại bên trong cơ thể. Một dòng nước tiểu rỉ xuống đùi trong của tôi. Miệng tôi há ra. Không phải tôi mở miệng mà nó tự há hốc, cằm buông thõng như cánh cửa lật vừa đột ngột tháo chốt bản lề. Lưỡi tôi cứng lại, ép vào bên trong miệng khiến tôi muốn ngạt thở. Cơ bắp tôi cứng đờ. Đó là điều tệ hại nhất. Các bộ phận của tôi tê dại, nhưng cơ bắp như đang bị khóa cứng lại, chẳng động đậy được. Điều này chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, tuy nhiên theo dòng thời gian mà tôi cảm nhận, nó dài tựa thiên thu.

Mọi đầu vào cảm xúc như sắc bén hơn, tựa hồ năng lượng vừa đột ngột tăng vọt trong dòng điện chảy qua não tôi, kéo mọi thứ từ 110 vôn lên 220 vôn. Tôi có thể nghe thấy tiếng một chiếc máy bay vụt qua trên bầu trời gần đó, thậm chí còn tranh thủ ước gì mình được đi máy bay, thư thái ngồi cạnh cửa sổ với lon Coca-Cola trên tay, biếng lười ngắm nhìn con sông lấp lánh dát bạc mà mình chẳng biết tên bên dưới. Tôi có thể thấy từng chỗ tựa gỗ hoặc lỗ thủng trên thanh tà vẹt tẩm nhựa mà tôi đang ngồi lên. Và từ khóe mắt, tôi có thể trông thấy thanh ray mà tay tôi vẫn nắm chặt, ánh lên điên dại. Rung động từ thanh ray ấy thấm đẫm vào tay tôi tới mức khi tôi buông ra, tay tôi vẫn rung lên, các đầu mút thần kinh cứ thế va đập vào nhau hết lần này đến lần khác, râm ran giống như tay chân bị tê cứng sau khi giữ nguyên tư thế quá lâu. Tôi có thể cảm nhận vị nước bọt của mình, châm chích như có điện, chua lè và quánh lại quanh nướu. Tệ hơn cả, khủng khiếp hơn cả, tôi chưa nghe thấy tiếng tàu lửa, chưa xác định được nó đang lao đến từ đằng trước hay đằng sau, hoặc nó gần xa thế nào. Nó vô hình. Nó tẩm ngẩm tầm ngầm, ngoại trừ thanh ray đang rung lên kia. Đó là thứ duy nhất báo hiệu nó sắp đến. Hình ảnh Ray Brower bị cán nát như tương và hất xuống rãnh như chiếc túi giặt bị xé toạc hiện lên trước mắt tôi. Chúng tôi sẽ chịu chung số phận với cậu ta, hoặc chí ít là Vern và tôi, hoặc ít nhất là tôi. Chúng tôi đã tự mời bản thân tham gia đám ma của chính mình.

Suy nghĩ ấy chọc thủng trạng thái tê liệt, tôi đứng bật dậy. Người nào trông thấy hẳn sẽ liên tưởng tôi với con rối bật ra từ trong hộp, nhưng tôi có cảm giác mình như thằng nhóc đang trong màn quay chậm dưới nước, không phải bật lên 1 mét rưỡi không khí mà là 150 mét nước, chuyển động chậm thật chậm, rể rà khủng khiếp trong khi nước dùng dằng tạo lối.

Nhưng cuối cùng, tôi cũng đã ngoi lên mặt nước.

Tôi hét lên: “CÓ TÀU!”

Chút tê liệt cuối cùng biến mất, tôi bắt đầu co giò chạy.

Đầu của Vern quay ngoắt ra sau. Sự bất ngờ khiến mặt cậu ta méo mó chẳng khác nào khuôn mặt trong truyện tranh, được viết bằng khổ chữ to như trong cuốn sách vỡ lòng Dick và Jane. Nhìn tôi vụng về, loạng choạng nháo nhào chạy, nhảy từ cái tà vẹt chênh vênh đến kinh người này sang cái tà vẹt tiếp theo, cậu biết tôi không đùa. Cậu ấy cũng vùng chạy.

Cách đó một khoảng xa, tôi có thể trông thấy Chris bước khỏi thanh tà vẹt xuống đường đắp an toàn, vững chắc, và bỗng tôi ghét cậu với một nỗi căm hờn xanh đến chói lòa, dồi dào và đắng ngắt như nhựa lá tháng Tư. Cậu ta an toàn rồi. Thằng khốn ấy an toàn rồi. Tôi nhìn cậu ngồi thụp xuống, chộp lấy một thanh ray.

Suýt chút nữa thì chân trái của tôi trượt xuống dưới. Tôi quảng quàng quơ hai tay, mắt tôi nóng bừng như vòng bi trong một cỗ máy quá công suất, lấy lại thăng bằng rồi chạy tiếp. Giờ thì tôi đang sát sau lưng Vern. Chúng tôi chạy được nửa đường thì tôi mới nghe thấy tiếng tàu hỏa. Nó chạy từ đằng sau chúng tôi, từ bên phía Castle Rock của con sông. Tiếng xình xịch chầm chậm dần cao thêm một chút, chia thành tiếng rền của động cơ diesel và tiếng cao hơn, ma mị hơn của bánh xe to lớn nhiều rãnh nặng nề nghiến xuống đường ray.

“Ôiiiiiiii, mẹ kiếp! ” Vern hét lên.

“Chạy đi, đồ nhát cáy!” tôi hét lên rồi đập lưng cậu bạn.

“Tớ không chạy được! Tớ ngã mất!”

“Nhanh nữa lên!”

“ÔIIIIIIIII, MẸ KIẾP!”

Nhưng chí ít cậu cũng tăng tốc, cậu bù nhìn lóng ngóng với tấm lưng trần cháy nắng, cổ áo thun đung đưa dưới mông. Tôi có thể thấy mồ hôi rịn ra trên hai vai đang lột da thành những hạt cườm nho nhỏ. Tôi có thể thấy lông tơ sau gáy cậu. Cơ bắp cậu hết siết lại rồi thả lỏng, siết lại rồi thả lỏng, hết lần này đến lần khác. Cột sống của cậu hẳn lên thành một chuỗi, mỗi chỗ lồi để lại hình bán nguyệt nho nhỏ – tôi có thể trông thấy những chỗ lồi này càng tiến tới gần cổ thì càng gần nhau. Cậu vẫn đang xách túi nệm của mình, tôi cũng thế. Chân của Vern đạp thịch thịch trên các thanh tà vẹt. Suýt chút nữa cậu ấy đã hụt chân, cả người đổ tới trước, hai tay giơ thẳng, và tôi khẽ đập lên lưng cậu để cậu tập trung đi tiếp.

“Gordie tớ không chạy được ÔIIIIIIIII, MẸ KIẾP...”

“Nhanh nữa lên, thằng chết toi này!” Tôi gầm lên, và hình như tôi đang lấy làm hào hứng thì phải?

Phải... đúng là tôi đang hào hứng theo một kiểu dị hợm, tự hủy hoại bản thân mà tôi chỉ cảm thấy khi xỉn quắc cần câu, không biết ất giáp gì. Tôi đang lùa Vern Tessio như người chăn gia súc lùa con bò thượng phẩm đến chợ. Và có lẽ cậu cũng đang hào hứng tận hưởng nỗi sợ của mình giống tôi, lu loa như con bò, gào thét ầm ĩ, túa mồ hôi, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn phì phò hết công suất, vụng về giữ thăng bằng, cứ thế nhào tới trước.

Giờ thì tiếng của con tàu đã to hẳn, động cơ của nó ầm ì như sấm động. Tiếng còi hiệu vang lên khi tàu băng qua vị trí đường ray phân nhánh, chỗ chúng tôi đã dừng để ném than xỉ vào lá cờ đường ray. Cuối cùng tôi đã có cho mình con quỷ khuyển, dù muốn hay không. Tôi chờ cho cây cầu sắt bắt đầu rung chuyển dưới chân. Điều đó xảy ra nghĩa là con tàu ngay sau chúng tôi.

“NHANH NỮA LÊN, VERN! NHAAANH LÊN!”

“Ôi lạy Chúa Gordie ơi lạy Chúa Gordie ơi Chúa ơi ÔIIIIIII, MẸ KIẾP!

Còi điện của con tàu chở hàng chợt xé toạc không khí thành trăm mảnh bằng một hồi còi to và dài, khiến tất cả những gì bạn từng thấy trong phim hoặc truyện tranh hoặc những gì bạn mơ mộng tan thành mây khói, cho bạn biết thứ mà thật ra cả anh hùng lẫn kẻ hèn nhát thật sự nghe thấy khi tử thần lao đến trước mặt:

TTTTTTTUUUUUUU! TTTTTTTUUUUUUU!

Và rồi Chris đứng ngay bên dưới chúng tôi, phía bên phải, Teddy đứng đằng sau, cặp kính phản chiếu ánh mặt trời, cả hai hô đúng một từ, đó là từ nhảy ! nhưng con tàu đã hút hết máu ra khỏi từ ấy, chỉ để lại hình thù của nó nơi miệng hai cậu bạn. Cây cầu sắt bắt đầu rung lắc khi con tàu chạy lên. Chúng tôi nhảy xuống.

Vern đáp thẳng vào đất cát, xỉ than, tôi rơi xuống ngay bên cạnh, gần như đè lên cậu. Tôi không trông thấy con tàu, cũng chẳng biết người lái tàu có thấy chúng tôi không – vài năm sau, khi tôi nhắc đến khả năng ông ấy không thấy chúng tôi với Chris, cậu đáp: “Họ không kéo còi như vậy cho vui đâu, Gordie ạ.” Nhưng biết đâu được; có khi ông ấy kéo còi mà chẳng suy nghĩ gì nhiều. Tôi đoán thế. Còn ngay lúc đó, những tiểu tiết như vậy chẳng quan trọng. Tôi đưa hai tay lên bịt tai, vục mặt xuống lớp đất cát nóng hổi khi con tàu chở hàng chạy qua, kim loại ma sát vào nhau, không khí quất vào chúng tôi. Tôi chẳng ham gì nhìn nó. Con tàu chở hàng ấy dài lắm, nhưng tôi không ngước lên nhìn dù chỉ một chút. Trước khi nó chạy qua hẳn, tôi cảm nhận một bàn tay ấm áp trên cổ mình, và biết đó là Chris.

Khi tàu đi hẳn – khi tôi chắc chắn nó đã đi hẳn – tôi ngẩng đầu như người lính ló ra khỏi hố cá nhân sau một ngày dài pháo kích càn quét. Vern vẫn nằm bẹp dưới đất, run lẩy bẩy. Chris khoanh chân ngồi giữa chúng tôi, một tay áp vào cần cổ đẫm mồ hôi của Vern, tay còn lại vẫn áp vào cổ tôi.

Mãi lúc sau, Vern ngồi dậy, cả người run cầm cập, liếm môi liên tục, Chris nói: “Uống Coca-Cola không mọi người? Ngoài tớ, có ai muốn làm một chai không?”

Cả đám chúng tôi đều muốn làm một chai.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »