Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2414 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Đi chừng bốn trăm mét dọc theo phía Harlow, đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất chạy thẳng vào rừng. Mảng rừng rậm rạp dốc xuống một khu vực đầm lầy. Ở đây toàn muỗi to như máy bay chiến đấu, được cái rất mát... mát đến dễ chịu cả lòng.

Chúng tôi ngồi trong bóng râm uống Coca-Cola. Vern và tôi trùm áo qua vai để không bị muỗi đốt, còn Chris và Teddy cứ thế trần trùng trục đến tận hông, trong bình tĩnh và thản nhiên như hai người Eskimo ngồi trong nhà xây bằng băng đá. Chúng tôi ngồi đó chưa được năm phút thì Vern đã đi về phía bụi cây và ngồi thụp xuống để giải quyết nỗi buồn, tạo đà cho một tràng chọc ghẹo và huých tay khi cậu quay lại.

“Con tàu khiến cậu sợ cỡ đó luôn hả, Vern?”

“Không,” Vern nói. “Tớ đã định đi nặng sau khi băng qua cây cầu, tớ buồn đi, hiểu không hả?”

Verrrrrrrn ?” Chris và Teddy ngân nga.

“Thôi đi, mấy tên này, tớ buồn đi mà. Tớ nói thật.”

“Vậy cậu không phiền cho bọn tớ kiểm tra đũng quần Jockey của cậu xem có bĩnh ra sô cô la lỏng Hershey không chứ?” Teddy hỏi, Vern phá lên cười, cuối cùng cũng hiểu mình đang bị trêu.

“Đồ chết băm chết vằm.”

Chris quay sang tôi. “Con tàu có khiến cậu sợ không, Gordie?”

“Không” tôi nói rồi hớp một ngụm nước ngọt.

“Chỉ giỏi ra vẻ, cái tên này.” Cậu đấm vào tay tôi.

“Thật đấy! Tớ không sợ tí nào.”

“Hả? Cậu không sợ thật à?” Teddy dè chừng nhìn tôi.

“Không. Tớ hồn xiêu phách tán rồi, sợ gì nữa.”

Lời tôi nói khiến mọi người nghiêng ngả, kể cả Vern, chúng tôi phá lên cười nắc nẻ. Và rồi chúng tôi cứ thế ngả ra, thôi không bông đùa nữa, chỉ nhấm nháp Coca-Cola trong im lặng. Cơ thể tôi ấm áp, tràn nhựa sống và bình an tận đáy lòng. Mọi thứ chợt trở nên đáng quý đến vô ngần, và dù chẳng thể cất thành lời suy nghĩ ấy, tôi thấy cũng chẳng sao – có lẽ cái đáng quý ấy là thứ tôi muốn giữ riêng cho bản thân mình.

Tôi nghĩ ngày hôm ấy, tôi đã lờ mờ hiểu một chút điều gì khiến đàn ông là những kẻ liều mình bất chấp. Vài năm trước, tôi trả hai mươi đô la để chứng kiến Evel Kneivel nhảy qua Hẻm núi Sông Rắn, vợ tôi được phen sợ mất mật. Cô ấy bảo nếu tôi sinh ra vào thời La Mã, tôi sẽ ngồi trong Đấu trường nhấm nháp nho và xem sư tử móc ruột người theo đạo Cơ Đốc. Cô ấy nhầm rồi, dù tôi khó lòng giải thích lý do tại sao (và thật ra, tôi nghĩ vợ tôi tưởng tôi trêu cô ấy). Tôi không mạnh tay chi ra hai mươi đô la chỉ để nhìn anh ta thiệt mạng trên sóng truyền hình mạch kín phát toàn quốc, dù tôi khá chắc điều đó sẽ xảy ra. Tôi đi vì những bóng tối lúc nào cũng ẩn sau mắt chúng ta, vì thứ mà Bruce Springsteen gọi là bóng đêm nơi rìa thị trấn trong một bài hát, và vào lúc này hay lúc khác, tôi nghĩ ai cũng muốn thách thức thứ bóng tối ấy, dù người trần mắt thịt chúng ta chỉ có thân xác cọc cạch mà vị Chúa hay bông lơn trao cho. Không... không phải thân xác ta cọc cạch mà chính là vì thân xác ta cọc cạch.

“Này, cậu kể câu chuyện ấy đi, bất ngờ lên tiếng, Chris nhỏm người dậy.

“Câu chuyện gì kia?” tôi hỏi, dù có lẽ tôi hiểu ý cậu.

Lúc nào tôi cũng cảm thấy không thoải mái khi đến lượt tôi kể chuyện, dù cả đám đều có vẻ thích nghe – muốn kể chuyện, thậm chí muốn viết chúng vào giấy... có lẽ điều đó khá dị thường nên thành ra hay ho, như có ước mơ trở thành nhân viên thanh tra hệ thống thoát nước hoặc kỹ sư giải đua Công thức 1. Richie Jenner, một cậu bạn chơi chung với chúng tôi cho đến khi gia đình chuyển đi Nebraska vào năm 1959, là người đầu tiên nhận ra tôi muốn theo nghiệp văn chương khi lớn lên, rằng tôi muốn lấy nó làm cần câu cơm chính cho mình. Chúng tôi đang chơi đùa trong phòng tôi thì cậu này tìm thấy một đống tài liệu viết tay dưới chồng truyện tranh trong thùng giấy cất trong tủ quần áo của tôi. Cái gì thế này? Richie hỏi. Không có gì đâu, tôi nói rồi cố lấy lại. Richie giơ những trang giấy ra xa tầm với của tôi... và tôi phải thừa nhận tôi không cố hết sức để giật lại. Tôi nửa muốn cậu ấy đọc chúng, nửa không – mớ hỗn độn khó chịu của tự hào và ngượng ngùng đến giờ vẫn chẳng thay đổi nhiều cho lắm khi có ai đó ngỏ ý muốn xem tác phẩm của tôi. Việc sáng tác được thực hiện một cách bí mật, tương tự như thủ dâm – à tôi có một người bạn đã từng làm những điều như viết truyện trong cửa kính trưng bày của hiệu sách và trung tâm thương mại, nhưng anh này vốn là người can đảm đến độ gần như điên rồ, típ người bạn sẽ muốn giữ bên cạnh khi bạn xui xẻo ngã xuống vì lên cơn đau tim trong thành phố chẳng ai quen biết. Còn đối với tôi, nó lúc nào cũng như tình dục, và lúc nào cũng thảm bại – nó chỉ như hành động thủ dâm của cậu thiếu niên ngây ngô trong buồng vệ sinh khóa kỹ cửa.

Richie ngồi cuối giường, cứ thế say sưa đọc cả buổi chiều những thứ tôi viết, đa phần chịu sự ảnh hưởng của những cuốn truyện tranh với nội dung từng khiến Vern gặp ác mộng. Đọc xong, Richie ngước nhìn tôi với ánh mắt mới lạ khiến tôi thấy mình thật dị thường, như thể cậu vừa bị ép phải đánh giá lại nhân cách của tôi. Cậu cất giọng: Cậu viết giỏi lắm đấy. Sao cậu không đưa những thứ này cho Chris đọc? Tôi bảo không, tôi muốn giữ nó là bí mật, thấy vậy, Richie thắc mắc: Tại sao thế? Nó ngầu mà. Cậu chẳng phải loại nhát gan hay nhát cáy. Ý tớ là, nó cũng chẳng phải thơ thẩn gì.

Nhưng tôi vẫn bắt cậu hứa không kể với ai về những câu chuyện của tôi, tất nhiên là cậu ấy ba hoa với người khác, hóa ra đa phần mọi ười đều thích đọc thứ tôi viết, chủ yếu về việc bị thiêu sống hoặc một tên tội phạm trỗi dậy từ cõi chết, giết chết bồi thẩm đoàn đã từng kết tội hắn bằng Mười Hai Cách Lý Thủ, hoặc một gã phát điên và xẻ hàng loạt người thành những miếng cốt lết thịt bê trước khi vị anh hùng Curt Cannon “bắn gã điên thua loài cầm thú đang gào thét kia thành nghìn mảnh bằng một loạt phát súng từ khẩu súng lục bán tự động Colt. 45 bốc khói.”

Trong truyện tôi viết, lúc nào cũng là phát súng chứ không bao giờ là viên đạn.

Để đổi không khí, tôi có viết một số truyện với bối cảnh Le Dio. Le Dio là một thị trấn ở Pháp, và vào năm 1942, một toán lính bộ binh Mỹ mệt mỏi và tuyệt vọng tìm cách lấy lại nó từ tay phát xít Đức (sau đó hai năm, tôi mới phát hiện phải đến năm 1944, quân Đồng Minh mới đổ bộ đến Pháp). Họ bền bỉ tìm cách giành lại thị trấn này, chiến đấu giành từng con đường trong khoảng bốn mươi câu chuyện mà tôi viết từ năm chín tuổi đến năm mười bốn tuổi. Teddy thích mê loạt truyện Le Dio, và tôi nghĩ tôi viết chục chương cuối cùng là dành cho cậu ấy – thời điểm đó, tôi đã ngán Le Dio đến tận cổ và chán viết những câu như Mon Dieu, Cherchez le Boche! và Fermez le porte! Ở Le Dio, nông dân Pháp lúc nào cũng rít ré bắt binh lính Mỹ Fermez le porte ! Thế mà Teddy cứ say mê khòm lưng, cắm cúi đọc những trang truyện ấy, mắt mở to, hàng lông mày rịn mồ hôi, khuôn mặt nhăn nhỏ. Có những lúc tôi gần như nghe thấy tiếng súng máy Browning được làm mát bằng không khí và tiếng pháo phòng không xé gió trong đầu cậu ta. Cải cách cậu ta gào thét đòi đọc thêm truyện về Le Dio vừa khiến tôi mừng thầm, vừa khiến tôi rùng mình.

Hiện giờ, khi viết lách đã trở thành công việc của tôi, niềm vui thích đã giảm đi chút đỉnh, còn cảm giác vui thú đầy tội lỗi, như thể thủ dâm, càng lúc càng đi đôi với hình ảnh chụp X-quang lạnh lẽo của thụ tinh nhân tạo: tôi cứ thế đi theo những quy tắc, luật lệ được đề ra trong hợp đồng xuất bản. Và mặc dù sẽ chẳng có ai gọi tôi là Thomas Wolfe của thế hệ tôi, tôi chẳng cảm thấy mình như một kẻ lừa đảo: lần nào tôi cũng cố hết sức có thể. Theo một cách lạ lùng, không làm hết sức đồng nghĩa với việc nửa nạc nửa mỡ — hoặc mang hàm ý của cụm từ này như chúng tôi dùng ngày xưa. Điều khiến tôi sợ là thời gian gần đây, nó thường xuyên cửa vào lòng tôi. Ngày ấy, thỉnh thoảng tôi cảm thấy kinh người vì cảm giác khi viết lách phê đến nhường nào. Còn bây giờ, thỉnh thoảng tôi nhìn máy đánh chữ và tự hỏi khi nào cạn kiệt những ngôn từ hay. Tôi không muốn điều đó xảy ra. Có lẽ chừng nào chưa cạn chữ, chừng ấy tôi còn có thể giữ cho mình vẻ phớt tỉnh.

“Truyện này thế sao?” Vern dè dặt hỏi. “Nó không phải truyện kinh dị đúng không, Gordie? Tớ không muốn đọc truyện kinh dị đâu đấy. Tớ không hợp thể loại ấy.”

“Không, đây không phải truyện kinh dị,” Chris nói. “Nó hài hước lắm. Ghê nhưng hài. Kể đi, Gordie. Nện mạnh cho bọn tớ.”

“Có phải về Le Dio không?” Teddy hỏi.

“Không, không phải về Le Dio, đồ thần kinh,” Chris nói rồi gõ vào đầu cậu bạn. “Kể về cuộc thi ăn bánh.”

“Này, tớ còn chưa viết lại vào giấy kia mà,” tôi nói.

“Ừ, nhưng cậu kể đi.”

“Các cậu muốn nghe không?”

“Có chứ,” Teddy nói. “Đại ca.”

“Chà, nội dung viết về một thị trấn hư cấu. Tớ gọi nó là Gretna. Gretna, Maine.”

Gretna ?” Vern hỏi, cười toe. “Cái tên gì lạ thế. Ở Maine làm gì có nơi nào là Gretna?”

“Im đi, đồ ngốc” Chris nói. “Cậu ấy vừa mới bảo thị trấn đó hư cấu mà?”

“Ừ, nhưng Gretna , cái tên nghe cứ ngớ ngẩn thế nào ấy...”

“Nhiều thị trấn có tên nghe ngớ ngẩn mà,” Chris nói. “Thì cậu xem, Alfred , Maine? Hay Saco , Maine? Hoặc Jerusalem’s Lot? Hay Castle Rock các thứ. Làm quái gì có lâu đài nào ở đây? Tên đa số các thị trấn đều ngớ ngẩn. Cậu không nghĩ vậy vì cậu quen với chúng rồi. Đúng không, Gordie?”

“Chuẩn rồi,” tôi nói, nhưng trong lòng, tôi nghĩ Vern nói đúng – cái tên Gretna mà đem đặt cho thị trấn thì quả là ngớ ngẩn. Chỉ là tôi chưa nghĩ ra được cái tên nào khác. “Nói chung là, họ có ngày lễ Tiên Phong riêng hằng năm, tương tự như ở Castle Rock...”

“Ừ, ngày lễ Tiên Phong, thế thì khiếp thật,” Vern thành thật nhận xét.

“Tớ đưa cả gia đình đi vào nhà tù có bánh xe ở đó, kể cả lão Billy đáng ghét. Chỉ có vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ mà ngốn sạch tiền tiêu vặt của tớ, nhưng kể ra cũng đáng để biết tên khốn ấy đã từng...”

“Cậu im đi cho cậu ấy kể được không?” Teddy nạt nộ.

Vern chớp mắt. “Ừ. Được chứ.”

“Kể tiếp đi, Gordie,” Chris giục.

“Cũng chẳng có gì nhiều nhặn đâu.”

“Thôi, bọn tớ cũng không trông mong gì nhiều ở thằng chết nhát như cậu,” Teddy nói, “nhưng cứ kể đi.”

Tôi đằng hắng. “Đầu đuôi thế này. Bối cảnh là ngày lễ Tiên Phong, và vào đêm cuối cùng, họ tổ chức ba sự kiện lớn. Sự kiện lăn trứng cho trẻ nhỏ, nhảy bao bố cho trẻ em tầm tám, chín tuổi, ngoài ra có một cuộc thi ăn bánh. Và nhân vật chính của câu chuyện là một cậu nhóc mập ú không ai ưa tên Davie Hogan.”

“Giống như em trai của Charlie Hogan nếu hắn ta có anh em” Vern chen vào rồi nhoài ra sau vì bị Chris ký đầu lần nữa.

“Cậu nhóc này tầm tuổi chúng ta, có điều cậu ta béo ú. Cậu ấy nặng những 80 ki lô gam, suốt ngày bị đánh đập và rủa xả. Và thay vì gọi cậu ta là Davie, bạn bè xung quanh lại gọi cậu là Phì Lũ Hogan và nhạo báng cậu khi nào có cơ hội.”

Cả bọn gật đầu kính trọng, thể hiện sự đồng cảm với Phì Lũ, dù nếu có người như vậy xuất hiện ở Castle Rock, chúng tôi sẽ hùa vào trêu chọc và rủa xả cậu ta không thương tiếc.

“Thế là cậu quyết định phải trả thù, vì con giun xéo lắm cũng quằn, các cậu hiểu không? Cậu ấy chỉ tham gia cuộc thi ăn bánh, nhưng đó là sự kiện cuối cùng trong tuần lễ Ngày Tiên Phong, và ai cũng hào hứng cả. Giải thưởng là năm đô la...”

“Thế là cậu ấy giành chiến thắng và chĩa ngón tay thối về phía tất cả mọi người!” Teddy reo lên. “Thưa đại ca!”

“Không, hay hơn vậy nhiều,” Chris nói. “Cậu im miệng nghe đi.”

“Phì Lũ tự nhủ, năm đô la thì có là gì? Suy cho cùng, trong hai tuần tới, nếu người ta có nhớ, họ cũng chỉ nhớ con heo chết toi Hogan ấy đã ăn hơn tất cả mọi người, ừ, có gì lạ đâu, hãy cùng đến nhà nó và chửi cho nó ngóc đầu lên không được, có điều giờ chúng ta gọi nó là Phì Bánh chứ không gọi là Phì Lũ nữa.”

Họ gật gù thêm, đồng tình Davie Hogan suy nghĩ đến nơi đến chốn thật. Tôi bắt đầu thích câu chuyện của mình.

“Nhưng ai cũng nghĩ cậu ta sẽ tham gia cuộc thi. Ngay cả bố mẹ cậu. Thậm chí, họ còn chi cho cậu năm đô la từ trước rồi.”

“Ừ, đúng” Chris nói.

“Cậu ta ngẫm nghĩ và thấy căm ghét toàn bộ chuyện này, vì béo ú đâu phải là lỗi của cậu. Số là, tuyến này tuyến kia của cậu có trục trặc hay gì đó, và...”

“Chị họ của tớ bị như vậy đấy!” Vern hào hứng kể. “Thật luôn! Chị ấy nặng đến 130 ki lô gam! Hình như chị ấy bị Suy Cáp [53E] hay gì đấy. Tớ không rành về căn bệnh Suy Cáp của chị, nhưng chị ấy to như hộ pháp, tớ không đùa đâu, chị ấy trông như con gà tây trong lễ Tạ Ơn vậy, và có một lần...”

“Cậu có thể ngậm cái mồm chết tiệt ấy không, Vern?” Chris bực bội gắt lên. “Lần cuối cùng đấy! Lạy Chúa, đến thế là cùng!” Cậu đã uống xong chai Coca-Cola và giờ thì cậu cầm đầu chai màu xanh hình đồng hồ cát rồi vung tới vung lui trên đầu Vern.

“Ừ, rồi, tớ xin lỗi. Kể tiếp đi, Gordie. Câu chuyện cuốn lắm.”

Tôi mỉm cười. Tôi không thấy phiền khi Vern chen ngang, nhưng tất nhiên tôi không thể nói với Chris điều đó; cậu là Người bảo vệ Nghệ thuật tự phong.

“Thế là cậu ấy cứ trăn trở điều đó trong đầu cả tuần trước khi cuộc thi xảy ra. Ở trường, đám trẻ cứ tới chỗ cậu và trêu chọc: Ê Phì Lũ, mày tính ăn bao nhiêu cái bánh hả? Ăn mười cái không? Hay hai mươi cái? Khéo tám mươi cái ấy nhỉ? Còn Phì Lũ thì đáp: Sao tôi biết được. Tôi thậm chí còn chưa biết mình phải ăn loại bánh gì mà. Và dư luận khá quan tâm đến cuộc thi vì nhà vô địch là một người lớn mang tên, ờ, Bill Traynor, chắc thế. Cái gã Traynor này còn chẳng béo tí nào. Đúng hơn là anh ta tong teo như que củi. Tuy vậy, anh ta có thể ăn bánh như hạm, và năm ngoái, anh ta ăn sáu cái bánh trong năm phút.”

“Cả ổ bánh sao?” Teddy mắt chữ o mồm chữ a.

“Đúng rồi đấy. Còn Phì Lũ là thí sinh trẻ nhất từng tham dự cuộc thi ấy.”

“Lên luôn, Phì Lũ!” Teddy hứng khởi la ầm lên. “Xực hết mấy cái bánh chết tiệt ấy đi!”

“Cậu kể cho cả đám về những nhân vật khác luôn đi,” Chris nói.

“Được. Ngoài Phì Lũ Hogan và Bill Traynor, còn có Calvin Spier, người mập nhất thị trấn, chủ tiệm kim hoàn...”

“Kim hoàn Gretna,” Vern nói rồi khúc khích cười. Chris ném cho bạn ánh nhìn hình viên đạn.

“Và có một phát thanh viên ở đài phát thanh tại Lewiston, anh này không mập nhưng khá đậm người, các cậu mường tượng được không. Nhân vật cuối cùng là Hubert Gretna đệ Tam, hiệu trưởng trường học của Phì Lũ Hogan.”

“Cậu ấy phải ăn thi với cả hiệu trưởng nữa sao?” Teddy hỏi.

Chris bấu lấy đầu gối rối lắc lư tới lui đầy thích thú. “Hoành tráng quá nhỉ? Kể tiếp đi, Gordie.”

Tôi đã chiếm được sự chú ý của cả đám. Mọi người đều rướn tới y trước. Tôi đê mê trong cảm giác mình thật quyền năng. Tôi ném chai Coca-Cola rỗng vào rừng rồi bước loanh quanh một chút cho thư thái. Tôi nhớ mình lại nghe thấy con chim bạc má mũ đen từ khu rừng vọng lại, xa xôi, cất tiếng hót đều đều, bất tận lên bầu trời: đii-đi-đii- đii ...

“Thế là cậu ấy nảy ra ý tưởng này,” tôi kể tiếp. “Ý tưởng trả thù tuyệt vời nhất mà một cậu nhóc từng nghĩ ra. Buổi tối đặc biệt đã đến – kết thúc kỳ lễ Ngày Tiên Phong. Cuộc thi ăn bánh được tổ chức ngay trước khi bắn pháo hoa. Đường Chính của Gretna được dừng lưu thông từ sớm để mọi người có thể đi dạo bên trong, và có khán đài rất to được dựng ngay giữa đường. Ở đó, cờ treo sặc sỡ và có một đám đông phía trước. Có nhiếp ảnh gia từ tòa soạn báo để chụp hình người chiến thắng với việt quất nhoe nhoét khắp mặt, vì năm ấy hóa ra họ thi đấu bằng bánh việt quất. Với cả, suýt nữa thì tớ quên nói với các cậu, họ phải ăn bánh trong tình trạng tay bị trói sau lưng. Thế rồi họ bước lên bục...”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »