Từ Cuộc trả thù của Phì Lũ Hogan , tác giả Gordon Lachance. Xuất bản lần đầu trên tạp chí Cavalier , tháng Ba năm 1975. Đã xin phép sử dụng.
Họ bước lên bục từng người một rồi đứng đằng sau cái bàn dài phủ khăn trải bằng vải lanh. Bàn xếp những chồng bánh cao ngất ngưởng, nằm dọc rìa của sân khấu. Bên trên móc những vòng bóng đèn dây tóc 100 watt trơn, bướm đêm và côn trùng khẽ đập vào đèn và lởn vởn xung quanh thành lớp bọc. Phía trên bục, đẫm trong ánh đèn sân khấu là tấm biển dài đề: CUỘC THI ĂN BÁNH GRETNA NĂM 1960! Hai bên tấm bảng treo những cái loa tả tơi do Chuck Day ở Tiệm vật dụng Ngày tuyệt vời tài trợ. Bill Travis, nhà vô địch hiện tại là em họ của Chuck.
Từng thí sinh tiến lên khán đài, tay bị cột ra sau, phần áo trước phanh ra như Sydney Carton bước lên đoạn đầu đài. Thị trưởng Charbonneau sẽ công bố tên của thí sinh qua hệ thống loa công cộng của Chuck rồi thắt một mảnh vải to đề số báo danh quanh cổ. Calvin Spier chỉ nhận được tràng pháo tay cho có lệ; dù bụng to như thùng nước 75 lít, người ta xem anh như kẻ dưới cơ thứ hai, chỉ hơn thằng nhóc Hogan (đa phần đều cho rằng Phì Lũ có tiềm năng, nhưng cậu còn bé và quá thiếu kinh nghiệm để gặt hái được thành quả năm nay).
Sau Spier, Bob Cormier được giới thiệu. Cormier vốn là phát thanh viên của chương trình buổi chiều nổi tiếng tại đài WLAM ở Lewiston. Anh ta nhận được tràng pháo tay nhiệt tình hơn, theo sau là tiếng hò hét của một vài cô bé với ước mơ người hâm mộ. Đám con gái nhận xét anh ta “đáng yêu.” John Wiggins, hiệu trưởng trường tiểu học Gretna đi theo sau Cormier. Ông nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ thành phần khán giả lão thành – và lác đác tiếng la ó từ những phần tử khó trị trong đám học sinh. Wiggins tài tình nở nụ cười hiền dịu và cùng lúc, chau mày nghiêm khắc với khán giả.
Tiếp theo, thị trưởng Charbonneau giới thiệu Phì Lũ.
“Một thí sinh mới trong cuộc thi Ăn Bánh Gretna hằng năm, nhưng người ta hay nói tre già măng mọc... Cậu David Hogan trẻ tuổi! ” Phì Lũ được một tràng pháo tay rộn ràng khi thị trưởng Charbonneau cột lên mình số báo danh, khi tiếng vỗ tay tắt dần, một dàn hợp xướng đã diễn tập từ trước, lấp ló bên ngoài tầm chiếu sáng của bóng đèn sợi tóc 100 watt đồng thanh ré lên: “Hạ gục họ đi Phì Lũ”
Có những tiếng cười khúc khích, tiếng bước chân chạy, một vài bóng người chẳng ai có thể (hoặc rảnh rỗi) xác định danh tính, vài tiếng cười lo âu, một vài cái cau mày đánh giá (cau mày nhất là thị trường Charbonneau, đại diện rõ ràng nhất của giới cầm quyền.) Bản thân Phì Lũ dường như chẳng buồn để ý. Nụ cười mỉm chi xuất hiện trên đôi môi dày cui khiến cặp má núng nính của cậu xô lại, nụ cười ấy vẫn còn đó khi thị trưởng, vẫn chau mày nhăn nhỏ, cột số báo danh quanh cổ và nói cậu đừng để ý đến những kẻ ngu xuẩn lẫn trong khán giả (thị trưởng cứ làm như ông ấy hiểu dù chỉ một chút những tên ngu xuẩn ác nghiệt mà Phì Lũ Hogan phải chịu và tiếp tục phải chịu khi cậu đi qua cuộc đời như xe tăng Tiger của phát xít). Hơi thở của ông thị trưởng ấm áp và có mùi bia.
Thí sinh cuối cùng bước lên khán đài trang trí cờ hoa nhận được tràng pháo tay to nhất và dai dẳng nhất; đó chính là huyền thoại Bill Travis, cao 1 mét 9, ốm như que củi với cái bụng không đáy. Travis là kỹ sư ở trạm xăng Amoco địa phương gần sân ga, một người nhã nhặn, được lòng người khác.
Làng trên xóm dưới ai cũng biết Cuộc thi Ăn Bánh Gretna không chỉ dừng lại ở năm đô la vụn vặt – chí ít đối với Bill Travis là thế. Có hai lý do cho điều này. Một, người dân luôn ghé qua trạm xăng để chúc mừng Bill sau khi anh giành chiến thắng trong cuộc thi, và đa số ai đến chúc mừng cũng nán lại để đổ xăng. Chưa kể, có những lúc hai ga ra được đặt kín chỗ suốt một tháng sau cuộc thi. Người ta ghé vào để thay bộ giảm thanh động cơ hoặc bôi trơn vòng bi bánh xe, họ sẽ ngồi trên ghế của rạp phim xếp dọc một bức tường (Jerry Maling, chủ trạm xăng Amoco, đã tận dụng chúng từ rạp chiếu phim Gem cũ khi rạp bị dỡ bỏ năm 1957), vừa nhâm nhi Coca Cola và Moxie rót từ máy vừa tán gẫu với Bill về cuộc thi trong lúc anh thay bu-gi hoặc lăn lê bò toài trên bàn sửa xe dưới gầm một chiếc xe bán tải International Harvester, tìm xem ống xả có bị thủng chỗ nào không. Bill lúc nào cũng mau chuyện, đó là một trong những lý do anh được mọi người ở Gretna yêu quý.
Trong thị trấn, người ta bàn tán với nhau xem liệu Jerry Maling sẽ thưởng hậu hĩnh cho Bill khi giúp trạm xăng ăn nên làm ra nhờ sự kiện hàng năm (sự ăn hàng năm nghe cho đúng đắn) hay anh sẽ được tăng lương mạnh. Bất kể là trường hợp nào, không nghi ngờ gì về việc Travis khấm khá hơn nhiều so với đa số thợ thuyền trong thị trấn nhỏ này. Anh có một nông trang hai tầng xinh xắn trên đường Sabbatus, một số người nanh nọc hay gọi nó là “căn nhà xây bằng bánh.” Có lẽ nói vậy thì hơi quá, nhưng Bill lại khai thác nó theo một cách nữa – cách này đưa chúng ta đến lý do thứ hai cuộc thi ẩn chứa nhiều thứ cho Travis hơn là năm đô la.
Cuộc thi Ăn Bánh là một sự kiện được đánh cược rầm rộ ở Gretna. Có lẽ phần đông mọi người đến đây để được cười đùa, nhưng một phần kha khá cũng đến để đặt tiền của mình lên bàn cá cược. Các thí sinh được những người đánh cược quan sát và bàn tán hăng hái chẳng kém gì ngựa nòi được những người tư vấn cá cược đua ngựa quan sát và bàn tán. Những người cá cược bắt chuyện với bạn bè, họ hàng, kể cả người quen thân sơ của thí sinh hòng moi móc mọi chi tiết về thói quen ăn uống của người thi đấu. Loại bánh chính thức của năm ấy cũng là chủ đề bàn tán sôi nổi – táo được xem là loại bánh “nặng”, mơ là loại bánh “nhẹ” (dù thí sinh nào cũng phải chịu một hai ngày tiêu chảy sau khi xơi ba hoặc bốn cái bánh mơ). Bánh chính thức của năm ấy, việt quất, được đánh giá là loại bánh trung bình dễ chịu. Tất nhiên, những người cá cược đặc biệt quan tâm đến dạ dày của thí sinh mình đặt tiền có hạp các món liên quan tới việt quất hay không. Anh ta ăn được nhiều bánh nhân việt quất không? Anh ta thích mứt việt quất hơn mứt dâu không? Anh ta rắc việt quất lên ngũ cốc sáng hay anh ta tuân thủ chế độ ăn chỉ gồm chuối và kem tươi?
Ngoài ra còn có những câu hỏi về những chi tiết khác. Anh ta ăn nhanh rồi sau đó giảm tốc, ăn từ tốn rồi tăng tốc dần khi cuộc thi tới hồi gay cấn hay duy trì tốc độ ăn đều khắp quá trình? Anh ta có thể ngốn bao nhiêu cây xúc xích trong lúc xem Babe Ruth League ở sân bóng chày St. Dom? Anh ta có uống bia không, và nếu có thì anh ta uống được bao nhiêu chai một đêm? Anh ta có ợ hơi không? Người ta quan niệm người hay ợ hơi xét về lâu về dài khó đánh bại hơn.
Tất cả những thông tin này được sàng lọc, đưa ra tỷ lệ cược rồi chốt ván cược. Tôi thật tình không rõ bao nhiêu tiền được chuyền tay nhau trong khoảng một tuần trước đêm thi đấu, nhưng nếu bạn gí súng vào đầu bắt tôi đoán, tôi sẽ áng chừng một nghìn đô la – nghe có vẻ chỉ là khoản tiền mọn, nhưng trong một thị trấn nhỏ thế này chừng mười lăm năm trước thì đấy là một khoản tiền lớn.
Và vì cuộc thi diễn ra trung thực, giới hạn thời gian mười phút nghiêm ngặt được theo dõi sát sao, không ai phản đối việc thí sinh tự cá cược cho bản thân, thành thử năm nào Bill Travis cũng làm thế. Trong lúc anh gật đầu mỉm cười chào khán giả vào đêm mùa hè năm 1960, người ta truyền tai nhau rằng anh một lần nữa cá khoản cược rất lớn cho bản thân mình, và rằng tỷ lệ cá cược cao nhất anh có thể đưa ra năm ấy là một ăn năm. Nếu bạn không rành cá cược thì tôi xin giải thích thế này: anh ấy sẽ phải chịu rủi ro hai trăm năm mươi đô la để thắng năm mươi đô la. Phi vụ này không tốt tí nào, nhưng muốn thành công thì phải chơi lớn — và khi anh đứng đó, tắm mình trong tràng vỗ tay và mỉm cười thư thái, trông anh chẳng có vẻ lo lắng chút nào.
“Và người đang giữ ngôi vô địch của chúng ta,” thị trưởng Charbonneau vang giọng, “ Bill Travis của Gretna!”
“Hú hú, Bill ơi!”
“Đêm nay cậu tính ăn bao nhiêu hả Bill?”
“Ăn mười cái không nhóc Bill?”
“Ta cá cho cháu hai đô la đấy Bill ạ! Đừng làm ta thất vọng”
“Để dành cho tôi một cái bánh với, Trav!”
Vừa gật gù vừa mỉm cười nhã nhặn, Bill Travis để thị trưởng cột số báo danh quanh cổ mình. Đoạn anh ngồi xuống ghế ngoài cùng phía bên tay phải, gần vị trí thị trưởng Charbonneau sẽ đứng trong quá trình diễn ra cuộc thi. Từ phải sang trái, các thí sinh thi ăn là Bill Travis, David “Phì Lữ” Hogan, Bob Cormier, hiệu trưởng John Wiggins, còn Calvin Spier ngồi trên ghế đẩu ngoài cùng bên trái.
Thị trưởng Charbonneau giới thiệu Sylvia Dodge, bà còn là hình ảnh đại diện cho cuộc thi hơn cả chính Bill Travis. Bà là chủ tịch Hội Phụ nữ Trợ lực Gretna từ đời nảo đời nào (từ trận đấu Manassas Đầu tiên, theo vài nguồn tin thị trấn), và bà cũng là người giám sát quá trình nướng bánh hàng năm, đảm bảo từng chiếc bánh tuân thủ quy trình quản lý chất lượng cực kỳ khắt khe của bà, bao gồm lễ cân đo bằng cân của ông hàng thịt Bancichek ở Chợ Tự Do – điều này để chắc chắn cùng lắm bánh đều chỉ chênh nhau chưa tới 30 gam.
Sylvia nở nụ cười quý phái với đám đông, mái tóc màu xanh dương lấp lánh dưới ánh đèn dây tóc nóng. Bà phát biểu ngắn gọn về việc bà rất lấy làm vui mừng khi thấy rất nhiều cư dân thị trấn đã đến đây tỏ lòng biết ơn đến các bậc cha ông từng vượt khó đi khai hoang lập đất, những vị tổ tiên tạo nên sự hùng cường cho nước nhà, bởi sự hùng cường ấy được bồi đắp từ cấp độ nền tảng, nơi thị trưởng Charbonneau sẽ một lần nữa lãnh đạo người theo đảng cộng hoà địa phương đến với những vị trí thiêng liêng trong ủy ban nhân dân thị trấn vào tháng Mười một, còn ở cấp độ quốc gia, nó thể hiện ở việc đội ngũ của Nixon và Lodge sẽ nhận lấy ngọn đuốc tự do từ Vị Tướng Kính Yêu Vĩ Đại của chúng ta và giơ cao nó vì..
Bụng của Calvin Spier réo lên ầm ĩ – ọt ọt ! Khán giả phá lên cười, thậm chí có người còn vỗ tay. Sylvia Dodge, vốn biết rõ Calvin vừa là người theo theo đảng dân chủ vừa là người Công giáo (nếu một trong hai thì còn tha thứ được, chứ cả hai điều này cùng một lúc thì không bao giờ), tài tình vừa đỏ mặt, nở nụ cười vừa tỏ vẻ bực tức cùng một lúc. Bà đằng hắng rồi chốt lại bằng lời kêu gọi đến nam thanh nữ tú dưới hàng ghế khán giả phải luôn giơ cao lá cờ đỏ, trắng và xanh dương bằng hai tay và trong trái tim mình, và nhớ rằng hút thuốc là một thói quen xấu xa, dơ bẩn chỉ tổ khiến ta bị ho. Nam thanh nữ tú dưới khán giả, đa phần sẽ mang dây chuyền có biểu tượng hòa bình và hút cần thay vì hút Camel trong tám năm tới, sốt ruột ngọ nguậy chân và chờ cho chương trình bắt đầu.
“Ít nói lại, lo ăn đi!” ai đó dưới hàng ghế cuối hô to, và một tràng pháo tay vang lên – lần này nhiệt tình hơn.
Thị trưởng Charbonneau trao cho Sylvia đồng hồ bấm giờ và một cái còi cảnh sát mà bà sẽ dùng để thổi vào cuối mười phút của cuộc thi ăn bánh. Sau đó, thị trưởng Charbonneau sẽ bước đến rồi giơ tay người chiến thắng lên.
“Mọi người sẵn sàng chưa?” Giọng của thị trưởng cất lên đầy thắng lợi qua hệ thống loa công cộng dành cho ngày đặc biệt rồi vắng xuống đường Chính.
Năm thí sinh ăn bánh tuyên bố đã sẵn sàng.
“Các thí sinh vào vị trí chưa?” Thị trưởng tiếp tục hỏi.
Các thí sinh làu bàu đều đã vào vị trí. Dưới đường, một cậu nhóc đốt chuỗi pháo lanh canh.
Thị trưởng Charbonneau giơ bàn tay múp míp lên rồi phất xuống. “BẮT ĐẦU!”
Năm quả đầu vục mặt vào năm đĩa bánh. Tiếng phát ra cứ như năm bàn chân khổng lồ dậm thịch xuống bùn. Những tiếng nhai nhèm nhẹp vang lên giữa không gian buổi đêm mát mẻ và rồi bị lấn át khi những người cá cược và những người ủng hộ trong đám đông cổ vũ cho thí sinh mình ưa thích. Và khi chiếc bánh đầu tiên được chén sạch, đa số mọi người đều nhận ra một kết quả không ngờ có khả năng xuất hiện.
Phì Lũ Hogan, thí sinh dưới cơ với tỷ lệ cược bảy trên một vì còn nhỏ tuổi và thiếu kinh nghiệm ăn hau háu như bị ma nhập. Hàm của cậu cạp như súng trường vào lớp vỏ bánh (luật của cuộc thi yêu cầu chỉ phải ăn phần vỏ bánh trên cùng chứ không cần ăn đế bánh), và khi lớp vỏ bánh đã mất dạng, tiếng hút rồn rột vang lên từ giữa đôi môi của cậu. Âm thanh ấy tựa như tiếng máy hút bụi công nghiệp đang hoạt động. Cả cái đầu của cậu biến mất vào đĩa bánh. Mười lăm giây sau, cậu ngẩng đầu lên để ra hiệu đã ăn xong. Hai má và trán nhoe nhoét nước việt quất, trông cậu như diễn viên phụ trong loại hình biểu diễn giả trang thành người da đen. Cậu đã ăn xong cái bánh – ăn xong trước khi Bill Travis huyền thoại ăn được nửa cái bánh đầu tiên.
Những tiếng vỗ tay bối rối vang lên khi thị trưởng kiểm tra đĩa bánh của Phì Lũ và tuyên bố nó đã sạch sẽ. Ông vội đặt chiếc bánh thứ hai vào vị trí trước mặt thí sinh đang dẫn đầu. Phì Lũ đã ngấu nghiến hết một cái bánh theo kích thước quy định trong bốn mươi hai giây. Đây là kỷ lục của cuộc thi.
Cậu lao vào ăn chiếc bánh thứ hai với tốc độ còn vũ bão hơn, đầu cậu dập dìu ngẩng lên ngẩng xuống và hút roẹt roẹt thử nhân bánh việt quất mềm, Bill Travis liếc nhìn cậu với ánh mắt lo lắng khi cậu gọi đĩa bánh việt quất thứ hai. Về sau, anh này kể với bạn bè kể từ năm 1957, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình đang tham gia một cuộc thi thật sự, khi George Gamache đánh chén ba cái bánh trong bốn phút rồi lăn đùng bất tỉnh. Anh kể anh đã phải tự hỏi liệu mình đang thi với một cậu nhóc hay với ma quỷ xứ nào. Nghĩ về số tiền mình đem ra đánh cược, anh cố gắng gấp đôi.
Nhưng nếu Travis cố gấp đôi thì Phì Lũ đã cố gấp ba. Việt quất phóng vèo vèo từ đĩa bánh thứ hai, dây ra khăn trải bàn quanh cậu như bức tranh của Jackson Pollock. Việt quất dính trên tóc cậu, trên tấm vải ghi số báo danh, việt quất nổi bật trên trán cậu như thể vì dồn hết sự tập trung mà cậu đổ cả mồ hôi việt quất.
“ Xong !” cậu hô vang, ngẩng đầu khỏi đĩa bánh thứ hai trước khi Bill Travis kịp ăn lớp vỏ chiếc bánh mới.
“Cháu nên chậm lại, nhóc ạ,” thị trưởng lẩm bẩm. Bản thân Charbonneau cũng đem mười đô la đặt cược trên Travis. “Cháu phải phân bổ tốc độ nếu muốn duy trì được lâu.”
Dường như Phì Lũ không nghe thấy. Cậu điên cuồng xâu xé cái bánh thứ ba, hàm răng chuyển động với tốc độ ánh sáng. Và rồi...
Nhưng tôi xin chen ngang một chút để kể với bạn trong tủ thuốc nhà Phì Lũ Hogan có một cái lọ rỗng. Trước đó, lọ thuốc này đựng đầy ba phần tư dầu thầu dầu vàng ngọc trai, có thể nói đây là thứ chất lỏng độc hại nhất trần đời mà Chúa trên cao, trong sự thông tuệ vô biên của Người, cho phép nó hiện diện trên cõi đời này. Phì Lũ đã uống sạch lọ thuốc, uống đến giọt cuối cùng rồi liếm cả miệng lọ, mặt méo xệch, bụng ùng ục chua lè, đầu lâng lâng suy nghĩ trả thù.
Vừa vội vã xử lý nốt chiếc bánh thứ ba (Calvin Spier, về chót như dự báo, còn chưa ăn hết cái bánh đầu tiên), Phì Lũ bắt đầu cố tình hành hạ bản thân bằng những tưởng tượng gớm ghiếc. Thứ cậu đang ăn không phải là bánh mà là phân bò. Cậu đang ăn những bãi nôn to đùng từ ruột nhớp nháp dơ dáy của chuột lang. Cậu đang ăn bộ lòng của con chuột chũi được xắt khúc rưới đầy xốt việt quất. Xốt việt quất đã ôi thiu .
Cậu ăn xong cái bánh thứ ba và gọi cái bánh thứ tư, giờ thì cậu đã dẫn trước huyền thoại Bill Travis tròn một bánh. Đám đông gió chiều nào theo chiều nấy, cảm thấy một nhà vô địch mới ngoài dự đoán sắp sửa đăng đàn bèn cổ vũ cậu nhiệt tình.
Nhưng Phì Lũ chẳng hy vọng hay dự định dành chiến thắng. Giả sử người ta đem mạng số của mẹ cậu ra làm phần thưởng, còn lâu cậu mới có thể tiếp tục với tốc độ hiện tại đang duy trì. Ngoài ra, chiến thắng với cậu chính là thua cuộc; trả thù mới là giải thưởng hạng nhất mà cậu tìm kiếm. Bụng cậu rên lên vì dầu thầu dầu, họng cứ mở ra rồi thít lại đầy khó chịu, cậu ăn xong cái bánh thứ tư rồi gọi chiếc thứ năm, Chiếc Bánh Cuối Cùng – nói không ngoa, Việt Quất Trở Thành Thuốc Electra. Cậu vục đầu vào đĩa bánh, làm bể lớp vỏ bánh, rột rột hít việt quất lên mũi. Việt quất dính xuống áo của cậu. Bất chợt những thứ trong bụng cậu nặng hẳn. Cậu nhai vỏ bánh sền sệt rồi nuốt xuống. Cậu hít vào việt quất.
Và bất chợt khoảnh khắc trả thù đã ở trong tầm tay. Dạ dày vượt sức chứa của cậu nổi loạn. Nó siết chặt như bàn tay bọc trong găng cao su trơn tuột. Họng của cậu mở ra.
Phì Lũ ngóc đầu dậy.
Cậu nhe răng cười với Bill Travis qua hàm răng xanh lè.
Chất nôn ùng ục trào lên trong họng cậu như chiếc xe tải Peterbilt sáu tấn lao qua đường hầm.
Mật xanh mật vàng phọt ra từ miệng cậu, ấm nóng sôi lục bục. Bãi nôn mửa bắn hết lên người Bill Travis, anh chỉ kịp thốt lên một tiếng kêu vô nghĩa nghe như “Ớ!” . Cánh nữ giới dưới hàng ghế khán giả hét ầm lên. Calvin Spier quan sát sự kiện bất ngờ này với một vẻ biểu cảm đờ đẫn và ngạc nhiên, anh chúi người qua bàn như muốn giải thích với khán giả đang há hốc mồm chuyện gì đang xảy ra rồi mửa lên đầu Marguerite Charbonneau, phu nhân thị trưởng. Bà này hét ầm ĩ, vội vàng lùi lại, hoảng hốt lấy tay chùi tóc bê bết hỗn hợp việt quất nát bấy, đậu hầm và xúc xích đã bị tiêu hóa một phần (hai món sau là bữa tối của Cal Spier). Quay sang người bạn thân Maria Lavin, bà nôn lên mặt trước chiếc áo khoác da hoẵng của Maria.
Rồi liên hoàn mửa như màn pháo được quay đi quay lại xảy ra:
Bill Travis phọt ra dòng thác nôn mửa mạnh chẳng kém gì vũ bão lên hai hàng khán giả đầu, khuôn mặt sững sờ tựa hồ muốn nói, Trời ơi, thật không thể tin mình lại làm thế này;
Chuck Day, sau khi được chia sẻ hào phóng món quà bất ngờ của Bill Travis, ói thẳng lên đôi giày Hush Puppies của mình, đoạn ngẩn ngơ chớp mắt, vì trong lòng, anh biết chắc còn khuya mới lau sạch được thứ này khỏi lớp da lộn.
John Wiggins, hiệu trưởng trường tiểu học Gretna, há hốc cái mồm xanh lè của mình rồi nói đầy quở trách: “Thật là, điều này… ỤAA !” Đúng là tầng lớp vọng tộc, chức sắc có khác, ông mửa lên đĩa bánh của riêng mình;
Thị trưởng Charbonneau chợt cảm thấy mình đang đứng chỉ huy phòng bệnh cúm dạ dày chứ chẳng phải cuộc thi ăn bánh nữa, ông toan mở mồm để tạm dừng tất cả lại thì làm một màn phun trào lên micro.
“ Lạy Chúa cứu chúng con! ” Sylvia Dodge rền rĩ, rồi bữa tối của bà - nghêu chiên, xà lách trộn, bắp hai màu (tổng lượng tương đương hai quả bắp) cùng một phần bánh sô cô la Bosco rất to của tiệm nhà Muriel Harrington – phẫn nộ lao ra lối thoát hiểm và đáp nhẹp lên lưng áo khoác Robert Hall của thị trưởng.
Phi Hogan, hiện đang ở thời điểm hoàng kim của tuổi trẻ, nở nụ cười tỏa nắng với khán giả. Nơi nào cũng nhoe nhoét chất nôn mửa. Mọi người lảo đảo, loạng choạng đi vòng quanh, bưng họng rồi cất lên những tiếng khô khốc yếu ớt. Một chú chó Bắc Kinh ai đó nuôi chạy qua sân khấu, ăng ẳng hoảng hốt, một người mặc quần jeans và áo lụa kiểu miền Tây mửa lên người nó, suýt tí nữa thì làm nó ngập trong bãi nôn mà chết. Bà Brockway, vợ của mục sư Hội Giám lý, cất một tràng ợ hơi trầm hùng, sau đó phun trào đống thịt bò nướng, khoai tây nghiền, bánh táo đã rữa. Bánh táo trống có vẻ lúc mới nuốt vào thì rất ngon. Jerry Maling, vốn đến để xem cậu kỹ sư yêu quý của mình ẵm giải trở về, quyết định rời khỏi nhà thương điên chết toi này ngay và luôn. Ông đi được gần mười lăm mét thì vấp vào xe kéo nhỏ màu đỏ của trẻ em rồi té vào một vũng mật xanh mật vàng còn ấm. Jerry mửa hết xuống người, về sau, ông kể với bạn bè ông thật sự tạ ơn trời đất hôm ấy ông mặc đồ lao động liền thân. Còn cô Norman dạy tiếng Latin và tiếng Anh Căn bản ở trường trung học Gretna Thống nhất nôn vào giỏ của riêng mình để giữ phép lịch sự.
Phì Lũ Hogan chứng kiến toàn bộ cảnh này, khuôn mặt to bè của cậu bình tĩnh, sáng bừng, bụng cậu chợt ngọt ngào và vững vàng khi được tưới mát bởi niềm an ủi vô tiền khoáng hậu – một niềm an ủi đến từ cảm giác mãn nguyện trọn vẹn, đong đầy. Cậu đứng dậy, cầm lấy micro còn nhớp nhúa từ bàn tay run lẩy bẩy của thị trưởng Charbonneau rồi nói...