Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2418 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

“Tôi tuyên bố kết quả hòa cho cuộc thi. Đoạn cậu đặt micro xuống, bước ra sau khán đài rồi về thẳng nhà. Me cậu đang ở nhà vì không thể thuê ai trông em gái mới lên hai của Phì Lũ. Khi cậu vừa bước vào nhà, từ đầu đến chân dính chất nôn mửa và bánh, vẫn đeo số báo danh, bà cất tiếng, ‘Davie à, con có thắng không? Nhưng cậu chẳng nói lời nào, các cậu biết đấy. Cậu cứ thế lên thẳng tầng trên, khóa cửa rồi nằm xuống giường”

Tôi uống nốt ngụm cuối trong lon nước ngọt của Chris rồi ném nó vào rừng.

“Ừ, nghe ngầu đét, thế sau đó thế nào?” Teddy háo hức hỏi.

“Tớ không biết.”

“Cậu bảo cậu không biết là sao hả?” Teddy hỏi.

“Nghĩa là truyện đến đấy là hết. Khi cậu không biết tiếp theo xảy ra gì thì thế là hết.”

“Cái gìììì?” Vern ré lên. Cậu tỏ ra bực mình và nghi ngờ ra mặt, như những lần cậu nghĩ mình bị lừa khi chơi lô tô trong hội chợ Topsham. “Cậu đùa với tớ à? Cái kết thế nào hả!”

“Cậu sử dụng trí tưởng tượng đi,” Chris nhẫn nại nói.

“Không, tớ không chịu!” Vern bực tức. “Cậu ấy mới là người phải sử dụng trí tưởng tượng! Cậu nghĩ ra câu chuyện này mà!”

“Ừ, còn nhân vật chính thì sao?” Teddy nằn nì. “Thôi mà, Gordie, kể bọn tớ đi.”

“Tớ nghĩ bố cậu ấy có mặt ở cuộc thi Ăn Bánh và khi về nhà, ông ấy đập cho Phì Lũ một trận lên bờ xuống ruộng”

“Ừ, phải,” Chris nói. “Chắc như vậy quá.

“Với cả,” tôi nói, “đám trẻ cứ tiếp tục gọi cậu ta là Phì Lũ. Có điều một số đứa chuyển sang gọi cậu ấy là Mửa Bộ Lòng”

“Kết thúc gì chán vậy,” Teddy buồn bã nói.

“Đó là lý do tớ không muốn kể.”

“Hay cậu viết cậu ta bắn chết bố mình, bỏ trốn rồi tham gia Texas Rangers,” Teddy nói. “Cậu thấy sao?”

Chris và tôi liếc nhìn nhau. Chris nhún vai thật khẽ, gần như chẳng ai thấy.

"Ờ cũng được,” tôi nói.

“Này, cậu có viết được thêm câu chuyện Le Dio mới nào không, Gordie?”

“Giờ thì chưa. Có gì tớ nghĩ thêm.” Tôi không muốn làm Teddy buồn, nhưng thật sự tôi chẳng có hứng triển khai thêm câu chuyện ở Le Dio. “Xin lỗi khi không thể làm cậu thích câu chuyện này hơn.”

“Bậy nào, nó hay mà,” Teddy nói. “Hay đến khúc gần cuối. Màn nôn mửa ấy ngầu dễ sợ.”

“Ừ, ngầu lắm, nghe mà gớm,” Vern đồng ý. “Nhưng Teddy nói đúng về kết thúc. Cứ như cú lừa ấy.”

“Ừ,” tôi nói rồi thở dài.

Chris đứng dậy. “Mình dạo bộ một lát đi,” cậu nói. Ngoài kia vẫn sáng, bầu trời nóng nực, xanh biếc sắc lạnh, nhưng bóng chúng tôi đổ xuống thật dài. Tôi nhớ ngày còn bé, ngày tháng Chín lúc nào cũng ngắn đến độ bất ngờ – như thể có thứ gì đó trong tim tôi hằng mong mỏi tháng Sáu kéo dài mãi mãi, với ánh sáng nấn ná trên tầng không cho đến gần 9 giờ 30 phút. “Mấy giờ rồi, Gordie?”

Nhìn đồng hồ, tôi ngạc nhiên khi thấy mới chỉ qua 5 giờ.

“Ừ được đấy,” Teddy nói. Nhưng mình tranh thủ còn nhìn thấy cây cối và các thứ mà cắm trại trước khi đêm xuống đi đã. Tớ cũng bắt đầu đói rồi.”

“6 giờ 30 nhé,” Chris đề nghị. “Các cậu thấy được không?”

Cả đám đồng ý. Chúng tôi bắt đầu cất bước trên than xỉ cạnh đường ray. Chốc sau, con sông đã nằm lại sau lưng một quãng xa đến độ chúng tôi chẳng còn nghe thấy tiếng nước ầm ì nữa. Muỗi vo ve xung quanh, tôi đập bép một con trên cổ. Vern và Teddy bước lên dẫn đầu, bàn qua tán lại một phi vụ đổi chác truyện tranh nghe có vẻ rối như canh hẹ. Chris đi bên cạnh tôi, tay đút túi quần, áo lất phất đập vào đầu gối và đùi cứ như tạp dề.

“Tớ có vài điếu Winston đấy,” cậu nói. “Tớ thó trong tủ của bố. Ăn xong mỗi đứa một điều.”

“Thật à? Quá đỉnh.”

“Dùng bữa xong là lúc hút thuốc lá ngon nhất mà.”

“Phải.”

Chúng tôi tiếp tục bước đi trong im lặng suốt một lúc.

“Câu chuyện ấy hay lắm,” Bỗng dưng Chris cất tiếng. “Chỉ là tụi nó óc trái nho nên không hiểu thôi.”

“Không, câu chuyện ấy cũng bình thường mà. Tớ toàn nói nhăng cuội.”

“Cậu lúc nào cũng nói thế. Đừng phát ngôn kiểu đấy với tớ nếu cậu không cho là vậy. Thế cậu có tính viết câu chuyện ấy không?”

“Có thể. Nhưng hiện giờ thì chưa. Vừa kể xong, tớ không viết xuống được ngay. Không gấp.”

“Do lời Vern nói à? Về việc cái kết cứ như lừa đảo?”

"Hả?”

Chris phá lên cười. “ Cuộc đời là cú lừa mà, cậu hiểu không? Ý tớ là, nhìn đám chúng mình mà xem.”

“Bậy nào, chúng mình sống vui đấy chứ.”

“Đúng rồi,” Chris nói. “Vui quên bờ bến, đồ chết nhát.

Tôi phá lên cười. Chris cũng thế.

“Chúng cứ thế thoát ra khỏi người cậu như bong bóng sủi lên trong chai nước ngọt ấy nhỉ,” lúc sau, cậu cất tiếng.

“Cái gì kia?” Nhưng tôi nghĩ tôi biết ý cậu ấy là gì.

“Những câu chuyện. Nó khiến tớ thấy ngộ ghê gớm. Tựa như cậu có thể kể cả triệu câu chuyện mà vẫn có thể lựa ra những câu chuyện trên cùng. Mai này cậu sẽ thành một nhà văn lỗi lạc, Gordie ạ.”

“Không, tớ không nghĩ vậy đâu.”

“Có chứ, sẽ là vậy cho xem. Có khi cậu còn viết bọn mình nếu cậu bí ý tưởng ấy chứ.”

“Chắc phải bí rị mới thế,” tôi huých cùi chỏ vào bạn.

Theo sau lại là một khoảng lặng, đoạn cậu ấy chợt hỏi: “Cậu chuẩn bị tâm lý đi học lại chưa?”

Tôi nhún vai. Ai mà có kia chứ. Ta có thể thấy hào hứng chút đỉnh khi nghĩ đến chuyện quay lại trường học, gặp gỡ bè bạn; ta tò mò về thầy cô mới và không biết họ ra sao – những thầy cô trẻ măng vừa bước ra từ giảng đường đại học sư phạm ta có thể trêu chọc hoặc những vị tướng lão làng đã lăn xả trong ngành này từ thời trận chiến Alamo [54E] . Theo một cách kỳ khôi, ta còn có thể thấy háo hức khi được mài đũng quần trong những tiết học dài lê thê, vì khi mùa hè gần kết thúc, thỉnh thoảng ta thấy chán đến mức ta tin rằng mình có thể học hành chút đỉnh. Nhưng cảm giác chán mùa hè chẳng là cái đinh gì so với cảm giác chán trường học luôn xuất hiện vào cuối tuần thứ hai, và sang tuần thứ ba, ta bắt tay vào công việc thật sự: Ta có thể ném cục tẩy Art-Gum vào sau đầu Cá Húi Thôi trong khi thầy cô đang trình bày Các mặt hàng Xuất khẩu chính của Nam Mỹ lên bảng đen không? Ta có thể miết tay lên mặt bàn được đánh véc ni và phát ra được bao nhiêu tiếng rít thật to nếu tay nhớp nhúa mồ hôi. Ai có thể đánh rắm to nhất trong phòng thay đồ khi thay quần áo học thể dục? Ta có thể mời được bao nhiêu bạn gái chơi trò Tay Chọt Mông Nai vào giờ ăn trưa? Lớp nâng cao đấy, bạn hiền.

“Trường cấp hai, Chris nói. “Cậu biết gì không, Gordie? Đến tháng Sáu tới, chúng mình sẽ đường ai nấy đi thôi.”

“Cậu nói gì thế hả? Sao lại xảy ra chuyện đó kia chứ?”

“Vì nó không như thời tiểu học đâu. Cậu sẽ học lớp chọn để thi lên đại học. Còn tớ, Teddy và Vern, bọn tớ sẽ học lớp học nghề, thọc tay vào túi quần sờ nắn của quý cùng đám trì độn trong lớp, làm gạt tàn thuốc hay chuồng chim. Có khi Vern còn phải theo học lớp cá biệt ấy chứ. Rồi cậu sẽ gặp rất nhiều bạn mới. Những người bạn thông minh. Lẽ thường là thế, Gordie ạ. Xã hội vốn đi theo cách ấy mà.”

“Gặp mấy đứa chết nhát, ý cậu là vậy đó hả,” tôi nói.

Cậu ấy chộp lấy tay tôi. “Không phải. Cậu đừng nói thế. Cũng đừng nghĩ như thế. Bọn họ sẽ hiểu câu chuyện cậu viết. Không như Vern với Teddy đâu.”

“Kệ mẹ mấy câu chuyện. Tớ không chơi với đám chết nhát đâu. Không, thưa ngài.”

“Nếu vậy thì cậu đúng là đồ khốn.”

“Muốn ở bên bạn bè mình thì có gì là khốn?”

Cậu trầm tư nhìn tôi, như thể đang cân nhắc xem có nên nói với tôi điều gì đó hay không. Từ nãy đến giờ, chúng tôi đã giảm tốc: Vern và Teddy đi trước gần tám trăm mét. Mặt trời giờ đã thấp hơn, lấp ló qua những bóng cây đan xen, chiếu vào chúng tôi những tia nắng vỡ vụn, mỏng manh, nhuộm mọi thứ thành màu vàng – nhưng đó là thứ vàng mã rẻ tiền, ba đồng một mớ, nếu bạn mường tượng ra. Đường ray trải dài trước mặt chúng tôi trong nhá nhem bóng tối đang quần tụ – như thể chúng đang sáng lấp lánh. Những giọt sáng như sao rải rác đó đây trên đường ray, tựa hồ một gã nhà giàu hâm hấp nào đấy đã cải trang thành anh thợ bình thường và quyết định cứ hơn năm mươi mét lại gắn thêm kim cương trong thép. Trời vẫn nóng. Mồ hôi chảy xuống người chúng tôi, khiến cả cơ thể nhớp nhúa.

“Nếu bạn cậu kéo cậu xuống thì là khốn,” mãi lúc sau, Chris mới lên tiếng. “Tớ biết gia cảnh nhà cậu. Bố mẹ cậu chẳng quan tâm gì đến cậu cả. Anh hai cậu mới là đứa con họ nhất mực yêu thương. Giống bố tớ lúc Frank bị bắt vào trại giam Portsmouth. Kể từ đó, bố tớ lúc nào cũng nổi điên với những đứa con còn lại trong nhà rồi đánh đập mọi người ra trò. Bố cậu không đập cậu, nhưng có khi như vậy còn kinh khủng hơn. Cậu như vô hình trong mắt ông ấy. Cậu có thể nói với bố rằng cậu đăng ký một lớp học nghề chết tiệt nào đấy và cậu biết ông ấy sẽ làm gì không? Ông ấy sẽ lật sang trang báo tiếp theo rồi nói: Chà, thế thì tốt, Gordon, đi hỏi mẹ xem tối nay ăn gì. Đừng bảo với tớ không phải. Tớ gặp ông ấy rồi.”

Tôi chẳng cố nói không phải. Thật đáng sợ khi ta phát hiện người khác, nhất là một người bạn, biết rõ hoàn cảnh của ta.

“Cậu mới chỉ là một đứa trẻ, Gordie ạ…”

“Ôi trời, cảm ơn, thưa bố.”

“Tớ mà là bố cậu thì mọi chuyện đã khác!” cậu tức giận nói. “Cậu sẽ không phải vòng tới vòng lui đề cập đến những khóa học nghề ngu si kia nếu tớ là bố cậu! Tựa như Chúa tặng cậu tài năng thiên bẩm, những câu chuyện cậu có thể nghĩ ra, rồi Người bảo: Đây là những gì chúng ta trao tặng con, cậu bé. Cô đừng đánh mất đấy. Nhưng con nít đánh mất mọi thứ trừ khi có người quan tâm chăm sóc chúng, và nếu bố mẹ cậu chẳng màng làm việc đó thì có lẽ tớ sẽ làm.”

Trông cậu như thể cậu đã chuẩn bị tư thế ăn đấm của tôi; khuôn mặt cậu đanh lại, ưu tư trong ảnh tà dương xanh xao vàng vọt. Cậu đã phá vỡ nguyên tắc cốt yếu của trẻ con chúng tôi thời ấy. Bạn có thể nói bất cứ điều gì về một đứa trẻ khác, bạn có thể mắng chửi như tát nước vào mặt nó, nhưng bạn không được nói xấu dù chỉ một lời về bố mẹ nó. Đó là Luật Ngầm Lưu Truyền, giống như việc không mời những người bạn theo Công giáo đến nhà ăn tối vào thứ Sáu trừ khi bạn kiểm tra trước để đảm bảo hôm ấy nhà không ăn thịt, đây chính là Luật Ngầm Lưu Truyền. Nếu một đứa nói nặng về bố mẹ bạn, bạn phải cho nó xơi vài quả đấm.

“Những câu chuyện cậu kể chẳng tạo ra thứ gì cho người khác, ngoại trừ cậu, Gordie ạ. Nếu cậu tiếp tục giao du với bọn tớ chỉ vì cậu không muốn hội chúng mình tan đàn xẻ nghé, thì cậu sẽ trở thành một kẻ làng nhàng, đạt điểm C để duy trì thành tích. Lên cấp ba, cậu sẽ theo học những khóa học nghề, ném tẩy, ngồi sờ của quý cùng cái đám ngu xuẩn kia. Bị tống giam. Bị đình chỉ. Và rồi ít lâu sau, điều duy nhất cậu quan tâm là kiếm được chiếc xe ô tô để chở gái đến buổi nhảy đầm hay nghĩ về quán rượu Cầu Đôi này. Rồi cậu làm cho con người ta dính bầu, suốt phần đời còn lại, cậu nai lưng ra làm trong nhà máy hoặc trong tiệm giày nào đấy ở Auburn, hoặc có khi lên tận chỗ mấy con gà bị vặt lông ở Hillcrest. Và câu chuyện ăn bánh ấy sẽ chẳng bao giờ được viết xuống. Sẽ chẳng có gì được lưu giữ xuống. Vì cậu sẽ chỉ là một gã thông minh nhưng đầu óc toàn cứt.”

Khi nói với tôi những lời này, Chris Chambers mười hai tuổi. Nhưng trong quá trình nói, gương mặt cậu rúm ró, xô lại, trông thật già nua, già đến độ không còn tuổi tác. Cậu nói bằng giọng nói thiếu tinh thần, chẳng chút màu sắc, nhưng lời cậu thốt ra khiến bụng tôi quặn lên vì kinh hãi. Tựa như cậu đã sống hết quãng đời này, cuộc đời trong đó người ta bảo bạn bước tới trước rồi quay Chiếc nón Kỳ diệu, và nó quay thật đẹp mắt, rồi một gã đạp lên bàn đạp, khiến chiếc nón quay vào ô không điểm, mọi người đều thua. Họ cho cậu giấy thông hành miễn phí, đoạn họ bật máy tạo mưa lên, buồn cười không, một trò đùa mà đến Vern Tessio cũng hiểu.

Cậu chộp lấy cánh tay trần của tôi, ngón tay nắm chặt. Chúng bấu vào thịt tôi. Chúng nghiến vào xương tôi. Đôi mắt cậu sưng mí, chẳng còn sinh khí – cạn sinh khí đến độ có khi cậu vừa rơi ra khỏi quan tài cũng nên.

“Tớ biết người dân thị trấn này nghĩ gì về gia đình tớ. Tớ biết họ nghĩ gì về tớ và đường đời tớ sau này. Thậm chí lần đó, chẳng ai buồn hỏi tớ liệu tớ có ăn cắp tiền mua sữa không. Đơn giản là tớ được nghỉ ba ngày.”

“Vậy cậu có lấy không?” tôi hỏi. Trước giờ tôi chưa hỏi cậu lần nào, và nếu bạn bảo tôi sẽ mở miệng ra hỏi, tôi sẽ chửi bạn điên. Nhưng những lời ấy phóng ra từ miệng tôi như viên đạn nhỏ khô khốc.

“Có,” cậu đáp. “Có, là tớ lấy.” Cậu im lặng một lúc, hướng mắt nhìn về phía Teddy và Vern. “Cậu biết tớ lấy, Teddy cũng biết. Mọi người đều biết. Tớ nghĩ cả Vern cũng biết.”

Tôi toan phủ nhận nhưng rồi ngậm miệng lại. Cậu ấy nói đúng. Bất kể tôi có nói gì với bố mẹ tôi về việc người ta được cho là vô tội cho đến khi bị chứng minh có tội, trong thâm tâm, tôi biết.

“Rồi có lẽ tớ hối hận nên tìm cách trả lại,” Chris nói.

Tôi trợn mắt nhìn cậu chằm chằm. “Cậu tìm cách trả lại ư?”

“Tớ đã bảo có lẽ mà. Chỉ là có lẽ thôi. Và có lẽ tớ đã đem nó đến chỗ bà cô Simons rồi kể với bà, và có lẽ số tiền vẫn ở đấy mà tớ thì vẫn được đi nghỉ ba ngày, vì số tiền đã không cánh mà bay. Và có lẽ tuần sau đó, bà cô Simons đã mặc một chiếc váy mới toanh đến trường.”

Tôi trân trân nhìn Chris, nín lặng vì kinh hoàng. Cậu mỉm cười với tôi, nhưng nụ cười ấy méo mó, khủng khiếp, và mắt cậu không mảy may cười.

“Chỉ là có thể thôi,” cậu nói, nhưng tôi nhớ cái váy mới ấy – một chiếc váy màu nâu nhạt in họa tiết hoa lá cách điệu. Tôi nhớ mình đã nghĩ bộ váy khiến bà cô Simons trông trẻ hơn, gần như xinh đẹp.

“Chris, số tiền mua sữa ấy bao nhiêu?”

“Gần bảy đô la.”

“Chúa ơi,” tôi thì thầm.

“Vậy giả sử tớ đã ăn cắp tiền mua sữa nhưng rồi bà cô Simons ăn cắp nó từ tớ . Giả sử tớ kể ra câu chuyện ấy. Tớ, thằng Chris Chambers. Em trai của Frank Chambers và Chambers Nhãn cầu. Cậu nghĩ có ai tin không?”

“Không thể nào,” tôi bần thần. “Lạy Chúa!”

Cậu lại nở nụ cười lạnh lẽo và tệ hại ấy. “Và cậu nghĩ con mụ khốn kiếp ấy dám làm điều như vậy nếu kẻ lấy tiền là một trong những đứa con nhà giàu nứt vách sống trên khu The View không?”

“Không,” tôi nói.

“Phải, nếu là một trong số chúng nó, mụ Simons sẽ bảo: ‘Rồi, rồi, thầy cô cho qua lần này, nhưng chúng ta sẽ đánh vào cổ tay em thật đau, và nếu em dám tái phạm, chúng ta sẽ đánh cả hai cổ tay của em. Còn tớ ... chậc, có lẽ mụ ta đã để ý cái váy ấy từ lâu rồi. Nhưng tóm lại là, mụ nhìn thấy cơ hội trời cho nên tội gì không chớp lấy. Tớ mới là đứa ngu khi bày đặt tìm cách trả lại món tiền. Nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ... tớ chưa bao giờ nghĩ một giáo viên ... ôi, đằng nào cũng có ai thèm quan tâm đâu kia chứ? Tớ đem chuyện này ra kể làm gì?”

Cậu tức giận đưa tay chùi mắt, tôi nhận ra nước mắt cậu đã lưng tròng.

“Chris,” tôi lên tiếng, “sao cậu không vào học lớp chọn để học lên cao? Cậu đủ thông minh mà.”

“Họ quyết định những điều đó trong văn phòng. Và trong những cuộc họp kín. Đám giáo viên ngồi quây thành vòng tròn lớn, cả buổi chỉ lải nhải Ừ, Ừ, Đúng, Đúng. Họ chỉ quan tâm đến việc cậu có ngoan ngoãn, vâng lời trong những năm tháng tiểu học hay không và thị trấn này nghĩ gì về gia đình cậu. Tất cả những gì họ đong đếm là liệu cậu có làm ô uế đám khốn nạn học lớp chọn mà họ quý như vàng không. Nhưng có lẽ tớ sẽ cố cải thiện bản thân mình. Tớ không biết tớ làm được không, nhưng tớ sẽ cố thử xem. Vì tớ muốn rời khỏi Castle Rock, vào đại học, một đi không gặp lại bố tớ hay các anh trai tớ. Tớ muốn đi đến nơi chẳng ai biết tớ và tớ chẳng có vết hoen ố nào trước khi bắt đầu. Nhưng tớ không biết liệu tớ có làm được không.

“Tại sao lại không?”

“Mọi người. Họ kéo cậu xuống.”

“Ai kia?” Tôi hỏi, cứ tưởng cậu đang nói tới đám giáo viên, hoặc đám người lớn lòng lang dạ thú như cô Simons muốn có cái váy mới, hoặc có lẽ là ông anh Nhãn Cầu của cậu ấy, gã lêu lổng với Ace, Billy, Charlie và đám du côn kia, hoặc có lẽ là cả bố mẹ cậu.

Thế nhưng cậu lại bảo: “Bạn cậu kéo cậu xuống, Gordie ạ. Cậu không biết điều đó sao?” Đoạn cậu đưa tay chỉ về phía Vern và Teddy lúc này đang đứng đợi chúng tôi bắt kịp. Hai cậu ấy cười đùa chuyện gì đó; Vern cười thiếu điều bể bụng. “Bạn cậu kéo cậu xuống. Họ như những kẻ chết đuối đang ôm lấy chân cậu mà cậu chẳng thể nào cứu. Cậu chỉ có thể chết chìm với họ mà thôi.”

“Nhanh nào, cái lũ rùa bò kia!” Vern hét toáng, vẫn cười lăn lộn.

“Ừ, tới đây!” Chris hô vang, và trước khi tôi kịp nói gì đó, cậu đã co giò chạy. Tôi cũng chạy theo, nhưng cậu bắt kịp hai cậu bạn trước khi tôi bắt kịp cậu.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »