Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2421 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Nửa đêm, tôi tỉnh giấc, mất phương hướng, tự hỏi sao phòng ngủ của mình lại lạnh cắt da cắt thịt thế này, ai để ngỏ cửa sổ vậy. Có lẽ là anh Denny. Tôi đã mơ thấy anh, hình như liên quan đến chuyện lướt sóng ở công viên Tiểu Bang Harrison. Nhưng đó là chuyện của bốn năm trước.

Đây không phải phòng tôi mà là một chỗ khác. Ai đó đang ôm chặt lấy tôi, ai đó khác đang áp vào lưng tôi, và bóng người thứ ba ngồi thu lu bên cạnh tôi, nghiêng đầu lắng nghe.

“Cái quái gì thế?” tôi hỏi, hết sức bối rối.

Một tiếng rên rỉ rõ dài và lê thê vang lên đáp lại. Nghe như giọng của Vern.

Điều này khiến tôi tỉnh ngủ và nhớ ra tối đang ở đâu... nhưng nửa đêm nửa hôm, mọi người không lo ngủ mà thức làm gì thế nhỉ? Hay tôi vừa thiếp đi vài giây thôi? Không, đó là điều không thể, vì lúc này, mảnh trăng đang lơ lửng giữa bầu trời tối đen như mực.

“Xin đừng để nó bắt con!” Vern lẩm bẩm. “Con thể con sẽ ngoan ngoãn, con sẽ không làm điều gì sai, con sẽ nâng bàn cầu lên sau khi đi tiểu, con sẽ... con sẽ...” Có phần kinh ngạc, tôi nhận ra mình đang nghe bạn mình lầm rầm cầu nguyện – hoặc ít với Vern Tessio, như thế đã là cầu nguyện rồi.

Tôi ngồi bật dậy, sợ hãi. “Chris ơi?”

“Im đi, Vern,” Chris nói. Cậu ấy là người đang ngồi xổm nghe ngóng. “Không có gì đâu.”

“Có đấy,” Teddy nói đầy ám muội. “Có gì đấy.”

“Là cái gì?” tôi hỏi. Tôi vẫn buồn ngủ và mất phương hướng, chưa định hình được tình cảnh hiện tại. Tôi nơm nớp sợ mình đã bỏ lỡ vấn đề vừa phát sinh – có lẽ quá trễ, thành thử tôi không còn cơ hội bảo vệ bản thân cho ra hồn.

Đoạn như để trả lời thắc mắc của tôi, tiếng thét trầm đục chậm rãi rít lên từ trong rừng – nghe như tiếng thét của một người phụ nữ đang hấp hối trong đau đớn cùng cực và sợ hãi tột độ.

“Ôi lạy Chúa lòng lành!” Vern thút thít, giọng the thé như con gái, mắt ầng ậng nước. Cậu lại giở màn ôm chặt cứng ban nãy làm tôi thức giấc, khiến tôi chẳng thở nổi và đã hãi hùng lại càng hoảng sợ hơn. Tôi cố hết sức bình sinh đẩy cậu ra nhưng ngay lập tức, cậu vội vàng rúc vào cạnh tôi như chú cún chẳng còn nơi nương tựa.

“Là thằng nhóc Brower,” Teddy khàn giọng thều thào. “Hồn của nó đang đi trong rừng đấy.”

“Ôi lạy Chúa!” Vern thét lên, rõ ràng cậu không thích ý tưởng ấy chút nào. “Con hứa con sẽ không tìm mua sách đen từ chợ Dahlie nữa! Con hứa con sẽ không cho chó ăn cà rốt của con nữa! Con... Con... Con...” Cậu nói đến đấy thì tắc tị, muốn đem mọi thứ ra để đổi chác với Chúa nhưng chẳng nghĩ ra thứ gì thật sự hay ho khi nỗi sợ đang dâng trào. “Con sẽ không hút thuốc lá không có đầu lọc nữa! Con sẽ không chửi thề nữa! Con sẽ không để khẩu Bazooka của con vào đĩa cúng nữa! Con sẽ...”

“Im đi, Vern,” Chris nói, và bên dưới dáng vẻ mạnh mẽ, quyền uy thường có của cậu, tôi có thể nghe thấy những đợt sóng kinh ngạc trống rỗng đang bùng nổ. Tôi tự hỏi liệu tay, lưng và bụng của cậu có nổi da gà như tôi không, và liệu lông sau gáy cậu đang dựng thẳng đứng như tôi lúc này không.

Vern hạ giọng thì thầm, vẫn tiếp tục kiên trì mở rộng những chấn chỉnh mà cậu dự tính sẽ áp dụng nếu Chúa cho cậu toàn mạng sống qua đêm nay.

“Đó có phải chim không?” tôi hỏi Chris.

“Không. Tớ không nghĩ thế. Tớ nghĩ là mèo rừng. Bố tớ bảo cứ đến mùa động dục là chúng nó lại gào như bị chọc tiết. Nghe như giọng phụ nữ ấy nhỉ?”

“Ừ,” tôi nói. Giọng của tôi giật cục ngay giữa từ và the thé.

“Nhưng chẳng có cô gái nào hét to cỡ đấy đâu,” Chris nói... rồi bối rối thêm vào: “Phải không, Gordie?”

“Là hồn ma của cậu ta đó,” Teddy lại lầm bầm. Mắt kính cậu ta phản chiếu ánh mặt trăng thành những vết lờ mờ, có gì đó ma mị. “Để tớ đi tìm nó.”

Tôi không nghĩ cậu ta nghiêm túc, nhưng chúng tôi không dại gì đánh liều lúc này. Khi cậu ấy toan đứng dậy, Chris và tôi kéo cậu lại. Có lẽ chúng tôi kéo hơi mạnh tay, nhưng cơ bắp của chúng tôi đã vì sợ hãi mà biến thành dây cáp cả rồi.

“Để tớ đứng dậy coi, đám chết toi này!” Teddy rít lên, vùng vẫy. “Nếu tớ bảo tớ muốn đi tìm, thì tớ sẽ đi tìm cho bằng được! Tớ muốn thấy tận mắt! Tớ muốn thấy con ma! Tớ muốn xem có phải...

Tiếng thét hoang dại, nỉ non lại cất lên trong đêm tối, cắt xoẹt vào không khí tựa một con dao với lưỡi pha lê, khiến chúng tôi cứng đờ như tượng, tay vẫn đang để trên người Teddy – nếu cậu ấy là một lá cờ, có lẽ trông chúng tôi sẽ giống bức hình chụp những người lính hải quân dựng cờ chiến thắng ở Iwo Jima [55E] . Tiếng thét cứ thể rít thêm cao dần, cao dần, cuối cùng chạm đến ngưỡng khiến người ta đông cứng. Nó giữ ở tông cao chót vót ấy trong chốc lát rồi hạ tông xuống, dần dà tiêu biến thành thứ âm thanh trầm thấp không tưởng, rù rì vo ve như tiếng con ong quái vật. Theo sau là một âm thanh vỡ òa như tiếng cười điên dại... rồi tất cả lại rơi vào thinh lặng.

“Ôi lạy Chúa Giê-su Hói Hết Cả Đầu,” Teddy lẩm bẩm và không đả động đến chuyện đòi đi vào rừng xem nguồn cơn của tiếng hét chói tai ấy là gì. Cả bốn người chúng tôi rúm ró vào nhau, tôi nghĩ đến chuyện bỏ chạy. Tôi đồ rằng tôi không phải người duy nhất nghĩ đến chuyện đó. Nếu cả bọn cắm trại trong cánh đồng nhà Vern – nơi bố mẹ chúng tôi tưởng chúng tôi đang ở đó – có lẽ chúng tôi sẽ bỏ của chạy lấy người. Nhưng Castle Rock cách đây quá xa, và mới nghĩ đến chuyện chạy qua cây cầu sắt kia trong bóng tối, máu tôi đã đông cứng rồi chứ đừng nói. Chạy sâu hơn vào địa phận Harlow, tiến gần hơn đến cái xác của Ray Brower cũng là chuyện không tưởng. Chúng tôi lâm vào thế bí. Lỡ đâu trong rừng có ma quỷ – bố tôi hay gọi thứ đó là Goosalum – và nếu nó muốn chúng tôi thì có lẽ chúng tôi chịu chết.

Chris đề nghị cả bọn thay nhau canh gác, và chúng tôi đồng ý. Chúng tôi tung đồng xu để xếp thứ tự, Vern là người đầu tiên. Tôi là người cuối cùng. Vern khoanh chân ngồi cạnh đống lửa trại trong lúc đám chúng tôi nằm ngủ. Cả đám co cụm lại như những con cừu.

Tôi cứ tưởng mình không ngủ nổi, thế mà tôi vẫn chợp mắt được - giấc ngủ tuy không sâu, khó chịu, lướt qua tiềm thức như tàu ngầm đang chĩa kính viễn vọng lên cao. Nửa tỉnh nửa mê, những giấc mơ của tôi tràn ngập tiếng thét hoang dại chẳng rõ là thật hay là sản phẩm của trí tưởng tượng. Tôi trông thấy – hoặc nghĩ rằng mình trông thấy – thứ gì đó trăng trắng, vô hình vô tướng lẩn lút qua những hàng cây như tấm trải giường biết đi rõ gớm ghiếc.

Mãi sau, tôi chìm vào một thứ mà tôi biết chỉ là giấc mơ. Chris và tôi đang bơi ở Bãi Biển Trắng, vốn là bãi khai thác đá dặm ở Brunswick, sau biến thành hồ nhỏ khi những người thợ khai thác đá khơi thông mạch nước. Đó là nơi Teddy trông thấy cậu nhóc nọ đập đầu suýt chết đuối.

Trong mơ, chủng tôi đang khoan thai bơi theo dòng nước, trên đầu là mặt trời tháng Bảy chói chang hầm chiếu xuống. Từ đằng sau chúng tôi, trên tấm phao vẳng lại tiếng í ới, tiếng hét và tiếng cười giòn tan của đám trẻ con leo trèo để lặn hoặc leo lên và bị đẩy xuống. Tôi có thể nghe thấy tiếng động cơ chạy bằng dầu hỏa giữ cho cái phao nổi lạch cạch, phành phạch – tiếng nghe chẳng giống tiếng chuông nhà thờ trang nghiêm và thăm thẳm. Trên bãi cát xen đá dăm, những tấm thân đã thoa dầu nằm úp xuống chăn, những đứa trẻ với xô cát chồm hổm bên rìa nước hoặc vui vẻ dùng xẻng nhựa hất đất cát vào tóc nhau, những thanh thiếu niên túm tụm rộn ràng cười giòn, ngắm nhìn những thiếu nữ lả lướt đi tới đi lui không ngừng, các cô đi thành từng nhóm hai hay ba người chứ không bao giờ đi một mình, chốn bí mật của cơ thể được che bằng bộ áo tắm Jantzen. Người ta nhăn nhở nhón chân đi trên mặt cát nóng rẫy đi đến quầy bán đồ ăn vặt. Họ mua nào là khoai tây chiên, bánh kẹp kem Devil Dogs, kem que Red Ball.

Cô Cote bơi ngang qua chúng tôi trên chiếc bè cao su có thể bơm phồng. Cô nằm ngửa, mặc đồng phục giáo viên cho tháng Chín đến tháng Sáu quen thuộc: bộ com lê hai mảnh màu xám với áo len dày thay vì áo cánh bên dưới áo khoác, bông hoa gắn vào khuôn ngực gần như phẳng lỳ, chân mang tất chống giãn tĩnh mạch dày màu kẹo bạc hà Canada Mints. Đôi giày cao gót màu đen cho người cao tuổi lướt đi trên mặt nước thành hình chữ V nho nhỏ. Tóc cô nhuộm màu xanh dương giống mẹ tôi, cuốn thành những lọn tóc xoăn cứng như lò xo, hăng hắc như mùi thuốc. Kính của cô lấp lánh đến nhức mắt dưới ánh mặt trời.

“Đi đứng cho đàng hoàng, mấy cậu kia,” cô nói. “Kẻo tôi đập cho mấy cậu mù mắt luôn bây giờ. Tôi làm được đấy nhé; hội đồng nhà trường cho tôi quyền làm như thế. Giờ thì, cậu Chambers, hãy đọc thuộc lòng bài thơ ‘Sửa tường rào.”

“Em đã cố trả tiền lại rồi mà,” Chris nói. “Bà cô Simons bảo không sao, nhưng bà ta đã lấy tiền! Cô có nghe em nói không? Bà ta đã lấy tiền! Giờ cô tính xử lý chuyện đó như thế nào? Cô có tính choảng một phát cho bà ta mù không?”

“Bài thơ ‘Sửa tường rào,’ cậu Chambers, hãy đọc thuộc lòng cho tôi.”

Chris quay sang nhìn tôi với ánh mắt thất vọng như muốn nói Tớ đã bảo mà, thể nào mọi chuyện cũng như thế , rồi bắt đầu dập dềnh bơi. Cậu đọc bài thơ: “Chướng mắt chẳng ưa tường rào, mùa đông băng đá đẩy ào đất lên...” Và rồi đầu cậu ngụp xuống nước, miệng ùng ục nước.

Cậu ngóc đầu lên rồi gào khóc: “Cứu tớ với, Gordie! Cứu tớ!”

Đoạn cậu lại chìm xuống. Nhìn vào làn nước trong vắt, tôi có thể trông thấy hai cái xác tổng ngồng, trương phềnh đang nắm lấy cổ chân cậu. Hai cái xác không ai khác ngoài Vern và Teddy, mắt mở to, trống rỗng, không có con ngươi như mắt những bức tượng Hy Lạp. Dương vật nhỏ chưa đến tuổi dậy thì nhô ra từ hai cái bụng sưng to như dải tảo bẹ bị bạch tạng. Đầu của Chris lại chìm xuống nước. Cậu chới với giơ một tay về phía tôi, cất tiếng khóc thét ủy mị, rít lên cao dần, cao dần, tru tréo giữa không gian mùa hè nắng chói. Tôi hoảng hốt nhìn về phía bãi biển nhưng chẳng ai nghe thấy. Nhân viên cứu hộ với cơ thể rắn rỏi màu đồng như vận động viên thư thái ngồi trên tòa tháp canh bằng gỗ quét vôi trắng hình chữ thập, mải mê liếc mắt đưa tình với cô gái mặc áo tắm màu đỏ phía dưới. Tiếng thét của Chris biến thành tiếng ùng ục sặc nước khi hai cái xác lại kéo chân cậu xuống. Và khi chúng kéo cậu xuống làn nước đen đúa, tôi có thể thấy đôi mắt méo mó dưới làn nước xáo động ngước lên nhìn tôi, đau đớn khẩn cầu; tôi có thể thấy đôi bàn tay trắng bất lực vươn lên mặt nước loang loáng nắng phía trên. Nhưng thay vì lặn xuống cứu cậu, tôi lại điên cuồng bơi về phía bờ, hoặc chí ít tới chỗ nước cao không quá đầu. Trước khi tôi kịp đến nơi – thậm chí tôi chưa kịp bơi bao xa – thì tôi cảm thấy một bàn tay mềm rữa, mạnh bạo chộp quanh cổ chân tôi và bắt đầu kéo. Tiếng thét dâng lên trong ngực tôi... nhưng tôi chưa kịp ú ở thì giấc mơ đã dạt đi, biến thành bản sao sần sùi của hiện thực. Là Teddy nắm lấy chân tôi. Cậu ấy đang lay tôi dậy. Đến lượt tôi thức canh gác.

Nửa tỉnh nửa mơ, gần như nói mở, tôi lảm nhảm hỏi cậu bạn: “Cậu còn sống không, Teddy?”

“Không. Tớ ngủm củ tỏi rồi, còn cậu là thằng mọi da đen, cậu cáu kỉnh đáp. Lời nói đánh tan chút mộng mị còn sót lại. Tôi ngồi dậy cạnh đống lửa, còn Teddy nằm vật xuống.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »