Mọi người ngủ say suốt ca tôi trực. Tôi gật gà gật gù, mơ màng ngủ rồi tỉnh, rồi lại mơ màng. Đêm đen chẳng hề tĩnh lặng; tôi nghe tiếng rít lên đắc thắng của con cú vừa về mồi, tiếng ré khe khẽ của một loài động vật nhỏ có lẽ sắp bị ăn thịt, tiếng loạt soạt của con thú lớn hơn cuống cuồng chạy qua bụi rậm. Dưới những âm thanh này là tiếng dế râm ran đều đều. Tiếng hét không vang lên nữa. Tôi thiếp đi rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại thiếp, và tôi thầm nhủ nếu ở Le Dio mà bị phát hiện canh gác chểnh mảng thế này, chắc tôi sẽ bị đem ra tòa xử bắn.
Tôi giật mình tỉnh ngủ hẳn khi phát hiện có gì đó khác lạ. Mất một hai giây tôi mới nhận ra: dù trăng đã lặn nhưng tôi vẫn trông thấy tay mình đặt trên quần jeans. Đồng hồ chỉ 5 giờ kém 15 phút. Bình minh đã ló dạng.
Tôi đứng đó, nghe cột sống của mình răng rắc, đi tầm 6 mét từ chỗ đám bạn đang quây lại ngủ với nhau rồi tiểu vào lùm cây muối. Tôi bắt đầu rũ bỏ những sợ hãi bao trùm khi đêm buông; tôi cảm nhận chúng trượt khỏi mình. Cảm giác ấy thật dễ chịu.
Tôi lọ mọ bò qua than xỉ lên đường ray rồi ngồi xuống một thanh ray, khẽ ném than xỉ giữa hai chân, chẳng vội đánh thức mọi người dậy. Vào khoảnh khắc này, ngày mới tinh khôi vô ngần khiến tôi làng lâng chỉ muốn giữ cho riêng mình.
Ban mai đến thật rộn ràng. Tiếng dế kêu dần tan, bóng tối dưới những tán cây và bụi rậm bốc hơi như vũng nước đọng sau mưa. Không khí có sắc thái riêng biệt như báo trước ngày hôm nay sẽ là một ngày nóng trong chuỗi ngày nóng như đổ lửa. Những chú chim cả đêm có lẽ đã rúm ró như đám chúng tôi ban nãy bắt đầu tự đắc cất tiếng ca vang. Một chú chim hồng tước trên ngọn cây đổ tối qua chúng tôi cũng lấy cành làm củi đốt, đứng rỉa lông, đoạn bay đi.
Tôi chẳng biết tôi đã ngồi trên đường ray, ngắm nhìn sắc tím rút lui trên bầu trời không chút thanh âm, giống như đêm qua, nó đã lặng thầm xuất hiện trong bao lâu. Nhưng tôi ngồi lâu đến mức mông bắt đầu biểu tình. Toan đứng lên thì tôi nhìn sang phải bên và trông thấy một chú nai đứng trên đường ray cách tôi chưa tới chục mét.
Tim tôi dâng lên tận trên họng, tới độ tôi nghĩ tôi có thể thọc tay vào miệng chạm lấy nó. Bụng và hạ bộ của tôi râm ran nóng bừng vì phấn khích. Tôi không nhúc nhích. Dù có muốn, tôi cũng không nhúc nhích nổi. Cặp mắt của con nai không phải màu nâu mà đen mượt – tựa lớp vải nhung người ta hay dùng để trưng bày đồ trang sức. Đôi tai nhỏ hơi xây xát. Nó đưa đôi mắt trong veo nhìn tôi, đầu khẽ cúi mà tôi đoán là vì tò mò khi trông thấy một đứa nhóc đầu bù xù như tổ quạ, tóc lỉa chỉa mười phương tám hướng, mặc quần jeans xắn gấu, áo ka ki màu nâu với khuỷu tay chắp vá và cổ áo dựng đứng theo tinh thần bất cần ngày ấy. Thứ tôi trông thấy tựa món quà, được trao gửi một cách ẩu tả đến khủng khiếp.
Chúng tôi nhìn nhau suốt hồi lâu... tôi nghĩ là lâu lắm. Đoạn nó quay đầu, cất bước đi về hướng ngược lại, cái đuôi trắng tung tăng vô tư lự. Thấy vạt cỏ, nó dừng lại ăn. Tôi thật không tin nổi. Nó đã bắt đầu ăn cỏ. Nó chẳng buồn quay lại nhìn tôi, mà thật ra chẳng cần làm thế; tôi sững ra như tượng.
Đoạn đường ray rung lên bên dưới bàn tọa của tôi, vài giây sau, con nai ngóc đầu lên, nghiêng về phía Castle Rock. Nó đứng đó, cái mũi đen như cành cây hênh hếch ngửi mùi, khẽ hít vào. Và rồi chú nai nhảy phốc ba cái, biến mất vào khu rừng mà không gây ra tiếng động nào trừ một cành cây mục bị gãy, phát ra âm thanh như tiếng súng hiệu lệnh của trọng tài cuộc thi chạy đua.
Tôi cứ ngồi đó, ngẩn ngơ nhìn vị trí chú nai vừa xuất hiện cho đến khi tiếng của con tàu chở hàng vang lên qua không gian tĩnh mịch. Đoạn tôi trượt xuống chỗ bờ sông nơi mọi người đang ngủ.
Tiếng động chậm rãi, inh ỏi của con tàu chạy qua đánh thức mọi người dậy, vừa ngái ngủ vừa gãi đầu gãi tai. Cả đám có ngại ngần nhắc đến “vụ việc con ma gào thét,” Chris đặt tên như vậy, song chỉ nói qua loa chứ chẳng đào sâu. Giữa ban ngày ban mặt, câu chuyện ấy thú vị thì ít mà ngớ ngẩn thì nhiều – đáng xấu hổ là đằng khác. Tốt nhất nên quên đi.
Toan kể với mọi người về chú nai nhưng tôi lại thôi. Tôi giữ điều đó trong lòng. Tôi chưa bao giờ nói hay viết về chuyện đó cho đến tậ ©We-love-ebook n lúc này đây, ngày hôm nay. Và tôi phải thú thật với bạn, khi viết ra, trải nghiệm ấy như mất đi vẻ diệu vợi vốn có, gần như vô vị. Nhưng đối với tôi, đó là phần tuyệt vời nhất của chuyến đi ấy, phần thanh khiết nhất, khoảnh khắc ấy là nơi tôi luôn khắc khoải tìm về, đau đáu nỗi niềm, mỗi khi trong đời có biến cố – ngày đầu tiên trong rừng rậm Việt Nam, một người lính bước vào khoảng đất trống chỗ chúng tôi, tay bưng mũi, để rồi khi anh ta bỏ tay xuống, chẳng thấy mũi đâu vì đạn bắn nó nát rồi; lần bác sĩ bảo với vợ chồng tôi cậu con út có thể bị não úng thủy (hóa ra đầu thằng bé chỉ hơi quá khổ thôi, tạ ơn Chúa); những tuần điên rồ, dài đằng đẳng trước khi mẹ tôi qua đời. Trong vô thức, suy tưởng của tôi sẽ tìm về buổi sáng hôm ấy, về lớp da trầy xước trên tai của chú nai, về sắc trắng từ chiếc đuôi. Nhưng tám trăm triệu người Trung Quốc chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó, đúng không? Những điều quan trọng nhất là những điều khó diễn tả nhất, vì ngôn từ khiến chúng tiêu biến. Làm cho người lạ quan tâm đến những điều tốt đẹp trong cuộc sống của chúng ta chẳng phải chuyện dễ dàng.