Đường ray rẽ về hướng tây nam, chạy qua rặng cây linh sam thứ sinh và bụi cây rậm rạp. Chúng tôi vặt mâm xôi từ những bụi cây ấy để ăn sáng, nhưng ăn mâm xôi thì còn khuya mới no nổi; dạ dày chịu nhân nhượng cho chúng ba mươi phút rồi lại bắt đầu kêu réo. Chúng tôi quay lại đường ray – lúc đó đã 8 giờ sáng – rồi ngồi nghỉ. Miệng chúng tôi thẫm màu tím, thân người xây xát vì bụi gai mâm xôi. Vern cáu kỉnh oang oang ước giá mà có đĩa trứng ốp la ăn kèm thịt xông khói thì tốt biết mấy.
Đó là ngày cuối cùng của chuỗi nóng bức, tôi nghĩ cũng là ngày kinh khủng nhất. Chút mây bảng lảng sáng sớm đã tan đi, và chưa đến 9 giờ, vầng trời biêng biếc thứ màu xanh nhạt chỉ nhìn thôi đã đủ thấy nóng nực. Mồ hôi túa ra như tắm từ ngực và lưng chúng tôi, chảy thành những đường sọc sạch sẽ giữa lớp bồ hóng, cáu bẩn tích tụ trên da. Muỗi và ruồi đen bay vòng vòng quanh đầu chúng tôi thành đàn như trêu ngươi. Biết mình còn cả đoạn đường dài trước mặt, chúng tôi chẳng khỏe khoắn hơn chút nào. Thế nhưng niềm hứng khởi vẫn thúc chúng tôi đi tiếp, rảo bước thật nhanh mặc cái nóng hầm hập. Chúng tôi nhất quyết muốn thấy xác của cậu bé ấy – đó là cách mô tả đơn giản và thành thật nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Dù cái xác ấy vô hại hay ghê gớm đến độ có thể băm vằm giấc ngủ bằng hàng trăm ác mộng kỳ dị, chúng tôi vẫn muốn thấy tận mắt. Tôi nghĩ chúng tôi tin rằng mình xứng đáng được nhìn thấy nó.
Khoảng 9 giờ 30 phút thì Teddy và Chris phát hiện dòng nước ở phía trước – hai cậu hét lên báo cho Vern và tôi. Chúng tôi nhào đến chỗ họ đang đứng. Chris cười thích thú. “Nhìn kìa! Hải ly làm đấy!” Cậu chỉ tay.
Đúng thật, đấy là công trình của hải ly. Một cống nước lớn chạy xuyên qua bờ đắp của đường ray phía trước, đám hải ly đã bịt đầu cống bên phải bằng cách tỉ mẩn và chăm chỉ xây con đập nhỏ – chúng xếp cành cây lớn nhỏ rồi bồi đắp bằng lá cây, cành con và bùn khô. Lũ hải ly đúng là bận rộn thật đấy. Đằng sau con đập là một cái hồ nước sạch, loang loáng, phản chiếu ánh mặt trời chói chang. Tổ của hải ly nhô lên và thòi ra khỏi mặt nước ở một số chỗ – trông cứ như nhà của người Eskimo nhưng không làm bằng tuyết mà bằng gỗ. Xa xa, một dòng suối nhỏ róc rách chảy vào hồ, hàng cây bao quanh dòng suối bị gặm trơ trụi, cao chưa tới một mét.
“Chẳng mấy chốc, hãng đường sắt sẽ dẹp thứ này cho xem” Chris nhận xét.
“Sao vậy?” Vern hỏi.
“Không thể để hồ nước ở đây được,” Chris nói. “Nó sẽ thấm vào đường ray quý giá của họ. Đó là lý do họ xây cống mà. Họ sẽ bắn chết vài con hải ly để dọa đám còn lại rồi phá đập của chúng. Rồi nơi này sẽ trở thành vũng lầy như trước.”
“Như thế thì chán như con gián,” Teddy đáp.
Chris nhún vai. “Ai thèm quan tâm đến đám hải ly kia chứ. Chắc chắn không phải Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất rồi.”
“Các cậu nghĩ nó đủ sâu để bơi không?” Vern hỏi, háo hức nhìn hồ nước.
“Chỉ có một cách để biết thôi,” Teddy nói.
“Ai xuống trước nào?” tôi hỏi.
“Tớ!” Chris reo lên. Cậu chạy xuống bờ hồ, hất văng đôi giày và giật phăng áo đang cột quanh hông. Cậu dùng hai ngón tay cái kéo quần dài và quần lót xuống. Vừa giữ thăng bằng, cậu vừa tháo tất khỏi chân này rồi chân kia. Đoạn cậu lao xuống. Trồi lên khỏi mặt nước, cậu lắc đầu lia lịa để mấy lọn tóc ướt không chọc vào mắt. “Tuyệt cú mèo mọi người ơi!” cậu hét lên.
“Sâu không?” Teddy hô vang đáp lại. Số là cậu ấy chưa học bơi.
Chris đứng thẳng người thì mặt nước ngang vai. Tôi trông thấy một thứ đen đen, xám xám trên vai cậu. Cứ tưởng đấy là bùn, tôi cho qua. Nếu lúc đó nhìn kỹ hơn, tôi đã cứu bản thân mình khỏi vô vàn ác mộng sau này. “Xuống đi, đám nhát cáy!”
Cậu quay người, vụng về vung tay vung chân bơi ếch qua hồ rồi bơi ngược lại. Đến lúc ấy, chúng tôi đã cởi đồ xong. Vern nhảy xuống, sau đó là tôi.
Hòa mình vào làn nước thật tuyệt vời – vừa lạnh vừa mát. Tôi bơi đến chỗ Chris, thích mê cảm giác mơn trớn như lụa khi không mặc gì mà chỉ có nước bao quanh. Tôi đứng dậy, cười toe toét với bạn.
“Đỉnh!” Chúng tôi đồng thanh reo lên.
“Đồ chết bằm,” cậu vừa nói vừa hất nước vào mặt tôi rồi bơi đi hướng khác.
Chúng tôi chơi đùa trong nước gần nửa tiếng mới nhận ra hồ này đầy đỉa hút máu. Chúng tôi lặn, bơi dưới nước, dìm nhau xuống mà chẳng mảy may biết gì. Đoạn Vern bơi đến một khu vực nông hơn, lặn xuống và trồng cây chuối. Khi chân cậu trồi lên khỏi mặt nước, xoạc thành hình chữ V tuy run nhưng vẫn thành công, tôi thấy hai chân bám đầy những khối đen đen xám xám giống như thứ tôi trống thấy trên vai Chris ban nãy. Là đỉa – rất to là đằng khác.
Mồm Chris há hốc, còn tôi cảm thấy bao nhiêu máu trong cơ thể tôi lạnh ngắt như băng khô. Teddy hét lên thất thanh, mặt trắng bệch. Đoạn cả ba chúng tôi quẫy đạp bơi vào bờ với tốc độ nhanh nhất có thể. Giờ tôi biết về đỉa nước ngọt nhiều hơn ngày xưa, song việc chúng gần như vô hại chẳng có tác dụng xua tan đi nỗi kinh hoàng khiếp đảm của tôi đối với chúng từ cái ngày định mệnh ở hồ hải ly ấy. Chúng tiết ra một loại chất gây tê và chất chống đông máu trong nước bọt, điều này có nghĩa vật chủ không cảm thấy gì khi bị chúng bám vào. Nếu bạn không thấy chúng, chúng sẽ cứ thế hút máu cho đến khi cơ thể gớm ghiếc, trương phồng của chúng no nê và rơi khỏi bạn, hoặc cho đến khi chúng vỡ tung.
Chúng tôi kéo nhau lên bờ, Teddy lên cơn hoảng loạn khi nhìn xuống người. Cậu ta vừa hét ỏm tỏi vừa giật đỉa ra khỏi cơ thể trần truồng của mình.
Vern ngoi lên khỏi mặt nước, bối rối nhìn chúng tôi. “Có chuyện quái gì v...”
“ Đỉa !” Teddy thất thanh, kéo hai con ra khỏi bắp đùi đang run bần bật rồi ném chúng xa nhất có thể. “Bố tiên sư đám đỉa hút máu chết toi!” Giọng cậu ấy rít lên the thé ở từ cuối cùng.
“ ỐiChúaơiỐiChúaơiỐiChúaơi! ” Vern ré lên. Cậu quẫy nước băng qua hồ rồi loạng choạng bỏ lên.
Người tôi vẫn lạnh cóng; cái nóng nực của ngày hôm ấy tựa như ngưng đọng. Tôi phải liên tục tự nhủ mình phải bình tĩnh. Không được la hét. Không được nhát cáy. Tôi kéo sáu con đỉa khỏi tay mình và thêm vài con bám trên ngực.
Chris quay lưng về phía tôi. “Gordie ơi? Trên lưng tớ có không? Nếu có thì cậu gỡ giùm tớ với, xin cậu đấy, Gordie!” Đúng là vẫn còn, năm hay sáu con gì đấy, chạy dọc lưng cậu bạn tôi như hàng nút áo gớm ghiếc. Tôi kéo cơ thể mềm oặt không xương của chúng khỏi người cậu.
Tôi gỡ đảm đỉa dính trên chân mình rồi nhờ Chris xử lý lưng cho tôi.
Thần kinh của tôi giãn ra được một chút – đúng lúc ấy, tôi nhìn xuống người mình thì thấy một con đỉa thuộc hàng cụ kỵ nhà đỉa đang bám vào tinh hoàn của tôi, cơ thể nó trương phồng to gấp bốn lần kích thước bình thường. Lớp da đen xám của nó chuyển sang màu đỏ tím bầm. Đến lúc này thì tôi mất kiểm soát. Không phải bên ngoài, chỉ ít không phát rồ lên một cách ghê gớm, mà là bên trong, nơi tối quan trọng.
Tôi dùng mu bàn tay gạt cơ thể trơn dính của nó xuống nhưng nó vẫn bám chặt. Tôi thử lại lần nữa, không có gan thật sự chạm vào nó. Tôi quay sang Chris, cố lên tiếng nhưng không nói nổi. Tôi bèn chỉ trỏ. Mặt cậu vốn đã tái nhợt lại càng trắng bệch.
“Tớ không gỡ nó được,” tôi lẩm bẩm qua đôi môi tê liệt. “Cậu... cậu có thể...”
Song cậu ấy lùi lại, lắc đầu, miệng méo xệch. “Tớ chịu, Gordie,” cậu nói, không tài nào rời mắt. “Tớ xin lỗi nhưng tớ chịu thôi. Không được. Ôi. Không được đâu.” Cậu quay đi, một tay bụm phần hạ bộ như người quản gia trong vở hài nhạc kịch rồi nôn ọe trong bụi cây bách xù.
Mày phải giữ bình tĩnh , tôi tự nhủ, mắt nhìn con đỉa đang lủng lẳng trên người mình như bộ râu điên rồ. Cơ thể nó vẫn đang phồng lên thấy rõ. Mày phải giữ bình tĩnh rồi bắt nó. Mạnh mẽ lên. Con cuối cùng rồi. Con. Cuối. Cùng.
Tôi vươn tay xuống rồi kéo nó ra, con đỉa vỡ tung giữa những ngón tay. Máu của tôi chảy xuống lòng bàn tay và cổ tay thành dòng ấm áp. Tôi ứa nước mắt.
Vừa khóc, tôi vừa bước đến chỗ để quần áo rồi mặc vào. Tôi muốn ngừng khóc, nhưng chẳng tài nào tắt được van nước trong mình. Rồi cơn run ập vào người tôi, khiến tình hình đã tệ còn tệ hơn. Vern chạy đến chỗ tôi, vẫn trần như nhộng.
“Hết đỉa chưa, Gordie? Người tớ hết chưa? Người tớ hết chưa?”
Cậu quay cuồng trước mặt tôi như gã diễn viên múa điên cuồng trên sân khấu lễ hội.
“Hết chưa? Hả? Hả? Hết đỉa chưa, Gordie?”
Đôi mắt cậu cứ lướt qua trước mặt tôi, trợn tròn và trắng dã như mắt con ngựa thạch cao trên vòng quay ngựa gỗ.
Tôi gật đầu ý nói hết đỉa rồi giữa giàn giụa nước mắt. Dường như khóc lóc là công việc mới của tôi. Tôi nhét áo vào quần rồi gài nút lên tận cổ. Tôi mang tất rồi mang giày. Dần dà, tôi cũng thôi giàn giụa. Cuối cùng, nước mắt ngừng rơi, chỉ còn lại vài tiếng nấc và rên rỉ, sau đó chúng ngừng hẳn.
Chris bước đến chỗ tôi, chùi miệng bằng nắm lá cây đu. Mắt cậu to tròn, thinh lặng và hối lỗi.
Mặc đồ xong xuôi, chúng tôi cứ đứng đấy nhìn nhau một lát rồi lục tục trèo lên bờ đắp của đường ray. Tôi có quay đầu lại nhìn con đỉa đã bể nát nằm trên bụi cây dập do chúng tôi đạp lên khi nhảy như con choi choi, la hét bắt đỉa xuống. Nó xẹp lép... nhưng vẫn ám muội.
Mười bốn năm sau, tôi bán cuốn tiểu thuyết đầu tay và lần đầu tiên khăn gói đến New York. “Ba ngày ăn mừng tới bến đấy,” biên tập viên mới bảo với tôi qua điện thoại. “Ai nói quàng nói xiên sẽ bị xử bắn ngay và luôn.” Nhưng tất nhiên ấy là ba ngày quàng xiên không để đâu cho hết.
Trong thời gian có mặt ở đó, tôi muốn làm tất cả những điều dân nơi khác hay làm – đi xem buổi diễn ở Nhà hát Radio City Music Hall, lên đỉnh cao nhất của Tòa nhà Empire State (mặc kệ Trung tâm Thương mại Thế giới; tòa nhà King Kong trèo lên vào năm 1933 sẽ luôn là tòa nhà cao nhất thế giới trong lòng tôi), đêm đến thì đi thăm Quảng trường Thời Đại. Keith, biên tập viên của tôi, có vẻ vô cùng mãn nguyện được giới thiệu thành phố của mình. Điều cuối cùng đậm chất du lịch mà chúng tôi làm là đi Phà Đảo Staten, và trong lúc tựa vào lan can, tôi tình cờ nhìn xuống thì trông thấy một đống bao cao su dùng rồi nổi lềnh phềnh theo con nước dập dềnh. Bất chợt, tôi nhớ lại gần như mọi chuyện – hoặc có lẽ ấy là trải nghiệm vượt thời gian thực sự cũng nên. Mà dù là thế nào, trong một khắc, tôi đã quay lại quá khứ, dừng khi đang leo lên bờ đắp ấy, quay mặt nhìn về phía con đỉa nát bấy: chết, xẹp lép... nhưng vẫn ám muội.
Dường như thấy biểu cảm gì đó trên khuôn mặt tôi, Keith lên tiếng: “Trông chẳng đẹp lắm nhỉ?”
Tôi chỉ lắc đầu, những muốn nói anh không cần xin lỗi, những muốn nói ta chẳng cần cất công đến Quả Táo và đi phà thì mới nhìn thấy bao cao su đã qua sử dụng, những muốn phân trần: Lý do duy nhất người ta viết truyện là để hiểu về quá khứ, chuẩn bị cho tương lai vô thường; đó là lý do mọi động từ dùng trong truyện đều ở thì quá khứ. Keith bạn tôi ơi, ngay cả những tác giả bán được hàng triệu cuốn sách cũng thế cả thôi. Hai phương thức nghệ thuật hữu dụng duy nhất là tôn giáo và những câu chuyện.
Đêm ấy, có lẽ bạn cũng đoán ra, tôi xỉn quắc cần câu.
Điều tôi nói với biên tập viên là: “Tôi đang nghĩ tới chuyện khác, vậy thôi.” Những điều quan trọng nhất là những điều khó diễn tả nhất.