Chúng tôi tiếp tục đi dọc đường ray – tôi không biết bao xa – và tôi bắt đầu nghĩ: Chậc, ờ, mình sẽ lo liệu được chuyện này, đằng nào nó cũng qua rồi mà, chỉ là mấy con đỉa thôi, có gì mà phải xoắn ; tôi vẫn đang chìm trong dòng suy tưởng thì những đợt sóng trắng nhợt chợt khỏa lấp tầm nhìn khiến tôi ngã xuống.
Hẳn là tôi đã ngã mạnh lắm, nhưng đáp xuống những thanh tà vẹt có cảm giác giống như ập xuống cái giường lông vũ ấm áp và mềm mại. Ai đó lật người tôi lại. Những cánh tay chạm vào tôi nhẹ bẫng, vô nghĩa. Khuôn mặt của nhóm bạn như những quả bóng rời rạc đang cúi nhìn tôi từ xa tít tắp. Nét mặt của họ có lẽ giống mặt của tay trọng tài nhìn người võ sĩ bị đấm say sẩm mặt mày và nằm nghỉ mười giây trên mặt sàn. Những lời họ nói dập dìu dao động, lúc rõ lúc nhạt nhòa.
“... cậu ấy?”
“... tất cả...”
“... nếu cậu nghĩ mặt trời…”
“Gordie, cậu có…”
Đoạn hình như tôi đã nói câu gì vô nghĩa, vì trông mặt của mọi người thật sự rất lo lắng.
“Bọn mình phải đưa cậu ấy về thôi,” Teddy nói, đoạn màu trắng xóa lại khỏa lấp mọi thứ.
Khi nó tan đi, tôi thấy mình ổn lại phần nào. Chris ngồi xổm cạnh tôi, cất tiếng: “Cậu nghe tớ nói không, Gordie? Cậu tỉnh chưa?”
“Có,” tôi đáp rồi ngồi dậy. Một loạt những chấm đen bùng nổ trước mắt tôi rồi biến mất. Tôi đợi xem chúng có quay lại không, khi không thấy chúng nữa, tôi mới đứng dậy.
“Cậu làm tớ hết hồn hết vía đấy, Gordie ạ,” cậu ấy nói. “Cậu muốn uống ngụm nước không?”
“Có.”
Cậu đưa bình nước còn một nửa của cậu cho tôi, tôi để ba ngụm nước ấm trôi xuống họng.
“Sao cậu ngất vậy, Gordie?” Vern lo lắng.
“Hi hi hí!” Teddy cười nắc nẻ. “Cái đồ Gordie chết nhát!”
“Cậu thật sự ổn chứ?” Vern hỏi lại.
“Ừ. Ổn mà. Ban nãy... tình hình hơi tệ thật. Tớ nghĩ về mấy con đỉa.”
Mọi người gật đầu nghiêm nghị. Chúng tôi ngồi nghỉ trong bóng râm rồi đi tiếp, tôi và Vern đi cùng một phía đường ray, còn Chris và Teddy phía bên kia. Chúng tôi đoán cả bọn đã gần tới nơi.